Quyền 1

Chương 14. Tập luyện

Chương 14. Tập luyện

Chương 14. Tập luyện

Tác giả. gakobitmiss

Khi bạn thất nghiệp và đối mặt với một khoảng trống mênh mông về thời gian, bạn sẽ làm gì để không bị nhấn chìm?

Nhiều người nói rằng họ sẽ dùng toàn bộ quỹ thời gian đó để trau dồi kiến thức, học thêm một ngoại ngữ hay một chứng chỉ nghề nghiệp. Có người lại chọn cách lao vào cuộc chiến gửi hồ sơ, không ngừng làm mới hộp thư đến và túc trực bên điện thoại như một kẻ nghiện.

Mọi người đều cố gắng lấp đầy thời gian của mình để trốn tránh cảm giác trống rỗng và vô dụng đang gặm nhấm tâm hồn. Với Kỳ Phong, hành trình sáu tháng tìm việc vừa qua không chỉ là một con số, mà là một cuộc tàu lượn siêu tốc về cảm xúc với ba giai đoạn rõ rệt.

Giai đoạn đầu tiên có thể gọi là "Sự thảnh thơi giả tạo". Đó là lúc cậu vừa hoàn thành kỳ thực tập và lễ tốt nghiệp. Kỳ Phong mang theo sự tự tin của một cử nhân mới ra trường, tin rằng thế giới ngoài kia đang mở rộng cửa đón chờ mình.

Cậu dành thời gian để thư giãn, xem phim, chơi game, và đọc những bộ truyện dở dang. Cậu cảm thấy mình như được trở về kỳ nghỉ hè dài bất tận sau kỳ thi đại học. Thi thoảng, cậu gửi đi vài bộ hồ sơ đến các tập đoàn lớn, nhận về vài lời mời phỏng vấn và thầm nghĩ. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Nhưng rồi, giai đoạn thứ hai ập đến. "Tốc độ và Sự hoang mang". Ba tháng trôi qua, những lời hứa hẹn "sẽ liên hệ lại" từ các phòng nhân sự dần trở thành sự im lặng đáng sợ. Kỳ Phong bắt đầu hạ thấp tiêu chuẩn. Danh sách của cậu không còn chỉ có các công ty đa quốc gia mà bắt đầu xuất hiện những doanh nghiệp vừa và nhỏ, thậm chí là các startup chưa rõ tên tuổi.

Cậu bắt đầu đọc tin tức thời sự nhiều hơn, tìm hiểu sâu về văn hóa từng công ty trước khi đi phỏng vấn, nhưng kết quả vẫn chỉ là những lá thư từ chối khô khan. "Chưa phù hợp", "Đã tuyển đủ chỉ tiêu". Sự thiếu hụt kinh nghiệm thực tế là một rào cản mà không bằng cấp nào có thể lấp đầy ngay lập tức.

Cuối cùng là giai đoạn thứ ba, giai đoạn "Vực thẳm của sự tuyệt vọng". Đến tháng thứ sáu, mọi hy vọng dường như tan biến. Áp lực tài chính và định kiến xã hội đè nặng lên vai chàng trai trẻ. Mỗi sáng thức dậy, Kỳ Phong cảm thấy mình như một con thuyền mất phương hướng giữa đại dương mù sương. Cậu lưỡng lự giữa việc chọn đại một công việc tay chân để duy trì sự sống hay tiếp tục kiên trì với chuyên môn. Những lúc cầm điện thoại lên, đầu óc cậu thường xuyên rơi vào trạng thái trống rỗng, không thể tập trung vào bất cứ điều gì.

Thế nhưng, cuộc đời luôn có những ngã rẽ bất ngờ. Sự xuất hiện của người bạn cũ giúp cậu có việc làm thêm, tin mừng từ tập đoàn Lam Thiên, và đặc biệt nhất là việc thức tỉnh Siêu năng lực đã thổi một luồng sinh khí mới vào cuộc đời cậu.

