Quyền 1

Chương 48. Ký kết với Lam Thiên

Chương 48. Ký kết với Lam Thiên

Chương 48. Ký kết với Lam Thiên

Tác giả: gakobitmiss

Sáng hôm sau. Tòa nhà cao ốc Lam Thiên sừng sững giữa trung tâm Quận 2, lớp kính xanh phản chiếu ánh nắng rực rỡ như báo hiệu một khởi đầu đầy hứa hẹn.

Buổi họp báo tổng kết sự kiện được diễn ra đúng như dự kiến. Dù dư âm của vụ tai nạn tối qua vẫn còn đó, nhưng lạ thay, không một trang báo hay kênh truyền thông nào nhắc đến nó.

Mọi thông tin và dấu vết hiện trường đã bị Cục Tình báo quét sạch một cách triệt để. ETLE, tổ chức bí ẩn vẫn đang rình rập, chắc chắn sẽ phải tốn thêm không ít thời gian và công sức nếu muốn lần theo dấu vết cũ.

Tại phòng hội nghị, không khí vô cùng náo nhiệt. Hàng chục ống kính phóng viên và các đài truyền hình lớn nhỏ đều đổ dồn về phía sân khấu chính.

Mọi người đều hiểu rằng, buổi họp báo hôm nay không chỉ đơn thuần là tổng kết sự thành công của "Sự kiện đua xe chào mừng Patro". Lam Thiên đang nắm giữ một quân bài chiến lược có thể làm xoay chuyển cả thị trường. Bản hợp đồng hợp tác lịch sử giữa một thương hiệu ô tô nội địa Việt Quốc và tay đua huyền thoại từng thống trị thế giới.

Đây không chỉ là tin tức chấn động toàn quốc, mà còn là lời tuyên chiến gửi tới giới sản xuất ô tô toàn khu vực Đông Nam Á.

Lam Thiên buộc phải hành động thần tốc. Họ hiểu rằng một khi tin tức Patro tái xuất thực sự lan rộng, các ông lớn lâu đời trên thế giới sẽ không ngồi yên để họ độc chiếm miếng bánh này. So với những gã khổng lồ có lịch sử hàng trăm năm, Lam Thiên vẫn chỉ là một "tân binh" đang khao khát khẳng định mình.

Đúng 10 giờ sáng, thời khắc quan trọng nhất đã tới.

Dưới ánh đèn flash dày đặc, Tổng Giám đốc Lý Bích Y xinh đẹp sắc sảo và quyền lực trong bộ vest công sở cắt may tinh tế, cùng Patro đồng loạt đặt bút ký vào bản hợp đồng. Khoảnh khắc hai người nâng cao văn kiện trước ống kính, cả khán phòng bùng nổ trong tiếng vỗ tay. Đó là tín hiệu cho thấy ngành công nghiệp ô tô Việt Quốc đã sẵn sàng vươn tầm ra biển lớn.

Thực tế, ngay cả Lý Bích Y cũng không ngờ mọi chuyện lại diễn ra thuận lợi đến thế. Trước đó, cô đã chuẩn bị sẵn tâm thế cho một cuộc đàm phán kéo dài, thậm chí sẵn sàng nhượng bộ những điều khoản khắt khe nhất để có được chữ ký của Patro.

Nhưng bất ngờ thay, chính Patro lại là người chủ động đưa ra đề nghị hợp tác với các điều khoản vô cùng công bằng, đôi bên cùng có lợi.

Điều khoản lạ lùng duy nhất, một điều kiện bắt buộc mà anh ta nhấn mạnh, chính là Lam Thiên phải ký một hợp đồng đào tạo và bồi dưỡng tay đua chuyên nghiệp riêng cho Kỳ Phong.

Quyết định này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Lý Bích Y.

Cô nhớ lại báo cáo của Thư ký Quang Nhật về trường hợp của Kỳ Phong, một nhân viên thử việc được Chủ quản Hoàng và Hoàng Quân ưu ái một cách kỳ lạ, thậm chí còn được sắp xếp học đua xe miễn phí cùng Patro. Lúc đầu, vì thấy Patro đồng ý và không vi phạm quy định tập đoàn, cô đã tặc lưỡi bỏ qua.

