Quyền 1

Chương 62. Cứu nguy

Chương 62. Cứu nguy

Chương 62. Cứu nguy

Tác giả: gakobitmiss

Tại khu vực VIP lúc này, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Ánh đèn chùm pha lê rạng rỡ cũng không làm dịu đi cái lạnh lẽo từ cuộc đấu trí trên bàn xanh. Ông chủ Sâm đứng khoanh tay, đôi mày nhíu chặt theo dõi từng cử động. Phía đối diện, Hổ Ca đang ngồi đối mặt với một cô gái trẻ trung, xinh đẹp nhưng mang khí chất vô cùng sắc sảo, Tiểu thư Thiên Hương.

Mặc dù hệ thống điều hòa của Vĩnh Sang hoạt động hết công suất, nhưng trên trán Hổ Ca vẫn lấm tấm mồ hôi. Anh không ngờ rằng đằng sau vẻ ngoài kiều diễm ấy lại là một "con cá mập" thực thụ trên bàn Poker.

Chơi Poker không chỉ là bài bạc, đó là sự tổng hòa của tâm lý chiến, xác suất và bản lĩnh. Hổ Ca vốn là kẻ lăn lộn nhiều năm, tự tin vào khả năng "đọc vị" người của mình, nhưng trước Thiên Hương, anh hoàn toàn bị mù tịt. Cô gái ấy luôn giữ một nụ cười mỉm đầy bí ẩn, đôi mắt trong veo không gợn chút dao động dù là khi đặt cược vài ngàn hay vài triệu đô.

Ván đầu tiên, ban đầu hai bên chỉ thăm dò với mức cược vài chục ngàn đô. Nhưng đến vòng cuối, Thiên Hương đột ngột tăng mức cược lên gấp đôi. Hổ Ca sở hữu bộ Cù Lũ (Full House) gồm ba lá 5 và đôi 7 – một tay bài cực mạnh. Anh quyết định theo đến cùng. Kết quả: Thiên Hương lật bài, một bộ Tứ Quý Q. Hổ Ca thua trắng.

Ván thứ hai, không khí còn nghẹt thở hơn. Vừa vào cuộc, Thiên Hương đã chủ động nâng mức cược khởi điểm lên 100.000 đô la. Qua ba vòng cược quyết định (Flop, Turn và River), số tiền trên bàn đã được đẩy lên con số kinh hoàng: hơn bốn triệu đô la.

Hổ Ca nhìn tay bài mình: Tứ Quý 2. Trong thâm tâm, anh tin chắc mình sẽ gỡ lại vốn. Bộ Tứ Quý gần như là bất bại trong hầu hết các ván bài thông thường. Anh đẩy tất cả phỉnh vào giữa bàn.

Thiên Hương vẫn mỉm cười nhẹ nhàng, chậm rãi lật từng lá bài: 8-9-10-J-Q đồng chất bích. Thùng Phá Sảnh (Straight Flush)!

Hổ Ca sững sờ, hai tay hơi run rẩy. Thua một lần là rủi ro, nhưng thua hai lần liên tiếp trước những bộ bài "khủng" như vậy, anh hiểu mình đang đối đầu với một cao thủ đẳng cấp thế giới.

"Tiểu thư Thiên Hương, chúng ta chỉ là giao lưu vui vẻ, không cần phải đặt cược lớn đến thế đâu." Hổ Ca cố gắng giữ giọng bình tĩnh để vớt vát thể diện.

Thiên Hương khẽ nghiêng đầu, cười nói đầy hóm hỉnh: "Thật xin lỗi nhé! Tính tôi vốn vậy, cứ hễ thấy hứng thú là lại thích đặt cược gấp đôi. Nếu Hổ Ca cảm thấy... không thua nổi nữa, thì chúng ta dừng lại ở đây cũng được."

Lời nói thì lễ độ, nhưng cái ý tứ "không thua nổi" lại như một cái tát vào mặt Ông chủ Sâm.

Ông chủ Sâm vốn muốn dùng ván bài này để dằn mặt đối thủ, nay thấy khí thế bị áp chế thì không cam tâm. Ông gằn giọng: "Trần Hổ, cậu cứ tiếp tục đi. Vài triệu đô với Vĩnh Sang không là vấn đề gì cả. Hôm nay chúng ta nhất định phải tiếp đón Tiểu thư Thiên Hương đến cùng."

Hổ Ca đổ mồ hôi hột, ghé sát tai ông chủ nói nhỏ: "Ông chủ, cô ta quá giỏi, tôi thực sự không phải đối thủ. Cứ đánh tiếp thế này thì tiền núi cũng lở."

"Đổi sang trò khác thì sao? Không lẽ cô ta giỏi tất cả mọi thứ?" Ông chủ Sâm chần chừ.

"Các trò bài bạc đều có nguyên lý chung về tâm lý và tính toán. Nhìn thần sắc cô ấy, tôi e là đổi trò khác tỉ lệ thắng còn thấp hơn. Ngoài Poker ra, tôi cũng không tự tin lắm ở các môn khác."

