Quyền 1

Chương 99. Tuấn An vs Kỳ Phong

Chương 99. Tuấn An vs Kỳ Phong

Chương 99. Tuấn An vs Kỳ Phong

Tác giả: gakobitmiss

Đúng như Mạnh Tường đã dự đoán, trận đấu trên sân hoàn toàn là một màn trình diễn đơn độc.

Cao thủ đeo mặt nạ di chuyển nhẹ nhàng, linh hoạt như một bóng ma, hóa giải mọi đòn tấn công đầy tâm huyết của Thảo Nguyên một cách đầy nghệ thuật. Quyền pháp của hắn trông có vẻ đơn giản, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự biến hóa khôn lường, không thể nào nắm bắt được. Hắn như một bóng cây đại thụ, đứng vững vàng giữa cơn bão, cứ mỗi lần Thảo Nguyên lộ ra một sơ hở dù là nhỏ nhất, hắn đều lập tức tung đòn trúng đích.

Tỉ số nhảy lên chóng mặt: 3-0, 6-0, và rất nhanh chóng đã là 9-0.

Cho đến khi tiếng còi kết thúc vang lên, Thảo Nguyên vẫn không thể một lần chạm được vào người đối thủ, chứ đừng nói đến việc ghi điểm danh dự.

Trên sàn đấu, Thảo Nguyên đứng thở hồng hộc, khuôn mặt cô thất thần, đôi mắt hiện rõ vẻ ngơ ngác không tin vào sự thật. Cô đã dốc hết toàn lực, đã dùng đến những kỹ thuật tâm đắc nhất, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước đối thủ này.

Chỉ khi thực sự đối diện trực tiếp trên sàn đấu, cô mới thấm thía cái cảm giác bất lực đến tột cùng. Đối thủ trước mặt dường như nắm rõ mọi hành động của cô ngay từ khi nó còn là ý định. Mỗi bước né tránh, mỗi lần dịch chuyển của hắn đều nương theo đúng nhịp điệu tấn công của cô như một bản hòa tấu đã được tập luyện từ trước.

Cô có cảm giác mình không phải đang thi đấu, mà giống như một đứa trẻ đang bị người lớn đùa bỡn trong lòng bàn tay.

"Trận đấu thứ năm kết thúc! Người chiến thắng là đại diện của Đài Quyền Đạo, Cao thủ Đai đen Lục đẳng bí ẩn!". Mỹ Đình cầm micro, hưng phấn tuyên bố.

Giọng nói của cô vang vọng khắp nhà thi đấu. So với những trận đấu căng thẳng trước đó, cô cảm thấy trận này thú vị hơn nhiều. Đặc biệt là khả năng né tránh xuất thần như trong những bộ phim hành động của người đeo mặt nạ đã khiến tất cả những ai chứng kiến đều phải sáng mắt.

Từ đầu buổi giao lưu đến giờ, chưa có một tuyển thủ nào thể hiện được kỹ năng thượng thừa như vậy. Mỹ Đình thầm quyết định lát nữa sẽ cắt riêng những đoạn phim này để biên tập lại, đăng lên trang mạng xã hội của trường, chắc chắn nó sẽ tạo nên một cơn sốt.

Khán giả vây xem cũng bị thực lực của cao thủ thần bí làm cho chấn kinh. Thực lực của Thảo Nguyên vốn không hề yếu; trong trận đấu với Song Toàn trước đó, cô đã chứng minh tốc độ và kỹ thuật của mình không thua kém bất kỳ ai. Vậy mà ở trận này, cô hoàn toàn bị nghiền ép về mọi mặt.

Thảo Nguyên ủ rũ bước xuống sàn đấu. Các thành viên Việt Võ Đạo vội vàng vây quanh hỏi thăm, ai cũng thấy được thất bại trắng tay vừa rồi là một đòn đả kích rất lớn đối với cô.

"Thảo Nguyên, cậu không sao chứ?". Ngọc Loan lo lắng nắm tay bạn.

Thảo Nguyên không nói gì, chỉ lặng lẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn còn chút thất thần.