Cô không ngờ rằng, chính “cành liễu" mà mình vô tình cắm xuống đó, nay lại trở thành chiếc chìa khóa quan trọng mở ra đại cục. "Cố ý trồng hoa hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu liễu xanh om", câu nói này quả thực vận vào tình cảnh hiện tại của cô.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Lý Bích Y lập tức đồng ý. Việc bồi dưỡng thêm một tay đua trẻ chẳng thấm vào đâu so với lợi ích khổng lồ từ Patro mang lại. Hơn nữa, với một đội đua chuyên nghiệp sắp được thành lập, việc có thêm một tay đua tập sự chỉ là chuyện nhỏ. Trong mắt một nhà kinh doanh như cô, Kỳ Phong hiện tại vẫn chưa thể thi đấu chuyên nghiệp ngay, nên chi phí đầu tư ngắn hạn là hoàn toàn chấp nhận được.

Dù được đặc cách nghỉ ngơi sau sự cố hôm qua, Kỳ Phong vẫn có mặt. Với cậu, Patro không chỉ là người thầy mà còn là người bạn duy nhất cậu thực sự kết giao được ở nơi này. (Nếu Trịnh Công Bình biết được suy nghĩ này, chắc hẳn anh ta sẽ khóc ròng vì tủi thân mất).

Nếu nói ai là người đắc ý nhất lúc này, đó phải là thiếu gia Hoàng Quân. Toàn bộ kế hoạch hợp tác này vốn do anh ta một tay dàn dựng để ghi điểm với "nữ thần" Lý Bích Y. Sự thành công của buổi lễ hôm nay là bằng chứng thép khẳng định anh không phải hạng thiếu gia chỉ biết ăn chơi, mà hoàn toàn có đủ năng lực để sát cánh cùng cô trong công việc lẫn cuộc sống.

Người vui mừng thứ hai là Chủ quản Hoàng. Lão tự đắc với nhãn quan nhìn người "chuẩn không cần chỉnh" của mình. Kỳ Phong, quân bài mà lão nâng đỡ, đã gián tiếp mang về bản hợp đồng chiến lược cho tập đoàn. Từ nay, sẽ chẳng còn ai dám mỉa mai lão là kẻ chỉ biết nịnh hót hay kiếm tiền bẩn nữa. Vị thế của lão trong mắt thiếu gia Hoàng Quân cũng theo đó mà vững như bàn thạch.

Buổi tiệc trà chúc mừng khép lại trong không khí hân hoan. Các phóng viên ra về với những thông tin sốt dẻo nhất.

Tổ công tác dưới sự dẫn dắt của Tổng Thư ký Quang Nhật đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Trong đó, nhóm nhân viên thử việc được đánh giá rất cao. Đặc biệt là Ánh Ngọc và Alex Khoa, với biểu hiện vượt trội trong suốt sự kiện, gần như đã nắm chắc suất trở thành nhân viên chính thức của Lam Thiên.

Dù mới chỉ đi được một phần tư quãng đường thử việc, nhưng tại Lam Thiên, năng lực luôn đi đôi với phần thưởng. Mọi người nhìn cặp đôi Ánh Ngọc và Alex Khoa như những ngôi sao mới nổi, vừa có lý lịch tốt, vừa có tài năng. Các đồng nghiệp mới vây quanh chúc tụng, vẽ nên một tương lai tiền đồ xán lạn cho đôi nam nữ ưu tú này.

Trong khi đám đông đang vây quanh chúc tụng những "ngôi sao mới", Kỳ Phong lại lẳng lặng đứng ở một góc khuất, chậm rãi ăn nốt đĩa bánh quy trên tay, lòng dâng lên một chút cảm giác ghen tị xa xăm.

Kỳ Phong biết, trong mắt những nhân viên mới khác, danh tiếng của cậu đã bị vấy bẩn vì cái mác "kẻ nịnh hót" đi theo Chủ quản Hoàng. Cậu gần như bị cô lập hoàn toàn khỏi hàng ngũ đồng nghiệp cùng lứa. Thêm vào đó, vụ tai nạn hôm qua dù được bưng bít với truyền thông, nhưng trong nội bộ công ty, những lời đồn đoán độc địa đã bắt đầu râm ran.

Họ nói cậu dựa hơi Patro, luồn cúi Chủ quản Hoàng để học đòi làm tay đua, rồi cuối cùng lại gây họa khiến cơ sở vật chất của trường đua hư hỏng nặng. Những kẻ đó đâu biết rằng cậu mới chính là nạn nhân bị mưu hại. Nhờ Siêu Thính Giác, Kỳ Phong nghe lén được thông tin Cục Tình Báo sẽ âm thầm bù đắp mọi tổn thất do John gây ra. Tội trạng này lẽ ra không thể đổ lên đầu cậu, nhưng ở nơi công sở, sự thật thường ít khi quan trọng bằng những lời thêu dệt.

