Quyền 1

Chương 86. Ngày thi đấu

Chương 86. Ngày thi đấu

Chương 86. Ngày thi đấu

Tác giả: gakobitmiss

Những sợi tơ năng lượng li ti bắt đầu rút khỏi nhà thi đấu trong mơ, sàn nhà và các bức tường cũng theo đó biến mất, trả lại không gian tĩnh lặng vốn có của căn phòng. Kỳ Phong thu hồi ý thức, tách khỏi tầng sâu của giấc mộng. Bên cạnh, Tiêu Tuấn vẫn đang ngủ khò khò, miệng hơi há ra, có vẻ đang chìm trong một giấc ngủ rất ngon lành và yên tâm.

"Không biết thực chiến có hiệu quả không. Chờ ngày mai xem thế nào vậy," Kỳ Phong thầm nghĩ.

Cậu nhẹ nhàng cầm lấy điều khiển, chỉnh lại nhiệt độ điều hòa cho phù hợp, sau đó tắt đèn và rón rén rời khỏi phòng. Sau khi khách sáo khước từ vài lần nhưng không thắng nổi thịnh tình của cô Sáu, Kỳ Phong đành cầm lấy vài miếng bánh ngọt thủ công rồi chào tạm biệt ra về.

Thử nghiệm mới về việc can thiệp giấc mơ có tiến triển khả quan khiến tâm trạng Kỳ Phong tốt lên hẳn. Hòa mình vào không khí nhộn nhịp của phố thị về đêm, cậu bắt đầu suy ngẫm về tương lai. Khả năng ảnh hưởng trực tiếp lên giấc mơ của người khác mở ra vô vàn hướng phát triển. Cậu có thể dựa vào kho dữ liệu khổng lồ trên kệ sách lưu trữ của mình để tái hiện bất cứ khung cảnh nào, từ đó gián tiếp tác động vào tiềm thức hoặc thậm chí là "học lỏm" kỹ năng từ người khác một cách chủ động trong môi trường ảo.

Một cơn ngáp dài ập đến, mí mắt Kỳ Phong bắt đầu trĩu nặng. Việc duy trì sự hiện diện trong giấc mơ của người khác, đồng thời chống lại sự bài xích của làn sương mù xám bí ẩn, đã tiêu tốn của cậu một lượng năng lượng tinh thần không hề nhỏ. Cậu cần tranh thủ về nhà đánh một giấc thật sâu để hồi phục, chuẩn bị cho ngày trọng đại của cậu học trò nhỏ.

...

Sáng thứ Bảy, trời cao trong xanh và nắng vàng rực rỡ, một ngày lý tưởng cho các hoạt động thể thao ngoài trời.

Kỳ Phong có mặt tại trường Quốc tế Việt Lạc đúng giờ hẹn. Vì hôm nay là ngày thi đấu Bóng Né, không khí trong trường náo nhiệt hơn hẳn thường ngày. Khắp các bãi đỗ xe là sự phô trương của những dòng xe sang trọng bậc nhất: Mercedes, BMW, Audi, Bentley...

Đây vốn là ngôi trường dành cho giới thượng lưu với mức học phí hàng năm lên đến con số tỉ đồng. Những người xuất hiện ở đây phần lớn là doanh nhân thành đạt, những người có địa vị và quyền thế trong xã hội.

Kỳ Phong tinh mắt nhận ra vài chiếc xe hiệu "Dạ Vũ" – dòng xe con mới ra mắt của tập đoàn Lam Thiên, niềm tự hào của ngành công nghiệp ô tô Việt Quốc. Kiểu dáng sang trọng và lịch lãm của chúng không hề kém cạnh các thương hiệu ngoại nhập. Cậu mỉm cười khi nghĩ tới việc sắp tới, chiến dịch quảng cáo của Patro cho dòng xe này sẽ chính thức ra lò, chắc chắn sẽ tạo nên một cú hích doanh thu cho tập đoàn.

Giữa đám đông xa hoa ấy, Kỳ Phong trông thật lạc lõng. Cậu đi giày thể thao cũ, mặc bộ quần áo "hàng vỉa hè" đơn giản. Cứ mỗi dịp Tết về, mẹ lại dắt cậu ra chợ sắm cho vài bộ đồ mới, và Kỳ Phong vốn cũng chẳng mặn mà gì với việc tự đi mua sắm quần áo hiệu.

