Quyền 1

Chương 02. Gia Sư

Chương 02. Gia Sư

Chương 02: Gia Sư

Tác giả: gakobitmiss

Khu biệt thự Đô Thành hiện ra trước mắt Kỳ Phong như một ốc đảo tách biệt hẳn với cái nóng hầm hập và tiếng còi xe inh ỏi của Sài Thành. Cậu đứng trước cổng vào, lấy điện thoại ra kiểm tra lại địa chỉ trong tin nhắn một lần nữa.

“Chính là chỗ này!”

Cổng chính được trấn giữ bởi rào chắn tự động và những nhân viên bảo vệ mặc đồng phục chỉnh tề, đứng thẳng tắp với ánh mắt nhà nghề. Con đường dẫn vào bên trong rộng thênh thang, hai bên là những hàng cây xanh mướt được cắt tỉa cầu kỳ, che bóng cho những tòa biệt thự mang kiến trúc hiện đại đầy kiêu hãnh.

Ở trung tâm Sài Thành, nơi mà mỗi mét vuông đất đều được ví như vàng ròng, những dự án biệt thự cao cấp như thế này vô cùng khan hiếm. Đa phần chúng đều thuộc sở hữu của những gia đình quyền quý đã bám trụ từ nhiều năm trước, và gần như chẳng bao giờ có chuyện họ rao bán lại.

"Chủ nhà hẳn phải là một gia tộc lẫy lừng lắm," Kỳ Phong thầm nghĩ, lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi.

Cậu tiến đến bốt bảo vệ, trình bày số nhà và mục đích dạy kèm theo đúng nội dung đã trao đổi qua tin nhắn. Sau một hồi kiểm tra thẻ căn cước và xác nhận với chủ nhà, nhân viên bảo vệ mới khẽ gật đầu, chỉ lối cho cậu đi vào.

Bước chân trên con đường nội khu yên tĩnh đến lạ thường, Kỳ Phong có cảm giác như mình vừa bước xuyên qua một tấm màn ngăn cách giữa hai thế giới. Không còn sự chật chội, khói bụi; chỉ có tiếng lá cây xào xạc và mùi cỏ cắt mới thoang thoảng. Cậu thầm đoán, mỗi căn biệt thự ở đây chắc chắn có giá không dưới trăm tỷ đồng.

Theo chỉ dẫn, Kỳ Phong dừng chân trước một căn biệt thự nằm gần cuối tiểu khu. Ngôi nhà này có vị trí khá đắc địa khi đối diện là một khuôn viên cây xanh nhỏ với những hàng ghế đá tĩnh lặng. Tường vây cao vút, cổng sắt đen bóng được uốn theo phong cách Tây Âu với những hoa văn trạm trổ quý phái.

Kỳ Phong dừng lại, sửa sang lại nếp áo sơ mi trắng và vuốt lại mái tóc cho gọn gàng rồi mới đưa tay bấm chuông.

Kính coong!

Một lát sau, tiếng mở khóa lạch cạch vang lên. Một người phụ nữ trung niên mở hé cửa, kín đáo quan sát chàng trai đang đứng bên ngoài. Hôm nay, vì vừa trải qua buổi phỏng vấn ở Lam Thiên, Kỳ Phong ăn mặc rất lịch sự với quần tây đen và sơ mi trắng phẳng phiu, trông cậu toát lên vẻ tri thức và tin cậy.

Cậu nở một nụ cười lễ phép, hơi cúi đầu chào: "Chào cô ạ! Cháu là gia sư có hẹn tối nay tới nhận lớp dạy kèm."

"Đúng rồi, cô chính là người đã nhắn tin cho cháu đây. Vào nhà đi cháu, bên ngoài nóng lắm," người phụ nữ nhiệt tình mở rộng cổng, nụ cười hiền hậu khiến Kỳ Phong vơi bớt phần nào sự căng thẳng.

Giọng bà từ tốn, mang lại cảm giác dễ gần của một người làm việc lâu năm trong các gia đình gia giáo. Trên tay bà vẫn còn cầm chiếc khăn lau, có lẽ bà vừa mới dọn dẹp xong.

Vừa dẫn đường vào trong, bà vừa trò chuyện: "Dạo này giáo viên trên trường cứ nhắc nhở mãi chuyện cậu chủ học hành sa sút, nên cô đành phải tự tìm gia sư về kèm cặp. Mời cháu vào trong ngồi, chúng ta trao đổi kỹ hơn nhé."

