Chương 44. Không gian trong tâm trí
Tác giả: gakobitmiss
Ngay sau cú va chạm kinh hoàng, Patro cùng lực lượng cứu hộ trường đua đã tức tốc có mặt để đưa hai nạn nhân ra khỏi đống đổ nát.
John bị thương cực kỳ nghiêm trọng; các nhân viên cứu hộ phải thao tác vô cùng thận trọng, sử dụng kìm thủy lực để cắt rời các mảnh kim loại mới có thể đưa gã ra ngoài mà không làm tình trạng chấn thương trở nên tồi tệ hơn.
Sự việc nhanh chóng thu hút sự chú ý của Cục Tình báo Việt Quốc. Họ lập tức phong tỏa hiện trường, khống chế toàn bộ cục diện và thu giữ các thiết bị ghi hình. Vì thân phận đặc thù và tình trạng nguy kịch, John được các đặc công áp giải thẳng lên xe cứu thương bọc thép riêng biệt để đưa đi cứu chữa trong chế độ an ninh nghiêm ngặt.
Trong khi đó, Kỳ Phong sau khi được kiểm tra sơ bộ không thấy vết thương đe dọa tính mạng, chỉ ở trạng thái hôn mê, nên được cảnh sát hộ tống về bệnh viện để theo dõi.
Thực tế, ngay khi được đặt lên cáng cứu thương, Kỳ Phong đã tỉnh táo. Tuy nhiên, cậu chọn cách giả vờ bất tỉnh, duy trì nhịp thở đều đặn để đánh lừa các thiết bị giám sát.
Trong đầu cậu lúc này là một mớ hỗn độn những câu hỏi không có lời đáp: làm thế nào để giải thích về một vụ tai nạn vừa rồi? Làm sao để lấp liếm sự hiện diện của mình tại trường đua vốn không dành cho dân nghiệp dư? Cách tốt nhất hiện giờ là tiếp tục sắm vai một nạn nhân tội nghiệp vô tình bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm.
Nhờ những mẩu ký ức vừa lục lọi được từ John, KP bắt đầu hình dung ra quy mô khổng lồ và sự tàn bạo của rắc rối mà mình đang đối mặt. Tổ chức ETLE không phải là cái tên có thể đùa giỡn , đó là một bóng ma bao trùm lên các thí nghiệm vô nhân đạo trên khắp thế giới.
Cậu tự nhủ bằng mọi giá phải giữ kín bí mật về sinh vật Axelotte đang ký sinh trong cơ thể mình. Nếu để lộ ra, cái giá phải trả không chỉ là tự do, mà có thể là cả mạng sống trên bàn mổ xẻ để phục vụ cho những thí nghiệm điên rồ.
Dù đang nhắm mắt, KP vẫn cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của một bộ phận mới trên đầu mình — cái xúc tu thứ hai đã mọc ra. Cảm giác ấy lạ lẫm nhưng cũng đầy thú vị, giống như việc đột nhiên từ có ba cái tay thành có bốn cái, mà cậu vẫn có thể điều khiển một cách thuần thục như bản năng.
Cậu thử phóng hai cái xúc tu vô hình để quét hình qua không gian xung quanh. Các đặc công đều đã theo xe của John, bên cạnh cậu chỉ còn một viên cảnh sát và Patro — người đã kiên quyết đòi đi theo để giám sát tình hình sức khỏe của cậu.
"May mà mình có năng lực này, nếu không chắc đã ngỏm củ tỏi từ lâu rồi," KP thở phào nhẹ nhõm khi thấy mình tạm thời an toàn.
Cậu bắt đầu hướng sự chú ý vào sâu trong tâm trí. Tại đó, một vệt sáng hồng nhạt đang le lói. Chỉ cần tập trung lực chú ý, ý thức của KP lập tức rời khỏi thực tại, quay trở lại không gian sương mù xám xịt quen thuộc. Con Kỳ Nhông Axelotte vẫn nằm đó, cuộn mình ngủ say như một sinh vật vô hại.
"Quả nhiên, nó nằm ngay trong đầu mình!" KP xác nhận được suy đoán then chốt này.
Thông qua những ký ức rời rạc của John, cậu biết Axelotte là chủng sinh vật ngoài hành tinh đặc biệt, chuyên ký sinh và mang đến những năng lực đặc biệt cho vật chủ.
