Chương 79. Chấn thương
Tác giả: gakobitmiss
Khi Kỳ Phong dời sự chú ý từ Không Gian Thần Kinh trở lại hiện thực, thời gian mới chỉ trôi qua chừng hai mươi phút.
Bên cạnh cậu, Patro vẫn đang ngủ rất ngon, khóe miệng hơi vểnh lên như thể vẫn còn vương vấn dư vị của chiến thắng đầu đời và nụ hôn nồng cháy với cô gái tóc vàng trong mơ. Kỳ Phong không nỡ đánh thức anh, cậu nằm im, nhìn trần nhà và bắt đầu xâu chuỗi lại những gì mình vừa trải qua.
Khả năng "Sao chép Kỹ năng" từ giấc mơ là một bước ngoặt thực sự. Nó giống như việc cậu sở hữu một thư viện kỹ năng khổng lồ mà không cần tốn hàng thập kỷ để rèn luyện. Kỹ năng đua xe đã giúp cậu trốn thoát sự truy đuổi của John. Để tự bảo vệ trước sự tìm kiếm ký chủ của ETLE, cậu cần nhiều hơn thế: kỹ năng chiến đấu tay không, sử dụng vũ khí, kỹ thuật ẩn mình... Tất cả đều có thể "mượn" được, miễn là cậu tìm đúng đối tượng.
Nhưng kẻ thù của cậu không phải là một tổ chức bình thường. Đó là ETLE.
Lục lại ký ức của tên sát thủ John, Kỳ Phong dần hình dung ra quy mô khủng khiếp của tổ chức này. ETLE không chỉ có những "Siêu cấp Chiến sĩ" như John; đó là một bộ máy khổng lồ bao gồm các nhà khoa học điên rồ, lực lượng tình báo bóng tối và những kẻ vận hành tàn nhẫn.
Hạch tâm của chúng là nghiên cứu về Axelotte – sinh vật ngoài hành tinh mà Kỳ Phong đang mang trong người. Từ đó, chúng chế tạo ra các loại vũ khí sinh học và dược phẩm tăng cường. Siêu cấp Chiến sĩ chính là thành phẩm tàn khốc nhất: những kẻ có thể chất vượt trội, giác quan nhạy bén và đôi khi là những năng lực đặc thù đủ sức quét sạch cả một tiểu đội đặc nhiệm tinh nhuệ. Tuy nhiên, cái giá của sức mạnh đó là tỉ lệ tử vong cao ngất ngưởng hoặc trở thành những kẻ tâm thần phân liệt.
Kỳ Phong biết mình không thể lấy trứng chọi đá. Cậu chỉ có một thân một mình, trong khi ETLE là một con quái vật nghìn vòi. Cậu cần sự trợ giúp, cần thông tin và trên hết là cần tăng cường Siêu Năng lực của chính mình.
"Cách nhanh nhất vẫn là Nhân Gian Mộng Ảo," Kỳ Phong thầm nghĩ.
Sự thăng tiến sức mạnh sau mỗi lần hấp thu loại chất này là không thể phủ nhận. Tuy nhiên, một nỗi lo sợ mơ hồ luôn thường trực: Liệu việc sử dụng quá nhiều thứ thuốc chiết xuất từ Axelotte có gây ra tác dụng phụ gì không? Cậu đang cộng sinh với nó, hay thực chất đang dần bị nó đồng hóa?
Ngoài việc tự thân vận động, Kỳ Phong còn một lựa chọn khác: Tìm kiếm sự bảo vệ từ các thế lực chính thống như Cục Tình Báo Việt Quốc. Đại tá Thanh đã để lại số điện thoại, và theo ký ức của John, Cục Tình Báo là đối thủ trực diện của ETLE. Đây là một điểm tựa tiềm năng.
Thế nhưng, trở ngại lớn nhất lại nằm ở chính bí mật trong cơ thể cậu. Nếu Cục Tình Báo biết cậu đang mang trong mình một thực thể ngoài hành tinh quý giá nhất thế giới, thái độ của họ sẽ ra sao?
Bắt giữ để nghiên cứu? Để mặc cậu phát triển dưới sự giám sát? Hay biến cậu thành một loại vũ khí phục vụ lợi ích quốc gia?
Sự tự do là thứ duy nhất Kỳ Phong không muốn đánh đổi. Nhưng nếu cứ tiếp tục bị động như hiện tại, cậu chẳng khác nào con mồi chờ thợ săn tìm đến. Mượn dùng mạng lưới tình báo của Việt Quốc để chủ động đối đầu với ETLE có lẽ là con bài duy nhất cậu có lúc này.
"Haiz, nỗi lo tìm việc sau tốt nghiệp mới vừa kết thúc, nỗi lo tính mạng còn lớn hơn lại ập tới," Kỳ Phong khẽ thở dài, cảm thán cho số phận trớ trêu của mình.