Nếu là trước đây, đứng giữa không gian đậm mùi tiền này, Kỳ Phong chắc chắn sẽ cảm thấy tự ti. Nhưng giờ thì khác. Một tuần làm việc tại Lam Thiên đã giúp tầm mắt cậu khoáng đạt hơn. Dù cậu chưa có ý định đụng đến chiếc thẻ đen quyền lực mà Hổ Ca tặng, nhưng "có tiền trong túi" rõ ràng khiến khí chất con người ta vững vàng hơn hẳn.

"Người ta siêu giàu, còn mình thì có Siêu Năng Lực. Xét cho cùng, mình cũng đâu có kém cạnh gì," Kỳ Phong tự trào trong lòng.

Cậu lơ ngơ đi tìm khu nhà thể dục. Trường Việt Lạc đối với cậu không khác gì một tòa mê cung với những dãy hành lang đan xen, kiến trúc phức tạp và những lối đi rợp bóng cây.

"Đường đi hoa cả mắt, đúng là khác xa với trường ở quê mình."

Kỳ Phong bỗng nhớ về ngôi trường tiểu học ở quê nhà, nơi chỉ có ba dãy lớp học hai tầng bao quanh cái sân trường rộng đầy cát và nắng. Kiến trúc đơn giản đến mức chỉ cần đứng ở cổng là có thể thu hết mọi thứ vào tầm mắt.

Sau hơn mười phút hỏi đường và vài lần đi lạc, cuối cùng Kỳ Phong cũng tìm tới khu nhà thể dục. Bên trong là một sân thi đấu đa năng cực kỳ hiện đại, sàn gỗ bóng loáng, rất giống với bối cảnh mà cậu đã tái hiện trong giấc mơ của Tiêu Tuấn tối qua. Tiếng còi hú, tiếng hò hét và mùi của những trận đấu sắp bắt đầu đã tràn ngập không gian.

Bên trong nhà thi đấu, không khí nóng hầm hập bởi sức chứa của hàng trăm người. Khán đài lúc này đã chật ních phụ huynh và học sinh. Đa số các bậc cha mẹ ăn mặc lịch thiệp, tay cầm điện thoại hoặc máy quay phim sẵn sàng ghi lại khoảnh khắc tỏa sáng của con mình. Khu vực ghế gần sân thi đấu dành riêng cho các "cổ động viên nhí" thì náo nhiệt hơn hẳn với tiếng trống và tiếng hò reo không ngớt.

"Xin lỗi, cho tôi qua một chút. Cảm ơn!"

Kỳ Phong khó khăn lắm mới lách qua được đám đông để leo lên khán đài. Cậu tìm thấy một chiếc ghế trống ở góc cao, từ đây có thể bao quát toàn bộ diễn biến bên dưới sân.

Trong sân, các tuyển thủ đang ráo riết khởi động. Giải đấu hôm nay có bốn đội tham dự, thi đấu theo thể thức loại trực tiếp để tìm ra hai cái tên xuất sắc nhất bước vào trận chung kết tranh cúp vô địch.

Ánh mắt Kỳ Phong nhanh chóng quét qua đám đông và dừng lại ở Tiêu Tuấn. Cậu bé mập mạp của chúng ta hôm nay diện bộ đồng phục thể thao màu xanh phối quần đùi đen. Trên sống mũi là chiếc kính bảo hộ chuyên dụng dành cho người cận thị, trông cũng khá "ra dáng" một vận động viên chuyên nghiệp.

Tuy nhiên, giữa không khí hừng hực thế kia, Tiêu Tuấn lại lẳng lặng đứng một góc. Cậu bé khởi động những động tác tay chân một cách hời hợt, bộ dáng ỉu xìu thấy rõ, ánh mắt lo lắng thi thoảng lại ngước lên khán đài như đang tìm kiếm một điểm tựa tinh thần.

Kỳ Phong đứng bật dậy, vẫy tay thật mạnh: "Tiêu Tuấn! Thầy ở đây!"

