Quyền 1

Chương 52. Lo lắng

Chương 52. Lo lắng

Chương 52. Lo lắng

Tác giả: gakobitmiss

Dưới sảnh cao ốc Lam Thiên

Hoàng Quân, người vừa rời đi không lâu, đột ngột quay trở lại với gương mặt hầm hầm sát khí. Chủ quản Hoàng đã đứng chờ sẵn từ bao giờ, dáng vẻ bồn chồn. Vừa thấy bóng dáng vị thiếu gia, ông ta vội vã tiến tới:

“Thiếu gia, cuối cùng ngài cũng quay lại.”

Hoàng Quân không kịp thở dốc, nắm lấy vai ông ta hỏi dồn.

“Bích Y đâu? Thằng khốn Hàn Tông Toàn đó có làm gì vô lễ với cô ấy không?”

“Không có, thưa cậu. Chủ tịch đang trực tiếp chiêu đãi hắn ở khu vực VIP căn tin. Còn Tổng Giám đốc thì đã kết thúc bữa ăn và quay lại văn phòng làm việc từ mười phút trước rồi.”

“Hắn đã nói những gì? Có đưa ra yêu cầu gì quá đáng không?”

Chủ quản Hoàng thấp giọng báo cáo. “Theo tôi được biết, Chủ tịch rất muốn thúc đẩy hợp tác sâu với Tập đoàn Kim Sơn vì họ đưa ra những ưu đãi cực kỳ béo bở về nguồn cung nguyên liệu. Tuy nhiên, Tổng Giám đốc vẫn giữ thái độ trung lập, chưa đưa ra câu trả lời chắc chắn.”

“Tôi phải đi cảnh báo cho cô ấy. Tên họ Hàn đó không bao giờ có ý tốt!”

Hoàng Quân nghiến răng. Anh quá hiểu bản chất của Hàn Tông Toàn, kẻ luôn khoác lên mình bộ vest lịch thiệp và nụ cười hào sảng, nhưng thực chất là một con kền kền chuyên hút máu các đối tác lâm vào thế yếu.

Vừa xông vào văn phòng, không đợi Thư ký Quang Nhật kịp mở lời chào, Hoàng Quân đã thốt lên.

“Đừng hợp tác với Hàn Tông Toàn! Hắn chắc chắn đang nhắm vào Lam Thiên bằng những ý đồ cực xấu.”

Lý Bích Y đang vùi đầu vào sấp tài liệu, nghe vậy liền nhíu mày, ngẩng lên nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng. Quang Nhật thấy không khí căng thẳng, vội vã can thiệp.

“Thiếu gia Hoàng Quân, mời ngài ngồi xuống trước đã. Có chuyện gì chúng ta từ từ bàn bạc.”

Hoàng Quân hít một hơi thật sâu để nén cơn giận, ngồi phịch xuống ghế đối diện cô.

“Hàn Tông Toàn là loại người không từ thủ đoạn. Em có biết bao nhiêu công ty đã bị Kim Sơn thâu tóm sau khi ký kết hợp đồng hợp tác không? Họ không hỗ trợ, họ chỉ 'nuốt chửng' thôi. Lam Thiên phải hết sức cẩn thận.”

Lý Bích Y vẫn không hề dao động trước lời cảnh báo đầy tâm huyết của anh. Cô đặt cây bút xuống bàn, giọng nói phẳng lặng như đang đọc một bản báo cáo khô khan:

“Ông nội đã đưa ra chuyện hợp tác thì kết quả gần như là định trước rồi. Thay vì lo sợ về đối tác, việc của tôi là xây dựng những điều khoản pháp lý đủ chặt chẽ để bảo vệ lợi ích của tập đoàn. Quy định hợp đồng mới là nguyên tắc hợp tác trên thương trường, không phải là chuyện tình cảm hay sự tin tưởng.”

Dù nhìn từ góc độ nào, các ưu đãi từ Kim Sơn cũng là "liều thuốc tăng trọng" mà Lam Thiên đang khát khao để bứt phá.

Hoàng Quân vẫn chưa từ bỏ ý định khuyên ngăn.

“Nhưng còn kế hoạch phát triển pin thì sao? Nó sẽ ngốn một lượng tài chính khổng lồ. Nếu muốn phổ cập xe điện, chúng ta còn phải gánh cả chi phí xây dựng hạ tầng trạm sạc. Con số đó là quá sức với bất kỳ tập đoàn nào ở thời điểm này. Tại sao không dãn tiến độ ra mười năm?”

Lý Bích Y im lặng trong vài giây, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiên định đến đáng sợ. Cô khẽ lắc đầu:

“Thị trường không vận hành theo sự kiên nhẫn của chúng ta. Mười năm là khoảng thời gian đủ để các đối thủ nghiền nát Lam Thiên thành tro bụi nếu chúng ta không nắm lấy thế thượng phong ngay lúc này. Nếu Kim Sơn có ý đồ xấu, họ sẽ thấy Lam Thiên không dễ nuốt như họ tưởng. Ai ăn ai, chưa biết chắc đâu.”

