Chương 30. Patro lên đài
Tác giả: gakobitmiss
Sau khi hồi phục thể lực, Patro đứng dậy nhìn Kỳ Phong nói.
“Đi thôi, tôi đưa cậu đi giải lao một chút.”
“Giải lao? Làm gì đó?” Kỳ Phong tò mò hỏi, lau mồ hôi trên trán.
“Lúc rảnh rỗi tôi thường luyện chút Quyền Anh, muốn thử không?”
“Tôi không biết chơi môn này,” Kỳ Phong thành thật đáp.
“Không sao, vui đùa một chút mà thôi. Nó rất tốt cho phản xạ của một tay đua đấy,” Patro hào hứng dắt Kỳ Phong đi về phía khu luyện tập Quyền Anh của trung tâm.
Vừa đi, Patro vừa mỉm cười thần bí hỏi: “Cậu có biết, môn thể thao nào có vận động viên kiếm nhiều tiền nhất thế giới không?”
“Không phải là đua xe sao?” Kỳ Phong không dám chắc, đoán mò. Cậu cứ nghĩ những chiếc xe hàng triệu đô sẽ mang lại thu nhập khủng nhất cho tài xế.
Patro lắc đầu: “Không phải, là Quyền Anh. Hiện tại trên thế giới, võ sĩ Quyền Anh số 1 – ‘Độc cô cầu bại’ Monte Bali, chính là người có thu nhập cao nhất. Năm vừa rồi, hắn kiếm đến 285 triệu đô la chỉ sau một trận so găng thế kỷ với đối thủ.”
“Oa, 285 triệu đô la!” Kỳ Phong thốt lên kinh ngạc.
Cậu nhanh chóng nhẩm tính ra tiền Việt Quốc. Con số đó lớn đến mức có lẽ đủ cho cậu dùng ba đời, không, mười đời cũng không hết. Bóng đá có thể là môn thể thao phổ biến nhất, nhưng Quyền Anh mới thực sự là môn thể thao của giới nhà giàu và những bản hợp đồng điên rồ. Nó liên quan mật thiết đến các sòng bạc, cá độ, giới thượng lưu và cả những góc khuất của xã hội đen.
Xã hội loài người xưa nay chưa bao giờ thiếu vắng bạo lực; nó dường như đã in sâu vào bộ mã gen từ thời nguyên thủy. Con người sử dụng bạo lực để đấu tranh, để sinh tồn và cũng là phương thức tốt nhất để giải tỏa những dồn nén, phẫn nộ hay phấn khích. Quyền Anh, vì thế, luôn giữ vững vị thế độc tôn trên đài vinh quang của sức mạnh cơ bắp.
Bước vào sân Quyền Anh, không khí ở đây nóng hừng hực. Một khu vực treo đầy các loại bao cát và dụng cụ tập luyện, khu vực còn lại là sàn đấu với những sợi dây thừng đỏ bao quanh trang trọng.
Trên sàn đấu, một nhóm nam nữ khá đông đang tụ tập. Hai người đàn ông đang đối luyện hăng say, tiếng găng chạm nhau chát chúa hòa cùng tiếng cổ vũ nhiệt tình của đám đông xung quanh. Không khí ở đây náo nhiệt và kích động hơn hẳn khu tập gym yên tĩnh lúc nãy.
Patro dẫn Kỳ Phong đến khu bao cát, lấy một đôi găng đấm bốc và hướng dẫn cậu đeo vào: “Chúng ta ra luyện tập trước, đợi lát nữa sân trống, tôi và cậu lên thử một chút.”
“Được thôi,” Kỳ Phong gật đầu.
Hiện tại cậu không còn quá sợ hãi chuyện đánh đấm nữa. Nhớ lại lần trước bị Trịnh Tuyết tấn công, cậu đã phải né tránh khá vất vả. Nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác. Cậu đã sở hữu Siêu Tốc Phản Xạ. Nếu gặp lại cô nàng đó, dù đôi chân dài kia có đá nhanh gấp đôi, cậu tin chắc mình vẫn có thể hóa giải dễ dàng. Kỳ Phong thậm chí còn cảm thấy hào hứng muốn thử nghiệm khả năng mới này trong thực chiến.