Dù khán đài rất ồn ào, nhưng có lẽ nhờ sự liên kết tinh thần từ tối qua, Tiêu Tuấn lập tức nghe thấy. Cậu bé ngước lên, và khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Kỳ Phong, khuôn mặt mập mạp bỗng bừng sáng.

"Thầy Kỳ Phong!"

Đứa trẻ nhảy cẫng lên, hai tay vẫy loạn xạ. Nụ cười rạng rỡ làm đôi mắt cậu bé híp lại thành hai sợi chỉ, những khối mỡ mềm mại trên người cũng rung động theo nhịp điệu vui sướng.

Kỳ Phong khẽ siết nắm đấm, ra hiệu "Cố lên". Tiêu Tuấn cũng nhanh nhẹn làm thủ thế "OK" đáp lại. Trong khoảnh khắc đó, Kỳ Phong nhận ra mình có lẽ là khán giả duy nhất đến đây chỉ để cổ vũ cho cậu bé này.

"Hix, đáng lẽ mình nên đến sớm hơn để hỏi xem giấc mơ tối qua có tác động gì đến nó không," Kỳ Phong khẽ tặc lưỡi. Do lạc đường trong cái "mê cung" Việt Lạc nên cậu đã đến sát giờ G. Hiện tại các đội đã bắt đầu điểm danh vào sân, cậu chỉ có thể kiên nhẫn đợi đến giờ nghỉ giải lao.

Đúng lúc đó, một giọng nam ồm ồm như tiếng sấm vang lên ngay sát bên tai Kỳ Phong:

"Cố lên Văn Trác! Đụng ngã hết bọn chúng cho anh! Nghiền nát đối thủ đi, cho mọi người thấy ai mới là kẻ mạnh nhất ở đây!"

Kỳ Phong giật mình quay sang. Ngồi cạnh cậu là một gã đàn ông cao lớn như gấu rừng, râu quai nón rậm rạp, cơ bắp cuồn cuộn lộ ra dưới lớp áo ba lỗ, trông đầy vẻ hung hãn.

Thấy Kỳ Phong nhìn mình, gã đàn ông tự hào chỉ tay xuống sân: "Thấy thằng nhóc cao to nhất dưới kia không? Em trai tôi đấy! Hôm nay nó chắc chắn sẽ nghiền nát tất cả để lấy chức vô địch!"

Kỳ Phong nhìn theo hướng tay gã. Giữa đám học sinh trung học, có một thiếu niên nổi bật đến mức vô lý. Hắn cao chừng 1m75, bờ vai rộng và thân hình đồ sộ như một hộ pháp, đứng giữa đồng đội mà cao hơn họ hẳn một, hai cái đầu.

"Ăn gian à? Đó mà là học sinh trung học sao? Trông như vận động viên chuyên nghiệp giả dạng ấy chứ?" Kỳ Phong buột miệng hỏi vì quá kinh ngạc.

Gã râu quai nón cười sằng sặc, vẻ mặt đắc ý vô cùng: "Học sinh xịn đấy, nó mới học lớp bảy thôi! Ngưỡng mộ không? Tôi đã bắt nó tập tạ và rèn luyện cơ bắp từ khi còn chưa thay răng sữa. Chỉ cần nó ném bóng, tôi đảm bảo mấy đứa nhóc con kia sẽ đổ rạp như rơm rạ trước gió!"

Kỳ Phong nhìn gã với ánh mắt kỳ quái. Đây là thi đấu bóng né của học sinh, sao qua miệng gã này lại nghe như một trận tử chiến đấu trường La Mã thế này?

"Anh bạn à, ép trẻ con rèn luyện cơ bắp quá sớm không tốt cho sự phát triển xương đâu," Kỳ Phong tốt bụng nhắc nhở một câu. Trong lòng cậu thầm bổ sung: Nếu thằng nhóc đó còn được tính là trẻ con.

"Sức mạnh là vua! Cơ bắp mới là thứ duy nhất nam nhân cần theo đuổi! Nhà tôi có truyền thống luyện cơ từ bé rồi," Gã râu quai nón nói xong liền gồng hai cánh tay lên, biểu diễn những khối cơ bắp cứng ngắc như đá cuội cho Kỳ Phong xem.

