Quyền 1

Chương 93. Khiêu khích

Chương 93. Khiêu khích

Chương 93. Khiêu khích

Tác giả: gakobitmiss

Sở dĩ Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo dám hùng hổ kéo quân đến tận cửa "đòi đất" như hôm nay, tất cả đều nằm trong một kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng.

Đức Duy và phe Đài Quyền Đạo đã thám thính được rằng hôm nay vị Hội trưởng "quái vật" kia bận việc không tới phòng tập.

Hội trưởng đương nhiệm của Việt Võ Đạo là một nhân vật huyền thoại tại ngôi trường này. Chính cậu ta là người một tay sáng lập nên Câu lạc bộ, và cũng chính tay cậu ta đã đưa màu áo xanh da trời vượt mặt "đàn anh" Đài Quyền Đạo vốn đã bén rễ lâu năm. Ở Đại học Kinh tế Sài Thành, nhắc đến cái tên đó là nhắc đến một "độc cô cầu bại", thậm chí cậu ta còn nhiều lần dẫn quân đi càn quét các giải đấu liên trường, không đối thủ nào cản nổi.

“Không có hắn ở đây, bên mình thắng chắc 80%,” Đức Duy thầm tính toán.

Để bảo đảm danh tiếng, Hội trưởng bên Đài Quyền Đạo cũng chọn cách "tránh mặt" theo kiểu quân tử giả tạo. Nếu cả hai thủ lĩnh đều vắng mặt, cuộc chiến này sẽ được coi là cuộc giao lưu giữa các thành viên cấp dưới. Khi đó, nếu Đài Quyền Đạo thắng, họ sẽ không bị mang tiếng là lấy mạnh hiếp yếu, mà là chứng minh được chất lượng võ sinh đồng đều hơn.

Hơn nữa, họ còn chuẩn bị một "lá bài tẩy" bí mật – vị cao thủ lục đẳng đang "ẩn mình" để đảm bảo chiến thắng tuyệt đối.

Kế hoạch hoàn hảo là thế, chỉ có một điều khiến Đức Duy hơi hụt hẫng: Hội phó xinh đẹp – "nữ thần" của Câu lạc bộ Việt Võ Đạo – hôm nay cũng không có mặt. Cậu ta vốn định mượn cơ hội này để phô diễn sức mạnh, biết đâu sau khi giành chiến thắng lại có thể khiến mỹ nhân "xoay trục", rời bỏ Việt Võ Đạo để đầu quân cho bên mình.

"Hôm nay Hội trưởng của chúng tôi cũng không đến, vậy nên cuộc khiêu chiến này là hoàn toàn công bằng, không ai lấy cấp bậc cao ép người cả!"

Đức Duy dõng dạc tuyên bố, vẻ mặt vô cùng tự tin. Cậu ta hếch mặt lên, nhìn các thành viên Việt Võ Đạo bằng ánh mắt khinh khỉnh:

"Chẳng lẽ Câu lạc bộ Việt Võ Đạo danh tiếng lẫy lừng lại sợ một lời mời giao lưu của Đài Quyền Đạo sao? Nếu sợ thì cứ nói một tiếng, chúng tôi vốn không thích bắt nạt kẻ hèn nhát. Chỉ cần các người thừa nhận mình yếu kém, chúng tôi sẵn lòng thương hại mà nhường lại phòng huấn luyện này cho các người tập... dưỡng sinh cũng được!"

"Bộp!"

Tiếng đập tay xuống thảm đấu vang lên khô khốc. Các thành viên Việt Võ Đạo lập tức sôi trào. Những người trẻ tuổi, máu nóng đầy mình, làm sao chịu nổi loại sỉ nhục này?

"Đài Quyền Đạo các người mới là lũ hèn nhát! Canh lúc Hội trưởng chúng tôi vắng mặt mới dám đến đây sủa bậy à?"

"Đúng đó! Nhìn lại bảng thành tích Hội thao thành phố đi, năm nào huy chương vàng chẳng thuộc về Việt Võ Đạo? Các người chỉ giỏi làm cảnh thôi!"

