Chương 46. Giấc mơ của người ăn xin
Tác giả: gakobitmiss
Kỳ Phong lặng lẽ ngồi xuống băng ghế gần đó, giả vờ như đang nghỉ chân ăn nốt ổ bánh mì. Cậu tập trung ý chí, điều khiển đôi xúc tu vô hình bám chặt vào huyệt thái dương của người ăn xin, rồi lập tức dời toàn bộ ý thức tiến vào Không Gian Tâm Trí.
Đúng như dự đoán! Ở một góc sương mù xám xịt phía xa, bỗng chốc nứt ra một khe hở sáng rực, bên trong phát ra những âm thanh xì xào mờ ảo.
" Thành công! ". Kỳ Phong mừng rỡ.
Năng lực này không nhất thiết phải dùng trên người bị thương hay hôn mê, mà chỉ cần đối tượng đang ở trong trạng thái mộng mị, khi bức tường ngăn cách giữa ý thức và vô thức trở nên mong manh nhất.
Có kinh nghiệm từ lần trước, Kỳ Phong dùng các xúc tu bao bọc lấy ý thức của mình thành một lớp vỏ bảo vệ rồi không do dự bước vào lối đi xuyên qua làn sương.
Trong làn sương mờ ảo của mộng cảnh, một nhà hàng sang trọng với ánh đèn chùm rực rỡ dần hiện ra giữa bóng tối của tiềm thức. Người ăn xin đang ngồi chễm chệ trên một bàn tiệc thịnh soạn trải khăn lụa, gặm đùi gà một cách hăng say.
"Ngon... ngon quá đi mất... đời tôi chưa bao giờ được ăn ngon thế này..." Miệng người ăn xin chảy đầy dầu mỡ, đôi mắt ông ta ánh lên niềm hạnh phúc thuần khiết.
Kỳ Phong chậm rãi bước đến bên bàn thức ăn, thử cầm một chiếc bánh ngọt lên ngửi, không có mùi vị gì cả. Người ăn xin cũng chẳng hề nhận ra sự xuất hiện của Kỳ Phong. Cậu nhận ra mọi thứ ở đây đều chỉ là sự tái hiện dựa trên ký ức và khát khao của chủ nhân giấc mơ, giống như một bộ phim trắng đen chất lượng thấp chẳng có gì ngoài hình ảnh và âm thanh.
Bỗng nhiên, từ trong lối đi ban nãy, hai cái xúc tu của Kỳ Phong tràn vào không gian giấc mơ của người ăn xin. Chúng uốn lượn, kéo dài vô tận như những con mãng xà khổng lồ, dần bao phủ lấy không gian xung quanh nhà hàng. Từ thân xúc tu, hàng ngàn sợi tơ nhỏ li ti, phát ra ánh sáng hồng nhạt bắn ra bốn phía, cắm sâu vào cấu trúc của giấc mơ để ổn định nó.
Sương mù xám trong không khí dần bị đẩy lùi, để lại một không gian trống trải và rõ nét đến kinh ngạc. Khung cảnh trong nhà hàng từ chỗ mờ ảo, hư thực, bỗng chốc trở nên chân thật hơn bao giờ hết.
Ngay cả sự hiện diện của Kỳ Phong cũng thay đổi hông còn đóng vai một người quan sát thầm lặng nữa, mà đã có thể bắt đầu ảnh hưởng đến thực tại ảo trong giấc mơ.
Đây là một cảm giác kỳ diệu khó tả, như thể Kỳ Phong vừa lột bỏ được một lớp kính mờ đục bám đầy bụi bặm khỏi mắt mình. Thế giới giấc mơ của người ăn xin dường như thoát đi lớp áo ngoài xám xịt, trở nên rực rỡ và sống động đến lạ kỳ.
Mọi vật dụng trong nhà hàng, từ những chiếc nĩa bạc sáng loáng phản chiếu ánh nến cho đến những đường vân tinh xảo trên khăn trải bàn lụa, bỗng trở nên chi tiết và chân thật đến từng milimet.
Kỳ Phong thử cầm lên một đĩa đồ ăn gần đó và đưa lên mũi ngửi. Thật bất ngờ, lúc này cậu không còn thấy sự vô vị như lúc trước nữa; một mùi thơm phức nồng nàn của bơ tỏi và vị mặn mòi của biển cả xộc thẳng vào đại não.
"Cậu đứng đó ngẩn người làm gì thế? Sao không lấy thức ăn đi? Hôm nay nhà hàng này mở cửa miễn phí đấy, cố gắng ăn thật nhiều vào!" Một âm thanh khàn khàn nhưng đầy phấn khích vang lên bên tai Kỳ Phong.