Kỳ Phong nhìn đống cơ bắp nần nẫn ấy, trong đầu bỗng nảy ra một suy nghĩ quái đản: "Không biết gã này có em gái không nhỉ?"

Tưởng tượng cảnh một cô bé lớp sáu, lớp bảy cũng có khuôn mặt râu ria (hoặc không) nhưng lại sở hữu cơ bắp cuồn cuộn, nhe răng cười với mình... Kỳ Phong không khỏi rùng mình một cái, da gà da vịt nổi hết cả lên.

Thôi, tập trung vào Tiêu Tuấn thì hơn. Đối thủ lần này xem chừng không chỉ là "bóng né" đơn thuần, mà là một bức tường thịt thực thụ rồi!

Trên sân, tiếng loa thông báo vang lên cắt ngang những dòng suy nghĩ của Kỳ Phong. Các tuyển thủ nhanh chóng rời khu vực khởi động, trở về băng ghế kỹ thuật của đội mình.

Trận khai mạc sắp bắt đầu. Sau màn giới thiệu ngắn gọn từ ban tổ chức, hai đội bóng đầu tiên tiến ra sân trong tiếng vỗ tay rầm rộ. Tiêu Tuấn thuộc đội thi đấu ở lượt trận thứ hai, nên lúc này cậu bé đang ngồi quan sát với vẻ mặt đầy căng thẳng.

Khán đài lúc này bùng nổ âm thanh. Các bậc phụ huynh như trút bỏ vẻ điềm tĩnh thường ngày để hóa thân thành những cổ động viên cuồng nhiệt nhất.

"Bánh Bao cố lên con ơi!"

"Giò Heo, ném mạnh vào! Đè bẹp tụi nó đi!"

Kỳ Phong nghe mà dở khóc dở cười. Hóa ra ở nhà, những "chiến binh" nhí này đều có những biệt danh "đậm chất ẩm thực" như vậy.

Gã râu quai nón ngồi cạnh cũng không chịu kém cạnh, gã đứng hẳn dậy, dùng cái giọng loa phường của mình gầm lên: "Văn Trác! Cho bọn hắn biết thế nào là bản lĩnh đàn ông chân chính! Nghiền nát chúng nó cho anh!"

Không muốn Tiêu Tuấn cảm thấy bị bỏ rơi, Kỳ Phong cũng dồn hơi vào lồng ngực, hét lớn: "Tiêu Tuấn, bình tĩnh nhé! Cố lên!"

"Tuýt!"

Tiếng còi của trọng tài chính vang lên đanh gọn. Trận đấu đầu tiên chính thức bắt đầu.

Theo chiến thuật thông thường, mỗi đội cử ra hai người nhanh nhẹn nhất ở cánh phải lao lên tranh bóng ở vạch giữa sân. Ngay khi đoạt được bóng, họ lập tức chuyền về cho tuyến sau hoặc quan sát kẽ hở của đối phương để tấn công.

Vì Tiêu Tuấn chưa thi đấu, Kỳ Phong thả lỏng người quan sát trận đấu của "gã khổng lồ" Văn Trác. Phải công nhận, thằng nhóc này là một con quái vật thực sự trên sân. Dù thân hình to lớn nhưng bộ chân của hắn cực kỳ linh hoạt.

Đặc biệt là lực ném. Những quả bóng từ tay Văn Trác bay đi với tốc độ xé gió. Dù bóng làm bằng vật liệu mềm để đảm bảo an toàn, nhưng với lực phát động từ khối cơ bắp kia, những đối thủ bị ném trúng đều kêu "ái" lên một tiếng đau đớn, mặt mày nhăn nhó.

Cứ mỗi lần một cậu bé đội bạn bị "đốn hạ", trên khán đài lại có một vị phụ huynh xót xa hô hoán. Cục vàng cục bạc nhà người ta đi thi đấu thể thao mà cứ như đang bị "ăn hành" thê thảm vậy. Nhờ sự áp đảo của Văn Trác, đội của hắn dễ dàng giành chiến thắng tuyệt đối sau hai hiệp.

Trận đấu thứ hai: Đội của Tiêu Tuấn (áo xanh) đối đầu với Đội áo trắng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!