"Khiêu chiến thì khiêu chiến! Nhào vô đây, để xem đai của các người là đai xịn hay đai mua ở chợ Kim Biên!"

Không khí nóng hừng hực, tiếng mắng chửi, thách thức vang lên liên miên không dứt. Những nam võ sinh nóng tính đã bắt đầu xắn tay áo, mặt đối mặt, chỉ chờ một cái gật đầu là lao vào "giáp lá cà". Đám đông đứng xem bên ngoài cũng không ngừng hò reo, cổ vũ, khiến cả gian phòng náo loạn như một cái tổ ong vò vẽ bị chọc gậy.

Giữa lúc hỗn loạn, Hữu Phúc – người vốn có tính tình điềm đạm nhất – cũng không nhịn nổi nữa. Cậu ta lấy hơi, quát lớn một tiếng như sấm rền:

"Tất cả im lặng ngay!"

Tiếng quát khiến đám đông khựng lại. Hữu Phúc nhìn thẳng vào những võ sinh phe mình, nghiêm giọng:

"Có thôi ngay đi không! Người học võ mà chửi bới, nhục mạ nhau như kẻ thất học thế này à? Võ đức các người để đâu hết rồi?"

Các võ sinh Việt Võ Đạo nghe vậy liền nghiến răng nhịn xuống, không ai lên tiếng nữa, nhưng đôi mắt ai nấy đều vằn đỏ sát khí, giống như những con mãnh thú đang bị xích, sẵn sàng xé xác đối phương bất cứ lúc nào.

Hữu Phúc khẽ thở dài, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Kể từ ngày Câu lạc bộ Việt Võ Đạo được thành lập, mối quan hệ giữa hai bên chưa bao giờ êm đẹp, nếu không muốn nói là "nước với lửa".

Đỉnh điểm của mâu thuẫn bùng nổ khi tòa nhà thể thao mới hoàn thiện. Với bảng thành tích áp đảo, Việt Võ Đạo được ưu ái phân vào phòng huấn luyện tiện nghi, máy lạnh phà phà cùng dàn máy móc hiện đại. Trong khi đó, Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo vốn có thâm niên lâu hơn lại phải ngậm ngùi dạt ra tập luyện ở sân tập ngoài trời, chịu cảnh "nắng bụi mưa dầm".

Từ đó, thành viên hai bên hễ chạm mặt là như có điện xẹt. Cũng may, Hội trưởng của cả hai Câu lạc bộ đều là những người có cái đầu lạnh, luôn răn đe cấp dưới không được gây gổ trong khuôn viên trường để tránh "bay màu" bảng điểm rèn luyện.

Thế nhưng, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Không ngờ hôm nay Đài Quyền Đạo lại chọn đúng lúc "nhà không có chủ" để đem quân đến tận nơi khiêu chiến.

“Hội phó đi đâu rồi không biết, vừa nãy còn thấy ở đây cơ mà?” Hữu Phúc đưa mắt tìm kiếm bóng dáng xinh đẹp của cô gái nhưng vô vọng. “Phải tìm cách kéo dài thời gian rồi tính tiếp.”

Chưa kịp nghĩ xong, mấy võ sinh Việt Võ Đạo đã tiến lại gần, vẻ mặt hằm hằm:

"Anh Phúc, bọn Đài Quyền Đạo khinh người quá đáng! Mình cứ gật đầu đại đi, để em lên dạy cho bọn nó biết thế nào là lễ độ."

"Đúng đó anh! Dù không có Hội trưởng ở đây, thực lực của mình vẫn hơn đứt bọn họ. Sợ cái gì chứ?"

"Đồng ý đi anh, em xin xung phong ra trận đầu tiên. Em mà không đá văng được hai đứa bên đó thì em bỏ tập luôn!"

Nhìn những khuôn mặt hăng máu của các thành viên cốt cán, Hữu Phúc càng thêm lo ngại. Cậu không sợ thua, nhưng vẫn cẩn thận. Anh quay sang nhìn Đức Duy, trầm giọng:

"Đức Duy, cậu muốn khiêu chiến thế nào? Nói luật chơi ra xem sao."

