Chương 82. Họp đội
Tác giả: gakobitmiss
Dù quy định của Street Racer chỉ cho phép các dòng xe thương mại đang sản xuất tham dự, nhưng Lam Thiên cũng không nên chọn một chiếc xe bé nhỏ và có phần "yếu đuối" như thế này chứ? Kỳ Phong nhíu mày đánh giá "chiến mã" trước mắt. Ít nhất cũng phải là một chiếc SUV hầm hố hay một gã bán tải cơ bắp để đủ sức chịu đựng những cú va chạm nảy lửa trên đường phố, thay vì một chiếc sedan hạng B mỏng manh.
"Ngạc nhiên hả? Không nghĩ là tôi sẽ chọn chiếc sedan này cho ‘K’ tham gia Street Racer đúng không?"
Một bóng dáng nhỏ nhắn bước ra từ phía sau giàn nâng thủy lực. Tiến sĩ Mai Anh – vị kỹ sư trưởng của Lam Thiên Racing – đang đứng đó, nhìn chiếc xe với ánh mắt đầy tự hào như thể đang nhìn một kiệt tác.
"Xin chào, Tiến sĩ," Kỳ Phong khẽ gật đầu.
Cái tên "K" chính là nghệ danh mà Kỳ Phong đã chọn để ẩn mình khi bước chân vào giải đua Street Racer.
Tận dụng vai diễn này, Kỳ Phong không ngần ngại nói thẳng sự hoài nghi của mình: "Không phải chiếc xe này... hơi quá nhỏ bé sao? Tôi không nghĩ có ai thắng nổi nếu cầm lái một thứ trông như đi chợ thế này đâu."
"Nếu là người khác thì đương nhiên là không thể, nhưng nếu cậu thuyết phục được K đồng ý cho tôi toàn quyền phát triển nó thì lại là chuyện khác." Mai Anh đẩy gọng kính dày cộm, ánh mắt lóe lên sự tự tin sắt đá. "Tôi đã nghiên cứu kỹ mọi dữ liệu của Street Racer. Sức mạnh động cơ và tốc độ thuần túy chưa bao giờ là yếu tố duy nhất quyết định chiến thắng ở đây."
Đúng như Mai Anh nói, Street Racer không giống bất kỳ giải đua chính quy nào trên thế giới. Nó giống như một trò chơi điện tử bước ra đời thực, được nhào nặn bởi bàn tay của Arthur Sterling – vị tỷ phú bí ẩn được giới mộ điệu gọi là "The Architect" (Kiến trúc sư). Để ngăn chặn giải đua trở thành sân chơi của những "túi tiền không đáy" dùng công nghệ đè bẹp kỹ năng, Arthur đã ban hành The Architect's Code (Mã Lệnh Của Kiến Trúc Sư).
Luật lệ này giới hạn nghiêm ngặt mã lực và các thay đổi cơ khí thuần túy. Đặc biệt, mọi xe đua bắt buộc phải lắp đặt hệ thống A.S.I.S (Arthur Sterling Intervention System) qua cổng OBD-II. Đây chính là linh hồn của giải đấu: một hệ thống can thiệp có thể điều khiển tốc độ, kích hoạt hiệu ứng "buff" bứt tốc, tính toán "lượng máu ảo" (HP), và thậm chí là tạo ra các bất lợi tức thời khi xe trúng phải "vật phẩm" từ đối thủ.
"So với những gã khổng lồ cồng kềnh, thì một 'con chuột đô thị' đúng nghĩa như thế này chẳng phải sẽ thích hợp hơn để len lỏi qua các chướng ngại vật và mê cung đường phố phức tạp sao?" Mai Anh giải thích, ngón tay chỉ vào sơ đồ đường đua ngoằn ngoèo trên màn hình.
Nghe cũng có lý, nhưng Kỳ Phong vẫn băn khoăn: "Nhưng nó nghe có vẻ... hơi quá tầm thường để đại diện cho bộ mặt của một tập đoàn lớn?"
Nhìn ra sự do dự của cậu, Mai Anh lật mở cuốn sổ tay đầy những ký hiệu loằng ngoằng, cây bút trong tay cô xoay vòng điệu nghệ: "Yên tâm đi, tôi sẽ nâng cấp nó theo cách tối ưu nhất. Luật của Street Racer cho phép mỗi xe có một 'thế mạnh đặc trưng'. Chúng ta có thể tối ưu hóa vượt trội một khía cạnh duy nhất: bứt tốc tức thì, vỏ xe cường lực, hoặc tính linh hoạt cực cao... Nó giống như việc xây dựng một bộ kỹ năng (skill set) cho nhân vật trong game vậy. Cậu là người hiểu rõ K nhất, cậu nghĩ anh ta cần gì?"
