Quyền 1

Chương 90. Pha bóng cuối

Chương 90. Pha bóng cuối

Chương 90. Pha bóng cuối

Tác giả: gakobitmiss

Sau mấy chục phút thi đấu với cường độ cao, thể lực của các thành viên đội Tiêu Tuấn đã chạm ngưỡng giới hạn. Ngay cả người ít vận động nhất là Tiêu Tuấn lúc này cũng mồ hôi nhễ nhại, hai gò má béo tròn đỏ rực lên vì nóng, hơi thở hổn hển như một chiếc bễ lò rèn.

Đứng bên đường biên, Kỳ Phong nheo mắt quan sát, lòng thầm đánh giá: Thế cục đang cực kỳ bất lợi.

Bên kia chiến tuyến, đội Văn Trác dường như có nền tảng thể lực vượt trội hơn hẳn. Đặc biệt là Văn Trác, thiếu niên ấy vẫn hừng hực khí thế, đôi mắt sáng quắc như diều hâu. Mỗi cú ném của hắn vẫn giữ nguyên uy lực, xé gió lao đi như những viên đạn pháo oanh tạc thẳng vào đội hình đội xanh.

Kỳ Phong siết chặt nắm tay. Đến nước này, cậu đã tung hết mọi chiến thuật, dùng hết mọi tâm sức. Phần còn lại chỉ có thể trông chờ vào bản lĩnh và ý chí sắt đá của Tiêu Tuấn cùng các đồng đội.

Tuýt!

Tiếng còi định mệnh vang lên. Ván đấu cuối cùng quyết định ngôi vương – chính thức bắt đầu.

Không ai bảo ai, tất cả tuyển thủ trên sân đều bộc phát 120% sức lực. Những bước chạy không còn nhẹ nhàng, những cánh tay đã mỏi nhừ, nhưng khao khát về chức vô địch đã đẩy họ vượt qua giới hạn của bản thân. Đây chính là vẻ đẹp thuần túy nhất của thể thao: sự nỗ lực quên mình vì vinh quang tập thể.

Dưới khán đài, các phụ huynh nhìn những đứa trẻ đang chiến đấu hết mình, trong lòng họ, dù thắng hay thua, mỗi đứa trẻ đứng trên sân lúc này đều đã là một nhà vô địch.

Trong khi hai đội lao vào tranh chấp bóng quyết liệt, Tiêu Tuấn vẫn kiên trì giữ vững vị trí của mình. Giờ đây, chẳng còn ai cười nhạo tư thế phòng thủ kỳ quặc của cậu nhóc nữa.

Một đồng đội của Tiêu Tuấn bất ngờ dâng cao, bật nhảy tung một cú ném hiểm hóc loại bỏ một đối thủ. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi cậu bé vừa tiếp đất, một trái bóng từ góc khuất đã lao thẳng tới.

"Ui da!". Tiếng kêu thảm vang lên khi trái bóng đập trúng trán.

Văn Trác đã chớp thời cơ cực nhanh. Hắn lợi dụng sơ hở trong lúc đối phương tấn công để tung đòn trừng phạt. Chưa dừng lại ở đó, một đồng đội khác của hắn nhanh nhẹn lao ra chụp gọn quả bóng vừa văng ra từ đồng bạn trước khi nó chạm đất. Một pha cứu bóng hoàn hảo giúp đội Văn Trác bảo toàn lực lượng.

Quân số: Đội Văn Trác 6 người – Đội Tiêu Tuấn 5 người.

Thừa thắng xông lên, đội Văn Trác lập tức triển khai chiến thuật "kiềng ba chân", cử ra ba tay ném mạnh nhất đồng loạt tấn công vào ba mục tiêu: Tiêu Tuấn, Tạ Siêu Nhân và một đồng đội khác.

Tiêu Tuấn dán mắt vào ký hiệu tay của Kỳ Phong, cơ thể béo mập bỗng trở nên linh hoạt như một chú sóc, lách mình né tránh trong gang tấc. Tạ Siêu Nhân cũng không kém cạnh, cậu ta vừa thực hiện cú nhào lộn né bóng, vừa tiện tay tung đòn phản công loại được một đối thủ. Duy chỉ có người đồng đội còn lại do quá nôn nóng đã phán đoán sai hướng, bị bóng đập trúng người và phải ngậm ngùi rời sân.

Quân số: Đội Văn Trác 5 người – Đội Tiêu Tuấn 4 người.

Lúc này, Văn Trác đã thận trọng hơn. Hắn cắt cử riêng một thành viên chỉ để "chăm sóc" Tiêu Tuấn, không cho cậu nhóc bất kỳ khoảng trống nào để thực hiện những cú "cắn lén" như trước nữa.