Sáng hôm đó, sau khi rèn luyện từ công viên trở về, Kỳ Phong ghé qua siêu thị. Cậu quyết định tự nấu ăn trưa, một việc mà cậu đã bỏ bê bấy lâu do tâm trạng bất ổn. Cơn đói cồn cào sau khi vận động mạnh khiến cậu tràn đầy cảm hứng với bếp núc.

Cậu chọn món "Trứng xào cà chua", một món ăn bình dân kinh điển của giới sinh viên. Đối với Kỳ Phong, trứng không chỉ là thực phẩm cứu đói, nó là người bạn đồng hành trung thành nhất. Có người bảo ăn nhiều trứng không tốt, nhưng với một "kẻ nghèo" đang cần protein để nuôi dưỡng những tế bào thần kinh siêu tốc, trứng là một món quà vô giá của thượng đế. Cậu vừa ăn vừa tự nhủ. "Sau này có tiền lương, mình sẽ bù đắp bằng một bữa buffet thịnh soạn sau!"

Làm sinh viên, ai chẳng từng ăn mì gói và trứng chiên cuối tháng. Có câu nói rằng. Không thi trượt tín chỉ, không đi xe buýt, không bị đa cấp lừa, không ăn mì gói, không yêu đương, thì không phải sinh viên 5 tốt.

Sáng chủ nhật, nắng sớm xuyên qua những tán lá cây sao già trong công viên Lê Thị Chung, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt đất. Kỳ Phong chạy bộ đến sân cầu lông với đôi giày chạy bộ đã hơi cũ. Vừa tới nơi, cậu đã thấy một khung cảnh khác hẳn mọi ngày.

Trong sân là một đám thiếu niên từ mười ba đến mười bảy tuổi đang khởi động. Bác Hùng, người bác tốt bụng hôm trước, đang đứng ở vị trí trung tâm, hướng dẫn các động tác làm nóng cơ thể một cách bài bản. Thấy Kỳ Phong, bác Hùng nở nụ cười hào sảng, vẫy tay gọi.

“Chàng trai trẻ, hôm nay sao lại tới sớm vậy?”

“Dạ, hôm qua chơi thú vị quá nên hôm nay cháu muốn đến học hỏi thêm ạ,” Kỳ Phong lễ phép đáp.

Bác Hùng chỉ vào đám thiếu niên trong sân. “Mỗi sáng chủ nhật, các bác đều tổ chức một buổi dạy cầu lông miễn phí cho tụi nhỏ ở khu phố này. Chủ yếu là huấn luyện bộ pháp và kỹ thuật cơ bản. Cháu có muốn cùng tập luyện không?”

Kỳ Phong hơi ngập ngừng, nhìn những đôi mắt hiếu kỳ của đám trẻ nhỏ. “Dạ... cháu tham gia chung với các em thế này có được không ạ? Cháu sợ làm vướng chân...”

“Đương nhiên là được! Đừng ngại, bọn nhỏ này cũng mới tập thôi, cùng nhau rèn luyện thì mới có khí thế chứ,” Bác Hùng nhiệt tình kéo tay Kỳ Phong vào sân. “Bác tên Hùng, còn cháu?”

“Dạ, cháu tên là Kỳ Phong ạ.”

Bác Hùng dẫn Kỳ Phong đến một vị trí trống giữa hàng ngũ chỉnh tề. Đám thiếu niên đều mặc đồng phục của "Câu Lạc Bộ Cầu Lông Lê Thị Chung". Kỳ Phong đứng ở đó, trong bộ đồ chạy bộ lạc quẻ, trông chẳng khác nào một con gà lạc giữa bầy thiên nga. Cậu cảm nhận được vài ánh nhìn có phần xem thường từ những cậu nhóc cao lớn, tóc tai vuốt dựng đứng. Nhưng cậu không quan tâm, mục tiêu của cậu là học hỏi.

Bác Hùng bắt đầu bài giảng bằng một giọng nói dõng dạc, đầy uy lực.

