Chương 20. Ngày đầu đến Lam Thiên
Tác giả: gakobitmiss
Trưa thứ Ba.
Vừa trở về nhà sau buổi tập luyện cường độ cao tại công viên, Kỳ Phong bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia là nhân viên bộ phận nhân sự của Tập đoàn Lam Thiên, thông báo một tin mà cậu ngỡ mình đã nghe nhầm: Cậu đã trúng tuyển.
Họ hẹn cậu đúng sáng mai, thứ Tư, có mặt tại công ty để bắt đầu quá trình thử việc kéo dài một tháng.
Kỳ Phong ngẩn người, chiếc điện thoại vẫn áp chặt bên tai dù cuộc gọi đã kết thúc. Cậu hoàn toàn không nghĩ mình có cửa vào Lam Thiên. Gương mặt tay Chủ quản Hoàng , người đàn ông đầu hói, bụng phệ với ánh mắt khinh khỉnh hôm đó , hiện lên trong đầu cậu. Rõ ràng ông ta chẳng có chút thiện cảm nào với cậu, nhất là sau sự cố suýt va chạm với vị thiếu gia Hoàng Quân kia.
"Chắc là do quy trình tuyển dụng của Lam Thiên quá minh bạch chăng?" Kỳ Phong tự nhủ, lòng tràn đầy phấn khích. Cậu tin rằng năng lực và sự thể hiện xuất sắc trong buổi phỏng vấn đã đánh bại những định kiến cá nhân.
Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Sau bao nhiêu khó khăn, va vấp và những ngày tháng bấp bênh vừa qua, cuối cùng cậu cũng tìm được một chỗ đứng ưng ý. Việc đầu tiên cậu làm là bấm số gọi về nhà.
"A lô, mẹ à? Con tìm được việc rồi... Vâng, công ty lớn lắm mẹ ạ! Con ăn cơm rồi, mẹ đừng lo. À, từ tháng sau mẹ không cần gửi tiền sinh hoạt cho con nữa đâu, con lo được mà... Vâng, con sẽ chuẩn bị thật chỉn chu. Mẹ yên tâm nhé!"
Cúp máy, Kỳ Phong mỉm cười. Mẹ cậu chẳng hỏi công ty tên gì, to nhỏ ra sao, bà chỉ quan tâm con trai có được ăn no, mặc ấm hay không. Nhắc đến chuyện mặc, cậu mới giật mình nhớ ra tủ đồ nghèo nàn của mình. Cậu chỉ có duy nhất một bộ đồ công sở tử tế mua từ hồi đi thực tập năm cuối.
"Đi làm ở một tập đoàn như Lam Thiên mà mặc mãi một bộ thì không ổn..." Kỳ Phong lẩm bẩm tính toán. Cậu định bụng mua thêm hai bộ nữa, nhưng nhìn lại số tiền ít ỏi còn lại trong túi - vốn chỉ vừa đủ tiền ăn đến cuối tháng - cậu đành thở dài. "Thôi, cứ mặc lại mấy cái áo sơ mi cũ hồi đi học vậy. Đợi có lương tháng đầu, mình nhất định sẽ sắm một bộ thật bảnh."
Sáng thứ Tư.
Kỳ Phong dậy từ tờ mờ sáng. Không có xe máy, cậu phải đánh đổi thời gian ngủ để đón hai tuyến xe buýt mới đến được trung tâm.
Đúng 8 giờ 20 phút, Kỳ Phong đứng trước tòa cao ốc Lam Thiên lộng lẫy. Còn 10 phút nữa mới đến giờ hẹn, nhưng cậu muốn đến sớm để tạo ấn tượng tốt và làm quen với môi trường mới. Vừa bước tới quầy lễ tân báo danh, một người đàn ông đã tiến về phía cậu với nụ cười niềm nở.
Kỳ Phong nhận ra anh ta ngay lập tức. Đây là người luôn đi sát sau lưng Chủ quản Hoàng hôm phỏng vấn.
"Chào cậu, Kỳ Phong. Tôi là Lê Văn Tấn, thư ký của Chủ quản Hoàng," anh ta chủ động bắt tay.
"Chào Thư ký Tấn, rất hân hạnh được gặp lại anh," Kỳ Phong lễ phép đáp.
Thư ký Tấn cười khà khà, vỗ vai cậu trêu ghẹo: "Tôi cũng hân hạnh lắm. Thú thật, ở công ty này chưa ai có lá gan lớn như cậu đâu. Chưa kịp nhận việc đã suýt chút nữa 'tông’ ngã thiếu gia Hoàng Quân rồi."