Sắc mặt Ông chủ Sâm sa sầm: "Vậy phải làm sao? Không thể để họ thắng dễ dàng như vậy rồi đi rêu rao khắp nơi. Uy tín của Vĩnh Sang và của cha tôi sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."

Hổ Ca chợt nhớ ra điều gì đó, vội nói: "Để tôi bảo Văn Báo đi mời Cố vấn Tài tới. Có lẽ trình độ của ông ấy mới đủ sức cầm chân vị tiểu thư này."

"Được, nhanh lên!" Ông chủ Sâm ra lệnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi nụ cười đầy đắc thắng của Thiên Hương.

Sau khi trao đổi nhanh với Ông chủ Sâm, Hổ Ca hít một hơi thật sâu, quay sang phía Tiểu thư Thiên Hương với vẻ mặt đầy cung kính nhưng không giấu nổi vẻ kiêng dè:

"Tiểu thư Thiên Hương, tôi thực sự bội phục tài nghệ của cô. Có chơi tiếp thì Trần Hổ tôi cũng chỉ là kẻ lót đường. Nếu cô vẫn còn hứng thú, sòng bạc chúng tôi có một vị Cố vấn kỹ thuật cấp cao, không biết cô có nhã hứng so tài cùng ông ấy một phen không?"

Thiên Hương khẽ nhướng mày, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười đầy ngạo nghễ. Đây chính là kết quả mà cô mong đợi. Muốn triệt hạ uy tín của Vĩnh Sang, cô cần phải đánh bại những con át chủ bài mạnh nhất của họ ngay tại đây.

"Không vấn đề gì," Thiên Hương thản nhiên đáp, "Hôm nay tôi đến đây chính là muốn thỉnh giáo các cao thủ của Vĩnh Sang. Càng đông càng vui, ai đến tôi cũng tiếp."

Thái độ tự tin đến mức ngông cuồng của cô khiến Hổ Ca vừa lo sợ vừa nhẹ nhõm. Anh thà thừa nhận mình kém cỏi còn hơn là tiếp tục ngồi đó để bị lột sạch tiền và danh dự. Anh lập tức phân phó nhân viên đi tìm Văn Báo, ra lệnh mời Cố vấn Tài đến hiện trường ngay lập tức.

Tuy nhiên, chỉ vài phút sau, Văn Báo đã quay trở lại. Gương mặt anh ta tái mét, bước chân vội vã tiến đến gần Hổ Ca, ghé sát tai nói nhỏ với giọng đầy bất lực:

"Hổ Ca, hỏng rồi... Em vừa gọi điện cho Cố vấn Tài, nhưng vợ ông ấy nghe máy. Bà ấy nói hôm nay ông ấy đột nhiên đổ bệnh nặng, sốt cao không dứt, hiện đang nằm li bì, không thể đến sòng bạc được."

"Bị ốm? Sao lại đúng lúc này chứ!" Hổ Ca đấm nhẹ xuống cạnh bàn, thầm rủa trong lòng.

Thật là họa vô đơn chí. Cố vấn Tài vốn là "thần giữ cửa" của Vĩnh Sang. Với một mức lương khổng lồ, nhiệm vụ duy nhất của ông ta là trấn giữ tràng diện khi có những tay chơi đẳng cấp thế giới đến quấy phá. Trong lịch sử của Vĩnh Sang, mỗi khi gặp tình thế ngàn cân treo sợi tóc, sự xuất hiện của Cố vấn Tài luôn là bảo chứng cho chiến thắng, giúp Vĩnh Sang giữ vững vị thế sòng bạc số một Sài Thành.

Ông chủ Sâm đứng gần đó, nghe được tin dữ thì đôi lông mày nhíu chặt lại thành một đường thẳng. Ông hiểu rõ tính nghiêm trọng của vấn đề: Nếu hôm nay Vĩnh Sang thất thủ, Thiên Hương sẽ không bỏ lỡ cơ hội này để bôi nhọ Tập đoàn Thịnh Hưng, đánh đòn tâm lý cực mạnh vào uy tín của cha ông trên thương trường.

Giữa lúc bầu không khí đang rơi vào bế tắc tột độ, Văn Báo bỗng lóe lên một ý nghĩ. Anh ta nhìn về phía cửa khu VIP, rồi lại nhìn Hổ Ca, trong mắt hiện lên một tia hy vọng mong manh nhưng kiên định. Dù sao thì trong tình thế này, ngựa chết cũng phải coi như ngựa sống mà chữa.

Văn Báo tiến sát lại, hạ thấp giọng nói với Hổ Ca: "Anh Hổ, thực ra... vẫn còn một người có thể giúp chúng ta lật ngược thế cờ. Người này hiện cũng đang có mặt tại sòng bạc."

Hổ Ca giật mình, ánh mắt rực sáng: "Ai? Có cao thủ ẩn danh nào đang chơi ở ngoài kia sao? Sao tôi không biết?"

