Chương 95. Thi đấu
Tác giả: gakobitmiss
Phòng huấn luyện lúc này đã được phân chia ranh giới rõ ràng. Các võ sinh mặc võ phục chỉnh tề đứng quây thành một hình vuông lớn, tạo thành một bức tường người vững chãi ngăn cách đám đông khán giả đang phấn khích bên ngoài với sàn đấu trung tâm.
Không khí đặc quánh sự căng thẳng. Những võ sinh Đai đen và Hoàng đai của cả hai bên đều đứng thẳng người, ánh mắt rực lửa. Đây không chỉ là chuyện cái phòng tập, mà còn là cơ hội ngàn năm có một để khẳng định vị thế trước toàn thể sinh viên trong trường.
"Anh Mạnh Tường, để em ra trận đầu cho!" Một võ sinh Việt Võ Đạo hăng hái xung phong.
"Hội trưởng, để em lên trước, một lần 'quét sạch' vài tên bên đó cho biết mặt!"
Bên phía Việt Võ Đạo, trừ hội trưởng, lực lượng nòng cốt gồm tám võ sinh Hoàng đai. Trong đó, mạnh nhất là Huấn luyện viên Hữu Phúc (Hoàng đai Tam đẳng), kế đến là Hội phó Thảo Nguyên (Hoàng đai Nhị đẳng).
Mạnh Tường vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường lệ, khẽ đưa tay ra hiệu: "Không cần vội, cứ chờ xem họ chọn ai trước. Dục tốc bất đạt."
Tôn chỉ của Việt Võ Đạo luôn là lấy nhu thắng cương, chú trọng phòng thủ phản công và kiểm soát tình huống. Mạnh Tường muốn nhìn thấu nước đi của đối phương trước khi tung ra quân bài chiến lược.
Bên kia sân, Trọng Tùng cũng không phải tay vừa, hắn nhếch mép: "Được thôi, nếu đã nhường thì chúng tôi nhận. Đức Duy, cậu lên trận đầu đi."
"Rõ, Hội trưởng!"
Đức Duy – Hội phó Đài Quyền Đạo – bước ra đầy tự tin. Hắn bắt đầu mặc vào bộ đồ bảo hộ chuyên dụng dưới sự hỗ trợ của các thành viên.
Trọng Tùng tiến lại gần, nói nhỏ vào tai Đức Duy: "Nhớ kỹ, xuất hết toàn lực ngay từ đầu. Cố gắng loại càng nhiều đối thủ càng tốt, đánh sập ý chí của chúng ngay trận mở màn."
Thấy đối phương cử ra "hổ tướng", Mạnh Tường lập tức đưa mắt về phía người cộng sự tin cậy nhất của mình: "Đức Duy là người mạnh thứ hai của họ sau Trọng Tùng. Hữu Phúc, trận này trông cậy vào cậu."
"Yên tâm đi Hội trưởng!" Hữu Phúc gật đầu, khí thế bừng bừng bước lên sàn đấu.
Việc cả hai bên đều tung ra những thành viên mạnh nhất ngay từ hiệp đầu cho thấy họ muốn dứt điểm cuộc chơi nhanh chóng và oanh liệt nhất có thể. Tiếng cổ vũ từ phía Việt Võ Đạo vang lên không ngớt:
"Huấn luyện viên cố lên!"
"Anh Phúc ơi, cho lũ Đài Quyền Đạo biết thế nào là võ Việt Quốc!"
Không chịu yếu thế, Trọng Tùng quay sang đám tân binh mới tuyển, trong đó có cả Kỳ Phong đang đứng ngáp ngắn ngáp dài, hô lớn: "Mấy cậu cổ vũ nhiệt tình lên cho tôi! Hôm nay thắng, điểm rèn luyện sẽ được gấp đôi!"
Đúng là "vật chất quyết định ý thức". Nghe tới hai chữ "điểm rèn luyện", đám tân binh vốn đang đứng xem cho vui bỗng chốc như được tiêm máu gà, hò hét long trời lở đất:
"Đài Quyền Đạo vô đối Server!"
"Đài Quyền Đạo vô địch vũ trụ!"