Buổi họp báo kết thúc tốt đẹp. Lý Bích Y cùng Thư ký Quang Nhật lập tức trở về văn phòng Tổng Giám đốc ở tầng cao nhất để tiếp tục guồng quay công việc.

Bản hợp đồng đã ký chỉ là bước khởi đầu. Một núi công việc đang chờ đợi phía trước: từ việc đầu tư trang thiết bị luyện tập đạt chuẩn quốc tế cho Patro, tuyển mộ đội ngũ kỹ thuật viên hàng đầu, cho đến chiến dịch quảng bá hình ảnh ra thế giới.

Phong cách làm việc của Lý Bích Y luôn là sự kết hợp giữa tốc độ thần tốc và hiệu suất tối đa. Cô đặt tập hồ sơ xuống bàn, ánh mắt sắc sảo nhìn về phía cộng sự thân tín.

“Quang Nhật, anh có đề nghị gì cho các bước tiếp theo không?”

“Về nhân sự đội đua, chúng ta có thể tận dụng danh tiếng của Patro để mời gọi các kỹ sư và chuyên gia từ các đội đua mạnh trong khu vực.” Thư ký Quang Nhật lật mở sổ tay, trình bày một cách rành mạch. “Trong sự kiện vừa rồi, tôi đã âm thầm tiếp xúc với nhân sự của nhiều bên. Khá nhiều người sắp hết hợp đồng và họ cực kỳ khao khát được làm việc cùng một huyền thoại như Patro. Về sân bãi và lịch tập luyện, tôi cũng đã thảo luận sơ bộ với Trường đua Đại Việt để có được những khung giờ ưu tiên nhất.”

Sự phối hợp giữa hai người luôn nhịp nhàng như một bộ máy được bôi trơn hoàn hảo: một Tổng Giám Đốc quyết đoán, nhạy bén và một Tổng Thư Ký tỉ mỉ, chu đáo.

Chờ Thư ký Quang Nhật báo cáo xong, Lý Bích Y mới nhắc đến điều khiến cô băn khoăn nhất:

“Điều kiện kia mà Patro yêu cầu... anh thấy nên sắp xếp thế nào?”

“Ý Giám đốc là chuyện đào tạo Kỳ Phong?”

“Đúng vậy. Theo anh, chúng ta nên đầu tư ở mức độ nào?”

Quang Nhật hiểu rõ ngụ ý của sếp mình. Cô đang cân nhắc giữa việc chi tiền để "làm đẹp lòng" đối tác hay thực sự đầu tư vào một tiềm năng. Anh suy nghĩ một chút rồi đáp.

“Tôi thấy Patro đặc biệt quan tâm đến cậu thanh niên này. Chúng ta nên đối đãi một cách nghiêm túc. Nếu làm qua loa, Patro sẽ đánh giá thấp uy tín và danh dự của Lam Thiên.”

Đây cũng chính là điều Lý Bích Y lo ngại, nhưng là một nhà kinh doanh, cô vẫn phải tính toán kỹ về rủi ro. Đào tạo một tay đua từ con số không là một quá trình dài hơi và cực kỳ tốn kém. Cô muốn biến khoản chi phí này thành một khoản đầu tư sinh lời thay vì chỉ là một món quà ngoại giao.

“Tôi nghĩ chúng ta nên hỏi trực tiếp ý kiến của Kỳ Phong, xem cậu ấy thực sự muốn gì.” Quang Nhật đề xuất.

“Được, gọi cậu ấy lên đây.”

Thư ký Quang Nhật nhanh chóng rời đi. Chỉ một lúc sau, cửa văn phòng mở ra. Một người trẻ tuổi bước vào theo sau Thư ký Quang Nhật.

Nhìn sơ qua, cậu thanh niên này có vẻ ngoài khá "lệch tông" với không gian sang trọng của văn phòng Tổng Giám đốc. Dáng người hơi gầy, đeo kính cận, khoác trên mình bộ sơ mi trắng quần tây đơn giản đến mức trông có phần quê mùa, rõ ràng là người không hề có gu ăn mặc hay điều kiện kinh tế khá giả.

Lý Bích Y nheo mắt quan sát. Cô có chút ấn tượng vì cậu ta thường đi theo Chủ quản Hoàng, nhưng đây là lần đầu tiên cô thực sự đánh giá cậu ở cự ly gần. Tuy nhiên, khi nhìn vào đôi mắt ấy, cô chợt khựng lại.

