Quyền 1

Chương 57. Mô phỏng hiện thực

Chương 57. Mô phỏng hiện thực

Chương 57. Mô phỏng hiện thực

Tác giả: gakobitmiss

Đây chỉ là một ý tưởng đột phá mang tính thử nghiệm của Kỳ Phong, vậy mà nó thật sự có thể thực hiện được. Kết quả cậu mô phỏng ra trong đầu không chỉ giống hệt về con số cuối cùng, mà ngay cả quỹ đạo di chuyển, những cú bật nảy của quả bóng cũng giống y như đúc so với thực tế.

Điều này có ý nghĩa như thế nào?

Nó có nghĩa là Không Gian Tâm Trí, trong một điều kiện dữ liệu đầu vào nhất định, có khả năng vận hành như một bộ máy tính siêu việt để tái lập lại thế giới khách quan.

Mô Phỏng Hiện Thực!

Dù có thể vẫn chưa đạt đến mức độ chân thật 100% trong mọi tình huống phức tạp, nhưng ở những môi trường có quy luật vật lý rõ ràng như bàn Roulette này, nó đã có thể tiên đoán tương lai. Lợi dụng việc thời gian trong Không Gian Tâm Trí diễn ra nhanh hơn thực tế gấp nhiều lần, Kỳ Phong có thể nhìn thấy kết quả trước khi nó thực sự xảy ra.

"Thử thêm vài lần nữa xem độ chính xác đến đâu," Kỳ Phong tự nhủ để trấn tĩnh bản thân.

Cậu vẫn cần kiểm chứng lại nhiều lần để đảm bảo đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đúng lúc này, có một vị khách vừa thua sạch tiền và đứng dậy rời đi. Kỳ Phong nhanh nhẹn tiến tới dành lấy vị trí. Một vài vị khách khác cũng đang chờ chỗ định lên tiếng đôi co, nhưng khi nhìn thấy Văn Báo, gã "hộ pháp" đầy uy lực của sòng bạc, đứng lù lù ngay sau lưng Kỳ Phong, họ lập tức ngậm miệng, không dám tranh giành.

Cô gái chia bài nhìn thấy Văn Báo hộ tống một thanh niên trẻ tuổi ngồi vào bàn thì không khỏi nghi hoặc. Anh Báo là đàn em thân tín của Hổ Ca, phụ trách an ninh toàn bộ khu vực này, các nhân viên đều nhẵn mặt anh ta.

Thấy cô gái nhìn mình, Văn Báo khẽ gật đầu ra hiệu cứ tiếp tục làm việc bình thường. Anh cũng đang rất tò mò muốn xem Kỳ Phong sẽ thể hiện "bản lĩnh" gì. Nhóm Thảo Nguyên cũng vây quanh, hồi hộp theo dõi.

Ván mới bắt đầu. "Mời quý khách đặt cược."

Kỳ Phong vì muốn thử nghiệm siêu năng lực nên chỉ lấy ra một phỉnh mệnh giá thấp nhất, 1 đô la đặt đại vào một ô bất kỳ.

"Một đô?"

"Giờ này vẫn còn có người chơi Roulette 1 đô sao?"

"Nhìn bảo vệ đi cùng, tôi còn tưởng đại gia trẻ tuổi nào, ai ngờ chỉ dám chơi 1 đô lẻ."

"Cậu không nhìn quần áo cậu ta à, toàn đồ vỉa hè, đại gia cái nỗi gì."

Vài vị khách vừa bị hụt chỗ không nhịn được mà mỉa mai. Có người trung lập hơn thì nhận xét. "Một đô không phải là vấn đề, nhưng cậu ta lại đặt vào số đơn (Straight Up), tỉ lệ thắng này làm sao mà ăn được."

Kỳ Phong quay lại hỏi nhỏ Văn Báo. "Chẳng lẽ trò này có giới hạn tiền cược tối thiểu sao anh?"

"Không có, nhưng ít người chơi 1 đô lắm, thường là từ 5 đô trở lên," Văn Báo xác nhận.

Kỳ Phong cười ngại ngùng. "Em chỉ chơi vui thôi, sợ thua mất tiền của Hổ Ca nên chơi 1 đô cho chắc."