Không chấp nhận chịu trận, hai đồng đội cuối cùng của Tiêu Tuấn quyết định chơi tất tay. Họ đồng loạt lao lên để giành lại quyền chủ động. Một người ném trúng đích nhưng do đà lao quá mạnh đã mất trọng tâm, không kịp thu mình nên bị đối phương ném trả trúng người. Người còn lại chọn tấn công thẳng vào vị trí của Văn Trác bằng một cú ném đầy uy lực, nhưng gã thiếu niên cao lớn lại quá bản lĩnh. Văn Trác bình tĩnh đón lấy quả bóng bằng một pha bắt bóng chuẩn xác ngay trước ngực.

Trong chớp mắt, sân đấu chỉ còn lại hai cái bóng đơn độc của đội xanh.

Quân số hiện tại: Đội Văn Trác 4 người – Đội Tiêu Tuấn 2 người.

Cả nhà thi đấu đột ngột trở nên yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Khán giả nín thở quan sát, không ai muốn bỏ lỡ bất kỳ tích tắc nào của màn kịch tính này. Kỳ Phong đứng ngoài sân, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Hai đối đầu với bốn! Trong đó, một người là thủ lĩnh Tạ Siêu Nhân đã thấm mệt, và người còn lại là Tiêu Tuấn – cậu bé vốn dĩ "không biết tấn công". Tình thế thực sự đã rơi vào ngõ cụt.

Tiêu Tuấn không phải kẻ ngốc, cậu bé hoàn toàn ý thức được tình cảnh ngặt nghèo của đội nhà. Lúc này, mọi hy vọng lật ngược thế cờ đều đè nặng lên vai đội trưởng Tạ Siêu Nhân. Nhưng Tiêu Tuấn cũng hiểu rõ một điều: nếu cậu cứ tiếp tục đứng yên chịu trận như một con bù nhìn, Tạ Siêu Nhân sẽ sớm bị bốn gọng kìm của đối phương nghiền nát. Đội mình chắc chắn sẽ thua.

Trong thâm tâm cậu nhóc mập mạp bỗng bùng lên một ngọn lửa đấu chí chưa từng có. Ngày hôm nay, lần đầu tiên trong đời, cậu bé cảm nhận được hơi ấm của sự công nhận, biết thế nào là cảm giác thực sự thuộc về một tập thể. Cậu bé quý trọng cái cảm giác được đồng đội tin tưởng ấy hơn bất cứ thứ gì, và giờ đây, cậu bé nguyện ý hy sinh tất cả để bảo vệ nó.

Kỳ Phong đứng ngoài biên, kinh ngạc nhận ra sự biến hóa trên khuôn mặt Tiêu Tuấn. Ánh mắt mập mạp không còn tìm kiếm sự chỉ dẫn từ cậu nữa, mà đã khóa chặt vào đối thủ với một vẻ kiên định đến lạ lùng.

Tiêu Tuấn muốn thắng bằng chính đôi tay mình. Cậu bé cúi người nhặt lên một quả bóng, dậm chân về phía trước và hô vang bằng tất cả sức bình sinh: "Đội trưởng, chúng ta cùng lên!"

Tạ Siêu Nhân sững sờ trong giây lát, rồi như bị khí thế ấy truyền lửa, cậu nghiến răng, tay cầm chắc hai quả bóng cùng xông lên. Đối thủ đang áp đảo về quân số, nếu cứ tiếp tục phòng thủ thụ động, họ sẽ bị vây khốn cho đến chết. Cách duy nhất là tìm đường sống trong cửa tử!

Đội Văn Trác lập tức phản ứng. Hai tuyển thủ phía trên lao ra chặn đường, trong khi Văn Trác và một người khác lùi lại phía sau phòng thủ. Với ưu thế 4 chọi 2, bọn chúng sẵn sàng thực hiện chiến thuật "đổi quân" để dứt điểm trận đấu.

Lúc này, Tiêu Tuấn như một vị dũng sĩ không còn biết đến sợ hãi. Đôi mắt cậu trợn tròn, khí thế bừng bừng như một cơn lốc mập mạp quét thẳng vào trận hình địch. Sự liều mạng của cậu khiến hai đối thủ phía trước chùn bước, không dám áp sát quá gần mà chỉ lựa chọn ném bóng từ xa để đánh chặn.