Kỳ Phong trầm ngâm một chút rồi nói đùa: "Kỹ năng trong trò chơi sao? Vậy cô có thể khiến chiếc xe này bám lên tường hay nhảy cao vài mét để tránh chướng ngại vật không?"
Trái với dự đoán của cậu, Mai Anh lại không hề cười. Cô nhìn cậu với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Về mặt kỹ thuật thuần túy, việc lắp đặt hệ thống đẩy thủy lực hoặc cánh gió biến thiên để tạo lực ép lên tường là có thể. Nhưng để thu nhỏ toàn bộ thiết kế đó vào bộ khung của chiếc sedan bé tẹo này thì cực kỳ tốn kém."
Cô thở dài, vẻ mặt hơi chùng xuống: "Hiện tại, kinh phí cho đội đua Số 2... khá khiêm tốn. Không có nhiều nhà tài trợ mặn mà với một tay đua vô danh như K. Chúng ta phải liệu cơm gắp mắm thôi."
Đúng là Lam Thiên đang dồn toàn lực cho Patro. Việc tham gia Street Racer vốn chỉ được xem là một "nước cờ nhàn rỗi" của tập đoàn để mở rộng tầm ảnh hưởng. Sự hiện diện của Kỳ Phong ở đây thực chất là một điều kiện đi kèm mà Patro đã khăng khăng yêu cầu để đổi lấy sự hợp tác toàn diện của anh ta. Đội đua Số 2, vì thế, giống như một đứa con ghẻ chẳng ai buồn ngó ngàng.
"Tôi cũng không am hiểu sâu về kỹ thuật," Kỳ Phong thành thật. "Nhưng K có khả năng phản xạ đáng kinh ngạc. Một chiếc xe linh hoạt, bền bỉ và phản ứng nhạy bén dưới mọi hoàn cảnh có lẽ là ưu tiên hàng đầu."
Mai Anh gật gù, cây bút trong tay bắt đầu múa may trên trang giấy. "Tôi cần nhiều dữ liệu hơn để thiết lập các biến số. Đường đua phố thường có nhiều bẫy rập làm giảm tầm nhìn như sương mù nhân tạo hoặc bùn đất. Cậu nghĩ có cần một hệ thống làm sạch áp lực cao hay thay kính mới khẩn cấp không?"
"Không cần đâu, chỉ cần đảm bảo kính không vỡ là được."
"Còn những trường hợp bị hệ thống A.S.I.S của đối phương can thiệp, khiến tay lái bị khóa cứng đột ngột hay đảo chiều điều khiển thì sao?"
"Tôi tin K sẽ xử lý được bằng kỹ năng tay lái."
"Đoạn đường phức tạp với các chướng ngại vật chuyển động... cậu có muốn thêm một hệ thống radar cảm biến phát hiện vật cản từ xa không?"
"Không cần thiết, khả năng bao quát địa hình của K rất tốt."
"Giả sử mặt đường trơn trượt... Giả sử va chạm..."
Hai người trao đổi với tốc độ chóng mặt. Mai Anh liên tục quăng ra những tình huống quái đản như trong phim viễn tưởng, giống như cô đã mô phỏng sẵn mọi kịch bản tồi tệ nhất trong đầu. Kỳ Phong suy nghĩ với tốc độ ánh sáng, đưa ra câu trả lời ngay lập tức.
Chỉ sau vài phút, cuốn sổ của Mai Anh đã tràn ngập những ghi chú chi chít về hướng phát triển cho "chiến mã" của đội Số 2.
"Cậu có đề xuất cái tên nào cho mẫu xe này và phong cách trang phục thi đấu không?" Mai Anh chậm lại tốc độ ghi chép, ngẩng đầu hỏi, đôi mắt lấp lánh sự phấn khích.
"Chưa có. Tôi nghĩ một cái tên nào đó kín đáo..."
Không đợi Kỳ Phong nói hết, ánh mắt Mai Anh sáng rực lên như vừa tìm thấy vàng. "Vậy tôi sẽ đặt tên cho nó là 'Con Chuột' – The Rat. Tôi bắt đầu có rất nhiều ý tưởng thú vị để 'độ' con chuột nhắt này rồi đây!"
