Quyền 1

Chương 84. Giấc mơ của Tiêu Tuấn

Chương 84. Giấc mơ của Tiêu Tuấn

Chương 84. Giấc mơ của Tiêu Tuấn

Tác giả: gakobitmiss

Trận chung kết giải bóng né toàn trường đang bước vào những giây phút nghẹt thở nhất. Không khí trong nhà thi đấu như muốn nổ tung bởi tiếng hò reo. Trên sân đấu, tình thế lúc này thảm khốc vô cùng: toàn bộ thành viên lớp 6A đã bị loại sạch sành sanh. Chỉ còn lại một bóng hình đơn độc đang đối mặt với sáu cầu thủ hùng hổ của đối phương.

Nhưng đó không phải là một nhóc mập vụng về.

Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, một thiếu niên với thân hình cực phẩm, cơ bắp săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo thi đấu đẫm mồ hôi đang đứng sừng sững. Ánh mắt cậu ta sắc lạnh như chim ưng, từng cử động đều toát lên khí chất của một siêu sao hàng đầu.

Cậu nhóc cầm quả bóng trên tay, khẽ nhếch môi cười ngạo nghễ. Cánh tay cậu gồng lên, sức mạnh cuồn cuộn dồn vào lòng bàn tay.

“Vèo!”

Quả bóng xé toạc không khí, tạo ra một vệt sáng mờ ảo lao vút đi với tốc độ kinh hoàng.

“Bụp!”

Cầu thủ đối phương đầu tiên còn chưa kịp chớp mắt đã thấy ngực mình trúng đòn, cả người bay ngược ra sau. Nhưng quả bóng không hề dừng lại, nó giống như một thực thể có linh tính, sau khi va chạm liền bật ra với góc độ không tưởng, nhắm thẳng vào mục tiêu tiếp theo.

“Bụp! Bụp! Bụp! Bụp!”

Liên tiếp những âm thanh vang dội. Quả bóng như một tia chớp vàng, nhảy múa giữa đội hình đối phương. Chỉ trong vòng chưa đầy ba giây, bốn cầu thủ nữa đổ rạp như những quân bài domino.

Kẻ cuối cùng còn sót lại nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó thì hồn xiêu phách lạc. Đôi chân hắn mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, mắt trợn trừng nhìn quả bóng đang bay ngược lại phía mình.

“Cốp!”

Quả bóng đập ngay giữa trán hắn, kết thúc trận đấu một cách không thể hoàn hảo hơn.

Cả nhà thi đấu im phăng phắc trong giây lát vì quá ngỡ ngàng. Rồi đột nhiên, một tiếng gào thét phấn khích vang lên, kéo theo đó là làn sóng hoan hô chấn động cả trần nhà. Tiếng loa phóng thanh của bình luận viên gào lên khản đặc:

“Kỳ tích! Một kỳ tích trăm năm có một! Siêu cấp át chủ bài Tiêu Tuấn của lớp 6A đã thực hiện cú ném 'Hexakill' thần thánh, một mình chấp sáu, lội ngược dòng ngoạn mục! Cậu ấy chính là huyền thoại của giới bóng né học đường!”

Tiêu Tuấn ‘bản nâng cấp’ đứng giữa sân, tận hưởng hào quang rực rỡ. Đồng đội lao vào công kênh cậu lên cao, khán giả gào thét tên cậu. Từ phía cánh gà, một cô bé xinh đẹp với mái tóc đuôi ngựa đen mượt, đôi mắt long lanh như vì sao, ôm chiếc cúp vàng óng ánh tiến lại gần.

Cô bé đỏ mặt, đưa chiếc cúp cho Tiêu Tuấn và thỏ thẻ: “Chúc mừng cậu, nhà vô địch. Mình... mình hâm mộ cậu từ lâu lắm rồi. Cậu có thể làm bạn trai mình không?”

Tiêu Tuấn ‘bản nâng cấp’ cười toét tận mang tai, mặt vênh lên tận trời xanh, định bụng vươn tay nhận lấy cả cúp lẫn... người: “Đương nhiên là...”

“Đương nhiên là cái đầu em ấy!”

Một bàn tay bất ngờ thò ra từ hư không, xách cổ áo "nhà vô địch" lôi xềnh xệch ra một góc vắng, tách biệt khỏi đám đông đang hò reo.

“Cốp!”