Tiêu Tuấn vặn mình né tránh một cách khó khăn, rồi dồn toàn bộ sức mạnh vào cánh tay, ném mạnh quả bóng ra ngoài. Một cú ném không quá hoa mỹ nhưng đầy uy lực, bóng đập trúng ngực tên đối diện khiến hắn không kịp trở tay, bóng văng ra rồi rơi bịch xuống sàn. Loại được một người!

Cùng lúc đó, Tạ Siêu Nhân tung ra một động tác giả cực kỳ điêu luyện, lừa đối thủ còn lại tấn công trước. Ngay khi bóng vừa bay qua tai, cậu lách người sang bên, tung một cú ném sấm sét loại bỏ thêm một kẻ nữa.

Thế nhưng, nguy hiểm thực sự nằm ở phía sau.

Văn Trác và gã đồng đội cuối cùng đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Chúng dùng chính hai người đồng đội vừa bị loại làm tấm bình phong yểm hộ, ngay khi Tiêu Tuấn và Tạ Siêu Nhân vừa dứt đà ném, hai bọn họ lập tức tách ra. Hai quả bóng từ hai hướng khác nhau, cùng nhắm thẳng vào một mục tiêu duy nhất: Tạ Siêu Nhân!

Bọn chúng đã tính toán cực kỳ giảo hoạt: Bỏ qua Tiêu Tuấn đã vô hại, quyết tâm loại bằng được át chủ bài Tạ Siêu Nhân để kết thúc ván đấu.

Kỳ Phong đứng bên ngoài, tim như thắt lại. Cậu nhìn thấy hết, nhưng không cách nào can thiệp. Phía bên kia, gã râu quai nón đã bắt đầu nở nụ cười đắc thắng. Với hắn, chiến thắng đã nằm gọn trong tầm tay.

Tạ Siêu Nhân căng mắt, toàn bộ tinh thần tập trung đến mức cực đại để chuẩn bị né tránh. Dù tình huống có tuyệt vọng đến đâu, cậu cũng không cho phép mình buông xuôi.

Văn Trác tung cú ném cực mạnh, quả bóng xé toạc không khí lao đi như một tia chớp. Tên đồng đội của hắn ném chếch sang một bên, khóa chặt mọi đường lui của Tạ Siêu Nhân. Một pha phối hợp không kẽ hở!

"Hỏng bét, không kịp rồi!". Với thị lực siêu phàm, Kỳ Phong là người duy nhất nhìn thấu được quỹ đạo tử thần ấy.

Nhưng ngay trong tích tắc nghìn cân treo sợi tóc, một thân hình mập mạp bỗng nhiên lướt qua như một bóng ma, chắn ngang trước người Tạ Siêu Nhân.

Cả nhà thi đấu như nổ tung bởi những tiếng hít hà kinh ngạc. Văn Trác sững sờ, tay chân cứng đờ. Không một ai, kể cả đối thủ hay khán giả, có thể ngờ rằng cậu nhóc mập mạp vốn bị coi là nhát gan ấy lại có đủ dũng khí để làm một "lá chắn thịt" vào đúng thời khắc định mệnh này.

"Bộp! Bộp!”. Hai quả bóng đập mạnh vào cơ thể mập mạp của Tiêu Tuấn rồi nảy ra, rơi xuống sàn.

Tạ Siêu Nhân không để sự hy sinh của đồng đội lãng phí, cậu chớp lấy khoảnh khắc đối thủ còn đang bàng hoàng, nghiến răng dồn hết chút sức tàn vào cánh tay, ném ra quả bóng cuối cùng.

Quả bóng vẽ một đường cong sắc lẹm qua vai Tiêu Tuấn, bay thẳng vào ngực Văn Trác.

Tình thế xoay chuyển trong chớp mắt! Trên sân lúc này, mỗi đội chỉ còn lại duy nhất một thành viên.

Thế nhưng, sau cú ném định mệnh, Tạ Siêu Nhân đã kiệt sức ngã quỵ xuống sàn, lưng quay về phía đối thủ cuối cùng. Cầu thủ còn lại của đội Văn Trác không bỏ lỡ cơ hội, bật nhảy lên cao để tránh cái thân hình đồ sộ của Tiêu Tuấn đang chắn tầm nhìn, rồi ném bóng thẳng về phía cái lưng không chút phòng bị gần trong gang tấc của Tạ Siêu Nhân.

"Siêu Nhân, cẩn thận!". Tiếng hô vang lên từ phía khán đài.

Tạ Siêu Nhân luống cuống, cậu đang ở tư thế quay lưng nên hoàn toàn không thấy bóng bay tới từ đâu. Ngay khoảnh khắc sinh tử đó, cậu ngước lên và chạm phải ánh mắt của người thanh niên lạ mặt đi cùng Tiêu Tuấn trước đó.