Đức Duy nhếch môi, dường như chỉ chờ có thế:

"Đơn giản thôi! Chúng ta chơi theo thể thức 'Lôi đài sinh tử' – hay gọi nhẹ nhàng là đấu đối kháng 1 vs 1 nối tiếp. Mỗi bên cử ra năm người. Người thắng sẽ ở lại trên sân tiếp tục chiến đấu, bên thua thì phải thay người. Cứ thế cho đến khi bên nào sạch bóng năm người trước thì coi như thua cuộc."

Hình thức này tuy không mới nhưng lại cực kỳ tàn khốc.

Nó là một ván cờ cân não về chiến thuật sắp xếp nhân sự. Nếu một bên có "át chủ bài" cực mạnh, họ có thể quét sạch cả năm đối thủ chỉ trong một lượt. Ngược lại, đối phương có thể dùng chiến thuật "lấy thịt đè người", cử những người có sức bền ra để tiêu hao thể lực của cao thủ bên kia, để dành người mạnh nhất của mình ra sân cuối cùng để "chốt hạ".

Sắp xếp thứ tự ra sân là một nghệ thuật: cho người yếu ra trước để thám thính, hay tung người mạnh ra ngay từ đầu để trấn áp sĩ khí?

Hữu Phúc trầm ngâm suy tư. Cậu biết rõ năng lực của thành viên bên mình, nhưng cái vẻ mặt "nắm chắc phần thắng" của Đức Duy khiến cậu gai người. Luật chơi do đối phương định đoạt, chắc chắn chúng đã chuẩn bị một cái bẫy rất sâu.

Thấy Hữu Phúc vẫn còn phân vân, Đức Duy tiếp tục tung đòn khích tướng, giọng điệu đầy mỉa mai:

"Sao thế? Vẫn còn run à? Cả một rừng bạn học đang đứng xem làm chứng kia kìa. Nếu Câu lạc bộ Việt Võ Đạo cảm thấy không gánh nổi thì cứ dõng dạc nhận mình là lũ hèn nhát một tiếng đi. Tôi hứa sẽ dẫn anh em rút quân ngay lập tức, không làm phiền các người... múa may nữa!"

Tiếng cười rộ lên từ phe Đài Quyền Đạo như những mũi kim đâm vào lòng tự trọng của các võ sinh áo xanh. Không khí trong phòng tập lúc này đã căng đến mức chỉ cần một mồi lửa nhỏ là sẽ nổ tung.

Đám đông hiếu kỳ vây quanh bắt đầu trở nên phấn khích. Trong mắt những kẻ xem náo nhiệt, chuyện đúng sai không quan trọng, quan trọng là phải có "biến" để xem. Tiếng bàn tán, khích bác vang lên không ngớt:

"Là đàn ông thì nhận khiêu chiến đi, có gì đâu mà sợ!"

"Đúng đó, người ta đánh đến tận cửa rồi, không lẽ định làm rùa rút cổ sao?"

"Thế này thì từ mai ai dám đăng ký vào Việt Võ Đạo nữa, chắc kéo nhau qua Đài Quyền Đạo hết cho rồi."

"Chiến đi! Ngại gì vết bẩn!"

Hữu Phúc đứng giữa vòng vây, mồ hôi rịn ra trên trán. Cậu thừa hiểu cái giá của việc đặt cược này lớn đến mức nào. Với một câu lạc bộ võ thuật, phòng huấn luyện không chỉ là nơi tập luyện, mà còn là bộ mặt, là linh hồn. Thành tích rực rỡ của Việt Võ Đạo năm qua có đóng góp không nhỏ từ điều kiện cơ sở vật chất vượt trội ở đây. Nếu thua, không chỉ là mất chỗ tập, mà là mất luôn cả danh dự đã dày công xây dựng.