"Người này anh cũng biết đấy." Văn Báo lấp lửng.

"Tôi biết?" Hổ Ca cau mày suy nghĩ, "Không thể nào, ngoài Cố vấn Tài ra, tôi không nghĩ ra ai đủ trình độ để đối đầu với con 'nữ quái' này."

Văn Báo hít một hơi thật sâu, chậm rãi thốt ra ba chữ:

"Chính là... Kỳ Phong!"

"Kỳ Phong? Mày đang đùa anh đấy à? Không phải chính miệng cậu ấy nói hôm nay là lần đầu tiên đặt chân đến sòng bạc sao?"

Hổ Ca trợn mắt nhìn Văn Báo, trong lòng không khỏi dấy lên sự thất vọng. Anh cứ ngỡ Báo sẽ nhắc đến một vị ẩn sĩ hay cao thủ nào đó đang ẩn mình trong đám đông, chứ không phải là một cậu thanh niên mới tốt nghiệp đại học, gương mặt vẫn còn vương chút vẻ ngây ngô như Kỳ Phong.

Trong mắt Hổ Ca, việc gọi Kỳ Phong là "Thần bài" lúc trước chỉ là lời đùa giỡn xã giao giữa những người anh em. Làm gì có thần bài nào chưa từng kinh qua hàng nghìn ván bài khổ luyện? Làm gì có ai vừa rời ghế nhà trường đã có thể sở hữu bản lĩnh trấn giữ cả một sòng bạc lớn như Vĩnh Sang?

"Anh Hổ, em nói thật đấy, chính mắt em đã nhìn thấy!" Văn Báo vội vàng giải thích, giọng điệu đầy quả quyết. "Lúc nãy cậu ấy chỉ đứng quan sát người ta chơi Roulette vài ván, rồi vào đặt cược, thắng liên tiếp ba lần!"

Hổ Ca vẫn lắc đầu, vẻ mặt không mấy tin tưởng: "Thắng Roulette ba lần thì có gì lạ? Trò đó dựa nhiều vào may rủi, nếu đặt cửa chẵn lẻ thì tỉ lệ thắng đã là 50% rồi. Có khi chỉ là vận may của người mới thôi."

"Không phải chẵn lẻ! Cậu ấy đặt số đơn, trúng cả ba lần liên tiếp bằng số đơn đó!"

"Cái gì? Số đơn? Trúng ba lần?" Hổ Ca sững sờ.

Tỉ lệ trúng một số đơn trong Roulette là 1 trên 37. Việc trúng liên tiếp ba lần vào số đơn là một xác suất nhỏ đến mức không tưởng. Nếu không phải là vận may cực hạn, thì chỉ có thể là năng lực tính toán siêu việt.

"Em tận mắt thấy mà," Văn Báo tiếp tục thuyết phục, "Cậu ấy chơi rất tùy ý, thắng rồi cũng không hề tỏ ra ngạc nhiên hay phấn khích, cứ như thể kết quả đó là điều hiển nhiên phải thế vậy."

Hổ Ca trầm ngâm, ánh mắt lướt qua phía Tiểu thư Thiên Hương đang nhàn nhã chờ đợi. Hiện tại, Vĩnh Sang đang ở vào thế chân tường. Nếu không có ai ra mặt, thất bại là điều chắc chắn.

"Được rồi," Hổ Ca thở dài, quyết định đánh cược một lần, "Cậu đi hỏi ý kiến của Kỳ Phong thử xem. Nhưng nhớ kỹ, nếu cậu ấy không muốn thì tuyệt đối không được ép buộc. Đây không phải là chuyện đùa, đối thủ lần này rất đáng sợ."

"Dạ vâng, em đi ngay!" Văn Báo như trút được gánh nặng, lập tức quay người chạy đi.

Thiên Hương nhận thấy sự xì xào bất thường của phía chủ nhà, cô khẽ nhấp một ngụm rượu vang, cất giọng mỉa mai: "Hổ Ca, có vấn đề gì sao? Chẳng lẽ vị cố vấn của các ông sợ đến mức không dám lộ diện à?"

"Chỉ là chút trục trặc nhỏ về sức khỏe, xin tiểu thư đợi cho một lát," Hổ Ca cố gắng giữ bình tĩnh, "Nếu cô thấy sốt ruột, chúng ta có thể chơi nhỏ vài ván trong lúc chờ đợi."

"Khỏi đi. Tôi không thích chơi nhỏ, mất thời gian lắm. Đã chơi là phải chơi lớn mới bõ công tôi đến đây. Tôi đợi được," Thiên Hương khoát tay, ánh mắt lộ vẻ đắc thắng. Cô biết mình càng kiên nhẫn, áp lực tâm lý đè nặng lên Vĩnh Sang sẽ càng lớn.

Trong khi đó, ở khu vực máy Jackpot tầng dưới, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Kỳ Phong cùng Trung Thành và Thảo Nguyên đang ngồi trước những chiếc máy rực rỡ sắc màu, tay bấm nút liên hồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!