Kỳ Phong bối rối gãi đầu, vội vàng giải thích: "Thật sự là em không cố ý, lúc đó em mải suy nghĩ quá nên..."
"Ấy, đừng lo! Người ta gọi đó là nhân họa đắc phúc," Thư ký Tấn nháy mắt đầy thần bí. "Cũng chính vì cái cú va chạm đó mà hôm nay cậu mới đứng đây đấy."
Kỳ Phong hơi khựng lại, chân mày nhíu nhẹ: "Ý anh là sao ạ? Không phải em được tuyển nhờ kết quả phỏng vấn sao?"
Trong đầu cậu thoáng hiện lên một tia lo ngại: Chẳng lẽ họ tuyển cậu vào để "đóng cửa bảo nhau", dạy cho cậu một bài học vì dám đắc tội với vị thiếu gia kia?
Thấy xung quanh không có ai, Thư ký Tấn ghé sát vào tai Kỳ Phong, nói nhỏ: "Nói thật nhé, điểm phỏng vấn của cậu không cao đâu, lẽ ra là đã bị gạch tên rồi. Nhưng Thiếu gia Hoàng Quân lại có ấn tượng rất tốt về cậu, nên Chủ quản Hoàng mới đặc cách tuyển cậu vào làm đấy. Lát nữa gặp ông ấy, nhớ liệu lời mà cảm ơn cho khéo vào."
Kỳ Phong sững người. Hình ảnh Chủ quản Hoàng khúm núm, nịnh nọt trước mặt Hoàng Quân hiện ra rõ mồn một. Hóa ra cái gọi là "minh bạch" mà cậu tự hào chỉ là một sự ảo tưởng. Cậu vào được đây, đơn giản là vì "ý muốn" của một vị thiếu gia.
Cảm giác hụt hẫng thoáng qua, nhưng Kỳ Phong nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Quá trình có thể không như cậu mong đợi, nhưng kết quả mới là quan trọng nhất. Cậu thực sự rất cần công việc này để tồn tại và bắt đầu hành trình của mình tại đây.
“Vậy thì thật cảm ơn Thư ký Tấn và Chủ quản Hoàng đã giúp đỡ. Em nhất định sẽ cố gắng.” Kỳ Phong chân thành nói lời cảm ơn.
Trong lòng cậu thầm nghĩ, trước đây đọc truyện hay xem phim thấy người ta miêu tả môi trường công sở đáng sợ lắm, nào là đồng nghiệp nói xấu, tranh giành khách hàng, hãm hại nhau như cơm bữa. Nhưng giờ cậu mới thấy, có lẽ thực tế không tệ đến thế. Vẫn có những người đồng nghiệp tốt bụng đấy thôi.
Chủ quản Hoàng - người mà hôm phỏng vấn cậu thấy vừa béo mập, vừa có vẻ gian xảo, nịnh hót - hóa ra lại là một người bao dung. Không những không chấp nhặt chuyện cũ, ông ta còn âm thầm giúp cậu có một công việc ổn định. Kỳ Phong cảm thấy tự trách vì đã lỡ "nhìn mặt bắt hình dong" mà hiểu lầm người tốt.
“Cậu cứ yên tâm làm việc,” Thư ký Tấn hài lòng trước thái độ cầu tiến của Kỳ Phong, “chỉ cần tuân thủ đúng quy định của Lam Thiên, lại được Chủ quản Hoàng nâng đỡ, tương lai của cậu chắc chắn sẽ rạng rỡ.”
Thư ký Tấn mỉm cười, thầm đánh giá đây là một khởi đầu thuận lợi. Nhiệm vụ mà Chủ quản Hoàng giao cho anh là phải lôi kéo bằng được Kỳ Phong về phe mình.
Trong đợt tuyển dụng này, hầu hết các "hạt giống" xuất sắc đã bị phe của Tổng Thư ký Quang Nhật nẫng tay trên, bên phía Chủ quản Hoàng chỉ còn lại vài người ít ỏi. Tình thế vốn đang bất lợi, nhưng may thay lại xuất hiện Kỳ Phong - một quân bài không quá ưu tú về năng lực chuyên môn, nhưng lại "được lòng" thiếu gia Hoàng Quân. Đây chắc chắn sẽ là một lá bài bí mật đầy hữu dụng.