Đúng lúc Hữu Phúc đang ở thế cưỡi hổ khó xuống, thì một tiếng "Rầm" vang dội cắt ngang không khí ồn ào. Cửa phòng huấn luyện bị một lực mạnh bạo đạp văng ra. Bốn bóng người – hai nam, hai nữ – hiên ngang bước vào.

Một giọng nữ lanh lảnh nhưng đầy uy lực vang lên, rót thẳng vào tai tất cả mọi người:

"Ai bảo Việt Võ Đạo không dám chấp nhận khiêu chiến? Xưa nay chúng tôi chưa bao giờ biết sợ hai chữ 'thất bại' là gì!"

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía cửa. Dẫn đầu là một cô gái với mái tóc đuôi ngựa buộc cao, từng bước đi đều toát ra vẻ tự tin và mạnh mẽ. Cô khoác trên mình bộ võ phục xanh dương đặc trưng, thắt lưng đeo đai vàng, tư thái hiên ngang như một nữ tướng.

Đó chính là Thảo Nguyên – "đóa hồng gai" nổi danh của Đại học Kinh tế Sài Thành, đồng thời là Hội phó của Câu lạc bộ Việt Võ Đạo.

"Thảo Nguyên, Hội trưởng! Cuối cùng hai người cũng tới rồi!" Hữu Phúc thở phào như trút được gánh nặng, vội vàng tiến lên đón.

Kỳ Phong đứng trong góc, đôi mắt nheo lại quan sát. Trong bốn người mới đến, có hai gương mặt quen thuộc: Thảo Nguyên và Ngọc Loan. Hai cô nàng hôm nay đều diện võ phục, mang theo chút mạnh mẽ khác hẳn vẻ nữ sinh thường ngày.

Đi cùng họ là hai nam sinh. Một người mặc võ phục xanh, thắt hồng đai (đai đỏ) – cấp bậc cao nhất trong hệ thống môn sinh. Người còn lại chỉ mặc bộ đồ thể thao bình thường nhưng ánh mắt sắc sảo, lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh.

"Huấn luyện viên, anh vất vả rồi. Vừa nhận được tin bọn Đài Quyền Đạo định giở trò 'đánh úp', em đã lập tức đi gọi Hội trưởng đến ngay." Thảo Nguyên nói, ánh mắt đầy áy náy nhìn Hữu Phúc.

"Đến là tốt rồi, có người quyết định giúp anh là tốt rồi." Hữu Phúc lau mồ hôi.

Thảo Nguyên quay sang phía Đức Duy, ánh mắt sắc như dao: "Còn quyết định gì nữa? Đương nhiên là chấp nhận! Chúng ta sẽ đánh bại bọn họ ngay tại đây."

Lúc này, chàng trai đeo hồng đai mới bước lên, đặt tay lên vai Thảo Nguyên như muốn trấn an:

"Thảo Nguyên, em đừng nóng nảy quá. Bọn họ dám đem quân đến tận đây chắc chắn đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng ta cần phải suy tính thêm."

Đây chính là Mạnh Tường – Hội trưởng của Câu lạc bộ Việt Võ Đạo. Với chiều cao trên 1m80, thân hình rắn rỏi như tạc tượng cùng gương mặt điển trai nam tính, sự xuất hiện của anh ta lập tức khiến đám đông nữ sinh ồ lên. Tiếng hò reo, gọi tên Mạnh Tường vang lên rộn rã như thể anh ta là một ngôi sao hạng A vừa bước xuống thảm đỏ.

"Hội trưởng, có anh ở đây, chẳng lẽ chúng ta còn sợ thua sao?" Thảo Nguyên bĩu môi, dường như rất tin tưởng vào thực lực của đàn anh.

Mạnh Tường nhẹ nhàng lắc đầu, tiếng thở dài của anh mang theo chút tâm tư:

"Năm nay anh đã là sinh viên năm cuối rồi, không thể mãi làm tấm lá chắn cho câu lạc bộ được. Việt Võ Đạo muốn lớn mạnh, các em phải học cách tự mình đối mặt với bão táp."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!