Kỳ Phong không hô hoán, nhưng trong tích tắc ấy, cậu khẽ nhấc tay, thực hiện một ám hiệu chỉ dẫn cực nhanh.

Theo phản xạ tự nhiên của một vận động viên được tôi luyện, Tạ Siêu Nhân lập tức lăn người về phía giữa sân. "Vút!". Quả bóng đập sầm xuống vị trí cậu vừa nằm, nảy bắn ra ngoài biên.

Chưa dừng lại ở đó, ngay khi cơ thể vừa dừng đà lăn, Siêu Nhân vồ lấy trái bóng gần nhất trên sàn, xoay người ném trả đũa. Đối thủ của cậu còn chưa kịp hoàn hồn sau pha né bóng không tưởng ấy, đôi mắt gã trợn trừng kinh ngạc.

"Bụp!"

Trái bóng găm thẳng vào bụng gã đối phương rồi rơi xuống sân.

"Tuýt!!!"

Tiếng còi dài của trọng tài chính vang lên, xé tan bầu không khí đặc quánh. Trận đấu kết thúc!

Tỷ số chung cuộc: Đội Tiêu Tuấn 9 – 8 Đội Văn Trác.

Một chiến thắng nghẹt thở và đầy hiểm trở!

Sau giây phút im lặng vì nín thở, cả nhà thi đấu vỡ òa trong biển âm thanh hỗn loạn. Tất cả đồng đội ngoài sân và các bạn học lao vào như một cơn triều dâng. Họ vây lấy Tạ Siêu Nhân, nhấc bổng cậu lên cao và tung hô vang dội.

Tiếng vỗ tay và những lời tán thưởng tràn ngập khắp các khán đài:

"Rất đặc sắc!"

"Quá tuyệt vời, đây là trận đấu hồi hộp nhất tôi từng xem!"

"Các người có thấy pha bóng cuối cùng không? Không thể tin nổi cậu ta lại né được trong tư thế đó!"

"Làm tốt lắm, các chàng trai!"

Giữa đám đông đang cuồng nhiệt, Tiêu Tuấn đứng đó, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi nhưng rạng rỡ một nụ cười mãn nguyện. Cậu khẽ lẩm bẩm: "Mình... mình làm được rồi!"

Kỳ Phong len lỏi qua dòng người, đi đến bên cạnh cậu học trò nhỏ của mình. Cậu đặt bàn tay ấm áp lên vai Tiêu Tuấn, giọng nói đầy tự hào:

"Rất xuất sắc, Tiêu Tuấn. Thầy thực sự tự hào về em."

Hành động dũng cảm làm lá chắn của Tiêu Tuấn đã khiến ngay cả Kỳ Phong cũng phải kinh ngạc. Chính sự quyết đoán và sự hi sinh của cậu bé mập mạp này mới là chìa khóa mở ra cánh cửa chiến thắng.

"Nhờ thầy giúp đỡ nên em mới có được chiến thắng này...". Tiêu Tuấn ngượng ngùng gãi đầu.

"Không, Tiêu Tuấn," Kỳ Phong nhìn thẳng vào mắt cậu bé, khẳng định chắc nịch: "Đây là chiến thắng của chính em. Nếu không có sự dũng cảm liều mình vừa rồi, mọi kỹ thuật hay chiến thuật đều vô nghĩa. Em đã chiến thắng nỗi sợ của bản thân."

Tiêu Tuấn nhìn về phía Tạ Siêu Nhân đang được mọi người tung hô, rồi quay lại nhìn các đồng đội khác, cười tươi: "Là chiến thắng của tất cả chúng ta ạ!"

Lúc này, Tạ Siêu Nhân đã được đám đông hạ xuống. Cậu ta lau mồ hôi trên trán, dẫn theo các đồng đội khác tiến về phía thầy trò Kỳ Phong.

Ánh mắt Tạ Siêu Nhân lướt qua Kỳ Phong với một sự ngầm hiểu, rồi dừng lại trên gương mặt Tiêu Tuấn. Cậu ta chìa tay ra, giọng nói chân thành:

"Cảm ơn cậu, Tiêu Tuấn! Nếu không có cậu che chắn phát đó, chúng ta đã thua rồi. Cậu chính là người hùng của đội!"

Các đồng đội và bạn học xung quanh bỗng im lặng, họ nhìn Tiêu Tuấn bằng ánh mắt hoàn toàn khác biệt. Không còn là sự thương hại hay xem thường dành cho một cậu nhóc mập mạp vụng về, mà là sự nể phục dành cho một chiến binh thực thụ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!