Nhiều người đứng ngoài quan sát thường có cảm giác các võ sĩ ra đòn không quá nhanh, tưởng chừng mình có thể dễ dàng né tránh và phản đòn. Nhưng thực tế, các cú đấm chuyên nghiệp có tốc độ trung bình khoảng 40 km/h, khi phối hợp cả trọng lượng cơ thể, nó có thể đạt tới 70 km/h. Ở khoảng cách gần, mắt thường rất khó bắt kịp để phản ứng kịp thời. Thêm vào đó, tâm lý căng thẳng sẽ làm cơ thể cứng đờ, khiến tốc độ phản xạ vốn có bị giảm đi đáng kể.
Patro bắt đầu làm mẫu, tung vài cú đấm xé gió vào bao cát. Thân hình cao lớn cùng bắp thịt rắn chắc của anh khiến mỗi đòn đánh ra đều làm bao cát nặng nề phải rung động, lắc lư mạnh mẽ.
“Bịch! Bịch! Bịch!”. Tiếng vang khô khốc và uy lực. Rõ ràng Patro là một người rất am hiểu môn này.
Kỳ Phong thử làm theo: “Bụp... Bụp...” Bao cát chỉ hơi đung đưa nhẹ, âm thanh phát ra nhỏ bé và thiếu lực. Lực tay của cậu vốn yếu, lại hoàn toàn không có kỹ thuật phát lực, chỉ dùng sức mạnh thuần túy từ cánh tay nên hiệu quả rất thấp.
Patro dừng lại nhắc nhở: “Đừng chỉ nhìn vào tay tôi, hãy chú ý quan sát chuyển động của cả cơ thể. Chân, eo, vai đều phải xoay và phối hợp đồng nhất để tăng cường lực lượng.”
Kỳ Phong gật đầu, cậu hít một hơi sâu.
Siêu Thị Giác kích hoạt! Siêu Tốc Thần Kinh kích hoạt!
Trong mắt Kỳ Phong lúc này, mọi biến hóa từ tư thế, cách đặt bàn chân đến độ xoay của hông Patro đều hiện lên rõ nét như một đoạn phim quay chậm. Bộ não của cậu như một chiếc máy ảnh cao cấp, ghi lại từng khung hình, từng chi tiết nhỏ nhất của kỹ thuật phát lực đỉnh cao. Trí nhớ được tăng cường giúp cậu khắc sâu những chuyển động đó vào tâm trí một cách dễ dàng.
Kỳ Phong bắt đầu thử nghiệm bắt chước theo những gì mình vừa quan sát. Những xúc tu vô hình trên đầu cậu kéo dài ra, dung nhập vào cơ thể, xỏ xuyên qua tứ chi và các khớp xương. Khả năng điều khiển thân thể được tăng cường vượt bậc, Kỳ Phong bắt đầu mô phỏng lại từng động tác của Patro.
Mặc dù việc thực hiện các động tác bề ngoài rất dễ dàng, nhưng cậu vẫn cảm thấy việc phát lực không được lưu loát cho lắm. Cậu nhận ra rằng mình chỉ mới quan sát được cái vỏ bên ngoài, còn cách vận lực, sự co thắt của các nhóm cơ bắp sâu bên trong thì không thể chỉ nhìn bằng mắt mà thấy được.
“Không đúng! Mình có thể bắt chước cả cách phát lực mà,” Kỳ Phong chợt nảy ra ý tưởng.
Cậu điều khiển các xúc tu tiến về phía Patro. Chúng dễ dàng xuyên qua thân thể anh ta như những bóng ma. Khi cơ thể Patro chuyển động, các xúc tu cũng theo sát từng thớ cơ, không ngừng truyền cảm nhận về sự rung động và sức căng của cơ bắp về não bộ của Kỳ Phong. Hơi khác một chút so với cảm giác của chính thân thể mình, nhưng cậu vẫn có thể nhận ra sự khác biệt tinh tế trong đó.