Cậu quay sang, thấy người ăn xin đã cầm một chiếc đĩa sứ trắng muốt, đứng ngay cạnh quầy buffet tự bao giờ. Gương mặt ông ta trông đầy vẻ tham lam, đôi tay gầy guộc run rẩy gắp một đống đồ ăn cao ngất, đủ loại thịt thà cá mú vào đĩa của mình.
"Ông... đang nói chuyện với tôi sao?" Kỳ Phong khẽ hỏi.
"Đương nhiên rồi! Ở cái chỗ này chỉ có hai chúng ta, chứ không lẽ tôi nói chuyện với ma sao?" Người ăn xin cười hề hề, để lộ hàm răng sún và ánh mắt lấp lánh sự thỏa mãn cực độ.
Thấy ông ta lấy quá nhiều đồ ăn, chất chồng lên nhau như một ngọn núi nhỏ có thể đổ sụp bất cứ lúc nào, Kỳ Phong bất giác lên tiếng theo thói. "Lấy nhiều thế này mà không ăn hết, coi chừng bị phạt tiền đó."
"Phạt tiền? Ai phạt tôi chứ?" Người ăn xin cười khẩy, tay vẫn không ngừng gắp thêm miếng sườn nướng. "Tôi có thể ngồi đây ăn cả ngày cũng được, chừng này đã nhằm nhò gì. Tôi ăn loáng cái là xong ngay ấy mà!"
"Ông thực sự đói đến thế sao?".
Gương mặt người ăn xin thoáng chút khựng lại, đôi mắt đục ngầu lộ vẻ xa xăm và cay đắng: "Đương nhiên rồi. Các cậu có ăn có mặc, có nhà cửa đàng hoàng thì làm sao hiểu được cái cảm giác mỗi ngày tỉnh dậy đều phải đối mặt với cái bụng rỗng tuếch, co quắp lại vì đau đớn là như thế nào... Thôi, không nói chuyện với cậu nữa, tôi phải tranh thủ lấy thêm món tôm hùm này mới được."
Gắp hết hai đĩa đầy ắp đến mức nước sốt tràn cả ra ngoài, người ăn xin mới thỏa mãn quay trở lại bàn ăn của mình. Kỳ Phong đứng quan sát, nhận ra giấc mơ lần này mang một sắc thái hoàn toàn khác so với lần cậu thâm nhập vào tâm trí của John. Ở đây không có những âm thanh xì xào của ký ức xa xưa, cũng không thấy những cánh cửa dẫn đến quá khứ bí ẩn.
Có vẻ như trạng thái tâm trí lúc bị hôn mê sâu và lúc ngủ mơ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Khi hôn mê do chấn thương nặng, cơ chế phòng vệ của tâm trí gần như sụp đổ, ký ức giống như một căn phòng bị phá tung cửa, ai cũng có thể vào lục lọi. Còn khi ngủ mơ, tiềm thức chỉ chọn lọc một vài hình ảnh, những khao khát mãnh liệt nhất để trình chiếu thành một vở kịch ngắn ngủi nhưng chân thực.
Kỳ Phong cũng thử bưng lấy một đĩa đồ ăn, mang đến ngồi đối diện với người ăn xin: "Tôi có thể ngồi ăn chung với ông được chứ? Ăn một mình hơi buồn."
"Cậu cứ tự nhiên! Ăn hai người cho vui, có khi lại thấy ngon miệng hơn," người ăn xin niềm nở, miệng đã đầy nhóc thức ăn.
Hai người vừa ngồi ăn vừa trò chuyện một chút. Kỳ Phong khéo léo hỏi về tên tuổi và cuộc sống thường ngày của ông ta nhưng người ăn xin chỉ trả lời qua loa, tâm trí dường như chỉ đặt hết vào đống thức ăn trước mặt. Khi Kỳ Phong cầm lên một miếng hàu nướng đưa vào miệng, cậu chợt nhướng mày: "Ủa, vị này hơi lạ..."
Con hàu nướng có mùi vị rất ngon, nhưng nó không giống vị hàu mà cậu từng ăn ở thế giới thực. Nó có chút gì đó dai dai, ngọt đậm đà và thơm mùi sả, vị này... có chút giống thịt tôm hùm nướng nhưng lại được bọc trong vỏ hàu.
"Ông trước đây đã từng ăn hàu nướng bao giờ chưa?" Kỳ Phong hỏi thăm dò.