Một cú gõ đầu đau điếng giáng xuống. Tiêu Tuấn ôm đầu, gương mặt điển trai trong mơ méo mó vì đau: “Ui da! Đứa nào? Đứa nào dám đánh nhà vô địch bóng né hả? Có biết tôi vừa mới ghi danh vào lịch sử không...”

Vừa quay lại thấy bản mặt quen thuộc của Kỳ Phong, Tiêu Tuấn khựng lại, rồi gào lên: “Thầy Kỳ Phong! Thầy làm gì vậy? Thả em ra, em phải đi trả lời cô ấy! Cơ hội thoát ế của em đến rồi!”

Cậu nhóc giãy giụa đành đạch như con cá mắc cạn dưới bàn tay cứng như sắt của Kỳ Phong.

Kỳ Phong nhìn cái bộ dạng "soái ca ảo tưởng" của thằng bé mà không khỏi dở khóc dở cười: “Em không nhớ chúng ta vào đây để làm gì à? Luyện tập! Là luyện tập bóng né, chứ không phải để đi tán đâu.”

“Luyện tập gì nữa thầy? Thầy không thấy cú Hexakill vừa rồi của em sao? Em vô địch rồi còn gì!” Tiêu Tuấn tự tin thái quá, vỗ ngực đôm đốp.

Kỳ Phong lắc đầu ngán ngẩm. Đúng là một kịch bản giấc mơ đầy sặc mùi tiểu thuyết ba xu. Cậu nhóc này bị "ngộ" phim ảnh quá nặng, đến mức biến mình thành một siêu nhân trong cõi mộng mà quên luôn thực tại mình vẫn là một nhóc mập chạy ba bước là thở dốc.

“Phải làm sao đây?” Kỳ Phong thầm nhủ, mắt nhìn quanh. “Thằng bé nhập giấc mơ quá sâu, quên luôn nhiệm vụ rồi.”

May mắn là tiềm thức của Tiêu Tuấn vốn đã chấp nhận sự hiện diện của Kỳ Phong như một điều hiển nhiên, nên sự xuất hiện đột ngột của cậu không gây ra những biến đổi bất thường.

Tiếp xúc với nhóc mập một thời gian, Kỳ Phong cũng bắt đầu nắm thóp được cái tính khí "sớm nắng chiều mưa" của Tiêu Tuấn. Anh khẽ hắng giọng, tung ra tuyệt kỹ khích tướng:

“E hèm, Tiêu Tuấn à, em đừng vội đắc ý. Em chỉ mới vô địch cấp trường mà thôi. Cô bé đuôi ngựa đó hâm mộ em cũng chỉ là nhất thời. Hãy thử nghĩ xem, nếu mai kia có một kẻ khác xuất hiện, giành chức vô địch cấp thành phố, hay thậm chí là cấp quốc gia, thì liệu cô ấy có còn muốn làm bạn gái em nữa không? Hay là lúc đó em lại bị cho ra "rìa"?

Lời Kỳ Phong nói chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai giữa bầu trời quang đãng. Tiêu Tuấn đang từ trạng thái hưng phấn tột độ bỗng chốc ỉu xìu như bong bóng xì hơi. Cậu bé rưng rưng nhìn bóng lưng cô bé tóc đuôi ngựa ở đằng xa, trong lòng trào dâng một nỗi bất an vô hình.

Như bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi tâm trạng đột ngột của chủ nhân giấc mơ, bầu không khí náo nhiệt trong nhà thi đấu bỗng chốc trầm xuống, u ám lạ thường. Thân hình cân đối, khỏe khoắn của Tiêu Tuấn bắt đầu "biến dạng" - nó nở ra, chảy xệ và chỉ trong chốc lát, "nhà vô địch" đã biến trở về thành cậu nhóc mập mạp, vụng về vốn có.

“Hix... Thầy nói đúng. Sẽ luôn có người giỏi hơn em. Người đó mới là nhân vật chính, còn em... em chỉ làm nền thôi”. Tiêu Tuấn sụt sịt, giọng buồn bã.

Thấy mình lỡ tay "khích" quá đà khiến thằng bé mất sạch nhuệ khí, Kỳ Phong vội vàng đặt tay lên vai Tiêu Tuấn, lay mạnh:

“Này nhóc, đừng nản lòng sớm thế chứ! Chúng ta ở đây là để cùng nhau cố gắng. Chỉ cần em khổ luyện, em sẽ trở thành người giỏi nhất. Đến lúc đó, chẳng cần cúp vàng, các bạn nữ trong trường cũng sẽ vây quanh em thôi!”