"Cậu khách sáo quá, Hổ Ca cho tiền cậu chơi là để cậu vui vẻ, dù có thua hết anh ấy cũng không tiếc đâu," Văn Báo nói, nhưng trong lòng lại thầm đánh giá cao Kỳ Phong. Một người biết nghĩ cho tiền bạc của bạn bè, không vì được bao mà vung tay quá trán, chắc chắn là người có phẩm chất tốt, không bao giờ phản bội anh em vì lợi ích.

Văn Báo ra hiệu cho cô gái chia bài tiếp tục. Dù ngạc nhiên với cách chơi "tiết kiệm" của Kỳ Phong, cô vẫn chuyên nghiệp tung bóng vào vòng quay.

Cạch... cạch... cạch...

Tiếng bóng va chạm với các rãnh số vang lên liên hồi.

"Mời tranh thủ đặt cược lần cuối."

Kỳ Phong tập trung cao độ vào bàn quay trong 0,001 giây, sau đó lấy thêm 1 đô la nữa đặt vào số đơn 02. Người đàn ông kính vàng bên cạnh cũng đặt thêm 50 đô vào số 20 với hy vọng cầu may.

Văn Báo thầm lắc đầu. Kỳ Phong đặt hai số đơn, tỉ lệ thắng mỗi số chỉ là 1/37. Cách chơi này hoàn toàn dựa vào vận may rủi cực lớn.

"Kết thúc đặt cược!"

Mọi ánh mắt đổ dồn vào bàn quay. Quả bóng dần mất đi động lực, bắt đầu rơi xuống vùng các ô số và bật nảy liên tục. Trong khi những người khác đang thầm cầu nguyện thần tài, thì Kỳ Phong chỉ lặng lẽ quan sát, so khớp thực tế với những gì cậu vừa thấy trong không gian ảo.

Kỳ Phong dù đã biết trước kết quả từ Không Gian Tâm Trí, nhưng cậu vẫn nín thở, tập trung toàn bộ nhãn lực để theo dõi quỹ đạo thực tế của quả bóng.

Giống! Quá giống!

Từng cú nảy trên vách ngăn, từng vòng quay chậm dần... mọi thứ khớp nhau đến kinh ngạc. Mãi cho đến khi quả bóng sắp dừng lại, quỹ đạo của nó vẫn y hệt như những gì cậu đã mô phỏng.

Quả bóng cuối cùng cũng chịu nằm yên.

Số 02!

Cả bàn cược ồ lên kinh ngạc. Trên bàn Roulette đầy rẫy những phỉnh mệnh giá lớn, duy nhất chỉ có một đồng xu 1 đô la nằm lẻ loi trên ô số 02.

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Kỳ Phong. Cậu vừa đặt tổng cộng 2 đô la, chia đều cho số 13 và số 02. Và cậu đã trúng ngay con số khó ăn nhất.

"Ồ, cậu ta trúng thật kìa!"

"May mắn thế sao? Vừa đặt ván đầu đã trúng ngay số đơn."

"Vận may đỏ thật đấy, nhưng tiếc là cược có 1 đô."

"Haha, chắc giờ đang hối hận xanh mặt. Nếu tất tay vào số 02 thì giờ đã đổi đời rồi, cược 1 đô ăn có 36 đô, chẳng bõ dính răng."

Những vị khách vừa thua tiền ban nãy cảm thấy hả hê lạ lùng. Họ thua, nhưng thấy người thắng cũng chẳng được bao nhiêu nên tâm lý cân bằng lại ngay. Đó chính là bản tính của con bạc: thích so bì nỗi đau và sự mất mát của người khác để an ủi chính mình.

Văn Báo đứng bên cạnh cũng không khỏi kinh ngạc. Kỳ Phong vừa nói về việc "luyện tập trực giác", vậy mà giờ đã thắng thật.

Chẳng lẽ cậu ta nói thật? Không, không thể nào, làm sao có thể luyện thành thần thông chỉ bằng cách đứng nhìn vài ván chứ? Chắc chắn là ăn may rồi.

Không thể trách Văn Báo không tin, vì những gì Kỳ Phong làm đã vượt xa logic thông thường của một tay chơi chuyên nghiệp. Trong khi đó, đôi mắt Thảo Nguyên bắt đầu sáng rực lên. Linh cảm của một cô gái nhạy bén bảo nàng rằng. KP lại đang dùng "chiêu" rồi. Nàng thầm nhủ. "Lần này để xem anh còn chối thế nào!"

Riêng Kỳ Phong, trái tim cậu đang đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cậu mừng rỡ không phải vì số tiền thắng được, mà vì sự xác tín. Không Gian Tâm Trí không phải là ảo ảnh.