"Chưa, đây là lần đầu tôi được thấy và ăn món này đấy! Vị nó thực sự tuyệt vời, nãy giờ tôi chén hết cả chục con rồi này," người ăn xin hào hứng chỉ vào đống vỏ hàu đang chất cao trên bàn.
Kỳ Phong lập tức hiểu ra vấn đề: mọi cảm nhận vị giác của cậu ở đây đều được mượn từ tiềm thức của người ăn xin kia. Vì ông ta chưa bao giờ được ăn hàu thật, nên tiềm thức đã tự "mô phỏng" bằng vị của món ăn sang trọng nhất mà ông ta có thể tưởng tượng được để gán cho con hàu.
Thế giới này là một sản phẩm của trí tưởng tượng, và đôi xúc tu của Kỳ Phong đóng vai trò như một bộ chuyển đổi, cho phép cậu cảm nhận được sự "chân thật" méo mó đó.
Ăn hết cả một đĩa đồ ăn to tướng nhưng Kỳ Phong không hề cảm thấy no, trái lại cậu vẫn cảm thấy một cơn thèm khát âm ỉ muốn ăn thêm nữa. Đây chính là phản xạ từ sự đó đói khát kinh niên của người ăn xin đang nằm ngoài vỉa hè kia.
"Tôi ăn đủ rồi, ông có muốn ra ngoài đi dạo một chút cho tiêu bớt đồ ăn không?" Kỳ Phong thử thăm dò. Cậu muốn kéo ông ta ra khỏi bối cảnh nhà hàng này để xem liệu mộng cảnh có tự động mở rộng thêm các không gian khác hay không.
"Không được! Tôi vẫn chưa thấy no đâu, phải tranh thủ ăn thật nhiều trước khi nhà hàng đóng cửa. Nếu không... ngày mai tỉnh dậy sẽ lại đói đến lộn ruột mất," ông ta cuống cuồng nhét thêm miếng bánh ngọt vào miệng, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi khi nhắc đến việc rời khỏi.
Kỳ Phong muốn tìm hiểu rõ giới hạn của năng lực thần bí này. Cậu cần biết liệu mình có thể để chủ nhân giấc mơ di chuyển đến những vùng ký ức sâu hơn hay không. Tuy nhiên, dù khuyên bảo thế nào, người ăn xin vẫn một mực lắc đầu, đôi tay gầy trơ xương nắm chặt lấy đồ ăn như đang giữ thứ báu vật quý giá nhất trên đời.
Quyết định thay đổi phương pháp, Kỳ Phong đứng dậy, cầm chặt lấy cánh tay khẳng khiu của người ăn xin và dùng sức kéo mạnh ông ta ra khỏi ghế.
"Đi thôi! Ăn nhiều quá một lúc không tốt đâu, chúng ta ra ngoài vận động một chút rồi quay lại ăn tiếp, tôi hứa là nhà hàng sẽ không đóng cửa đâu!"
"Không! Đừng mà! Buông tôi ra! Tôi không muốn đi, tôi vẫn còn muốn ăn thêm mà... làm ơn đi!" Người ăn xin bắt đầu gào khóc van xin, hai chân ông ta quẫy đạp điên cuồng, cố gắng bám trụ lại bàn tiệc.
Kỳ Phong hoàn toàn không để ý đến những lời van nài đó. Dẫu sao đây cũng chỉ là một giấc mơ, cậu cần phải biết điều gì đang ẩn giấu phía sau những hình ảnh hoa lệ này. Nhưng ngay khi cậu phí hết sức lực kéo người ăn xin tới gần cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, một cảm giác bất thường rợn người lập tức ập đến.
Cánh tay của người ăn xin trong tay cậu bỗng chốc trở nên nặng trịch như khối chì. Trước sự ngỡ ngàng của Kỳ Phong, cơ thể gầy gò của ông ta bắt đầu biến dạng: đôi bàn tay phồng to lên, bắp thịt nổi cuồn cuộn, toàn bộ thân hình dần cao lớn một cách dị hợm. Khí lực của ông ta tăng lên một mức đáng sợ, mạnh đến mức Kỳ Phong không còn cách nào kéo động được nữa.
"Ta đã nói với ngươi là ta không muốn mà! Tại sao ngươi lại ngăn ta ăn uống chứ? Cả đời ta chưa bao giờ được ăn ngon như thế này!"
Giọng nói của người ăn xin không còn khàn khàn như trước mà trở nên hung dữ, gầm gừ như thú dữ. Khuôn mặt khổng lồ đỏ bừng lên vì tức giận, đôi mắt trợn ngược đầy tơ máu.
"Không ai có thể ngăn ta ăn!" Người ăn xin khàn giọng hét lớn.
0 Bình luận