Chương 88. Lội ngược dòng
Tác giả: gakobitmiss
Thời gian nghỉ giữa hiệp sắp kết thúc. Trên sân, các tuyển thủ bắt đầu thả lỏng cơ bắp, thực hiện vài động tác khởi động nhẹ nhàng để chuẩn bị cho hiệp 2 đầy căng thẳng.
"Có ai thấy Tiêu Tuấn đâu không? Sắp bắt đầu rồi mà tên mập đó lại chạy đi đâu mất xác rồi?" Đội trưởng Tạ Siêu Nhân nhíu chặt lông mày, đưa mắt quét khắp các ngõ ngách tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.
"Tên đó lúc nào cũng chỉ giỏi gây phiền phức," một thành viên trong đội hậm hực lẩm bẩm. "Nếu thay cậu ta ra dự bị từ đầu hiệp 1 thì có lẽ chúng ta đã chẳng thảm hại thế này."
"Đúng đấy, đội mình cứ như đang chấp người vậy. Đá đấm gì nổi nữa," một người khác bồi thêm.
Kẻ thua cuộc thường có xu hướng tìm một vật tế thần để trút bỏ sự bất mãn. Và Tiêu Tuấn, người yếu nhất đội, chính là đối tượng lý tưởng nhất. Bầu không khí trong đội trùng xuống, ý chí chiến đấu bị bào mòn bởi những lời chỉ trích.
Tạ Siêu Nhân quát khẽ, giọng đầy uy lực: "Thôi ngay đi! Đổ lỗi không giúp chúng ta ghi thêm điểm nào đâu. Hiệp 2 nhất định phải nỗ lực hết mình, rõ chưa?"
Sự quyết đoán của đội trưởng giúp các thành viên bình tĩnh lại. Họ đồng thanh hô vang: "Rõ, đội trưởng!"
Đúng lúc đó, Tiêu Tuấn lạch bạch chạy về. Tạ Siêu Nhân thở dài, hỏi bằng giọng vừa sốt ruột vừa quan tâm: "Cậu vừa đi đâu thế? Mọi người đang đợi cậu đấy."
"Mình... mình vừa tranh thủ tập luyện thêm một chút," Tiêu Tuấn thở hổn hển, thành thật đáp.
"Giờ này mới tập luyện thì ích gì?" Tạ Siêu Nhân ngờ vực nhìn cái bụng mỡ của cậu bạn, nhưng thời gian không còn nhiều, cậu cũng chẳng buồn hỏi thêm.
Tiếng còi "Tuýt!" vang lên. Hiệp hai chính thức bắt đầu sau khi hai đội đổi sân.
Tiêu Tuấn nhanh chóng chạy đến góc sân mà thầy Kỳ Phong đã chỉ định. Cậu chọn vị trí sát đường biên dọc, hơi nghiêng vai về phía đối thủ để giảm diện tích tiếp xúc, mắt nhìn chằm chằm về phía Kỳ Phong đang đứng trên khán đài. Đây là chiến thuật "mượn mắt" mà hai thầy trò đã bàn bạc. Tiêu Tuấn không cần quan sát bóng, cậu chỉ cần biến mình thành một con rối dây hoàn hảo, phản xạ ngay lập tức theo ám hiệu của người thầy.
Về mặt lý thuyết, chiều dài nửa sân là 8m, bóng bay mất khoảng 0,3 đến 0,6 giây. Trong khi đó, tốc độ phản xạ của con người dao động từ 100 đến 200 miligiây. Chỉ cần Tiêu Tuấn tập trung tuyệt đối, việc né tránh là hoàn toàn khả thi.
Kỳ Phong đứng sát đường biên dọc trên khán đài, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu bao quát toàn bộ cục diện. Cậu biết Tiêu Tuấn chỉ là một mảnh ghép phòng ngự, còn việc ghi điểm vẫn phải trông chờ vào tốc độ của Tạ Siêu Nhân.