Hội trưởng Mạnh Tường bước đến, đặt tay lên vai cô an ủi: "Thảo Nguyên, đừng quá thất vọng. Võ kỹ của đối thủ đã đạt đến đẳng cấp cực cao, vượt xa các thành viên khác. Hơn nữa... anh nhận ra hắn ta sử dụng hẳn không phải là Đài Quyền Đạo."

"Thật sao anh?". Thảo Nguyên ngẩng lên hỏi, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng nhỏ nhoi.

Hai câu lạc bộ vốn đã không vừa mắt nhau từ lâu, việc để thua 9-0 trước đối thủ truyền kiếp là một nỗi nhục khó nuốt trôi đối với cô. Nếu đối thủ không dùng võ công của Đài Quyền Đạo để thắng, lòng cô sẽ thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

"Em không để ý sao? Từ đầu đến cuối, hắn ta hoàn toàn không sử dụng chân để tấn công, mà chỉ dùng quyền." Mạnh Tường giải thích.

Nghe đến đây, mọi người mới giật mình nhận ra. Đặc trưng của Đài Quyền Đạo chính là những đòn đá uy lực chiếm đến 70-80% lối đánh. Một cao thủ Đai đen Lục đẳng thi đấu mà không dùng bất kỳ đòn chân nào là điều cực kỳ hiếm thấy, thậm chí là vô lý.

Thảo Nguyên lúc này mới sực tỉnh. Nãy giờ vì quá cuốn vào nhịp độ của đối thủ và sự ức chế khi không đánh trúng, cô đã bỏ qua chi tiết quan trọng này.

"Vậy... anh có nhận ra hắn ta sử dụng môn võ gì không?". Thảo Nguyên tò mò.

Mạnh Tường trầm ngâm hồi lâu rồi lắc đầu: "Cái này vẫn chưa thể kết luận được. Lúc đấu với em, có lẽ hắn vẫn chưa tung ra toàn bộ thực lực. Các đòn đánh đều quá đơn giản, dứt khoát đến mức khó lòng phân biệt được thuộc hệ phái nào. Hắn chỉ đang dùng những kiến thức cơ bản nhất để thắng em mà thôi."

"Chưa xuất hết toàn lực?". Thảo Nguyên kinh ngạc lặp lại lời của hội trưởng.

Cô cảm thấy đối thủ vừa rồi hoàn toàn nắm thóp mọi động tác của mình, như thể hắn đang nhìn thấu tương lai vậy. Một kẻ đáng sợ như thế mà vẫn còn chưa bộc lộ hết khả năng sao?

Mạnh Tường nheo mắt, gật đầu: "Chúng ta tiếp tục theo dõi xem. Thực lực của Tuấn An không yếu, em ấy hẳn có thể khiến hắn phải lộ ra môn võ thuật thực sự mà mình đang sử dụng."

Trong lúc hai người đang bàn tán, Tuấn An đã mặc xong đồ bảo hộ và bước vào giữa sàn đấu.

Kỳ Phong giấu sau chiếc mặt nạ, tập trung quan sát thiếu niên này. Nếu như những gì cậu nghe lén được lúc trước không lầm, thì Tuấn An chính là đệ tử Nội môn của Việt Võ Đạo, người nắm giữ những bí mật thực sự của môn phái này. Mục đích chính khiến Kỳ Phong quyết định ở lại tham gia buổi giao lưu chính là để thăm dò xem "Việt Võ Đạo chân chính" thần kỳ đến mức nào.

Hai lần Hữu Phúc sử dụng Bí kỹ trước đó diễn ra quá ngắn ngủi. Hiện tại, khi trực tiếp đối kháng, Kỳ Phong hy vọng có thể bức thiếu niên này sử dụng Bí kỹ để cậu có thể quan sát và cảm thụ ở khoảng cách gần nhất.

"Trận đấu thứ sáu của ngày hôm nay sẽ là cuộc đối đầu giữa Cao thủ thần bí Đai đen Lục đẳng của Đài Quyền Đạo và thiếu niên thiên tài mang Đai Đỏ Vàng của Việt Võ Đạo, Tuấn An!"