Kỳ Phong thầm nhủ, với Siêu Năng lực hiện tại, việc tự lực mưu sinh hay làm giàu không còn là vấn đề quá lớn. Cuộc sống của một sinh viên vừa tốt nghiệp như cậu lẽ ra đã có thể sang trang đầy rực rỡ, nếu như không có bóng ma ETLE ám ảnh phía sau.
Suy cho cùng, siêu năng lực vừa là cái gông xiềng, nhưng cũng là chìa khóa duy nhất để cậu phá giải thế cục này. Cậu khẽ sờ lên trán, thầm mong con Kỳ Nhông đang ký sinh trong mình sẽ ngoan ngoãn, mà không đột nhiên thức tỉnh làm hại vật chủ.
Hiện tại, Cục Tình Báo vẫn đang cắt cử người giám sát ngầm. Kỳ Phong hiểu rằng mình không được phép có bất kỳ hành động bất thường nào. Cậu cần phải đóng vai một "nạn nhân may mắn" một cách hoàn hảo cho đến khi vụ việc lắng xuống và sự cảnh giác của họ lơi lỏng.
Gần mười giờ tối, Patro mới tỉnh tỉnh mê mê thức giấc sau một giấc ngủ dài.
"Lâu lắm rồi tôi mới có một giấc ngủ sảng khoái như vậy," Patro duỗi mình, ngáp dài một cái, gương mặt rạng rỡ hẳn lên.
Kỳ Phong giả vờ vô tình hỏi: "Lúc nãy tôi thấy anh mỉm cười mấy lần lúc ngủ, là mơ thấy chuyện gì vui sao?"
"Có sao? Hình như là có mơ thấy việc gì đó liên quan tới đua xe, chỉ là không nhớ rõ chi tiết lắm..." Patro nhíu mày cố hồi tưởng, nhưng rồi lại lắc đầu chịu thua.
Kỳ Phong khẽ thở phào. Có vẻ như việc tiến vào giấc mơ không để lại dấu vết gì rõ rệt. Người mơ thường quên đi 90% nội dung giấc mơ chỉ sau vài phút tỉnh dậy, và Patro cũng không ngoại lệ.
"Không nhớ cũng không sao, thấy thoải mái là được. Lần sau tôi nhất định sẽ ghé lại đây tiếp," Patro cười nói.
"Ở đây chuyên phục vụ hội viên của sòng bạc, lát chúng ta đi tham quan một chút. Tôi sẽ nhờ người làm cho anh một tấm thẻ hội viên, sau này muốn đến lúc nào đều có thể."
"Thật sao? Vậy thì quá tốt!"
Hai người thay đồ, chuẩn bị tiến xuống sòng bạc phía dưới. Với tư cách là khách VIP, Kỳ Phong biết việc xin một tấm thẻ hội viên cho một tay đua danh tiếng như Patro thông qua "anh Báo" là việc dễ như trở bàn tay.
Trên đường đi qua dãy hành lang sang trọng, Kỳ Phong tò mò hỏi khẽ: "Patro, nghe nói anh đã từng bị chấn thương rất nặng vì tai nạn lúc đua xe?"
Gương mặt Patro thoáng trầm xuống, ánh mắt hiện lên vẻ xa xăm: "Đúng vậy, vụ tai nạn xảy ra hơn năm năm trước. Lúc đó, tôi tưởng mình đã tiêu đời rồi. Phải mất hơn một năm nằm viện, tôi mới có thể bước xuống giường và tập đi lại."
"Nghiêm trọng như vậy sao?"
"Tôi bị chấn thương sọ não, hôn mê sâu suốt sáu tháng. Sau khi tỉnh lại, bác sĩ chẩn đoán tôi bị chứng mất trí nhớ cục bộ. Có những đoạn ký ức vụn vặt biến mất hoàn toàn, dù không ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày nhưng..." Patro ngập ngừng.
"Nhưng nó ảnh hưởng đến việc đua xe?" Kỳ Phong tiếp lời.
"Chính xác. Ký ức giống như một bản đồ trong não bộ. Việc mất đi vài mảnh ghép khiến tôi cảm thấy kỹ năng của mình bị khuyết thiếu một chút gì đó rất khó tả. Đó là lý do vì sao suốt thời gian qua tôi vẫn chưa thể lấy lại phong độ đỉnh cao nhất. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần vẫn còn được ngồi sau tay lái, tôi sẽ tự mình 'học' lại và lấp đầy những khoảng trống đó."
Giọng nói của Patro tràn đầy sự tự tin và bản lĩnh của một nhà vô địch. Từ một cậu bé vô danh vươn lên đỉnh thế giới, anh không ngại việc phải bắt đầu lại từ đầu.
"Thì ra là vậy," Kỳ Phong thầm nhủ khi xâu chuỗi lại mọi việc.
Cậu bắt đầu suy đoán, chính vì những chấn thương não bộ năm xưa mà tay đua về nhì trong giấc mơ của Patro luôn hiện ra với một khuôn mặt mờ ảo. Đó không phải là một sự ngẫu nhiên của giấc mơ, mà là một mảnh ký ức bị hư tổn, một nhân vật quan trọng đã bị bộ não của Patro tự động "xóa nhòa" để bảo vệ chủ nhân khỏi nỗi đau hoặc đơn giản là do di chứng vật lý.