Kỳ Phong nào biết được những toan tính ấy, cậu vẫn hăng hái bày tỏ: “Em hiểu rồi ạ. Em sẽ cống hiến hết mình cho công ty!”
“Tốt lắm, đi theo anh. Anh sẽ dẫn cậu đi tham quan một vòng cho quen hoàn cảnh”.
Kỳ Phong đầy háo hức theo chân Thư ký Tấn vào thang máy. Đi qua từng tầng, cậu không khỏi trầm trồ. Lam Thiên hội tụ đủ mọi tiêu chuẩn về một môi trường làm việc trong mơ: Văn phòng hiện đại, không khí năng động, đồng nghiệp có vẻ rất chuyên nghiệp.
“Đúng là khổ tận cam lai,” Kỳ Phong tự nhủ, cảm thấy sáu tháng chờ đợi vừa qua thật xứng đáng.
Tuy nhiên, khi đi ngang qua các dãy bàn làm việc, một vài âm thanh xì xào bắt đầu lọt vào tai cậu. Kỳ Phong cảm thấy có gì đó không ổn. Tại sao mọi người lại nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ như vậy?
Siêu Thị Giác kích hoạt!
Nhãn lực của Kỳ Phong tăng vọt, cậu có thể nhìn rõ từng biến chuyển nhỏ trên cơ mặt của những người xung quanh. Đó không phải là ánh mắt chào đón, mà là sự dò xét, đánh giá và cả một chút khinh miệt. Cậu thấy những nhóm nhỏ đang tụm đầu vào nhau.
Siêu Thính Giác kích hoạt!
Tiếng xì xào vốn nhỏ như tiếng muỗi kêu bỗng trở nên rõ mồn một như đang nói sát bên tai.
“Thư ký Tấn dẫn theo ai thế kia?”
“Nhìn lạ quá, chắc là lính mới thử việc hôm nay.”
“Người mới mà được đích thân Thư ký Tấn dẫn đi xem mặt cơ à? Lai lịch chắc không vừa.”
“Nhìn mặt cứ ngố ngố tàu tàu, có khi là họ hàng xa của lão hói Hoàng cũng nên.”
“Biết mặt không biết lòng, tôi ghét nhất cái loại dựa dẫm quan hệ để leo cao.”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, nó mà mách lẻo với lão Hoàng thì cả đám phiền phức đấy.”
“Hứ, sợ gì! Có Thư ký Quang Nhật chống lưng, lão Hoàng cũng chẳng dám lộng hành đâu.”
“Kìa nhìn đi, cái tên gian xảo giả ngố đó đang nhìn chúng ta đấy.”
“Lo gì, xa thế này nó nghe bằng niềm tin à?”
Kỳ Phong đứng hình, gương mặt vốn đã "ngố" nay lại càng thộn ra hơn. Cậu không ngờ mình vừa bước chân vào công ty đã bị gắn mác "con ông cháu cha", "kẻ gian xảo" và "người của phe Chủ quản Hoàng".
Cậu muốn hét lên rằng mình chỉ là một thằng nhân viên quèn phải đi xe buýt đi làm, nhưng thực tế cậu chỉ có thể đứng im cho đến khi Thư ký Tấn dẫn lên tầng 6 - trụ sở của Bộ phận Ngoại giao và Quan hệ Khách hàng.
Ở đây, ánh mắt mọi người có vẻ bớt thù địch hơn, thay vào đó là sự ghen tị lộ rõ. Thư ký Tấn gõ cửa, đưa Kỳ Phong vào văn phòng riêng của Chủ quản Hoàng. Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng cậu.
Vừa thấy bóng dáng Kỳ Phong, Chủ quản Hoàng đã đứng bật dậy, tươi cười rạng rỡ như thấy người thân thất lạc lâu năm. Ông ta tiến tới vỗ mạnh vào vai cậu:
“Haha! Hôm đó nhìn cậu tôi đã biết chúng ta có duyên nợ rồi. Vào đây, vào đây! chúng ta sẽ trao đổi về công việc của cậu.”
Sự nhiệt tình thái quá của một vị lãnh đạo cấp cao dành cho một nhân viên thử việc khiến Kỳ Phong rùng mình. Cậu cảm giác như mình không phải vừa bước chân vào một tập đoàn danh tiếng, mà là vừa bước lên một "con thuyền giặc" đang lao vào tâm bão.
Giờ nghỉ trưa cuối cùng cũng đến, nhưng với Kỳ Phong, đây chẳng khác nào một cuộc hành xác mới.