"Cả hai đều là những khách mời đặc biệt và là những người có đẳng cấp cao nhất hiện tại của mỗi bên. Hãy cùng chờ đón xem ai sẽ là người chiến thắng nhé!" – Mỹ Đình hâm nóng bầu không khí bằng giọng nói đầy năng lượng.

Nét mặt của Hội trưởng Đài Quyền Đạo, Trọng Tùng, lúc này đã giãn ra hẳn. Thực lực của cao thủ vượt xa dự liệu của hắn. Chỉ cần đánh bại được nốt thiếu niên này, Việt Võ Đạo xem như "trắng tay" trong buổi thi đấu hôm nay.

"Mời hai tuyển thủ chào nhau."

"Trận đấu bắt đầu!"

Kỳ Phong vẫn duy trì chiến thuật cũ: đứng im chờ đợi. Không phải cậu muốn tỏ ra ngạo mạn, mà thực tế là việc đeo mặt nạ khá bất tiện. Nếu vận động quá mạnh hoặc đột ngột, chiếc mặt nạ rất dễ bị rơi ra, làm lộ danh tính.

Hơn nữa, với sự hỗ trợ của các xúc tu tâm trí và Siêu thính giác, Kỳ Phong thậm chí không cần dùng mắt vẫn có thể né tránh hoàn hảo. Bán kính mười mét quanh người cậu lúc này hiện lên trong đầu như một bản đồ 3D chi tiết đến từng hạt bụi. Hai cái xúc tu vô hình kết nối trực tiếp với hệ thần kinh, giúp phản ứng của cơ thể Kỳ Phong trở nên linh hoạt đến mức đáng sợ, xóa bỏ hoàn toàn độ trễ giữa "ý nghĩ" và "hành động".

Tuấn An thi triển thủ thế, ánh mắt bình tĩnh nhưng sắc lạnh. Cậu đã quan sát kỹ trận đấu trước nên không hề có một chút chủ quan nào.

Hai người chăm chú nhìn nhau. Một phút trôi qua, rồi hai phút, không ai nhúc nhích. Khán giả xung quanh nín thở chờ đợi, không khí căng thẳng đến mức tưởng chừng chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể làm nổ tung sân đấu.

Kỳ Phong không muốn ra đòn trước, thói quen từ lúc tập Quyền Anh với Patro hay đối kháng với Trương Đại Long vẫn luôn thiên về phòng thủ phản công.

Kỳ Phong đưa tay ra ngoắc ngoắc, ra hiệu cho Tuấn An tấn công trước. Tuấn An chỉ im lặng lắc đầu, rồi cũng... đưa tay ngoắc lại y hệt.

Khán giả bắt đầu xầm xì. Đánh thì không đánh, cứ đứng nhìn nhau ngoắc tay là ý gì?

"Thằng em này có vẻ cũng thuộc dạng ít nói, hướng nội giống mình?". Kỳ Phong thầm đoán.

Không muốn kéo dài thời gian vô ích, cậu quyết định chủ động thăm dò. Kỳ Phong nắm chặt tay phải, tùy ý bước lên một bước dài, tung ra một cú đấm thẳng vào ngực Tuấn An. Cú đấm không nhanh, cũng không chứa quá nhiều lực, chủ yếu là để xem phản ứng của "thiên tài" Việt Võ Đạo này ra sao.

Đối thủ vừa có động tác, Tuấn An lập tức tập trung tinh thần đến mức cao độ. Hai mắt cậu căng ra, hơi thở bắt đầu thay đổi theo một nhịp điệu đặc biệt, nhịp tim dần chậm lại để duy trì sự tĩnh lặng tuyệt đối. Trong trạng thái này, mọi động tác của Kỳ Phong trong mắt Tuấn An như bị kéo chậm lại gấp đôi.

Tuấn An khẽ nghiêng người sang trái một bước, dự định né tránh cú đấm trực diện.

Nhưng đột nhiên, nắm đấm của đối thủ đang lao tới bỗng chuyển hướng ngay giữa chừng, khóa chặt lấy hướng né của Tuấn An. Thiếu niên vẫn cực kỳ bình tĩnh, lùi thêm một bước dài để thoát khỏi tầm với của cú đấm.