Nhìn vẻ mặt cứng rắn của cô, Hoàng Quân chỉ biết thở dài thầm than. “Haiz, sao cô nàng này lại cứng đầu đến mức này chứ.” Anh biết, một khi cô đã quyết, không ai có thể lay chuyển được pho tượng băng này.

Thư ký Quang Nhật lên tiếng an ủi để làm dịu bầu không khí.

“Thiếu gia cứ yên tâm, tôi sẽ luôn sát cánh cùng Tổng Giám đốc. Nhất định không để xảy ra sơ suất nào đâu.”

“Chỉ còn cách đó thôi. Hãy canh chừng tên họ Hàn và đám tay chân của hắn. Đừng để vẻ ngoài nhã nhặn của hắn lừa gạt.”

Trước khi rời đi, Hoàng Quân vẫn không quên gọi Chủ quản Hoàng ra một góc dặn dò kỹ lưỡng.

“Tôi biết tầng lớp quản lý cũ vẫn phản đối cách làm việc của Bích Y, nhưng đó là mâu thuẫn nội bộ, mọi người vẫn vì lợi ích chung. Còn Hàn Tông Toàn mới là mối đe dọa thực sự. Ông phải cho người giám sát chặt chẽ tất cả nhân sự của hắn khi họ ra vào Lam Thiên, báo cáo trực tiếp cho tôi và Bích Y ngay khi có biến.”

Chủ quản Hoàng khúm núm. “Thiếu gia cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ làm tròn nhiệm vụ.”

“Tốt. Sắp tới tập đoàn Tường Ân cũng sẽ hỗ trợ Lam Thiên xây dựng hạ tầng trạm sạc. Tôi sẽ đề xuất ông phụ trách mảng này. Làm cho tốt vào.”

Mắt Chủ quản Hoàng sáng rực lên. Mảng hạ tầng cơ sở vốn là mảnh đất màu mỡ với mức chiết khấu cực cao. Quả nhiên, đặt cược vào Hoàng Quân là nước cờ sáng suốt nhất trong đời lão.

Như chợt nhớ ra điều gì, Hoàng Quân hạ thấp giọng.

“Còn nữa, hãy đặc biệt quan tâm đến Kỳ Phong. Cậu ấy sẽ là nhân tố quan trọng trong tương lai. Nhưng nhớ kỹ, chuyện này chỉ tôi và ông biết, đừng để ai khác chú ý đến cậu ấy.”

Hoàng Quân đặt rất nhiều kỳ vọng vào Kỳ Phong trong giải đua Street Racer sắp tới. Anh không muốn những làn sóng ngầm tranh giành quyền lực trong Lam Thiên làm ảnh hưởng đến sự phát triển của chàng trai trẻ đó.

Còn về phần Patro? Có sự bảo hộ của "con quái vật" như Phạm Nhật Minh, chắc chắn ở cái đất này chẳng ai đủ gan để động vào một sợi tóc của anh ta.

Sau bữa trưa đầy sóng ngầm ở Lam Thiên, Kỳ Phong nhanh chóng rời đi, tìm đến sự tự do trên những cung đường nhựa của trường đua.

Buổi sáng vừa kết thúc buổi họp báo chấn động cả nước, nhưng buổi chiều, Patro đã có mặt đúng giờ tại đường đua. Đối với một người đã kinh qua đủ mọi thăng trầm, nếm trải từ đỉnh cao vinh quang đến vực thẳm của sự sa sút, những ánh đèn flash hào nhoáng của báo giới không còn đủ sức làm anh xao nhãng. Với Patro hiện tại, sức khỏe và cảm giác lái mới là những mục tiêu duy nhất còn sót lại.

Sự xuất hiện đúng giờ của Kỳ Phong khiến Patro hài lòng ra mặt. Anh quan tâm hỏi.

“Sức khỏe của cậu thế nào rồi? Vừa trải qua chuyện hôm qua, sao không nghỉ ngơi vài ngày?”

Kỳ Phong cười nhẹ, buông lời trêu đùa:

“Tôi không sao cả. Mỗi giờ được học tập với một ‘huyền thoại sống’ đều cực kỳ quý giá, sao tôi có thể nghỉ được chứ?”

Hiện tại, báo chí Việt Quốc đang tung hô Patro như một biểu tượng phục sinh, khẳng định việc anh hợp tác với Lam Thiên chính là cột mốc lịch sử của ngành ô tô nước nhà.

Patro khẽ xua tay, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.

“Đừng để ý lời báo chí. Tôi biết trên thế giới này còn rất nhiều người giỏi hơn mình.” Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp với vẻ khiêm nhường. “Tôi sẽ thấy vui hơn nếu họ khen tôi là tay đua nỗ lực nhất.”

“Cảm ơn anh vì đã giúp đỡ tôi. Ý tôi là việc anh yêu cầu Lam Thiên đào tạo tôi thành tay đua chuyên nghiệp... Đó quả thực là một ân huệ rất lớn.” Kỳ Phong chân thành nói.