Kỳ Phong đối ứng cảm giác đó lên cơ thể mình, thử nghiệm làm theo. Qua một vài lần điều chỉnh, cậu đã tìm ra cách vận động tương ứng. Cảm giác động tác lúc này đã linh hoạt và liền mạch hơn hẳn. Cậu thử thay đổi tư thế, dồn trọng tâm vào chân sau rồi xoay người, tung hai cú đấm liên tiếp vào bao cát.
“Bịch! Bịch!” Âm thanh rõ ràng lớn hơn trước rất nhiều. Lực lượng của cú đấm đã tăng vọt, bao cát nặng nề lung lay mạnh mẽ. Cậu tiếp tục đấm, không ngừng điều chỉnh một chút động tác để phù hợp với khung xương và cơ địa riêng của mình. Động tác của cậu ngày càng thuần thục, hiện ra một kết cấu trật tự, uy lực ngày một tăng tiến.
Patro dừng hẳn động tác trên tay, đứng sững lại nhìn sang. Nét mặt anh ta từ bình thường chuyển sang kinh ngạc tột độ. Anh ta mới chỉ làm mẫu có vài lần, vậy mà Kỳ Phong đã học theo một cách hoàn hảo. Với ánh mắt của một người tập luyện lâu năm, Patro đánh giá động tác của cậu đã đạt chuẩn, sự thuần thục cơ bản không thua kém gì những người đã tập luyện vài tháng.
Hết đua xe, giờ tới đấm bốc, tài năng thiên bẩm của Kỳ Phong khiến Patro không thể không bật thốt lên: “Chẳng lẽ cậu không chỉ là thiên tài đua xe mà còn là một thiên tài Quyền Anh thực thụ?”
Trong khi đó, trên sàn đấu chính, một trận chiến kịch liệt đang diễn ra thu hút sự chú ý của đám đông. Một tay đấm đeo găng màu xanh, thân hình cao lớn như gấu, cơ bắp cuồn cuộn, mỗi cú ra quyền đều mang theo lực lượng sấm sét. Đối thủ của hắn đeo găng đen và nón bảo hộ, dáng người rắn chắc nhưng nhanh nhẹn hơn, không ngừng di chuyển né tránh và tìm cơ hội phản công.
Xung quanh sàn đấu, tiếng cổ vũ vang lên không ngớt: “Anh Đại Long cố lên, đánh gục hắn đi!”
“Anh Đại Long uy mãnh quá, đừng để hắn chạy thoát!”
Tên cao to đeo găng xanh nghe thấy tiếng reo hò thì càng thêm hưng phấn. Tốc độ ra đòn của hắn tăng nhanh, liên tục tung ra những cú đấm như trời giáng dồn ép đối thủ vào góc sàn đấu. Những cô gái xinh đẹp đứng bên dưới không rời mắt khỏi cơ thể nam tính và những cú đấm uy lực của hắn.
Hắn tên là Trương Đại Long, thiếu gia của một công ty điện tử lớn tại Sài Thành. Đại Long là một kẻ cuồng Quyền Anh, thường xuyên đến Hội quán này thuê người tập đối kháng với giá rất hào phóng.
Ở những nơi như Hội quán Bình Nam hay các phòng gym cao cấp, đây cũng là môi trường lý tưởng để các cô gái tìm kiếm đại gia, hay các anh chàng đẹp trai tìm kiếm phú bà. Mọi người đều coi việc làm quen và "trao đổi" này là một nhu cầu bình thường của xã hội thượng lưu. Dù Hội quán không trực tiếp cổ vũ bầu không khí này, mọi người sẽ ở đây làm quen, sau đó ra ngoài hẹn hò.
Trương Đại Long trên sàn đấu đang cực kỳ hưng phấn. Hắn thực hiện một động tác giả, tay trái vờ xuất quyền khiến đối thủ theo phản xạ né tránh. Ngay lập tức, hắn cười gằn, tay phải tung một cú đấm thẳng trực diện vào mặt đối phương.
Đối thủ chỉ kịp đưa hai tay lên đỡ theo bản năng.