Tổ chức ETLE hay còn được gọi đầy đủ là Eternal Life, đã săn lùng chúng qua nhiều thế kỷ, lần theo dấu vết những trận mưa sao băng, để nghiên cứu bí mật của sự sống bất tử và chế tạo các loại vũ khí sinh học.
Dù trong ký ức của John không ghi rõ kết cục của những vật chủ trước đó, nhưng cảm giác lạnh lẽo và những hình ảnh lờ mờ về các lồng kính thí nghiệm bảo cho Kỳ Phong biết rằng đó chắc chắn là một địa ngục trần gian không lối thoát dành cho những kẻ "được chọn".
Tuy nhiên, trường hợp của Kỳ Phong lại dường như là một ngoại lệ chưa từng thấy trong hồ sơ của ETLE. Cậu sở hữu nhiều năng lực cùng lúc nhưng cơ thể và tinh thần vẫn duy trì được sự cân bằng đáng ngạc nhiên, chưa thấy dấu hiệu bị biến đổi cực đoan hay tha hóa thành quái vật mất kiểm soát.
“Không đúng. Không gian này... chẳng lẽ chính là tác dụng phụ về mặt tinh thần?”. KP tự vấn.
Vẫn có quá nhiều bí ẩn mà cậu chưa thể hiểu hết.
Màn sương mù xung quanh đã khép lại, không còn khe hở nào. KP nhận ra năng lực mới của mình, cậu có thể xâm nhập vào ký ức của kẻ khác thông qua những khe hở này.
"Giá mà có thể mang mấy cái tủ hồ sơ ký ức đó về đây để tra cứu khi cần thì tốt biết mấy".
Cậu vừa dứt lời thầm nghĩ trong lòng, ngay lập tức, con Kỳ Nhông tỏa ra ánh sáng hồng nhạt rực rỡ. Ánh sáng ấy hội tụ lại, biến thành một tủ hồ sơ nặng trịch rơi ngay vào tay KP.
“Adu, cái gì vậy? Không lẽ con này là Thần đèn hay sao?”.
Cậu kinh ngạc mở tủ ra. Bên trong đúng là những tập hồ sơ ký ức của John mà cậu vừa xem lúc nãy.
Chẳng lẽ...
Sự phấn phấn khích dâng trào, KP thử tưởng tượng xa hơn: "Mình muốn mười tấn vàng... không, kim cương!".
Một lần nữa, ánh sáng hồng lại hiện lên, tạo ra một đống vật thể lấp lánh ngay dưới chân. Tuy nhiên, khi cầm lên, KP phát hiện chúng nhẹ tênh và thô ráp. Cậu nhận ra không gian này chỉ có thể cụ thể hóa những gì cậu hiểu rõ. Vì chưa bao giờ thấy kim cương thật, cậu chỉ tạo ra được những khối nhựa lấp lánh y hệt trí tưởng tượng nghèo nàn của mình.
Sau một hồi thử nghiệm, KP hiểu ra giới hạn của năng lực: không gian này cụ thể hóa ý nghĩ, nhưng phụ thuộc vào độ chi tiết của trí tưởng tượng và sự tập trung. Nếu tưởng tượng quá nhiều, những vật cũ sẽ biến mất, và màn sương xám sẽ dần thu hẹp lại do tinh thần bị kiệt sức.
"Thì ra tất cả chỉ là hư ảo tự sướng”.
Cậu thở dài, dùng suy nghĩ xóa sạch đống đồ vật ngổn ngang, chỉ giữ lại một cái bàn, một cái ghế và tủ hồ sơ của John.
Cuối cùng, cậu tập trung hình dung ra cây bút bi có dòng chữ "Elena thân tặng". Cây bút này chắc chắn là một vật quan trọng, cậu cần lưu giữ nó để đối phó với John sau này.
Khi ý thức từ từ rút khỏi vùng sương mù để quay lại với cơ thể thực tại, trời đã về chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu hắt qua cửa sổ phòng bệnh. Kỳ Phong khẽ mở mắt, cảm thấy cổ họng khô khốc. Cậu nhận ra mình đang nằm trong phòng bệnh VIP sang trọng của Bệnh viện Nhân dân 765, nơi dành cho những bệnh nhân có thân phận đặc biệt hoặc được "chăm sóc" theo chế độ riêng.
