Chương 66. Khiêu chiến
Tác giả: gakobitmiss
Trên bàn xanh, không khí đặc quánh như thể chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ gây ra một vụ nổ kinh thiên động địa. Hai người chơi đều đã chọn All-in, tổng giá trị tiền cược trên bàn lúc này đã vọt lên con số không tưởng: ba mươi tám triệu đô la. Vòng đặt cược sớm kết thúc trong sự nín thở của tất cả những người có mặt.
Ông chủ Sâm, người trực tiếp đứng chia bài, cảm thấy bàn tay mình hơi run rẩy. Dù đã từng kinh qua bao sóng gió, từng chứng kiến những ván bài hàng chục, hàng trăm triệu đô bên cạnh cha mình ngày trước, nhưng cảm giác trực tiếp cầm cân nảy mực một ván bài quyết định vận mệnh của Vĩnh Sang thế này vẫn khiến ông muốn lên cơn đau tim.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, ông chủ Sâm lật ra hai lá bài chung cuối cùng.
Năm lá bài chung trên bàn lần lượt lộ diện: Q (Cơ) – 2 (Bích) – 10 (Cơ) – 5 (Rô) – J (Cơ).
Tiểu thư Thiên Hương nhìn chằm chằm vào dãy bài chung, tim đập rộn ràng. Cô thầm cảm ơn sự may mắn đã khiến mình không bỏ bài trước cú All-in mù quáng của đối thủ. Nếu không, cô đã để tuột mất một chiến thắng vĩ đại ngay trong tầm tay.
“Mời hai người chơi lật bài”. Giọng ông chủ Sâm khàn đặc.
Thiên Hương nở một nụ cười đầy tự tin, những ngón tay thon dài lật ngược hai lá bài tẩy của mình. Lần này, sự lo lắng đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là ánh mắt của một kẻ chiến thắng.
“Tôi có Thùng phá sảnh: 8 - 9 – 10 – J – Q (Cơ). Ông chủ Sâm, xem ra hôm nay ông chia bài rất mát tay cho tôi”.
Cô nhìn sang phía đối diện. Kỳ Phong, dưới lớp mặt nạ Cố vấn Cọp, vẫn ngồi im lìm như một pho tượng. Cậu không lật bài, cũng không hề run sợ, chỉ im lặng nhìn về phía cô. Thiên Hương cứ ngỡ hắn đã bị bộ bài "khủng" của cô làm cho chết lặng.
“Này Cố vấn Cọp, ngài cũng nên mở bài xem sao chứ? Biết đâu lại có Sảnh Chúa, khi đó ngài vẫn còn cơ hội thắng đấy”. Cô mỉa mai, vì cô biết xác suất đó gần như bằng không.
Gương mặt ông chủ Sâm lúc này đắng chát như vừa uống phải mật gấu. Trong Poker, chỉ có "Sảnh Chúa" (Royal Flush) – bộ 10, J, Q, K, A cùng chất – mới có thể hạ gục bộ Thùng phá sảnh của Thiên Hương. Điều đó đồng nghĩa với việc Kỳ Phong bắt buộc phải nắm trong tay K (Cơ) và A (Cơ). Một kịch bản quá đỗi viễn tưởng.
Văn Báo và Hổ Ca đứng phía sau thì mặt cắt không còn giọt máu. Hai mươi triệu đô la, lợi nhuận ròng suốt nửa năm trời của Vĩnh Sang sắp sửa bay mất trong một nốt nhạc.
“Cố vấn Cọp, mời ngài... lật bài”. Ông chủ Sâm cố nén sự bi thương, thực hiện chức trách cuối cùng.
Thế nhưng, tâm trí của Kỳ Phong lúc này hoàn toàn không đặt vào năm lá bài trên bàn. Thông qua Siêu Thị Giác và Siêu Thính Giác, cậu đang thực hiện một cuộc "phẫu thuật tâm lý" đối với những người xung quanh.
Lúc Thiên Hương lật bài, đám tùy tùng của cô đều không tự chủ được mà hô hấp dồn dập, nhịp tim tăng vọt vì phấn khích. Đó là phản ứng sinh lý tự nhiên của con người trước một khối tài sản khổng lồ.
Duy chỉ có một người: người đàn ông trung niên gầy gò ngồi phía sau Thiên Hương.
Từ đầu đến cuối, nhịp thở của hắn vẫn duy trì một tần số đều đặn đến mức máy móc. Không một tiếng tim đập nhanh, không một hơi thở gấp. Sự bình tĩnh này không thể xuất hiện ở một nhân viên văn phòng bình thường. Nó chỉ có thể tồn tại ở hai loại người: một kẻ vô hồn, hoặc một tay cờ bạc lão luyện đã đạt đến cảnh giới "thái sơn sụp đổ trước mắt cũng không đổi sắc".
Kỳ Phong lạnh lùng xác định: Đây chính là một vị cao thủ cờ bạc đỉnh cấp, và tiếng ho khi nãy chính là một đòn "đọc vị" không sai một ly.