“Bành!”
Cú đấm mang theo sức nặng ngàn cân nện thẳng vào hai tay, đè ép mạnh lên nón bảo hộ. Đầu đối thủ bị chấn động nhẹ, mất thăng bằng rồi ngã quỵ xuống sân đấu. Trọng tài nhanh chóng tiến lên cản Trương Đại Long lại, sau khi kiểm tra thấy đối thủ không gặp vấn đề quá nghiêm trọng, liền gọi người dìu anh ta xuống sân.
Trương Đại Long nở nụ cười ngạo nghễ, giơ cao nắm đấm để tận hưởng những tiếng hoan hô cuồng nhiệt từ khán giả. Đám con gái vây quanh xum xoe, còn lũ đàn em thì không tiếc lời nịnh hót:
“Anh Đại Long thật mạnh mẽ!”
“Đúng vậy, cả Hội quán này làm gì có ai là đối thủ của anh.”
“Em thấy mấy tay chuyên nghiệp chưa chắc đã ăn được anh đâu.”
“Ngay cả huấn luyện viên cũng bảo anh đủ sức đi đánh giải lấy cúp mà!”
Trương Đại Long đắc ý vô cùng. Dù chiến thắng nhưng hắn vẫn chưa thực sự thỏa mãn vì đối thủ quá yếu, không bắt hắn phải dùng hết sức. Hắn thầm nghĩ: “Lần tới mình sẽ khiêu chiến huấn luyện viên, đánh bại hắn để hắn không còn dám coi thường mình nữa.” Hắn muốn chứng minh cái chân lý "trò giỏi hơn thầy".
Đúng lúc này, một tiếng cảm thán từ phía khu tập luyện vang lên, lọt vào tai hắn: “Cậu chẳng lẽ không chỉ là thiên tài đua xe, mà còn là thiên tài Quyền Anh?”
Đại Long khựng lại. Ai đang bốc phét ở đây vậy? Trước mặt hắn mà dám xưng "thiên tài Quyền Anh"?
Hắn liếc mắt sang, thấy một gã người nước ngoài đang tập cùng một cậu thanh niên trông khá gầy gò. Lời khen ngợi vừa rồi chính là từ gã ngoại quốc kia.
“Hey, ‘thiên tài Quyền Anh’, có muốn giao lưu một trận không?” Trương Đại Long lớn tiếng thách thức hướng về phía Patro và Kỳ Phong.
Giọng điệu mỉa mai của hắn khiến đám đàn em cười rộ lên: “Ở đây ngoài anh Đại Long, còn ai xứng danh thiên tài nữa chứ?”
“Tay ngoại quốc kia chắc mắt có vấn đề, gã gầy đó mà là thiên tài à?”
“Nếu hắn là thiên tài thì đại ca chúng ta chắc là Vô địch thế giới rồi! Ha ha!”
Kỳ Phong không muốn rước họa vào thân, cậu khẽ khuyên Patro: “Đừng chấp bọn họ làm gì, mình về thôi, anh còn phải chuẩn bị cho cuộc đua sắp tới nữa.”
Nhưng Patro thì khác. Từ nhỏ anh đã là kiểu người không biết nhịn là gì. Anh học đấm bốc, chơi đua xe cũng là vì cái tính cách mạnh mẽ này. Patro khoát tay: “Không sao, tôi chỉ muốn vui đùa với bọn họ một chút, cậu đứng đó quan sát là được.”
Chẳng đợi Kỳ Phong ngăn cản, Patro đã sải bước về phía võ đài. Anh phớt lờ đám đông đang hò hét, kéo dây đai rồi chui tọt vào sân, đứng đối diện với Trương Đại Long.
“Không phải các người muốn giao lưu sao? Bắt đầu đi, tôi sẽ so tài với hắn một chút.” Patro nhìn trọng tài, ánh mắt lạnh lùng đầy tự tin.
Trương Đại Long nhếch mép: “Được, rất có cá tính. Để xem cái ‘thiên tài’ của các anh ra sao!”
0 Bình luận