“Trong cầu lông, việc di chuyển hợp lý, hay còn gọi là bộ pháp, là cái gốc của mọi chiến thắng. Nếu bộ pháp sai, các cháu sẽ tốn gấp đôi thể lực, luôn ở thế bị động và rất dễ dẫn đến chấn thương dây chằng. Hãy nhớ lấy lời bác. Di chuyển trong cầu lông giống như 'khinh công' trong tiểu thuyết võ hiệp vậy. Người có bộ pháp tuyệt đỉnh sẽ bước đi uyển chuyển như lướt trên mặt nước, dễ dàng áp sát hoặc lùi sâu để phản đòn.”

Nghe đến "võ hiệp" và "khinh công", đám thiếu niên bắt đầu ồn ào. Một cậu nhóc giơ tay. “Bác ơi, cháu muốn học Lăng Ba Vi Bộ!” Đứa khác lại hét lên. “Cháu thích Tịch Tà Kiếm Pháp cơ!”

Bác Hùng xụ mặt, gõ mạnh cán vợt xuống đất. “Lũ nhóc này! Tập trung vào! Võ vẽ cái gì, học cầu cho giỏi rồi muốn bay nhảy thế nào thì bay!”

Khi sân tập yên tĩnh lại, bác Hùng bắt đầu làm mẫu. Bác đứng vào vị trí trung tâm sân, hạ thấp trọng tâm, hai chân dang rộng bằng vai. Đôi mắt bác sắc lẹm, khác hẳn vẻ hiền từ lúc nãy.

Kít!

Tiếng giày ma sát mạnh với mặt sân nhựa vang lên chói tai. Cơ thể bác Hùng đột ngột chuyển động. Kỳ Phong kinh ngạc nhận ra, bác không hề chạy theo cách thông thường. Từng bước chân của bác cực ngắn, nhưng tần suất phát lực lại cực nhanh. Mũi chân bác chạm đất nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, đẩy cơ thể lướt đi về phía góc sân.

Trong chớp mắt, bác đã chạm tay vào cọc mốc phía trước bên trái, rồi lập tức dùng lực cổ chân bật ngược trở lại vị trí trung tâm. Trái, phải, trước, sau—bốn hướng được bác thực hiện liên hoàn như một vũ công thực thụ. Động tác thanh thoát, nhịp nhàng, không một chút dư thừa. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi.

Thật khó mà tin được. Nhìn bác Hùng còn khá trẻ, nhưng qua trò chuyện, Kỳ Phong biết thật ra bác đã hơn 60 tuổi. Hơn sáu mươi tuổi mà bứt tốc và phản ứng còn nhanh hơn cả người trẻ tuổi.

Bác nói, mấy chục năm qua, ngày nào bác cũng giữ thói quen chơi cầu lông. Chú ý không cần chơi quá sức, tránh vận động quá mức gây chấn thương. Chính thói quen đó giúp bác ấy có sức khỏe cực kỳ tốt.

Dưỡng tâm thì tĩnh, dưỡng sinh thì động. Cơ thể cần vận động, tinh thần thì cần bình tĩnh. Cả hai kết hợp chính là bí quyết giữ gìn sức khỏe tốt.

Kỳ Phong cảm thấy những lời này rất đúng. Lúc cậu áp lực và lo lắng vì công việc, người cậu lúc nào cũng uể oải và mất tập trung. Hiện giờ tinh thần cậu đã thả lỏng, buổi sáng đến công viên vận động xong, cả người đều cảm thấy tràn đầy năng lượng.

Kỳ Phong đứng bên ngoài, không kìm lòng được mà vỗ tay tán thưởng. “Bác Hùng tuyệt quá!”

Tiếng vỗ tay của cậu trở nên lạc lõng giữa sự im lặng của đám thiếu niên đã quá quen với bài tập này. Vài đứa nhóc xì xào. “Thằng cha này nhà quê thật, động tác cơ bản thế mà cũng trầm trồ.”

Bác Hùng thì lại rất hài lòng với thái độ của Kỳ Phong. Bác chia tổ tập luyện. “Kỳ Phong, cháu cùng tổ với Thiên Sơn nhé, em ấy sẽ chỉ cho cháu luyện tập.”

“Chào em, anh mới tập luyện, nhờ em chỉ dẫn nhiều hơn”.

Thiên Sơn là một cậu nhóc cao gầy, da ngăm đen và có đôi mắt rất sáng. Cậu nhóc bắt tay Kỳ Phong một cách hơi sượng sùng.