Cậu khẽ nhếch môi dưới lớp mặt nạ. Nếu đối thủ đã là cao thủ, vậy thì cuộc chơi bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Nghe tiếng nhắc nhở của ông chủ Sâm, Kỳ Phong mới chậm rãi thu hồi ánh mắt đang quan sát đối phương. Cậu đưa tay, thong thả lật lên lá bài tẩy đầu tiên.
Một lá K (Cơ) đỏ rực hiện ra.
Toàn bộ sòng bạc rơi vào im lặng. Kết hợp với bài chung, Kỳ Phong hiện đã có 10 – J – Q – K (Cơ). Những người am hiểu Poker đều nín thở, lồng ngực phập phồng.
Chẳng lẽ... thật sự là bộ bài đó sao?
Không để mọi người chờ lâu, lá bài thứ hai được lật lên ngay sau đó. Một vẻ đẹp hoàn mỹ đến nghẹt thở: A (Cơ).
“Sảnh Chúa!”. Một tiếng hô thất thanh vang lên từ đám đông phía sau.
Thật sự là Sảnh Chúa! Bộ bài mạnh nhất, quyền năng nhất trong thế giới Poker đã xuất hiện.
Sự trùng hợp đến mức đáng sợ khiến người ta phải rùng mình. Kỳ Phong đã All-in hai lần, và cả hai lần cậu đều sở hữu bộ Thùng phá sảnh lớn hơn của Thiên Hương đúng một bậc. Nếu lần trước là sự may mắn, thì lần này, nó giống như một sự định đoạt của số phận.
Ngoại trừ Hổ Ca và Văn Báo, không ai biết danh tính thật sự của "Cố vấn Cọp". Trong mắt những người có mặt, vị cố vấn này đột ngột trở nên vô cùng cao thâm mạt trắc. Chiếc mặt nạ thần bí, cử chỉ tùy ý, phong thái ung dung không nói một lời... tất cả đều khớp với hình tượng về một vị Thần Bài trong những bộ phim kinh điển. Một người có thể nhìn thấu mọi lá bài và điều khiển vận may trong lòng bàn tay.
Văn Báo và Hổ Ca lúc này mới thực sự thở phào, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Họ biết mình đã đặt cược đúng người. Thiên Hương, dù tài giỏi đến đâu, khi đứng trước "con quái vật" mang mặt nạ này cũng chỉ như một đứa trẻ tập chơi.
Ông chủ Sâm dù trong lòng sướng phát điên nhưng vẫn giữ vẻ mặt chuyên nghiệp. Ông nhanh chóng gom tất cả số chip trị giá ba mươi tám triệu đô la, xếp ngay ngắn thành những chồng cao ngất ngưởng rồi đẩy về phía Kỳ Phong.
“Lát nữa nhất định phải mời vị cố vấn này ở lại uống vài ly, phải dùng lễ nghi cao nhất để khoản đãi,” ông chủ Sâm thầm tính toán.
Ông liếc mắt nhìn sang Thiên Hương. Vị tiểu thư nhà họ Huỳnh lúc này mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt vốn dĩ sắc sảo giờ đây trở nên đờ đẫn, hồn siêu phách lạc. Trước đó, cô ta đi tới đâu là càn quét tới đó, chưa từng nếm mùi thất bại, vẻ ngoài tuy lễ độ nhưng bên trong cực kỳ ngạo mạn. Thất bại tại Vĩnh Sang hôm nay giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự kiêu hãnh của cô.
Thấy không khí đã đủ căng thẳng, ông chủ Sâm chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
“Tiểu thư Thiên Hương, hôm nay chúng ta chơi đến đây cũng đã đủ rồi. Biết điểm dừng là tốt nhất, hai bên cùng vui vẻ, ngài thấy thế nào?”
Đây là một lời đề nghị đầy thiện chí. Ông biết nhà họ Huỳnh là một thế lực khổng lồ ở hải ngoại, tương lai có thể về Việt Nam kinh doanh. Việc chứng minh Thịnh Hưng không dễ bị bắt nạt là đủ, không nhất thiết phải gây thù chuốc oán sâu đậm.
Thế nhưng, Thiên Hương lúc này đã bị sự tự tôn che mờ lý trí. Cô không thể chấp nhận được việc mình bị đánh bại bởi một kẻ đeo mặt nạ vô danh.
“Mới chơi vài ván, mấy chục triệu đô la đã là gì!”. Cô nghiến răng, giọng nói run rẩy vì tức giận. “Tôi hôm nay nhất định phải thắng được vị Cố vấn Cọp này”.
Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt lóe lên sự bướng bỉnh. Cô biết nếu tiếp tục chơi Poker, tâm lý của mình đã bị đối phương áp chế hoàn toàn, không thể thắng nổi.
“Chúng ta không chơi Poker nữa! Đổi trò khác! Lần này, tôi muốn gỡ lại toàn bộ tất cả những gì đã mất!”