Kỳ Phong cẩn thận cởi giày, bước vào bên trong. Sàn nhà lát gỗ tự nhiên màu nâu trầm, được lau chùi đến mức soi gương được, khi bước lên có cảm giác ấm áp và êm ái lạ kỳ. Không gian phảng phất mùi tinh dầu sả chanh thanh khiết.

Nội thất căn nhà là sự kết hợp hài hòa giữa phong cách Tân cổ điển phương Tây và nét trầm mặc của phương Đông. Những đường phào chỉ thạch cao trên trần nhà được dát vàng son lộng lẫy dưới ánh đèn pha lê khổng lồ tỏa sáng lấp lánh. Đồ dùng trong nhà, từ kệ tivi đến tủ trưng bày, đều được làm từ những loại gỗ quý có vân đẹp mắt.

Ở giữa phòng khách là một bộ trường kỷ bằng gỗ lim to lớn, chạm khắc hình rồng phượng tinh xảo đến từng vảy nhỏ. Kỳ Phong từng thấy những cảnh tượng này trên phim ảnh, nhưng khi tận mắt chứng kiến cái vẻ bề thế và sang trọng này, cậu không khỏi thấy ngộp thở.

"Cháu ngồi đi," người phụ nữ mỉm cười.

Kỳ Phong khẽ khàng ngồi xuống mép ghế gỗ. Mọi chi tiết ở đây đều sạch bóng, không một hạt bụi, khiến cậu có cảm giác mình như một vị khách lạ lẫm vừa bước lạc vào cung điện. Sự tự ti của một sinh viên vừa ra trường trước sự giàu sang tột bậc khiến cậu có chút câu nệ, tay chân dường như trở nên thừa thãi.

"Cháu cứ gọi cô là cô Sáu nhé, mọi người trong nhà đều gọi vậy. Cô là người giúp việc, lo quán xuyến việc trong ngoài ở đây". Cô Sáu vừa rót nước vừa giải thích. "Ông bà chủ bận rộn đi công tác suốt, nên việc ăn uống, học hành của cậu chủ đều do một tay cô chăm lo."

"Dạ, chào cô Sáu. Cháu tên là Kỳ Phong, cháu vừa tốt nghiệp đại học ạ."

Kỳ Phong hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tự tin, rồi tiếp tục theo kịch bản mà cậu bạn thân đã "mớm" sẵn: "Hồi còn sinh viên cháu cũng có đi dạy kèm cho các em trung học rồi, nên cũng có chút ít kinh nghiệm truyền đạt kiến thức."

Thực tế, đây là lần đầu tiên trong đời Kỳ Phong làm gia sư. Trước đây cậu vốn chỉ tập trung vào việc học, chi tiêu tiết kiệm nên cũng không quá áp lực về chuyện đi làm thêm. Nhưng cậu vốn là người có trách nhiệm; trước khi đến đây, cậu đã dành cả tuần để nghiên cứu lại toàn bộ chương trình giáo khoa hiện hành. Thật may là dù thời gian trôi qua, kiến thức cơ bản vẫn không thay đổi nhiều so với những gì cậu từng học mười năm trước trong ký ức.

Với thành tích học tập luôn đứng đầu lớp thời trung học, Kỳ Phong tin rằng chỉ cần một chút nỗ lực, cậu hoàn toàn có thể giúp cậu chủ nhỏ của gia đình này tiến bộ.

Cô Sáu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lộ vẻ tin cậy: "Vậy thì tốt quá, cô chỉ yêu cầu cháu giúp cậu chủ ôn lại kiến thức trên lớp và đảm bảo làm bài tập đầy đủ là được. Thú thực, nhận phản ánh của giáo viên hoài cô cũng lo phát sốt lên được."

Bà khẽ nhấp một ngụm nước rồi nói tiếp về chế độ đãi ngộ: "Một tuần cháu chỉ cần dạy kèm hai buổi, mỗi buổi một tiếng rưỡi thôi. Vì ngoài giờ học văn hóa, cậu chủ còn phải học thêm ngoại ngữ và đánh đàn nữa. Về tiền lương, chủ nhà trả năm trăm nghìn đồng cho mỗi giờ dạy."

Trái tim Kỳ Phong hẫng đi một nhịp. Năm trăm nghìn một giờ?

Thông thường, gia sư sinh viên chỉ nhận được khoảng hai trăm đến ba trăm nghìn cho một buổi dạy kéo dài tiếng rưỡi. Mức lương mà Cô Sáu đưa ra cao gấp bốn, năm lần mặt bằng chung. Thực ra, để giữ được "mối" này cho cậu, người bạn thân đã phải dùng đến không ít quan hệ trung gian.