Có vẻ như ý tưởng về một chiếc xe đua "chuột nhắt" lém lỉnh lại khiến cô kỹ sư thiên tài này hứng thú hơn cả chiếc "Thanh Long" đầy rẫy công nghệ đắt đỏ của đội Số 1.
"Con Chuột? Sao nghe nó có vẻ... tầm thường quá mức so với cái tên Thanh Long hùng dũng kia thế nhỉ?" Kỳ Phong lầm bầm, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc sedan xám tro trông chẳng có chút sát khí nào.
Nhưng rồi cậu tự trấn an mình. Tầm thường cũng tốt. Chẳng phải mục đích lớn nhất của cậu khi mượn danh K là để che giấu thân phận sao? Càng mờ nhạt, càng ít bị chú ý thì càng an toàn.
"Còn về trang phục thi đấu, cậu có ý kiến gì không?" Mai Anh vừa hí hoáy vẽ phác thảo gì đó vừa hỏi, giọng thản nhiên như đang hỏi về thực đơn bữa trưa.
Kỳ Phong hơi khựng lại: "Tôi nghĩ bộ phận hình ảnh và tuyên truyền của tập đoàn sẽ phụ trách việc đó chứ?"
"Bọn họ đang bận xoay quanh Patro và con cưng 'Rồng Xanh' rồi, không rảnh để mắt tới một tay đua vô danh như K đâu." Mai Anh nhún vai, đẩy gọng kính. "Đã lấy tên là Con Chuột thì chúng ta dùng hình ảnh chuột nhắt làm linh vật luôn đi. Tôi sẽ thiết kế cho cậu một bộ đồ bảo hộ đặc biệt... nhìn y hệt một con chuột nhắt chính hiệu. Tai to, đuôi dài, thậm chí là cả râu nữa!"
"Ế, đợi chút!" Kỳ Phong suýt nữa thì sặc nước bọt. "Tôi còn chưa đồng ý cơ mà! Ý tôi là... K chưa chắc sẽ thích mặc một bộ đồ... chuột nhắt đâu!"
Nghĩ đến cảnh bản thân khoác lên mình bộ đồ linh vật chuột xám xịt, ngồi trong chiếc xe cũng tên là "Con Chuột", rồi xuất hiện trên sóng livestream toàn cầu trước hàng chục triệu khán giả... Kỳ Phong không nhịn được mà rùng mình một cái.
Nó không chỉ dưới mức bình thường, mà là hoàn toàn không có một chút "ngầu" nào cả! Đúng là giấu được danh tính thật đấy, nhưng cái giá phải trả về mặt thẩm mỹ này có vẻ là một sự sỉ nhục quá lớn đối với lòng tự trọng của một tay đua.
"Kỹ sư Mai Anh, chúng ta có thể thảo luận lại về cái tên và trang phục không?" Kỳ Phong yếu ớt vớt vát.
Nhưng Mai Anh đã hoàn toàn chìm đắm vào bản vẽ, miệng lẩm bẩm về việc lắp đặt cảm biến vào "ria chuột" để đo sức gió. Kỳ Phong thở dài, có cảm giác con đường chinh phục Street Racer của mình đang rẽ sang một hướng mà cậu không bao giờ ngờ tới.
Một ý nghĩ bỗng nảy ra trong đầu Kỳ Phong. Cậu nheo mắt, nhìn kỹ cô gái nhỏ bé đang đứng trước mặt mình bằng một ánh mắt dò xét: "Khoan đã. Tôi đồng ý là cô toàn quyền quyết định về mặt kỹ thuật, nhưng mẫu xe là do cô chọn, tên là do cô đặt, giờ đến cả trang phục cũng là ý của cô. Chẳng lẽ... cô định biến đội đua Số 2 này thành phòng thí nghiệm riêng của mình sao?"
Cậu định hỏi tiếp: "Sao cô bàn lại cùng các chuyên gia bên kia..." nhưng lời nói bỗng nghẹn lại giữa chừng.
Mai Anh vốn là Kỹ sư trưởng của đội Số 1, người được coi là "linh hồn" kỹ thuật của Lam Thiên Racing. Đáng lẽ lúc này cô phải đang đứng ở vị trí trung tâm, cùng các chuyên gia quốc tế tranh luận nảy lửa về thông số của "Thanh Long", chứ không phải đứng ở cái xó xỉnh hẻo lánh này để bàn về một con chuột nhắt với cậu.