Nhận thấy Tiêu Tuấn đang đứng im như phỗng và quay mặt đi chỗ khác, một cầu thủ đối phương mỉm cười đắc ý. Hắn lấy đà, vận sức vào cánh tay, ném mạnh quả bóng về phía cậu bé mập mạp.
Ngay khoảnh khắc đó...
Siêu Tốc Thần Kinh - Kích hoạt!
Siêu Thị Giác - Kích hoạt!
Ầm!
Cả thế giới trong mắt Kỳ Phong bỗng chốc biến đổi. Mọi âm thanh ồn ào từ khán đài lùi xa như tiếng sóng vỗ ngoài khơi. Kim đồng hồ trên tường dường như khựng lại. Nét mặt căng thẳng của khán giả, những giọt mồ hôi đang lăn trên má cầu thủ... tất cả đều chậm lại đến mức khó tin.
Thị lực của cậu trở nên cực kỳ sắc bén, thấy rõ từng thớ cơ bắp đang rung động của đối thủ. Lực truyền từ chân lên hông, qua vai, rồi dồn vào cánh tay. Quả bóng bị ép đến biến dạng dưới lực đẩy cực đại, từ từ rời khỏi kẽ tay đối phương.
Đối với mọi người, đó là một cú ném sấm sét. Nhưng đối với Kỳ Phong, nó chẳng khác gì một thước phim quay chậm đang trình chiếu từng khung hình một.
Trong khoảnh khắc quả bóng xé gió lao tới, Kỳ Phong lập tức tính toán ra quỹ đạo. Cậu dứt khoát đưa tay ra hiệu: Lùi!
Tiêu Tuấn dán mắt vào đôi bàn tay của thầy mình. Ngay khi thấy tín hiệu, dù có một chút khựng lại vì quán tính của cơ thể mập mạp, cậu vẫn kịp thời lùi lại một bước.
"Vút!"
Trái bóng bay sượt qua chóp mũi Tiêu Tuấn, mang theo một luồng gió lạnh buốt. Cậu bé không nhìn thấy đối thủ ném lúc nào, chỉ cảm nhận được tử thần vừa đi ngang qua mình trong gang tấc. Tim Tiêu Tuấn đập liên hồi, theo bản năng định quay đầu lại nhìn, nhưng tiếng quát của Kỳ Phong đã kéo cậu lại:
"Rất tốt, Tiêu Tuấn! Thả lỏng cơ thể ra, tin vào thầy!" Kỳ Phong giơ ngón tay cái, ánh mắt đầy khích lệ.
Kỳ Phong thở phào trong lòng. Kế hoạch khả thi! Chỉ cần loại bỏ được yếu tố tâm lý sợ hãi bằng cách không cho Tiêu Tuấn nhìn đối thủ, cậu bé sẽ trở thành một "robot phản xạ" cực kỳ hiệu quả.
Trận đấu tiếp tục với những diễn biến khó tin. Đối thủ liên tục dồn bóng tấn công vào mắt xích yếu nhất là Tiêu Tuấn, nhưng kết quả đều công cốc. Có những lúc hai quả bóng cùng lúc bay tới từ hai hướng khác nhau, Kỳ Phong liếc mắt qua đã biết quả bên trái sẽ bay chệch, quả bên phải mới là mối nguy. Cậu ra hiệu: Tiến!
Tiêu Tuấn bước lên một bước đầy thanh thoát. Quả bóng vốn trúng địch lại hụt mất mục tiêu, quả bóng chệch hướng lại càng bay xa hơn.
Bình thường, khi căng thẳng, các cầu thủ thường di chuyển loạn xạ để đánh lạc hướng đối thủ, nhưng chính sự hoảng loạn đó lại khiến họ tự lao mình vào quỹ đạo bóng. Còn Tiêu Tuấn thì khác, cậu bé đứng yên như một pho tượng giữa làn mưa đạn, thi thoảng mới nhích nhẹ một bước, lúc thì ngồi xổm xuống, lúc lại lắc mông né tránh đầy tinh tế.