Bỗng nhiên, từ phía sau Thiên Hương, một thanh âm trầm ổn và đầy uy nghiêm vang lên, xé toạc không gian đang hỗn loạn:
“Đủ rồi! Nhìn xem bản thân mình đi, còn ra bộ dáng gì nữa?
Người đàn ông trung niên mặc đồ công sở vốn im lặng từ đầu bỗng đứng dậy. Biểu cảm trên gương mặt ông ta thay đổi hoàn toàn, khí thế sắc lạnh và áp đảo tỏa ra khiến người xung quanh có cảm giác như đang đối diện với một người hoàn toàn khác.
Tiểu thư Thiên Hương vừa nghe thấy giọng nói ấy, cơn thịnh nộ lập tức tắt ngấm. Cô cúi đầu, không dám hé răng nửa lời, lẳng lặng đứng dậy nhường lại vị trí trung tâm cho người đàn ông.
Người ấy tiến lên phía trước, chắp hai tay sau lưng, thái độ bỗng trở nên ôn hòa nhưng vẫn mang theo áp lực vô hình:
“Xin lỗi các vị, Thiên Hương tuổi trẻ nóng nảy, gặp chút trắc trở liền khó giữ bình tĩnh, để các vị chê cười rồi”.
Ông chủ Sâm vốn là người lăn lộn lâu năm, vừa nhìn thấy khí độ bất phàm của người này, lại thấy Thiên Hương vốn ngạo mạn mà giờ chỉ biết đứng nép một bên như đứa trẻ chịu phạt, liền biết lai lịch đối phương không hề đơn giản. Ông thận trọng hỏi:
“Không có chuyện gì, các vị đến đây đều là khách quý. Xin hỏi ngài là...?”
“Tôi tên Huỳnh Mạnh Đức, là chú của Thiên Hương. Theo phân phó của gia chủ, tôi đi theo chăm sóc con bé trong hành trình về Việt Quốc lần này”.
“Huỳnh Mạnh Đức?”. Ông chủ Sâm lẩm nhẩm cái tên, ký ức trong đầu bỗng lóe lên một tia chớp “Chẳng lẽ ngài chính là... Thần bài Mạnh Đức?”.
Người đàn ông khẽ mỉm cười, vẻ khiêm tốn lộ rõ:
“Không dám nhận danh xưng Thần bài, chỉ là có chút tài mọn cờ bạc, được mọi người đồn thổi quá lời mà thôi”.
Cả sòng bạc Vĩnh Sang lập tức bùng nổ trong những tiếng kinh hô.
Cái tên Huỳnh Mạnh Đức là một huyền thoại trong giới đỏ đen khu vực Đông Nam Á. Chính ông ta năm xưa đã dùng đôi bàn tay "ma thuật" của mình giúp nhà họ Huỳnh đặt nền móng vững chắc tại hải ngoại. Trận chiến lẫy lừng nhất của ông là đánh bại Vua bài Campudia, thu về cả một sòng bạc khổng lồ ngay tại thủ đô Pom Nenh.
Hổ Ca và Văn Báo đều hít một hơi lạnh, sống lưng lạnh toát. Họ nhận ra vấn đề không còn là một cuộc dạo chơi của tiểu thư nhà giàu nữa. Nhà họ Huỳnh đã cử cả Thần bài đến đây, mục đích chắc chắn là muốn nuốt trọn Vĩnh Sang, hoặc ít nhất là đánh gãy xương sống của tập đoàn Thịnh Hưng.
Sắc mặt ông chủ Sâm trầm xuống, niềm vui chiến thắng ban nãy bay sạch không còn dấu vết:
“Tiên sinh Mạnh Đức, không biết hôm nay ngài ra mặt là có chỉ giáo gì?”
“Ban đầu tôi không định ra tay, nhưng không ngờ Vĩnh Sang lại có cao thủ đủ sức đánh bại Thiên Hương”. Huỳnh Mạnh Đức xoay người, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn thẳng về phía chiếc mặt nạ của Kỳ Phong. “Vị Cố vấn Cọp này tài năng không kém gì tôi, Thiên Hương chắc chắn không phải đối thủ. Không biết kẻ hèn này có thể cùng ngài đánh một ván?”
Ông chủ Sâm tái mặt, vội vàng xua tay từ chối:
“Việc này sao có thể? Danh tiếng ngài lẫy lừng, cần gì phải so tài với một vị cố vấn nhỏ bé của sòng bạc chúng tôi”.
Ông chủ Sâm đang đổ mồ hôi hột. Cố vấn Cọp dù sao cũng chỉ là phương án cứu nguy khẩn cấp, làm sao có thể đấu lại một huyền thoại sống? Nếu đồng ý, tỉ lệ thắng của Vĩnh Sang gần như bằng không, và cái giá phải trả sau đó chắc chắn sẽ là toàn bộ cơ nghiệp này.
0 Bình luận