Tại căn tin lầu 4 dành cho nhân viên, không khí cực kỳ náo nhiệt. Lam Thiên vốn nổi tiếng với chế độ đãi ngộ tốt, bữa trưa miễn phí ở đây phong phú không kém gì một nhà hàng tự chọn với đủ món chay mặn và tráng miệng. Mùi thơm của thức ăn lan tỏa, nhưng Kỳ Phong lại cảm thấy nghẹn đắng ở cổ họng.
Cậu bưng khay thức ăn, cố gắng cúi thấp đầu hết mức có thể, len lỏi qua đám đông để tìm một góc khuất nhất. Cậu chỉ muốn làm một bóng ma vô hình, nhưng thực tế lại tàn nhẫn hơn nhiều.
Siêu Thính Giác của cậu lại phản chủ, vô tình bắt được những mảnh hội thoại từ các bàn xung quanh:
“Này, mọi người biết chuyện gì chưa?” Một cô gái trẻ thì thầm với nhóm bạn.
“Vụ 21 người đúng không? Tôi nghe rồi. Chỉ tiêu có 20 mà cuối cùng lòi ra một suất 'đặc cách'.”
“Nghe bảo là người thân của lão Hoàng. Sáng nay có người thấy lão ôm chầm lấy cậu ta, mặt hớn hở lắm, còn gọi là 'người nhà' nữa cơ.”
“Khiếp thật, mới ra trường mà đã có gốc gác bự thế, bảo sao không cần thi thố gì cũng vào được lầu 6.”
Kỳ Phong chỉ muốn úp mặt vào khay cơm. Cậu thầm gào thét trong lòng: “Tôi không phải người thân của ông ta! Tôi chỉ là kẻ bị hại thôi!”
Cậu đã từng nghĩ đến việc đứng lên đính chính, nhưng rồi lại từ bỏ. Ai sẽ tin cậu đây? Chính Chủ quản Hoàng là người đã giúp cậu có công việc này, đó là sự thật không thể chối cãi. Nếu cậu phủ nhận mối quan hệ với ông ta, chẳng khác nào tự tát vào mặt người vừa cứu mình, mà nếu thừa nhận thì cái mác "dựa hơi" sẽ đeo bám cậu suốt đời.
Đang lúc tâm thần bấn loạn, một giọng nói sang sảng vang lên ngay sát bên cạnh:
“Kỳ Phong! Sao cậu lại trốn ra tận góc này ngồi, làm tôi tìm mỏi cả mắt!”
Kỳ Phong giật mình, ngước lên nhìn. Đó là Trịnh Bình Công, người đồng nghiệp ngồi cạnh cậu ở văn phòng. Anh ta có dáng người thấp đậm, vầng trán hơi hói nhưng gương mặt lúc nào cũng hớn hở. Trước khi Kỳ Phong kịp phản ứng, Công đã kéo ghế ngồi xuống sát rạt, đặt khay cơm của mình bên cạnh.
Kỳ Phong cố tình xê dịch ra xa một chút, giả bộ tập trung ăn cơm để giữ khoảng cách, nhưng Trịnh Bình Công không phải hạng người dễ bị khuất phục bởi sự lạnh lùng. Anh ta lại đẩy ghế sát vào hơn, hào hứng nói.
“Thư ký Tấn đã dặn kỹ là phải 'chăm sóc' cậu thật tốt. Sau này hai ta là chiến hữu, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia nhé!”
Nói đoạn, Bình Công gắp một miếng sườn nướng bóng loáng bỏ vào khay của Kỳ Phong: “Nào, ăn thử món này đi. Đặc sản của căn tin đấy, tôi phải xếp hàng dài cổ mới lấy được phần cuối cùng cho cậu đấy. Ăn đi cho có sức mà cống hiến!”
Hành động "tình thân mến thân" này ngay lập tức thu hút hàng chục ánh mắt tò mò từ các bàn xung quanh. Những tiếng xì xào lại rộ lên, lần này còn kèm theo những cái chỉ trỏ trực diện.
“Đấy thấy chưa, đúng là người của phe lão Hoàng rồi, đồng nghiệp còn phải nịnh bợ ra mặt thế kia cơ mà.”
Kỳ Phong cầm đôi đũa run run, nhìn miếng sườn mà muốn khóc không thành tiếng. Cậu biết, giờ đây dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nỗi oan này.
0 Bình luận