“Tôi đã nói rồi mà, nếu muốn cảm ơn, hãy giúp đỡ lại người khác khi cậu có khả năng.”

“Nhưng... tôi đã từ chối đề nghị ấy của Lam Thiên.”

“Cái gì?”

Phản ứng của Patro gần như y hệt thư ký Quang Nhật, đầy vẻ ngạc nhiên và không tin nổi. Kỳ Phong đành kiên nhẫn giải thích về quyết định giữ sự tự do của mình và việc Hoàng Quân đề xuất anh tham gia giải đua đường phố Street Racer.

“Ồ, còn có chuyện thú vị như vậy sao?” Patro gật gù. Gần đây anh không mấy khi lướt mạng xã hội nên khá bất ngờ trước quy mô của giải đua mới này.

“Anh có muốn tham gia không?” Kỳ Phong tò mò.

“Nếu là mười năm trước, chắc chắn tôi sẽ không bỏ qua. Nhưng hiện tại, tôi không còn đủ tinh lực để dành cho một giải đua khác ngoài dự án với Lam Thiên nữa.”

“Sao thế? Tôi thấy thể lực của anh vẫn rất tốt mà?”

Patro im lặng một lúc, rồi khẽ hỏi. “Chắc cậu cũng từng nghe về vụ tai nạn tôi gặp phải cách đây 5 năm rồi chứ?”

Kỳ Phong khẽ gật đầu. Cậu có nghe mang máng, đó là một vụ va chạm kinh hoàng trên đường đua quốc tế, hình như đã có một tay đua thiệt mạng ngay tại chỗ.

Giọng Patro trở nên trầm thấp, mang theo nỗi buồn len lỏi vào không khí.

“Tai nạn đó đã cướp đi một người rất có ý nghĩa với tôi... Tôi cũng bị thương nặng và phải tạm gác sự nghiệp. Ám ảnh tâm lý đã bám theo tôi suốt một thời gian dài. Phải mất rất nhiều nỗ lực và sự hỗ trợ của Nhật Minh, tôi mới có thể ngồi lại vào ghế lái.”

Dù chỉ là vài lời ngắn ngủn, Kỳ Phong vẫn cảm nhận được khối đá nặng trĩu đang đè nén trong lòng người đàn ông này. Mất đi một người quan trọng... cảm giác đó thế nào? Kỳ Phong chưa từng trải qua, nhưng chỉ cần mường tượng thôi cũng khiến lồng ngực cậu thắt lại.

“Xin lỗi vì đã nhắc đến chuyện buồn của anh.”

“Không sao đâu. Mất mát là một phần của cuộc sống, ai cũng phải học cách làm quen thôi.”

Để xua tan bầu không khí nặng nề, cả hai nhanh chóng bước vào buổi tập luyện.

Trong buồng lái, Kỳ Phong nhận ra sự thay đổi kỳ diệu. Việc có thêm một "xúc tu" thứ hai giúp cảm giác của cậu về thế giới xung quanh mở rộng đáng kể. Cậu học cách phân tách nhiệm vụ: một xúc tu tập trung kích hoạt Siêu tốc Phản xạ, xúc tu còn lại thì liên tục quét hình khối chiếc xe và kết cấu mặt đường.

Mọi thứ như hòa quyện. Thay vì bị động đón chờ phản hồi từ vô lăng hay bàn đạp lên cơ thể rồi mới xử lý, Kỳ Phong giờ đây có thể "nhìn" thấy những rung động nhỏ nhất từ mặt đường trước khi chúng kịp truyền đến lốp xe. Cậu hình thành một loại hiểu biết tiên đoán, kiểm soát từng chuyển động tinh vi nhất để xe và người trở thành một thể thống nhất.

Sự đồng điệu này giúp cậu loại bỏ những thao tác thừa thãi, giảm bớt áp lực cơ học lên cơ thể và gián tiếp giúp thành tích thời gian (lap time) rút ngắn đáng kể.

Thay đổi nhỏ nhưng tinh tế này lập tức bị ánh mắt lão luyện của Patro bắt bài. Anh tháo mũ bảo hiểm, nhìn Kỳ Phong bằng vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa tự giễu.

“Cậu lại tiến bộ rồi. Sao lần này tôi lại không thấy quá ngạc nhiên nhỉ? Có lẽ tôi đã bị cậu làm cho kinh ngạc quá nhiều lần rồi chăng?”

Kỳ Phong lau mồ hôi trên trán, cười đáp.

“Có lẽ khoảnh khắc đối mặt với tử thần hôm qua đã kích thích bản năng sinh tồn trong tôi.”

“Cũng hợp lý thôi.” Patro vỗ vai cậu. “Giây phút giữa lằn ranh sinh tử luôn khiến con người ta thay đổi hoàn toàn. Chúc mừng cậu, cậu đã bước qua được cánh cửa đó.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!