Đám đông khán giả cũng bị cuốn vào vòng xoáy cuồng nhiệt. Đặc biệt là sự xuất hiện của Thảo Nguyên – đóa hồng duy nhất trong dàn cao thủ – đã khiến cánh nam sinh hò hét đến khản cả cổ: "Thảo Nguyên cố lên! Nữ thần ơi nhìn em một cái đi!"
Giữa lúc không khí đang nóng đến đỉnh điểm, Mỹ Đình bất ngờ cầm micro bước thẳng vào giữa sàn đấu. Với chất giọng trong trẻo nhưng đầy uy lực của một phát thanh viên chuyên nghiệp, cô dõng dạc tuyên bố:
"Chào mừng toàn thể các bạn sinh viên đã đến với 'Đại hội Võ lâm' lần thứ nhất của Đại học Kinh tế Sài Thành!"
Lời tuyên bố của cô nàng như một mồi lửa châm vào thùng thuốc súng. Từ một cuộc khiêu chiến cá nhân, Mỹ Đình đã chính thức nâng tầm nó thành một sự kiện mang tính biểu tượng, mở đầu cho một truyền thống mà mãi về sau vẫn được nhắc tới.
"Trận đấu mở màn: Hội phó Đài Quyền Đạo – Đức Duy đối đầu Huấn luyện viên Việt Võ Đạo – Hữu Phúc. Mời hai tuyển thủ vào vị trí!"
Trên sân đấu, hai đối thủ đứng đối diện nhau, tạo nên một sự tương phản rõ rệt về màu sắc. Hữu Phúc trong bộ võ phục xanh dương đặc trưng của Việt Võ Đạo, đeo bảo hộ trắng, toát lên vẻ vững chãi của một Hoàng đai Tam đẳng. Đối diện là Đức Duy với bộ võ phục trắng tinh khôi của Đài Quyền Đạo, đeo bảo hộ đỏ, ánh mắt sắc lẹm của một Đai đen Tam đẳng.
Đây là hai cái tên không hề xa lạ với giới sinh viên yêu võ thuật. Họ đều là những "thợ săn huy chương" tại các giải đấu cấp Thành phố. Tuy hai Câu lạc bộ vốn có nhiều xích mích ngầm, nhưng đây là lần đầu tiên họ chính thức phân cao thấp trên sàn đấu.
"Mời hai tuyển thủ chào nhau!" Mỹ Đình ra hiệu.
"Trận đấu bắt đầu!"
Tiếng ồn ào lập tức tắt lịm. Không khí căng thẳng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở gấp gáp của những khán giả đứng hàng đầu. Hai đối thủ không vội vã lao vào nhau mà giữ một khoảng cách an toàn, liên tục di chuyển thăm dò, ánh mắt dán chặt vào từng chuyển động nhỏ nhất của đối phương.
Đức Duy là người chủ động phát pháo. Với lợi thế về tốc độ, hắn nhấc chân phải phát lực, nghiêng người tiến lên nửa bước rồi tung ra một cú đá ngang (Roundhouse Kick) cực nhanh vào hông đối thủ. Hữu Phúc phản xạ cực nhanh, cậu ta lùi nhẹ về sau né tránh, đồng thời vung chân phản công.
Thế nhưng, cú đá vừa rồi chỉ là đòn nhử. Đức Duy không hề dùng hết lực. Chỉ chờ có thế, hắn linh hoạt rút chân, lấy đà bật người lên không, thực hiện một cú đá xoay sau (Back Kick) nhắm thẳng vào ngực Hữu Phúc.
"Rầm!"
May mắn là Hữu Phúc đã đề phòng. Cậu ta không ham đòn phản công mà nghiêng mình sang trái, để cú đá xé gió của Đức Duy lướt qua trong gang tấc. Lượt trao đổi đầu tiên, cả hai đều cho thấy tư duy chiến thuật đỉnh cao: một bên đầy biến hóa, một bên vô cùng thận trọng.
Thế trận dần hiện rõ. Việt Võ Đạo mạnh ở những đòn khóa, kẹp và áp sát, nhưng Đức Duy lại sở hữu bộ pháp quá nhanh. Hắn liên tục di chuyển vòng quanh, giữ khoảng cách để phát huy tối đa tầm đánh của những cú đá dài.