“Giỏi mấy cũng không thể giỏi hơn bạn Siêu Nhân được đâu”. Tiêu Tuấn lầm bầm, ánh mắt tràn đầy sự cam chịu.

Kỳ Phong bật cười, tưởng cậu nhóc lại nhắc đến mấy vị anh hùng trong phim ảnh: “Siêu Nhân cái gì chứ? Đó chỉ là nhân vật hư cấu, làm gì có thật trên đời!”

Tiêu Tuấn lắc đầu, ngón tay mập mạp chỉ về phía giữa sân đấu: “Không phải phim, là Tạ Siêu Nhân kìa. Đội trưởng đội bóng né, cậu ấy là người giỏi nhất khối 6 trong trường.”

Kỳ Phong nhìn theo hướng tay chỉ và sững người. Ở trung tâm đám đông, người đang được tung hô, người đang cầm chiếc cúp vàng và đón nhận nụ cười của cô bé tóc đuôi ngựa không còn là Tiêu Tuấn nữa. Đó là một thiếu niên tuấn tú, cao ráo, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Nhóc mập Tiêu Tuấn, từ vị thế chủ nhân của giấc mơ, bỗng chốc tự biến mình thành một kẻ bên lề tội nghiệp chỉ vì một câu nói của Kỳ Phong. Cậu cảm thấy một chút áy náy dâng lên trong lòng, vội vàng đổi tông giọng khuyên nhủ:

“Mỗi người chúng ta đều là một cá thể đặc biệt duy nhất, Tiêu Tuấn ạ. Tuy trò không được... ờm... đẹp trai bằng người ta, không khỏe khoắn cân đối, cũng không giỏi thể thao cho lắm... E hèm, nhưng bù lại em có một người cha cực kỳ giàu có, một khuôn mặt nhìn kỹ cũng khá dễ thương, và nhất là tài năng chơi game thiên bẩm!”

Tiêu Tuấn vẫn chưa hết u sầu, lầm bầm đính chính:

“Siêu Nhân chơi game cũng giỏi lắm, cha cậu ấy cũng giàu nữa... ừ thì, không giàu bằng cha em thật”.

“Đấy! Thấy chưa!”. Kỳ Phong cười chữa cháy “Thầy đã nói rồi mà, điểm mạnh của em rất rõ ràng. Có một người cha cực kỳ giàu có cũng là một loại "tài năng" mà đến thầy đây cũng phải ghen tị đỏ mắt đấy!”

Tiêu Tuấn ngước lên nhìn Kỳ Phong, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc đến lạ kỳ: “Tài năng phải là của chính mình chứ thầy. Cha em giàu chứ em đâu có giàu đâu.”

Lời nói của Tiêu Tuấn chứa đầy sự logic khiến Kỳ Phong nhất thời câm nín. Anh không ngờ một cậu nhóc ham chơi như vậy lại có lúc thấu đáo đến thế.

Khi tâm lý của Tiêu Tuấn thay đổi khung cảnh bên trong nhà thi đấu cũng biến đổi theo. Tất cả khán giả, tiếng hò reo và cả "Tạ Siêu Nhân" đều tan biến vào hư không. Giờ đây, trong nhà thi đấu chỉ còn lại Kỳ Phong và nhóc mập.

Giấc mơ luôn biến chuyển theo tâm thức của người mơ.

“Vậy thì... nếu em đã muốn có tài năng của chính mình, hãy bắt đầu luyện tập để xây dựng nó thôi. Đừng quên, ngày mai là trận đấu thực sự rồi đấy!”. Kỳ Phong tiếp tục dùng cách giao tiếp tác động sâu hơn vào không gian giấc mơ của cậu nhóc.

May mắn là Tiêu Tuấn đã bắt đầu coi anh như một người bạn đồng hành tin cậy, những lời nói của Kỳ Phong dần trở thành định hướng cho trí nhớ mông lung của cậu nhóc.

“Ngày mai? Không phải em vừa thi đấu xong sao... À, đúng rồi, ngày mai mới là thi đấu thật”. Tiêu Tuấn lầm bầm, rồi lại xị mặt xuống. “Mà em cũng chỉ là một thành viên thừa thãi trong đội thôi. Có em hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thành tích cả. Luyện tập để làm gì cho mệt cơ chứ.”