"Đúng là không có miếng bánh nào miễn phí," Kỳ Phong thầm nhủ. Cậu biết mình sẽ phải trích ra một khoản hoa hồng không nhỏ cho bên trung gian, nhưng kể cả vậy, con số còn lại vẫn là một giấc mơ đối với một sinh viên thất nghiệp.

Cô Sáu tiếp lời, vẻ mặt hơi chút ngập ngừng: "Cuối tháng này cậu chủ có bài kiểm tra quan trọng. Cô chỉ mong cháu giúp bé đạt được thành tích trên trung bình là cô mừng lắm rồi."

"Chỉ là trên trung bình thôi sao cô?" Kỳ Phong hơi ngạc nhiên. Cậu vốn tự tin vào khả năng sư phạm của mình. Nếu là học sinh khá giỏi thì có lẽ cần thời gian, nhưng chỉ để đạt mức trung bình thì chẳng lẽ đứa bé này...

Cô Sáu cười khổ, nhẹ nhàng lắc đầu: "Cậu chủ... nói sao nhỉ, cậu bé rất không thích học. Mỗi lần thấy sách vở là tìm đủ mọi lý do để trốn tránh, tính tình lại bướng bỉnh và cực kỳ khó gần. Giáo viên nói ở lớp cậu bé chẳng chơi với ai, cũng không chịu nghe giảng. Ông bà chủ lại đi vắng suốt, cô thì chẳng am hiểu chữ nghĩa nên không cách nào bảo ban được."

Thấy Kỳ Phong im lặng, Cô Sáu bèn tung thêm một "đòn chí mạng": "Nếu cháu giúp cậu chủ đạt loại Khá, tiền lương sẽ tăng gấp đôi. Việc này cô hoàn toàn có thể quyết định được. Còn nếu..." Bà chần chừ một chút rồi quyết tâm: "Nếu đạt loại Giỏi, ngoài tăng lương, cô sẽ xin ông chủ thưởng thêm cho cháu hai tháng lương nữa."

Đầu óc Kỳ Phong bắt đầu làm một phép tính nhanh. Lương gấp đôi là mười ba triệu một tháng. Thưởng thêm hai tháng là hai mươi sáu triệu. Chỉ với mười hai giờ làm việc mỗi tháng? Con số này thậm chí còn cao hơn mức lương khởi điểm của một nhân viên văn phòng chính thức ở các tập đoàn lớn, nơi mà người ta phải "cày" 8-10 tiếng mỗi ngày dưới áp lực KPI kinh hoàng.

"Đúng là thế giới của người giàu," Kỳ Phong cảm thán trong lòng. Cậu lập tức điều chỉnh thái độ, trịnh trọng đáp: "Dạ thưa cô Sáu, cô cứ yên tâm giao việc này cho cháu. Cháu cam đoan sẽ cố hết sức mình để em ấy tiến bộ."

Vì khoản thù lao này, vì tương lai sự nghiệp tốt đẹp, vì những bữa cơm có rau có thịt, Kỳ Phong tự nhủ, dù đứa bé kia có là "ngựa chứng" cỡ nào, cậu cũng phải thuần phục cho bằng được.

Cô Sáu tươi tỉnh hẳn lên. "Vậy thì tốt rồi. Để cô giới thiệu hai người làm quen. Cậu chủ không thích nói chuyện với người lạ, cháu chịu khó kiên nhẫn một chút nhé."

"Cô đừng lo, cháu rất có kinh nghiệm làm bạn với trẻ con ạ," Kỳ Phong khẳng định chắc nịch.

Suy cho cùng, cậu cũng chỉ mới ra trường, khoảng cách tuổi tác với một đứa trẻ lớp 6 không phải là quá lớn, ừm, hình như là 9 tuổi nhỉ. Chưa đủ một thập kỷ, cậu tin rằng mình vẫn còn đủ "chất trẻ" để tìm thấy tiếng nói chung với cậu bé bướng bỉnh kia.

Kỳ Phong lẳng lặng đi theo cô Sáu lên lầu. Những bậc cầu thang gỗ bóng loáng dường như đang thử thách tâm lý của một kẻ lần đầu đi dạy kèm. Trong lòng căng thẳng như lần đầu đi phỏng vấn, trong đầu cậu bắt đầu phác thảo ra hàng loạt kịch bản: từ cách tiếp cận mềm mỏng cho đến việc thiết lập kỷ luật thép.

"Nếu nó không thích mình ngay lần đầu và đuổi mình về thì sao?" Câu hỏi ấy cứ quẩn quanh khiến Kỳ Phong càng thấy hồi hộp hơn, chẳng kém gì những giây cuối cùng của buổi trắc nghiệm sáng nay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!