Đức Duy bất ngờ tung một cú đá cao xoay người (360 Hook Kick). Lần này tốc độ quá nhanh khiến Hữu Phúc không kịp né, cậu chỉ kịp đưa hai tay lên che chắn theo bản năng.
"Bốp!"
Một tiếng va chạm trầm đục vang lên. Lực đá mạnh đến mức đẩy Hữu Phúc lùi lại hai bước mới đứng vững. Hai cánh tay cậu bắt đầu cảm thấy nóng rát, tê dại. Đài Quyền Đạo nổi danh với những đòn chân mang sức mạnh hủy diệt, nếu ăn trọn một đòn vào vùng đầu hoặc mạng sườn, trận đấu có thể kết thúc ngay lập tức.
Tiếng reo hò bên phía Đài Quyền Đạo bùng nổ. Đức Duy đang hoàn toàn làm chủ nhịp độ. Hắn tiếp tục tung ra một loạt đòn đá xoáy (Spinning Clicks), chân hắn xé gió lao đi vun vút. Trong một khoảnh khắc chệch nhịp, Hữu Phúc bị trúng một đòn vào mạn sườn.
Mạnh Tường đứng bên ngoài khẽ nheo mắt, phất tay xác nhận: "Đức Duy ghi 2 điểm. Tỷ số: 2 - 0."
Các thành viên Đài Quyền Đạo nhảy cẫng lên ăn mừng, trong khi phía Việt Võ Đạo bắt đầu lo lắng. Dẫn trước về điểm số, sự tự tin của Đức Duy tăng vọt. Hắn bắt đầu biểu diễn những kỹ thuật khó: quét trái, quét phải, rồi lại nhảy lên thực hiện cú đá chẻ.
Tuy nhiên, sự hăng máu đôi khi lại là con dao hai lưỡi.
Trong một tình huống cố gắng dứt điểm bằng một cú đá xoay đầy uy lực, Đức Duy vì phát lực quá đà nên để lộ một khoảng trống ngay trước chính diện.
"Chính là lúc này!"
Hữu Phúc chớp thời cơ như một con báo săn mồi. Thay vì lùi lại, cậu ta dẫm mạnh chân, thực hiện một bước trượt áp sát cực nhanh vào nội môn của đối thủ. Trước khi Đức Duy kịp thu chân về phòng thủ, một cú đấm thẳng (quyền pháp) của Hữu Phúc đã đâm xuyên qua khe hở, nện thẳng vào giữa ngực đối phương.
"Hữu Phúc 1 ghi điểm! Điểm số rút ngắn xuống 2 - 1!" Mỹ Đình hét lớn vào micro.
Trận đấu tiếp tục diễn ra với nhịp độ chóng mặt. Hai bóng người luân phiên công thủ, tiếng da thịt va chạm và tiếng chân dẫm mạnh trên sàn đấu vang lên liên hồi. Đức Duy vẫn giữ thế thượng phong nhờ lối tấn công chủ động, trong khi Hữu Phúc lỳ lợm né tránh, chỉ thỉnh thoảng mới tung ra những đòn phản đòn sắc lẹm.
Rất nhanh, bảng điểm đã nhảy lên con số 7 - 4 nghiêng về phía Đài Quyền Đạo. Chỉ cần 2 điểm nữa thôi, Đức Duy sẽ chính thức kết thúc trận đấu này.
Kỳ Phong đứng lẫn trong đám đông, đôi mắt hẹp lại đầy suy tư. Mục đích chính của cậu khi đến đây là để tìm hiểu về Việt Võ Đạo. Tuy sự việc không diễn ra êm đềm như mong đợi, nhưng màn so tài này lại là cơ hội tốt để cậu quan sát.
Khác với những pha trao đổi chiêu thức liên miên không dứt như trên phim ảnh, thực tế khốc liệt hơn nhiều. Kẻ tấn công luôn rình rập thời cơ, chỉ tung chiêu khi thấy sơ hở rồi nhanh chóng rút lui để bảo toàn khoảng cách. Người phòng thủ cũng ưu tiên né tránh hơn là đón đỡ trực tiếp.