“Đừng nói thế. Ai cũng có vai trò riêng của mình”. Kỳ Phong liên tục đưa ra những lời khích lệ chân thành để ngăn chặn những suy nghĩ tiêu cực, tránh cho khung cảnh giấc mơ biến đổi. “Thầy sẽ thử xem có thể làm gì để biến em thành một "con át chủ bài" thực sự hay không.”

Kỳ Phong nhặt một quả bóng ném nằm lăn lóc trên sân lên, xoay xoay trong tay rồi hỏi: “Nói thầy nghe xem, thế mạnh thực sự của em trong môn bóng né này là gì?

Nghe đến đúng sở trường, cái máu "nổ" của Tiêu Tuấn lại trỗi dậy. Cậu nhóc hếch mũi lên trời: “He he, em ném bóng hơi bị siêu nhé thầy! Một phát loại bốn năm người là chuyện thường tình. Còn về khoản né bóng thì... phải gọi là cực đỉnh, gần như không ai trên đời này ném trúng được em đâu!

“Dừng, dừng ngay!”. Kỳ Phong đưa tay ra hiệu “Bớt nổ giùm cái. Ra kia đứng đó, để thầy kiểm tra xem "cực đỉnh" của em đến đâu.”

Kỳ Phong ước lượng trái bóng trong tay, cảm giác da và trọng lượng của nó chân thật đến kinh ngạc. Đợi Tiêu Tuấn đứng vào vị trí, anh bắt đầu vận lực vào cánh tay.

“Sẵn sàng nhé, thầy ném đây!”

Quả bóng bay vút đi như một tia chớp, nhắm thẳng vào giữa bụng nhóc mập. Thế nhưng, Tiêu Tuấn lại mang vẻ mặt dửng dưng như không, cậu chẳng thèm liếc nhìn quả bóng, chỉ nhẹ nhàng lắc mông một cái. Quả bóng sượt qua lớp áo mỏng, bay vèo ra phía sau trong sự ngỡ ngàng của Kỳ Phong.

“Ồ? Ghê gớm vậy sao?”. Kỳ Phong nheo mắt. Cậu không rõ đây là năng lực thật sự của cậu bé, hay chỉ đơn giản là một thiết lập "buff" quá đà trong giấc mơ này.

Không tin vào mắt mình, cậu lại nhặt thêm một quả bóng khác và ném mạnh hơn. Lần này, Tiêu Tuấn còn chẳng buồn né tránh. Cậu bé đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy quả bóng với một độ chính xác tuyệt đối, không hề có một chút động tác thừa nào.

“Không thể nào...” Kỳ Phong lẩm bẩm “Nếu thế này thì còn cần tập luyện cái gì nữa?”

Để kiểm chứng kỹ năng này là thật hay giả, Kỳ Phong quyết định chơi sát ván. Hai xúc tu mọc ra từ đầu anh một cách chân thật trong thế giới tâm trí, mỗi xúc tu cuốn chặt lấy một quả bóng.

“Cẩn thận nhé nhóc! Thầy sẽ dùng toàn lực đây!”.

Hai xúc tu bắt đầu quay tròn với tốc độ chóng mặt, tạo ra những tiếng gió rít đầy đe dọa trước khi đẩy gia tốc của hai trái bóng lên mức cực đại.

"Vút! Vút!"

Hai luồng sáng đỏ xé toạc không khí, lần lượt nhắm vào vai và đùi của Tiêu Tuấn, tạo thành một thế gọng kìm khó lòng thoát khỏi. Lúc này, nhóc mập bỗng thay đổi thái độ. Đôi mắt híp lại thành một đường chỉ nhỏ xíu, tập trung tinh thần cao độ để phán đoán quỹ đạo.

Khi hai quả bóng chỉ còn cách vài gang tấc, hai chân Tiêu Tuấn đột ngột phát lực. Thân hình mập mạp ấy bay bổng lên cao, xoay ngang giữa không trung như một vũ công chuyên nghiệp, lách qua khe hở hẹp giữa hai đường bóng một cách hoàn hảo.

Thân hình cồng kềnh đáp xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá. Tiêu Tuấn đá lông mày, nở nụ cười đắc thắng:

“Chắc là thầy sẽ phải dùng nhiều sức hơn đấy. Em còn chưa thấy "xi nhê" gì mấy đâu!”

Chứng kiến màn trình diễn "siêu cấp vip pro" của cậu học trò, Kỳ Phong chỉ biết đứng hình, sau đó thở dài thườn thượt. Có vẻ như ý tưởng rèn luyện kỹ năng trong giấc mơ này hoàn toàn phá sản.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!