Quyền 1

Chương 35. Đề phòng

Chương 35. Đề phòng

Chương 35. Đề phòng

Tác giả: gakobitmiss

Về đến phòng trọ, Kỳ Phong đóng chặt cửa phòng, ngó đầu ra ngoài cửa sổ quan sát.

Siêu Thị Giác kích hoạt!

Trong tầm mắt không có điều gì khả nghi.

Siêu Thính Giác kích hoạt.

Tất cả âm thanh xung quanh cậu đều trở nên rõ ràng: tiếng người nói chuyện, tiếng tivi, tiếng điện thoại, tiếng động vật… Cậu cố gắng từ trong mớ âm thanh hỗn độn đó chắt lọc ra bất kỳ nội dung nào đáng ngờ. Bỗng nhiên, một tiếng xè xè của bộ đàm gây cho cậu sự chú ý.

"Báo cáo, vị thường dân kia đã quay trở về phòng trọ."

"Tiếp tục bảo vệ đối tượng, đề phòng tội phạm quay trở lại. Nếu phát hiện kẻ hiềm nghi, lập tức áp dụng bạo lực bắt giữ."

"Vâng thưa chỉ huy."

Từ hướng âm thanh truyền đến, Kỳ Phong có thể xác định nó phát ra từ một con hẻm gần phòng trọ. Dù cậu đã kịp thời tránh thoát John, nhưng có vẻ cảnh sát bằng cách nào đó đã phát hiện ra cậu chính là người bị hắn theo dõi.

"Động tác thật nhanh."

Sự việc chỉ vừa xảy ra mà thôi, thế mà họ đã xác định được cậu, thậm chí phái người giám sát và bảo vệ ngay lập tức.

"Thế mà cứ tưởng mình đã cẩn thận lắm rồi chứ."

Cậu thầm nghĩ, có thể khi mình theo dõi John chạy trốn đã bị camera an ninh ở đâu đó ghi lại được. Tuy nhiên, không thể trách Kỳ Phong được vì lúc đó tình thế quá cấp bách, cậu không kịp tính toán sâu xa đến vậy.

May mà từ khi có siêu năng lực, Kỳ Phong không biểu hiện ra quá nhiều điểm khác thường. Các năng lực cậu có được chủ yếu là tăng cường giác quan, thuộc về ẩn tính, người ngoài rất khó nhận thấy bằng mắt thường. Ngay cả xúc tu vô hình mọc ra từ trên trán cũng chỉ có một mình cậu thấy được. Chỉ cần không có hành động nào quá kỳ quái, cảnh sát sẽ chỉ nghĩ cậu là một người dân bình thường vô tình bị cuốn vào rắc rối.

Còn về tên áo đen, cậu cảm giác rằng nếu lúc đó không giấu mình đi mà để hắn tiếp cận, rất có thể bản thân đã gặp phải nguy hiểm chết người. Lượng thông tin hiện tại quá ít, Kỳ Phong cũng chỉ có thể suy đoán như vậy dựa trên trực giác.

Nhớ lại đối thoại của tên áo đen với cảnh sát, hắn đã nhắc tới "Tổ Chức" của mình. Vị đội trưởng kia cũng nói đó là một tổ chức chuyên cung cấp vũ khí sinh học cho tội phạm, liên quan đến rất nhiều lực lượng khủng bố quốc tế. Từ thái độ của phía cảnh sát, có thể khẳng định chắc chắn Tổ Chức này là phe phản diện.

"Bọn họ tìm đến mình làm gì? Có phải liên quan đến con Kỳ Nhông quái dị tối hôm đó không?"

Kỳ Phong thở dài, cảm nhận gánh nặng đè lên vai.

"Mình đã vướng vào một rắc rối lớn rồi đây."

Trước mắt, dưới sự bảo vệ của cảnh sát, cậu có thể tạm thời an toàn. Nhưng Kỳ Phong hiểu rõ mình đang nắm giữ bí mật lớn, cậu không dám chắc cảnh sát sẽ mãi bảo vệ mình theo cách này. Một ngày nào đó, nếu họ biết cậu sở hữu siêu năng lực, thái độ của họ có thể sẽ thay đổi hoàn toàn.

"Mình cần phải tìm cách tự bảo vệ mình."