Thông thường, mỗi khi biến đổi hướng tấn công giữa chừng, tính bất ngờ sẽ tăng lên nhưng bù lại, uy lực và tốc độ của đòn đánh sẽ giảm sút đáng kể do quán tính bị phá vỡ. Vì thế, rất ít võ sư có thể liên tục biến hướng mà vẫn giữ được hiệu quả sát thương.

Thế nhưng, nắm đấm của người đeo mặt nạ này hoàn toàn phá vỡ mọi quy luật võ học thông thường. Nó mang theo vẻ "phản phác quy chân", thiên biến vạn hóa đến mức dù Tuấn An có né tránh thế nào, cậu vẫn cảm thấy mình bị khóa chặt trong quỹ đạo của nó. Lực đạo được vận dụng xảo diệu đến không tưởng; dù biến hướng bao nhiêu lần, tốc độ tấn công vẫn giữ nguyên như lúc ban đầu.

Tuấn An có cảm giác mình như một chú khỉ con đang nằm gọn trong lòng bàn tay Phật Tổ, dù cố gắng giãy dụa thế nào cũng không thể thoát ra được.

“Làm sao trên đời lại có một thứ võ kỹ quái dị như vậy?”. Cậu kinh hãi nghĩ thầm.

Cũng may, tốc độ ra đòn của đối thủ chưa vượt khỏi khả năng nhận thức của Tuấn An. Cậu quyết định: nếu không thể né, vậy thì dùng đòn để hóa giải.

Hít sâu một hơi, Tuấn An điều động toàn bộ lực lượng vào cánh tay phải, chính thức phát động Bí kỹ. Cậu cực nhanh đưa tay lên định gạt phăng đòn tấn công của đối thủ, sau đó sẽ là một quyền phản công sấm sét ngay giữa ngực đối phương.

Mọi thay đổi nhỏ nhất trên người Tuấn An đều không thoát khỏi cảm nhận của xúc tu vô hình. Ngay khi thiếu niên thay đổi hơi thở, nhịp tim chậm lại để tích tụ lực lượng, Kỳ Phong đã nhận ra ngay lập tức:

“Cậu ta đang sử dụng Bí kỹ!”

Tốc độ ra đòn lần này của Tuấn An nhanh hơn Hữu Phúc rất nhiều. Thông qua các xúc tu tâm trí, Kỳ Phong cảm nhận được từng thớ cơ trên cánh tay thiếu niên gồng lên, một nguồn lực lượng mạnh mẽ bùng nổ vượt xa giới hạn của cơ thể người bình thường.

Kỳ Phong không dại gì trực tiếp va chạm với luồng sức mạnh đó. Cậu một lần nữa biến hướng tay phải, lách qua lớp phòng thủ của Tuấn An bằng một góc độ không tưởng, đánh thẳng vào mạng sườn đối thủ.

Tuấn An không ngờ đối thủ vẫn còn có thể chuyển hướng đòn đánh thêm một lần nữa. Ở khoảng cách này, cậu không còn đường lui, chỉ đành mặc kệ phòng thủ, dồn toàn lực tiến lên theo kiểu "lấy thương đổi thương", đấm thẳng vào ngực Kỳ Phong.

Kỳ Phong biết rõ uy lực từ cú đấm Bí kỹ này. Nếu bị trúng đích, bộ đồ bảo hộ cũng chưa chắc bảo vệ được xương sườn của cậu. Ngay lập tức, não bộ cậu đưa ra chỉ thị với tốc độ gấp nghìn lần người thường. Chỉ lệnh truyền qua xúc tu với vận tốc ánh sáng đến phần hông; thân thể cậu xoay người cực nhanh, lách qua nắm đấm của thiếu niên trong gang tấc.

"Bốp!"

Cú đấm của Kỳ Phong trúng đích, trong khi nắm đấm của Tuấn An chỉ có thể lướt qua lớp áo của cậu vài milimet.

Mạnh Tường đứng bên cạnh lập tức ra hiệu đòn tấn công hiệu quả.

Cao thủ đeo mặt nạ được + 1 điểm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!