Chương 04. Săn mồi
Tác giả: gakobitmiss
Kỳ Phong hoàn toàn không biết mình đã rơi vào tầm ngắm. Con hẻm này thưa thớt bóng đèn, lại gần các khu công trường bỏ trống, vốn là nơi có an ninh không mấy tốt đẹp.
Bất chợt, một ánh chớp sáng lòa rạch đôi bóng tối. Trong khoảnh khắc ấy, Kỳ Phong nhìn thấy một bóng đen kỳ dị với những xúc tu tung bay đang đổ xuống từ trên cao, in hằn lên mặt đường phía trước.
"Cái quái gì vậy?"
Phản xạ sinh tồn trỗi dậy, Kỳ Phong nghiêng người sang một bên theo bản năng. Bóng đen sượt qua vai cậu trong gang tấc. Nếu không nhờ ánh chớp vừa rồi làm lộ diện kẻ tấn công, hẳn cậu đã bị nó vồ trúng ngay từ đầu.
Tập kích thất bại, sinh vật kia rơi xuống mặt đất, lăn lông lốc mấy vòng trước khi dừng lại. Nó bò dậy ngay lập tức, nhe răng đe dọa. Dù đối thủ to lớn hơn mình nhiều lần, nó vẫn toát ra sự hung hãn tột độ.
Không để Kỳ Phong kịp định thần, bốn cái xúc tu trên đầu nó bắn ra, ghim chặt vào vách tường hai bên. Lấy cơ thể làm dây cung, nó bật mạnh về phía cậu với tốc độ kinh người.
Lần này, khoảng cách quá gần. Kỳ Phong không kịp né, chỉ biết đưa tay phải lên che mặt.
Chát!
Sinh vật nọ bám chặt lấy cánh tay cậu. Chín cái xúc tu nhanh chóng quấn vòng quanh, những sợi lông tơ li ti đâm sâu vào lớp da thịt. Một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc vào cơ thể khiến Kỳ Phong bắt đầu cảm thấy tê dại.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Kỳ Phong kinh hãi nhìn rõ thứ đang bám lấy mình. Một con Kỳ Nhông quái dị với lớp da trơn nhẵn đang bám chặt lấy tay phải của Kỳ Phong. Những cái xúc tu trên đầu nó tựa như xúc tu bạch tuộc nhưng lại lan ra nhanh chóng như rễ cây, điên cuồng xâm chiếm làn da, bò rộng ra khắp cánh tay cậu.
Kỳ Phong hoảng hốt tột độ. Trong đời mình, cậu chưa từng đối mặt với thứ sinh vật nào ghê tởm và phi lý đến thế. Cảm giác tê dại bắt đầu lan sâu vào từng thớ cơ, lan từ cổ tay lên đến bắp tay, khiến các dây thần kinh vận động của cậu biểu đình. Tín hiệu nguy hiểm liên tục dội về đại não như những hồi chuông cảnh báo tử thần, kích thích bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ từ trong cơn kinh hoàng tột độ.
“Phải làm gì đây?”
“Bình tĩnh! Phải thật bình tĩnh!”
Dù liên tục tự nhủ phải giữ lý trí, nhưng hơi thở của Kỳ Phong đã trở nên dồn dập, nhịp tim tăng vọt lên mức báo động khiến lồng ngực cậu đau thắt. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng cái không khí ẩm xì của đêm dông. Đây là phản ứng "chiến hay chạy" (fight or flight) vốn đã ăn sâu vào bộ gen của con người khi đứng trước lằn ranh sinh tử mỏng manh.
“Điểm yếu! Đúng rồi, bất cứ sinh vật nào cũng phải có điểm yếu!” Một ý nghĩ lóe lên như tia chớp xé toạc màn sương mù của sự sợ hãi trong đầu cậu.
Kỳ Phong nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng răng rắc, dùng bàn tay trái còn lại chộp lấy phần bụng của con quái vật. Một cảm giác mềm nhũn, dai dẳng và dính nhớp đến buồn nôn truyền đến từ lòng bàn tay. Cậu dùng hết sức bình sinh, móng tay bấu mạnh vào khối thịt lùng bùng đó, muốn xé toạc nó ra khỏi cơ thể mình trước khi nó kịp cắm rễ sâu hơn.
Bị tấn công bất ngờ vào phần thân mềm yếu, con Kỳ Nhông phát ra những tiếng khè khè chói tai, nghe như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Những sợi lông tơ đang điên cuồng lan tỏa bỗng chốc khựng lại do chấn động. Ngay lập tức, một cái xúc tu của nó tách khỏi cánh tay phải, vút lên không trung như một ngọn roi dài, quất thẳng về phía tay trái đang bóp chặt nó với một tốc độ kinh hồn.
“Đáng lẽ không nên xắn tay áo...” Kỳ Phong hối hận muộn màng khi nhìn thấy làn da trần trụi của mình chính là con đường ngắn nhất cho kẻ thù.
Nếu lớp vải sơ mi còn che phủ, sinh vật kia đã không thể trực tiếp tiếp xúc và gây tê liệt nhanh đến vậy.