Tuy có năng lực vượt trội, nhưng đây là thời đại của vũ khí nóng. Dù phản xạ có nhanh đến đâu, cơ thể bằng xương bằng thịt của cậu cũng không thể chống lại súng đạn, hay loại vũ khí công nghệ cao như cây bút bắn phi châm của tên áo đen kia.

"Mình cần tìm một thứ gì đó để phòng thân, một thứ có thể phát huy tối đa ưu điểm của bản thân."

Phòng thân thường có hai cách: một là bị động phòng ngự, hai là chủ động phản kháng. Bị động phòng ngự có nhiều phương hướng như tăng khả năng phát hiện kẻ thù từ xa, tăng khả năng lẩn tránh, chạy trốn hoặc tăng cường độ bền bỉ của cơ thể. Trước mắt, Kỳ Phong có thể khai thác tận dụng tối đa siêu năng lực hiện có để rèn luyện những khía cạnh này.

Còn về việc chủ động phản kháng trong trường hợp nguy cấp, sau khi suy đi tính lại, cậu thấy tốt nhất là phải chuẩn bị một loại vũ khí tầm xa có tính bí mật cao. Lịch sử nhân loại đã chứng minh sự ưu việt của vũ khí tầm xa so với các loại cận chiến.

"Hay là mua súng? Oài, đừng mơ mộng."

Việt Quốc kiểm soát vũ khí nóng rất nghiêm ngặt, cậu không có con đường để mua, mà nếu có thì cũng không dám đụng vào. Hơn hai mươi năm sinh sống như một công dân lương thiện, tuân thủ pháp luật, hay giúp đỡ người già và trẻ nhỏ, Kỳ Phong thực sự không có lá gan để lén lút mang một khẩu súng bên mình.

Kỳ Phong tiếp tục trầm tư suy nghĩ về phương án tự vệ.

"Hay là mua một cây cung hoặc nỏ?"

Nhưng rồi cậu nhanh chóng lắc đầu tự phủ định. Cung nỏ quá cồng kềnh, thiếu tính bí mật. Cậu không thể mỗi ngày đều vác một cái ba lô to đùng chứa một cây cung hay nỏ bên trong, dù là loại lắp ghép thì việc tháo lắp cũng quá phiền phức và mất thời gian trong tình huống khẩn cấp.

"Tốt nhất là một loại vũ khí tầm xa nhỏ gọn, tính sát thương vừa đủ, dễ sử dụng và phải tuyệt đối an toàn để qua mặt sự giám sát của cảnh sát."

Kỳ Phong thử lên mạng tìm kiếm. Hầu hết các vấn đề cơ bản trên thế giới này đều có thể tìm thấy giải pháp trên Internet. Bỗng nhiên, một món đồ xuất hiện trên màn hình khiến cậu chú ý: Ná cao su.

Đây không phải loại ná bằng chạc cây gỗ mà cậu hay dùng hồi bé để bắn chim, mà là loại làm bằng kim loại công nghệ mới, sử dụng bi sắt làm đạn. Kích thước của nó cực kỳ nhỏ gọn, gồm một khung hợp kim chữ Y chỉ cao khoảng 12cm, rộng 8cm và dày 2cm. Dây cao su là loại bản rộng dày dặn, bền bỉ.

"Đạn là bi sắt đường kính từ 6 đến 12mm... Lực sát thương cực cao trong khoảng 10-20m, tầm bắn tối đa lên tới 30m."

Kỳ Phong đọc kỹ phần giới thiệu. Loại ná này thường dùng để săn chim, thỏ. Giá bán online chỉ khoảng 200 ngàn đồng. Dưới phần mô tả còn có dòng khuyến cáo: "Không dùng tại nơi đông người, không được dùng để gây sát thương cho người và tài sản!"

"Rất khả thi!". Kỳ Phong lẩm bẩm. Cậu cảm thấy ná cao su cực kỳ phù hợp với yêu cầu: nhỏ gọn, tiện lợi, không phải vũ khí cấm, và quan trọng nhất là chỉ cần luyện tập một thời gian ngắn, với các giác quan siêu phàm của mình, độ chính xác chắc chắn sẽ rất đáng gờm.