"A, cậu tỉnh rồi à?". Cô y tá đang thay dịch truyền vội vàng đến đỡ cậu.
Kỳ Phong giả vờ ngơ ngác, sắm vai kẻ mất trí tạm thời: "Đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây?"
Y tá nhanh chóng giải thích rồi ra ngoài gọi bác sĩ. Ngay sau đó, một đoàn người tiến vào: Patro, Tổng thư ký Quang Nhật, Chủ quản Hoàng và một vị cảnh sát.
Sau khi bác sĩ trực ca xác nhận Kỳ Phong hoàn toàn khỏe mạnh, không có dấu hiệu chấn thương sọ não và chỉ ngất đi do phản ứng bảo vệ tự nhiên của cơ thể trước chấn động mạnh, mọi người mới thực sự trút bỏ được gánh nặng. Chủ quản Hoàng vui mừng khôn xiết, không ngừng nắm tay cảm ơn bác sĩ như thể Kỳ Phong là người thân của ông ta.
“Chúng tôi sẽ làm thêm một số kiểm tra, nếu ổn định, cậu ấy có thể ra viện luôn trong ngày”.
Patro bước tới vỗ mạnh vào vai cậu, giọng sang sảng nhưng đầy quan tâm thực lòng: "Lúc kéo cậu ra, tôi cứ tưởng cậu 'đi' rồi chứ. Sao tên kia lại truy đuổi cậu gắt vậy?"
Kỳ Phong hít một hơi thật sâu, bắt đầu diễn lại câu chuyện ly kỳ đã chuẩn bị sẵn về việc mình bị một kẻ lạ mặt có vẻ ngoài bặm trợn tấn công vô cớ ngay trong nhà vệ sinh của trường đua. Cậu kể rằng trong lúc hoảng loạn đã liều mình leo lên chiếc xe đua đang nổ máy gần đó để chạy trốn, dẫn đến cuộc rượt đuổi kinh hoàng mà cậu không hề mong muốn. Mọi người có vẻ gật gù tin tưởng vào logic của một sinh viên đang hoảng sợ tột độ, sau đó họ lần lượt rời đi theo yêu cầu của vị cảnh sát thường trực để cậu được nghỉ ngơi.
Một lát sau thì có nguời bước vào, không phải viên cảnh sát ban nãy, mà là một người đàn ông trung niên mặc quân phục với thần thái uy nghiêm.
Ông chậm rãi bước đến, đặt một túi giấy phồng lên bàn trà cạnh giường, rồi không nói một lời, ông đổ ngược chiếc túi. Những món đồ rơi ra lạch cạch khiến tim Kỳ Phong như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán: một chiếc ná cao su bằng gỗ bóng loáng, băng đạn bi sắt, một mũi tên thép sắc lẹm và đặc biệt nhất là ống thủy tinh nứt vỡ từng chứa dung dịch "Nhân Gian Mộng Ảo" — thứ mà đáng lẽ cậu phải phi tang từ lâu.
"Chào cậu, Kỳ Phong. Tôi là Đại tá Thanh thuộc Cục Tình báo Việt Quốc," người đàn ông lên tiếng, đôi mắt sắc sảo xoáy sâu vào cậu. "Cậu hẳn là nhận ra những thứ này chứ?".
Kỳ Phong lạnh người. Cậu nhận ra mình đã quá sơ sẩy khi không kịp tẩu tán "tang vật" trước khi bất tỉnh. Rốt cuộc vẫn phải đối mặt với cơ quan chính phủ.
"Ná cao su, bi sắt và mũi tên đều là của tôi." Kỳ Phong trả lời một cách bình tĩnh, ánh mắt cậu không hề dao động khi nhìn thẳng vào Đại tá Thanh. Cậu thừa nhận những món đồ cơ học nhưng tuyệt nhiên không đề cập gì đến ống thủy tinh nứt vỡ—thứ bằng chứng duy nhất kết nối cậu với loại thuốc cấm của ETLE.
"Tôi có thể hỏi tại sao một công dân gương mẫu lại mang theo những thứ 'đồ chơi' sát thương này bên người không?" Đại tá Thanh hỏi, giọng điệu trung tính, không lộ vẻ bất ngờ nhưng cũng không hề buông lỏng sự cảnh giác.
0 Bình luận