“Người đó là ai? Một đối thủ? Một người lạ? Hay là người đã trực tiếp liên quan đến vụ tai nạn?”. Những câu hỏi liên tục xoáy lấy tâm trí Kỳ Phong.
Cậu tự đặt ra một mục tiêu mới: Nếu giúp Patro khôi phục lại những hình ảnh này, bù đắp những khoảng trống ký ức, rất có thể bản năng đua xe thiên tài của anh ấy sẽ được kích hoạt trở lại. Patro đã dạy cậu đua xe bằng cả tấm lòng, Kỳ Phong không muốn chỉ là kẻ nhận lấy.
"Cần phải nghiên cứu kỹ hơn cách điều khiển Siêu Năng Lực để can thiệp sâu vào giấc mơ mới được," cậu quyết tâm.
Buổi tối, sòng bạc Vĩnh Sang vẫn rực rỡ ánh đèn và náo nhiệt như thường lệ. Kỳ Phong định ghé xem Trung Thành bắt đầu công việc mới thế nào thì đã thấy Văn Tiền hồ hởi đi tới.
"Kỳ Phong! Thật là khách quý!" Văn Tiền cười rạng rỡ, thái độ nhiệt tình hơn hẳn lần trước. "Hôm nay cậu đến sao không báo trước một tiếng để anh ra đón? Hổ Ca và anh Báo hiện không có ở đây, để anh gọi hai người họ về ngay nhé?"
"Không cần phiền phức vậy đâu anh Tiền," Kỳ Phong xua tay. "Hôm nay em dẫn người bạn đi thư giãn ở Spa, tiện thể ghé qua thăm Trung Thành một chút thôi."
Văn Tiền gật đầu hiểu ý: "Vậy để anh gọi cậu ấy tới. Trung Thành mới đi làm ngày đầu nên vẫn đang trong giai đoạn huấn luyện nghiệp vụ. Chắc phải vài tuần nữa mới thạo việc được."
"Cứ theo quy định của sòng bạc mà làm thôi anh. Trung Thành là người mới, anh đừng quá thiên vị cậu ấy, cứ để cậu ấy tự rèn luyện," Kỳ Phong dặn dò vì sợ sự ưu ái của mình sẽ khiến bạn mình khó hòa nhập.
Văn Tiền vỗ vai Kỳ Phong, cười thân mật: "Cậu khách sáo quá. Chúng ta là anh em cả, Trung Thành cũng là em út trong nhà, bọn anh chắc chắn sẽ hết lòng hướng dẫn."
Để phá vỡ bầu không khí có phần hơi "trịnh trọng", Kỳ Phong quay sang giới thiệu Patro:
"Giới thiệu với anh Tiền, đây là Alexandro Patro, tay đua xe nổi tiếng thế giới. Anh ấy hiện là đại sứ thương hiệu toàn cầu của hãng ô tô Lam Thiên."
Văn Tiền vốn không đam mê tốc độ nên cái tên Patro có vẻ lạ lẫm, nhưng khi nghe đến "Đại sứ của Lam Thiên" – niềm tự hào công nghiệp của Việt Quốc – thái độ của gã lập tức trở nên cung kính.
"Rất hân hạnh được gặp anh Patro! Xe của Lam Thiên tuyệt lắm, tôi rất mong họ sẽ sớm bành trướng ra thị trường quốc tế," Văn Tiền bắt tay niềm nở.
Patro cũng lịch sự đáp lại bằng tiếng Anh: "Chào Văn Tiền, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để hỗ trợ Lam Thiên."
Sau một hồi trò chuyện, Patro cảm thấy không khí ở sòng bạc khá thú vị nên quyết định đi thử vận may vài ván. Kỳ Phong thấy vậy liền yên tâm cùng Văn Tiền đi tìm Trung Thành. Trên đường đi, cậu chợt hỏi:
"Anh Tiền, gần đây em muốn tìm chỗ học võ thuật, không biết anh có quen ai dạy võ thực chiến tốt không?"
Văn Tiền khựng lại, nhìn Kỳ Phong với vẻ lạ lẫm: "Cậu đánh bài thần sầu như thế, học võ làm gì cho khổ? Có tiền thì cứ thuê bảo vệ cho nhanh. Với trình độ của cậu, thuê vài tay bộ đội đặc công xuất ngũ về làm bảo tiêu, đảm bảo không ai dám chạm vào một sợi tóc."
Kỳ Phong chỉ biết cười khổ. Tình huống của cậu hiện tại vô cùng đặc thù, bị Cục Tình báo giám sát, lại có siêu năng lực kỳ lạ trong đầu, bảo tiêu dù giỏi đến đâu cũng khó lòng bảo vệ được cậu khỏi những thứ vô hình.
"Chủ yếu là em muốn rèn luyện sức khỏe và phản xạ bản thân thôi anh ạ," Kỳ Phong tìm một cái cớ hợp lý để thoái thác.
0 Bình luận