Hình ảnh kỳ quái này bắt đầu thu hút sự chú ý của toàn bộ khán đài.
"Ê, nhìn thằng nhóc mập mạp kia kìa, tư thế nó kiểu gì vậy?"
"Lạ thật, nó thậm chí còn không thèm nhìn bóng mà né như thần ấy!"
"Nhìn cái cách thằng bé lắc mông kìa, trông vừa buồn cười vừa đáng yêu làm sao!" Một bà mẹ thốt lên đầy thích thú.
"Ồ! Lại né được rồi! Làm thế quái nào mà nó làm được hay vậy?"
Tiếng hò reo, tán thưởng từ khán giả như liều thuốc kích thích cực mạnh. Tiêu Tuấn càng chơi càng thuần thục, sự tự tin dâng cao giúp bước chân cậu trở nên nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Cái vẻ mặt điềm nhiên không thèm nhìn đối thủ của cậu vô tình trở thành một sự khiêu khích đỉnh cao, hút hết hỏa lực của đối phương về phía mình.
Chính nhờ Tiêu Tuấn "gánh" hết phần phòng ngự và thu hút chú ý, các đồng đội của cậu bắt đầu có khoảng trống để phô diễn. Tạ Siêu Nhân và những người khác liên tục tổ chức phản công, loại bỏ từng đối thủ một.
Rất nhanh, sân bên kia chỉ còn lại một người duy nhất đối đầu với ba người đội Tiêu Tuấn. Tạ Siêu Nhân không bỏ lỡ thời cơ, cậu thực hiện một động tác giả đánh lừa hướng nhìn của đối phương rồi ném một cú sấm sét vào ngay ngực hắn.
"Tuýt!"
Trọng tài thổi còi kết thúc ván đấu. Đội Tiêu Tuấn lội ngược dòng giành lấy một điểm quý giá. Tỷ số lúc này là 3 - 7. Dù vẫn còn khoảng cách, nhưng thế trận đã hoàn toàn thay đổi.
"Hay lắm Tiêu Tuấn! Ván này cậu chơi quá đỉnh!" Tạ Siêu Nhân lao đến, vỗ mạnh vào vai cậu bạn mập mạp, ánh mắt tràn đầy sự nể phục.
Tiêu Tuấn nở một nụ cười rạng rỡ, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt nhưng đôi mắt cậu lấp lánh niềm hạnh phúc. Một dòng nước ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cảm giác này chính là điều cậu hằng ao ước: Sự công nhận của đồng đội.
Cậu không còn là gánh nặng, không còn là "kẻ chấp người". Cậu chính là lá chắn thép, là chìa khóa mở ra cánh cửa chiến thắng cho cả đội.
Những ván đấu tiếp theo, Tiêu Tuấn tiếp tục thi đấu như có thần trợ giúp. Với sự chỉ dẫn chuẩn xác từ "đôi mắt" của Kỳ Phong, cậu béo trở thành một chốt chặn không thể xuyên thủng. Tạ Siêu Nhân giờ đây không còn phải đơn thương độc mã gánh vác cả đội, cậu có thể hoàn toàn yên tâm dồn toàn lực vào những cú ném tấn công sấm sét.
Tuy nhiên, không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ. Trong một ván đấu căng thẳng, đối thủ dường như đã nhận ra kẽ hở. Ba trái bóng cùng lúc được ném ra từ ba hướng khác nhau, tạo thành một thế gọng kìm khóa chặt mọi đường lui của Tiêu Tuấn. Dù Kỳ Phong đã nhanh chóng đưa ra tín hiệu, nhưng với thân hình nặng nề, Tiêu Tuấn không kịp thực hiện chuỗi động tác phức tạp để thoát thân. Cậu bị trúng bóng và phải rời sân. Thiếu đi "tấm khiên" vững chắc, Tạ Siêu Nhân dù nỗ lực chống trả nhưng cũng sớm bị vây công và thất bại trong ván đó.