Nó không chỉ là sự tưởng tượng kết hợp với gen của Kỳ Nhông ngoài hành tinh, mà nó thực sự có thể can thiệp và dự đoán thế giới thực. Đây chính là "Mô Phỏng Hiện Thực" chân chính.

Cùng lúc đó, tại sảnh chính của Casino Vĩnh Sang, một đoàn người quyền quý đang tiến vào.

Dẫn đầu là hai nhân vật đầy thần thái. Một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, vận vest đen lịch lãm, phong thái đĩnh đạc. Đi bên cạnh ông là một cô gái trẻ đẹp tuyệt trần trong bộ đầm đỏ bó sát, đường xẻ tà cao táo bạo lộ ra đôi chân trắng ngần, thon dài đầy mê hoặc.

"Tiểu thư Thiên Hương, mời vào!" Người đàn ông lên tiếng với vẻ cung kính.

Huỳnh Thiên Hương yểu điệu sải bước, giọng nói trong trẻo vang lên. "Ông chủ Sâm quá khách sáo rồi, hôm nay chúng tôi làm phiền ngài nhiều quá."

"Nào có, tiểu thư đến Sài Thành, việc tiếp đón cô chính là vinh hạnh của tôi," Đoàn Hồng Sâm khiêm tốn đáp.

"Nghe danh sòng bạc Vĩnh Sang là nơi hoạt động tốt nhất của tập đoàn Thịnh Hưng, hôm nay mới có dịp đến mở rộng tầm mắt."

"Cô quá khen, so với các sòng bạc của nhà họ Huỳnh ở nước ngoài, chúng tôi vẫn còn kém xa lắm."

Cuộc đối thoại giữa hai "ông trùm" diễn ra đầy lịch thiệp nhưng cũng không kém phần thăm dò. Huỳnh Thiên Hương dù là đối thủ cạnh tranh trên thương trường, nhưng vẫn không khỏi nể phục cha của Đoàn Hồng Sâm – ông Đoàn Hưng Thịnh.

Ông Thịnh là một huyền thoại trong giới kinh doanh giải trí Việt Quốc. Bằng thủ đoạn cao minh và tầm nhìn xa trông rộng, ông đã biến Thịnh Hưng từ một doanh nghiệp bình thường trở thành đế chế độc chiếm hơn nửa thị trường Casino tại Việt Quốc chỉ trong vòng 5 năm. Danh tiếng và doanh thu của Thịnh Hưng hiện nay chính là cái đích mà bất kỳ tập đoàn nào cũng thèm muốn.

Gia tộc họ Huỳnh vốn có gốc rễ lâu đời trong ngành cá cược. Trước đây, do luật pháp Việt Quốc chưa cho phép kinh doanh sòng bạc, họ đã quyết định nhập tịch nước ngoài để gầy dựng cơ nghiệp. Khách hàng mục tiêu của họ chủ yếu là những du khách Việt Quốc đại gia ra nước ngoài "đổi gió" và giới thượng lưu khu vực Đông Nam Á.

Tuy nhiên, "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh", ở xứ người cạnh tranh quá khốc liệt. Dù vẫn kiếm được tiền nhưng họ luôn bị các sòng bạc bản địa bài xích, chèn ép khiến việc kinh doanh ngày càng trở nên khó khăn.

Bước ngoặt xảy ra khi Việt Quốc chính thức mở cửa cho phép kinh doanh sòng bạc trong nước. Lượng khách Việt ra nước ngoài đánh bạc sụt giảm nghiêm trọng. Lúc này, nhà họ Huỳnh muốn trở về quê nhà xin giấy phép thì đã quá muộn. Họ buộc phải chọn một con đường vòng vèo: Tìm cách nhập tịch lại Việt Quốc, sau đó dùng tiềm lực tài chính để thu mua lại giấy phép từ những đơn vị đang hiện hành.

Mục tiêu lớn nhất mà họ nhắm tới chính là Tập đoàn Thịnh Hưng.

Nghe đồn lão chủ tịch Đoàn Hưng Thịnh dạo này sức khỏe đã suy yếu, không còn đủ minh mẫn để chèo lái con thuyền khổng lồ. Trong khi đó, đám con cháu nhà họ Đoàn lại đang rơi vào cảnh "huynh đệ tương tàn", đấu đá quyết liệt để tranh giành quyền thừa kế. Nhà họ Huỳnh nhìn ra lỗ hổng này và quyết định ra tay.