Kỳ Phong hiểu rõ điều này. Phản ứng của con người luôn có độ trễ so với não bộ; khoảng cách càng gần, cơ hội sống sót càng thấp. Đón đỡ trực diện đôi khi chỉ là hạ sách khi không còn đường lui. Ở đẳng cấp này, kinh nghiệm đối kháng chính là chìa khóa. Phản xạ có điều kiện càng nhanh, những bước né tránh càng hiệu quả.
Cậu thầm so sánh hai người trên sân với Trương Đại Long – tay đấm Quyền Anh mà cậu từng đụng độ. Hai sinh viên này linh hoạt hơn về bộ pháp, nhưng lực lượng thì kém xa. Điều đó cũng dễ hiểu, vì ít sinh viên nào chú trọng rèn luyện thể hình khắc nghiệt như dân chuyên nghiệp.
Nếu so với John, Siêu Cấp Chiến Sĩ của ETLE - ETERNAL LIFE thì cả hai lại càng cách biệt một trời một vực về mọi mặt. Trình độ này vẫn nằm trong phạm vi người thường, chưa đạt tới kỳ vọng của Kỳ Phong. "Võ Cổ Truyền mà Văn Tiền nhắc tới... chắc chắn phải mạnh hơn thế này rất nhiều," cậu thầm nghĩ.
Đúng lúc đó, một tiếng kinh hô vang dội cả khán phòng.
Đức Duy, sau nhiều đòn tấn công không ghi được điểm quyết định, đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn quyết định đánh một ván bài lật ngửa: bỏ qua hoàn toàn phòng thủ, dồn toàn lực vào một cú đá bay (Flying Side Kick) nhắm thẳng vào đầu Hữu Phúc. Hắn muốn dùng sự hoa mỹ và uy lực của đòn không kích để chấm dứt trận đấu ngay lập tức.
Trong sát na ấy, Hữu Phúc hít sâu một hơi. Cậu ta vận hành một bí quyết thở đặc biệt, nén hơi xuống bụng dưới, tập trung tinh thần đến mức cực hạn. Tiếng trống ngực thình thịch ầm ĩ trong tai cậu ta bắt đầu giãn ra... thình... thịch... thình... thịch... Mỗi nhịp đập như cách nhau cả một thế kỷ.
Trong cảm quan của Hữu Phúc, động tác của Đức Duy đột nhiên hơi chậm lại, quỹ đạo cú đá lộ ra một khe hở nhỏ mắt thường khó nhận biết.
Hữu Phúc lập tức cúi thấp người, cú đá của Đức Duy lướt qua đỉnh đầu cậu trong gang tấc. Ngay khi đối thủ còn đang lơ lửng trên không và mất đà, Hữu Phúc xoay người, tung ra một cú đá móc ngược từ dưới lên với tốc độ kinh hoàng.
"Vút!". Tiếng xé gió rợn người vang lên.
"Bốp!"
Cú đá không trúng trực diện vào mặt, nhưng lực đạo khủng khiếp của nó đã quật trúng cạnh bên nón bảo hộ của Đức Duy. Chiếc nón màu đỏ bị hất văng ra khỏi đầu, bay thành một đường vòng cung rồi rơi bịch xuống mép sàn đấu.
Sự thay đổi quá đột ngột khiến tất cả sững sờ. Một kẻ nãy giờ chỉ biết ôm đầu phòng thủ, đột nhiên lại tung ra một đòn phản công đầy uy lực và chính xác đến khó tin.
Đức Duy ngã sầm xuống sàn do mất thăng bằng và dư chấn từ cú đá. Hắn nhanh chóng bật dậy, hơi thở dồn dập, đôi mắt vẫn còn vẻ ngơ ngác. Tuy không bị thương nặng vì cú đá chỉ sượt qua bảo hộ, nhưng cái cảm giác đầu óc vang lên tiếng "oanh" nổ chậm và sự mờ mịt trong tích tắc khiến hắn lạnh cả sống lưng. Nếu cú đá đó chệch thêm vài phân vào hàm, chắc chắn lúc này hắn đã bất tỉnh nhân sự.
0 Bình luận