“Em cũng chơi chưa lâu, chúng ta cùng nhau học hỏi”.

Các thiếu niên đã quen thuộc bài tập này, dễ dàng hoàn thành bài tập một cách tiêu chuẩn. Nhất là Thiên Sơn, cậu bé tràn đầy sức trẻ, tốc độ cực nhanh, động tác cực kỳ thuần thục.

Khi đến lượt Kỳ Phong bước vào khu vực tập luyện bộ pháp, cậu hít một hơi thật sâu. Đám trẻ xung quanh bắt đầu chống nạnh chờ xem "người lớn" biểu diễn.

Kỳ Phong biết, với đôi giày chạy bộ và kỹ thuật bằng không, cậu sẽ trông rất thảm hại nếu tập theo cách thông thường. Cậu nhắm mắt lại trong một giây.

"Siêu Tốc Thần Kinh kích hoạt!"

Lần đầu tiên thử sức, Kỳ Phong thực hiện các bước di chuyển một cách vô cùng trúc trắc. Vấn đề nằm ở chỗ suy nghĩ của cậu hiện tại quá nhanh; não bộ liên tục phóng ra hàng loạt chỉ thị dồn dập cho cơ thể. Thế nhưng, khi đôi chân còn chưa kịp hoàn tất bước di chuyển trước đó, thì mệnh lệnh tiếp theo đã lao tới như thác đổ.

Cậu càng cố gắng tăng tốc để bắt kịp luồng suy nghĩ, các động tác lại càng trở nên rối rắm và hỗn loạn. Thậm chí, ngay cả nhịp thở vốn dĩ tự nhiên cũng bị xáo trộn hoàn toàn. Nhìn từ bên ngoài, Kỳ Phong lúc này trông chẳng khác nào một người mắc chứng rối loạn vận động đang cố gắng quá sức một cách vô vọng.

Dù cậu đã thử điều chỉnh cường độ của Siêu Tốc Thần Kinh, kết quả vẫn không mấy khả quan. Cả bài tập vốn chỉ mất vài chục giây, cậu lại loay hoay mãi mới hoàn thành, chậm hơn đám trẻ rất nhiều.

Quan sát thấy vẻ lúng túng của chàng trai trẻ, bác Hùng từ tốn tiến lại gần, đặt tay lên vai cậu khuyên nhủ.

“Kỳ Phong, đừng vội vàng quá. Hãy thả lỏng toàn bộ cơ bắp ra. Lần đầu tập, cháu cứ thực hiện thật chậm rãi, đừng quá để ý đến thời gian làm gì.”

Bác chỉ tay xuống mặt sân nhựa, nhấn mạnh.

“Trước tiên, hãy đi chậm thôi để não bộ quen với cảm giác mặt sân và quỹ đạo của từng động tác. Khi mọi thứ đã nằm lòng, lúc đó mới tăng dần lực chân và tốc độ. Chỉ cần cháu đã đạt đến độ thuần thục tuyệt đối trong cách phát lực, thì dù sau này cháu có di chuyển nhanh đến mức nào, cơ thể cũng sẽ không bị mất cân đối.”

Kỳ Phong gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi rầu rĩ. Cậu cũng khao khát cái gọi là "thuần thục" đó, nhưng khổ nỗi khi kích hoạt Siêu Tốc Thần Kinh, cậu luôn có cảm giác cơ thể mình nặng nề như đang chìm dưới nước, vô cùng chậm chạp và khó kiểm soát. Cảm giác phát lực hoàn toàn sai lệch so với bình thường.

Tốc độ phản ứng của cơ bắp vẫn chỉ ở mức người thường, trong khi tốc độ xử lý của thần kinh lại đạt mức siêu cấp. Tình cảnh này chẳng khác nào một game thủ đang điều khiển nhân vật với mức ping cao ngất ngưởng; dù đầu óc đã ra lệnh tấn công, nhưng nhân vật trên màn hình vẫn cứ đứng đơ hoặc di chuyển giật cục.

“Chờ đã! Lúc bình thường sao?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!