Đoàn Hồng Sâm, con trai thứ bảy của ông Thịnh, hiện đang quản lý vài sòng bạc, trong đó Vĩnh Sang là "con gà đẻ trứng vàng" có lợi nhuận cao nhất. Đó là lý do vì sao Huỳnh Thiên Hương, mỹ nhân tài sắc của nhà họ Huỳnh – lại đích thân tìm đến đây thăm dò.

Đoàn Hồng Sâm không phải kẻ ngốc. Ông ta biết chuyện nội bộ nhà mình đã rò rỉ ra ngoài và lờ mờ đoán được ý đồ của Thiên Hương. Tuy nhiên, với vị thế chủ nhà, ông ta vẫn phải nở nụ cười lịch thiệp, giả vờ hoan nghênh nhưng trong lòng thì đề cao cảnh giác đến mức tối đa.

Hai người vừa đi dọc hành lang vừa tung hứng những lời khách sáo, thỉnh thoảng lại cài cắm những câu hỏi thăm dò sắc bén.

Thiên Hương đưa mắt quan sát sòng bạc. Dù đã đi qua nhiều casino lớn trên thế giới, cô vẫn phải thừa nhận Vĩnh Sang không hề kém cạnh. Với đôi mắt của một chuyên gia, cô đặc biệt chú ý đến những chi tiết nhỏ: từ hệ thống an ninh kín kẽ, phong cách phục vụ tận tâm cho đến thần thái chuyên nghiệp của từng nhân viên chia bài.

"Vĩnh Sang hẳn phải có một người quản lý cực kỳ sành sỏi," Thiên Hương thầm đánh giá.

Tại Việt Quốc, ngành Casino vẫn còn non trẻ, thường mắc những lỗi vận hành mà chỉ dân trong nghề lâu năm mới nhận ra. Nhưng Vĩnh Sang là một ngoại lệ hoàn hảo, mọi thứ từ thiết kế đến quản lý đều ngay ngắn, chỉn chu như một cỗ máy được bôi trơn kỹ lưỡng.

"Ông chủ Sâm, sòng bạc của ngài quản lý rất tốt. Không biết vị quản lý tài năng nào đã đứng sau sắp xếp mọi thứ, có thể mời ra cho tôi gặp mặt học hỏi không?" Thiên Hương mỉm cười hỏi.

Đoàn Hồng Sâm thoáng chút khựng lại. Cô nàng này quả nhiên không có ý tốt, vừa đến đã muốn "đào góc tường", nhắm vào nhân tài của ông ta.

"Đương nhiên là được. Nhưng trước tiên, mời tiểu thư ghé khu VIP dùng tiệc. Trần Hổ, quản lý của tôi đã chờ sẵn trong đó để chiêu đãi các vị."

Ông chủ Sâm biết không thể giấu danh tính của Trần Hổ, vì chỉ cần điều tra nhẹ là ra. Hơn nữa, cha ông có ơn nặng với Trần Hổ, bản thân ông cũng đối xử với anh ta như anh em ruột thịt. Ông tin rằng Trần Hổ sẽ không dễ dàng bị sự quyến rũ hay tiền bạc của nhà họ Huỳnh làm lung lạc.

Cả đoàn người tiến vào khu vực VIP ở cuối hành lang. Đây là một thế giới hoàn toàn khác: nguy nga, tráng lệ với những chùm đèn pha lê rực rỡ và nội thất xa xỉ. Để bước chân vào đây, mỗi khách hàng phải đặt cược tối thiểu 1 triệu đô la.

Hổ Ca đã đứng chờ sẵn. Thấy đoàn người tiến vào, anh bước lên với vẻ điềm tĩnh. "Ông chủ, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng."

"Rất tốt. Trần Hổ, tiểu thư Thiên Hương đây vừa khen ngợi tài quản lý của cậu đấy." Đoàn Hồng Sâm nói, đồng thời kín đáo ra hiệu bằng ánh mắt cho cấp dưới.

Hổ Ca lập tức hiểu ý. Người phụ nữ xinh đẹp trước mặt này là một "bông hồng có gai". Anh cúi đầu nhẹ, đáp lời một cách chuyên nghiệp. "Tiểu thư quá khen, đó chỉ là trách nhiệm của tôi mà thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!