Dù bộ đồ có đơn giản hay vẻ ngoài có phần mờ nhạt, nhưng thần thái của Kỳ Phong lại vô cùng thong dong, điềm tĩnh đến lạ lùng. Đặc biệt là đôi mắt nâu của cậu, chúng sáng rực và sâu thẳm như hai vì sao không bao giờ lạc lối. Lý Bích Y thoáng mất tập trung, bị cuốn vào cái nhìn chính trực và bí ẩn ấy trong tích tắc.

“Kỳ lạ... sao mình lại không có ấn tượng về đôi mắt này từ trước nhỉ?” cô thầm nghĩ.

Với một trí nhớ siêu phàm được rèn luyện sau bao năm trên thương trường, Lý Bích Y hiếm khi quên mặt bất cứ ai, dù chỉ gặp một lần. Cô biết mình vốn có tính cách lạnh lùng, luôn dùng sự quan sát nhạy bén để bù đắp cho kỹ năng xã giao. Một người sở hữu đôi mắt đặc biệt như thế này đáng lẽ phải bị cô ghi nhớ ngay từ lần đầu chạm mặt. Sự "vô hình" trước đó của Kỳ Phong bắt đầu khiến cô cảm thấy tò mò.

Kỳ Phong cùng Trịnh Công Bình trở về cái bàn làm việc trống hoắc của mình. Đi làm đã gần một tuần, nhưng số lần cậu thực sự ngồi ở đây chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vừa đặt lưng xuống ghế, còn đang chán ngán chưa biết làm gì cho hết ngày thì Thư ký Quang Nhật đã xuất hiện, yêu cầu cậu đi theo lên tầng cao nhất.

Lần đầu tiên bước chân vào phòng Tổng Giám đốc của một tập đoàn tầm cỡ như Lam Thiên, Kỳ Phong không khỏi trố mắt quan sát. Trái với trí tưởng tượng của cậu về một không gian xa hoa, bóng loáng như trong các bộ phim về Phố Wall, văn phòng của Lý Bích Y lại mang một vẻ đơn điệu đến lạ kỳ. Thứ duy nhất khiến nơi này trở nên đặc biệt là sách, những kệ sách khổng lồ bao phủ các bức tường, tạo nên một bầu không khí tri thức và trầm mặc.

Lý Bích Y, "nữ tổng tài" trong truyền thuyết, đang ngồi sau bàn làm việc. Cô không nói gì, chỉ dùng đôi mắt sắc sảo, lạnh lùng đánh giá cậu. Lần đầu tiếp xúc gần với "cấp trên của cấp trên" ở cự ly này khiến Kỳ Phong không khỏi lúng túng, cậu cố gắng điều chỉnh tư thế sao cho trang trọng nhất.

“Xin chào, Tổng Giám đốc.”

Lý Bích Y chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi đôi mắt nâu của cậu, khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo. Thư ký Quang Nhật thấy vậy liền nhanh chóng lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

“Kỳ Phong, hôm nay gọi cậu đến đây là để báo một tin rất tốt.”

Anh mỉm cười, thay mặt Lý Bích Y trình bày lý do cuộc gặp. Khi nghe xong, Kỳ Phong hoàn toàn ngẩn người. Cậu cầm bản dự thảo hợp đồng trên tay, lắp bắp:

“Hợp đồng... đào tạo?”

Thì ra, Patro đã đặt điều kiện yêu cầu Lam Thiên phải đào tạo Kỳ Phong thành tay đua chuyên nghiệp để đổi lấy sự hợp tác. Kỳ Phong thầm nghĩ, có lẽ đây chỉ là một điều khoản phụ, nhưng sức nặng của nó đối với tương lai của cậu là không thể đong đếm.

“Cậu thấy các điều khoản thế nào? Có muốn thay đổi gì không?” Quang Nhật hỏi với giọng khích lệ. Anh thực lòng mừng cho cậu học đệ cùng trường, vì với hợp đồng này, Kỳ Phong sẽ chính thức thoát khỏi sự kìm kẹp của Chủ quản Hoàng.

Với tốc độ xử lý thông tin siêu phàm, Kỳ Phong đọc lướt qua toàn bộ văn bản. Đây quả thực là một "hợp đồng trong mơ": Thời hạn 5 năm, mức lương cứng 40 triệu đồng mỗi tháng, mọi chi phí luyện tập và thi đấu đều được công ty chi trả. Nếu lên hạng chuyên nghiệp, các đãi ngộ còn khủng hơn nữa.

Trong sự ngỡ ngàng tột độ của Lý Bích Y và Thư ký Quang Nhật, Kỳ Phong chậm rãi đặt bản hợp đồng xuống bàn, hít một hơi thật sâu rồi nói.

“Tôi... tôi xin từ chối.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!