Nhưng bấy nhiêu đó không đủ để ngăn cản đà thăng hoa của đội 6A. Với tinh thần đang lên cao, họ liên tục giành chiến thắng trong các trận còn lại.
Tỉ số chung cuộc: 10 – 8! Đội Bóng Né lớp 6A đã thực hiện một cú lội ngược dòng ngoạn mục.
Cả khán đài bùng nổ trong tiếng vỗ tay. Khán giả vốn yêu thích sự bất ngờ, và màn trình diễn của cậu nhóc mập mạp không thèm nhìn bóng đã hoàn toàn chinh phục họ.
"Mập mạp cố lên!"
"Tiêu Tuấn giỏi lắm!"
"Nhìn kìa, cậu bé đó thực sự làm được rồi!"
Ban đầu, chỉ có tiếng hô đơn độc của Kỳ Phong, nhưng giờ đây, hàng chục, hàng trăm người đang gọi tên Tiêu Tuấn.
Đứa trẻ nào cũng có một ước mơ được trở nên nổi bật, được bạn bè ngưỡng mộ và mọi người yêu quý. Gương mặt mũm mĩm của Tiêu Tuấn lúc này đỏ bừng vì phấn khích. Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên cậu cảm thấy mình không phải là kẻ thừa thãi, lần đầu tiên cậu là tâm điểm của những lời tán thưởng.
Cậu bé chạy như bay về phía Kỳ Phong, hai thầy trò đập tay nhau thật mạnh.
"Thầy ơi, chúng ta thắng rồi! Chúng ta thực sự làm được rồi!" Tiêu Tuấn hét lên, từng thớ thịt trên người đều rung rinh theo nhịp độ hưng phấn.
"Làm tốt lắm, Tiêu Tuấn! Em đã phát huy cực kỳ tuyệt vời!" Kỳ Phong cười rạng rỡ, không tiếc lời khen ngợi cậu học trò.
Các đồng đội cũng ùa tới, nhảy cẫng lên và ôm chầm lấy Tiêu Tuấn. Tâm hồn trẻ thơ vốn đơn thuần, trước đây họ xa lánh cậu vì sự lầm lì, ngại ngùng; nhưng giờ đây, trong mắt họ, Tiêu Tuấn chính là vị anh hùng đã cứu vãn cả trận đấu.
Giữa lúc không khí đang náo nhiệt nhất, gã râu quai nón từ đâu lù lù xuất hiện bên cạnh Kỳ Phong.
"Không ngờ tới, thằng nhóc mập đó lại có thể làm nên chuyện." Gã lên tiếng, giọng điệu vẫn đầy vẻ cao ngạo.
"Tôi đã bảo anh rồi, trong thể thao, kỳ tích luôn có chỗ đứng." Kỳ Phong đáp lại với tâm trạng cực kỳ sảng khoái.
Gã râu quai nón khẽ hừ một tiếng, ánh mắt nhìn xoáy vào Tiêu Tuấn đang cười đùa giữa đám bạn: "Nhưng khuyết điểm của nó quá rõ ràng. Thân hình đó là rào cản lớn nhất cho việc di chuyển và tấn công. Chỉ cần đối thủ có chuẩn bị, tập trung hỏa lực khóa chết không gian, nó sẽ rớt đài ngay lập tức."
Dừng một chút, gã quay người đi về phía đội của Văn Trác, bỏ lại một câu đầy khiêu khích:
"Hẹn gặp lại ở trận chung kết!"
Kỳ Phong nhìn theo bóng lưng gã, nụ cười trên môi thu lại. Trận chung kết – cuộc đối đầu giữa đội Tiêu Tuấn và đội của thiên tài Văn Trác – chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.
0 Bình luận