Đang định chốt đơn, một dòng quảng cáo bỗng xuất hiện ở góc màn hình. "Ná cao su cao cấp chuyên dụng đi săn, hàng nhập khẩu!"

Cậu bị hấp dẫn, không tự chủ được mà bấm vào xem. Đây là phiên bản nâng cấp hoàn toàn: làm bằng hợp kim không gỉ siêu nhẹ, có hỗ trợ kính ngắm và cả ống nước đo độ cân bằng. Tốc độ đạn bay có thể đạt tới 76m/s, bằng khoảng 1/4 tốc độ âm thanh.

Bộ phụ kiện đi kèm còn ấn tượng hơn: túi đeo hông, đèn laser định vị, bao tay bảo hộ, trợ lực cổ tay... Đặc biệt, loại này còn có bộ phụ kiện săn cá với mũi tên thép chuyên dụng và dây câu. Đầu mũi tên thép có lỗ móc để cài vào đế nạp đạn, khi bắn ra sẽ kéo theo dây câu, đầu mũi tên có ngạnh ngược để găm chặt vào mục tiêu.

Kỳ Phong nuốt một ngụm nước bọt. Cậu không ngờ trên mạng lại bán loại "đồ chơi" đáng sợ đến thế. Bi sắt bắn vào mô mềm đã đủ để gây chấn thương nghiêm trọng, còn mũi tên thép kia thì có lực xuyên thấu cực mạnh. Ở châu Âu, nhiều thợ săn rất chuộng loại này vì nó hoạt động êm ái, an toàn và dễ mang theo hơn súng rất nhiều.

Cậu liếc nhìn giá: nguyên bộ cả phụ kiện là một triệu đồng, giao hàng hỏa tốc trong vòng hai giờ tại Sài Thành.

"Móa, mắc quá!"

Trong túi cậu hiện chỉ còn vài triệu tiền tạm ứng từ Chủ quản Hoàng. Tiền dạy gia sư và tiền lương làm thêm đều chưa có, công việc bồi luyện quyền Anh thì tuần sau mới bắt đầu. Tuy nhiên, hình ảnh người đàn ông áo đen dễ dàng hạ gục sáu cảnh sát ngầm hiện lên trong đầu khiến Kỳ Phong rùng mình.

Cậu cắn răng, quyết đoán bấm đặt hàng. Vì đã khuya nên đơn hàng sẽ được giao vào sáng mai.

"An toàn là trên hết. Có chuẩn bị vẫn hơn là tay không tất sắt."

Để chuẩn bị tâm lý, cậu tiếp tục xem các video hướng dẫn kỹ thuật bắn.

"Cầm ná ngang 90 độ, đặt ống ngắm thẳng tầm mắt, dùng ống nước cân bằng điều chỉnh... Đặt đạn ngay chính giữa, kéo dây vuông góc, ngắm sao cho hai dây cao su trùng nhau rồi buông tay."

Có vẻ như không hề khó. Với siêu năng lực điều khiển cơ thể và thị giác vượt trội, Kỳ Phong tin rằng mình sẽ sớm làm chủ được "món đồ chơi" chết người này. Cậu tắt máy tính, nằm xuống giường nhưng đôi mắt vẫn thao láo nhìn trần nhà, chờ đợi món vũ khí đầu tiên trong sự nghiệp "siêu anh hùng" bất đắc dĩ của mình.

Sáng Chủ nhật, bầu trời Sài Thành phủ một lớp mây xám xịt, báo hiệu một ngày không mấy nắng ráo. Dù là ngày nghỉ, Kỳ Phong vẫn phải có mặt tại công ty để tham gia buổi họp triển khai sự kiện quan trọng nhất trong tháng.

Thứ ba tuần sau, một sự kiện đua xe tầm cỡ chào mừng huyền thoại Alexandro Patro đến Việt Quốc sẽ chính thức diễn ra tại Trường đua Đại Việt. Đây là cú bắt tay chiến lược giữa Tập đoàn Lam Thiên và Tập đoàn Bất động sản Tường Ân. Với sự tham gia của hàng loạt tay đua danh tiếng trong khu vực, khối lượng công việc chuẩn bị, từ hậu cần đến quản lý, là cực kỳ khổng lồ.

Trong phòng họp, Thư ký Quang Nhật vẫn giữ phong thái nghiêm túc thường thấy, lần lượt phân phó nhiệm vụ cho từng bộ phận.