Nhìn dáng vẻ nhỏ bé, một mình lụi cụi với cuốn sổ tay giữa những dãy linh kiện cũ kỹ, Kỳ Phong chợt nảy ra một suy đoán: "Mấy người đó... bọn họ cô lập cô à?"
"Hả? Cậu nói mấy tên ngốc nghếch cổ hủ đó sao?" Mai Anh liếc xéo về phía nhóm chuyên gia đang ồn ào phía xa, đôi môi bĩu ra đầy vẻ bướng bỉnh. "Lầm rồi. Là tôi không thèm chơi với bọn họ. Một lũ bảo thủ, tên nào cũng tự cho mình là đúng trong khi kiến thức thì đã đóng rêu cả rồi."
Cô nàng chống nạnh, giọng cao vút đầy sự bất mãn: "Siêu tụ điện quá cồng kềnh khiến trọng tâm xe bị đẩy cao, van xả cơ khí quá thô sơ...”
Mai Anh bắt đầu tuôn ra một tràng dài các thuật ngữ chuyên môn phức tạp: từ hệ thống tái tạo năng lượng KERS, vòng tua máy tối ưu, cho đến sự phân bổ trọng lượng động cơ... Kỳ Phong nghe mà ù cả tai. Tuy không hiểu hết, nhưng cậu cảm nhận được một luồng năng lượng bùng nổ, một sự đam mê mãnh liệt đến mức cực đoan trong từng lời nói của cô.
"Tôi sẽ áp dụng toàn bộ những gì tinh túy nhất lên 'Con Chuột'. Tôi sẽ cho bọn họ thấy những con số tôi đưa ra là tuyệt đối đúng, chứ không phải chỉ nằm trên lý thuyết suông”.
Thì ra là vậy. Kỳ Phong khẽ mỉm cười. Cô nàng này đang muốn dùng chiếc xe của cậu làm vật thí nghiệm để "vả mặt" nhóm chuyên gia ngoại quốc kia. Vì không ai ở đội Số 1 chịu lắng nghe những ý tưởng điên rồ của cô, nên cô quyết định dồn hết tâm huyết vào đội Số 2 – nơi mà chẳng ai buồn quan tâm đến.
"Thiết kế của cô... thật sự vượt trội hơn bọn họ sao?" Kỳ Phong hoài nghi đánh giá cô gái bé nhỏ một lần nữa.
"Đương nhiên rồi. Tôi đã nghiên cứu nó từ rất lâu, dữ liệu sẽ không bao giờ nói dối." Mai Anh tự tin đáp, đôi mắt lấp lánh sự kiêu hãnh. "Sắp tới Bích Y sẽ xây dựng phòng nghiên cứu pin thế hệ mới, lúc đó tôi sẽ mượn trang thiết bị để hoàn thiện nốt lý thuyết của mình. Cậu cứ đợi mà xem."
Kỳ Phong nhìn sâu vào đôi mắt đang rực sáng như lửa của Mai Anh. Cậu nhún vai, gật đầu đầy vẻ thỏa hiệp:
"Được thôi. Tôi cũng chẳng hiểu sâu về kỹ thuật, và có vẻ cũng chẳng có chuyên gia nào rảnh rỗi để chú ý đến đội Số 2 này. Thế nên... nếu cô đã tự tin như thế, cứ biến 'Con Chuột' thành quái vật theo ý cô đi. Nhưng nhớ nhé, phải đề cao tính an toàn tối đa cho tôi. Tôi không muốn con chuột này nổ tung giữa đường đua đâu."
Mai Anh đóng gập cuốn sổ tay lại cái "cạch", đẩy gọng kính bự lên sống mũi, kiêu kỳ nói: “Cậu đã có một lựa chọn thông minh nhất trong đời mình đấy. Giờ tôi phải đi lên phương án cho chú chuột đáng yêu của mình đây. Hẹn gặp lại vào buổi lái thử. Bái bái!”
Cô gái nhỏ nhắn trong bộ đồ bảo hộ lấm lem dầu mỡ tung tăng rời đi, bước chân sáo đầy vẻ phấn khích. Phía xa kia, đám chuyên gia vẫn đang ồn ào thảo luận về thiết kế không có hồi kết.
0 Bình luận