Kỳ Phong ngồi ở một góc, cảm thấy mình giống như một "vị khách mời" hơn là nhân viên. Cậu không có tên trong danh sách phân công cụ thể nào, nhiệm vụ duy nhất vẫn chỉ là hộ tống và học tập cùng Patro. Ngược lại, những nhân viên mới khác không được an nhàn như thế. Để rèn luyện đội ngũ kế cận, Lam Thiên đã dồn vô số việc vặt vãnh lên vai họ. Tuy vất vả, nhưng nhờ sự chỉ bảo tỉ mỉ của các tiền bối, ai nấy đều hăng hái lạ thường.

Đây là lần đầu tiên Kỳ Phong tham dự một cuộc họp đầy đủ thế này. Thường ngày cậu chỉ xoay quanh Chủ quản Hoàng, Hoàng Quân hoặc Patro, nên ngoài Đỗ Mỹ Linh ra, cậu gần như chẳng biết tên ai trong số đồng nghiệp cùng lứa.

Khẽ liếc sang bên cạnh, cậu thấy Mỹ Linh vẫn trong bộ đồng phục công sở chuẩn mực, cặp kính cận dày cộp và vẻ mặt chăm chú ghi chép. Có vẻ như giống cậu, tình trạng kinh tế của cô gái này cũng chẳng khá khẩm gì, nhìn qua là biết thuộc nhóm "con nhà nghèo vượt khó".

Tại Lam Thiên, thời trang công sở không khác gì một sàn diễn. Những bộ vest cắt may tinh xảo, những chiếc váy thanh lịch hay phong cách quý phái tràn ngập khắp nơi. Giữa một rừng trai xinh gái đẹp ấy, Kỳ Phong và Đỗ Mỹ Linh hiện lên như hai nốt nhạc trầm lạc điệu, bình thường đến mức nhạt nhòa.

Nổi bật nhất trong hàng ngũ nhân viên mới là hai cái tên đang được kỳ vọng rất lớn: Alex Khoa và Lê Ánh Ngọc.

Alex Khoa là một Việt kiều Mỹ, sở hữu ngoại hình cao ráo, điển trai và bằng tốt nghiệp từ một đại học danh tiếng tại Hoa Kỳ. Dù tiếng Việt còn chút ngượng nghịu, nhưng khả năng giao tiếp tiếng Anh và các ngôn ngữ khác của anh ta là vũ khí cực mạnh. Alex được phân về tổ của Chủ quản Hoàng, dưới sự dẫn dắt của Thư ký Tấn, chuyên trách việc tiếp đón các đoàn đua quốc tế.

Ngược lại, Lê Ánh Ngọc lại là niềm tự hào của "phái thực lực" trong nước. Tốt nghiệp loại giỏi Đại học Ngoại Thương, sở hữu bảng thành tích sinh viên dày đặc và kinh nghiệm thực tập tại các tập đoàn đa quốc gia. Ánh Ngọc không chỉ giỏi giang mà còn rất xinh đẹp với gu ăn mặc thời thượng. Cô được phân làm việc cùng Trợ lý Kim – cánh tay phải của Tổng Thư ký Quang Nhật, phụ trách toàn bộ mảng sự kiện và hậu cần.

Chỉ qua vài ngày, ranh giới giữa hai nhóm nhân viên mới đã hình thành rõ rệt. Mười người tổ Chủ quản Hoàng lấy Alex Khoa làm đại diện, đối đầu với mười người tổ Thư ký Quang Nhật dưới sự dẫn đầu của Ánh Ngọc (trong đó có Mỹ Linh). Kỳ Phong, một lần nữa, trở thành "vị tộc trưởng đơn độc" – thành viên thứ hai mươi mốt nằm ngoài mọi phe phái.

Chủ quản Hoàng dù là đại biểu của phái thủ cựu, nhưng lần này lại tỏ ra rất phối hợp với Quang Nhật. Có lẽ sự hiện diện của thiếu gia Hoàng Quân đã khiến con cáo già này biết cách kìm chế. Ông ta rất thông minh, biết lúc nào cần nhúng tay trục lợi, lúc nào cần phải "thành thật" để giữ ghế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!