Ngay khi cái xúc tu quấn lấy tay trái, Kỳ Phong cảm thấy như có một luồng điện cao thế chạy qua, các khớp ngón tay trở nên cứng ngắc và mất cảm giác. Nhưng một sự may mắn kỳ lạ đã xảy ra: chính dòng điện co thắt này lại khiến các bó cơ của cậu bị khóa chặt trong tư thế gập, vô tình giúp bàn tay cậu bóp chặt lấy con quái vật như một chiếc gọng kìm bằng thép không thể phá vỡ.
“Chết tiệt!”
Nhìn thấy cả hai tay mình dần mất đi quyền kiểm soát, Kỳ Phong rơi vào tuyệt vọng cùng cực. Cậu như một con mồi bị nhện bủa vây bằng tơ điện. Không để cậu kịp phản ứng thêm, một cái xúc tu khác từ đầu nó từ từ vươn ra, nhắm thẳng về phía trán cậu – nơi tập trung những huyệt đạo nhạy cảm và gần với não bộ nhất.
“Nó sẽ giết mình sao?”
“Cuộc đời mình sẽ kết thúc bởi một khối thịt nhầy nhụa này ư?”
Mềm nhũn? Nhầy nhụa? Đúng rồi! Nếu tay không dùng được thì dùng răng!
Trong giây phút sinh tử, Kỳ Phong không còn thời gian để sợ hãi hay ghê tởm. Bản năng nguyên thủy của giống loài đã chỉ dẫn cho cậu. Cậu há to miệng, rụt lưỡi lại để tránh tổn thương và hung ác cắn mạnh vào cái vòi xúc tu đang lao tới trán mình.
Phập!
Cảm giác dai nhách và đàn hồi như cao su của lớp biểu bì sinh vật ngoài hành tinh khiến hàm răng cậu đau nhức. Kỳ Phong nghiến chặt hàm, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và sức lực của cơ cổ để nhai nghiến, cắn thật sâu vào lõi của cái xúc tu đang phát sáng đó.
“Reeeez!!!”
Con Kỳ Nhông quái dị rít lên một tiếng đau đớn xé lòng, âm thanh cao vút xuyên thấu cả màn mưa. Dòng điện tê dại đột ngột biến mất khi sự tập trung của nó bị phá vỡ. Lực hút từ các xúc tu và bốn chân của nó nới lỏng ra trong chốc lát. Chỉ chờ có thế, Kỳ Phong nhả miệng, rồi dùng tay trái vẫn còn đang co quắp ném mạnh con quái vật vào bức tường gạch cũ nát.
Con Kỳ Nhông đập mạnh vào tường phát ra tiếng bạch, nhưng ngay lập tức những xúc tu linh hoạt đã giúp nó lấy lại thăng bằng và bám trụ lại như một con nhện. Đôi mắt nhỏ ti hí của nó giờ đây chuyển sang một sắc đỏ sậm của sự căm phẫn.
Thân thể nửa trong suốt của nó bắt đầu rung lên bần bật, tạo ra những âm thanh rung động trầm thấp khiến không khí xung quanh như dao động. Một luồng ánh sáng hồng rực rỡ hiện lên từ bên trong cơ thể quái đản. Các xúc tu trên đầu cũng phát sáng đồng bộ, bên trong lấp loáng những tia điện màu đỏ đậm đang cuộn xoáy điên cuồng, tích tụ một lượng năng lượng khổng lồ.
Chết tiệt! Nó định tung tuyệt chiêu!
Kỳ Phong nuốt khan một ngụm nước bọt, cổ họng nóng rát. Linh tính mách bảo nếu trúng phải đòn này, cậu sẽ không còn cơ hội để hối hận. Cậu quay đầu, dùng hết sức lực còn lại chạy chối chết về phía lối ra của con hẻm, đôi chân loạng choạng trên nền đất trơn trượt.
Bốn chân của con Kỳ Nhông hút chặt vào mặt tường, tám cái xúc tu bắn ra tám phía tạo thành một lực căng cực lớn như một cánh cung đang được kéo đại điểm. Cái xúc tu thứ chín ở chính giữa đỉnh đầu nó tích tụ toàn bộ tia điện đỏ rực, sáng chói cả một góc hẻm, ngắm thẳng vào bóng lưng của Kỳ Phong.
Vút!!
Con Kỳ Nhông lao đi như một mũi tên ánh sáng. Đúng lúc Kỳ Phong ngoái đầu lại nhìn trong cơn tuyệt vọng, nó đã chỉ còn cách trán cậu vài centimet. Cái xúc tu thứ chín rực tia lửa điện đã cận kề trong gang tấc.
Đúng lúc đó, một tia sét từ tầng mây đen đặc phía trên, bị thu hút bởi luồng điện từ của sinh vật, đã giáng xuống con hẻm với một uy lực khủng khiếp.
Thời gian như ngưng đọng trong một khoảnh khắc vô tận. Tia sét cực đại xé toạc không trung, tạo ra một luồng áp suất cực lớn làm giãn nở không gian xung quanh. Con Kỳ Nhông với ánh sáng hồng rực rỡ và dòng điện đỏ rực vô tình trở thành một cột thu lôi hoàn hảo nhất giữa trời dông.
Tất cả diễn ra trong một phần triệu giây. Ngay khi xúc tu chạm vào trán Kỳ Phong, tạo thành một mạch dẫn hoàn chỉnh, tia sét cũng đánh trúng con Kỳ Nhông.
Ánh sáng hồng trên người nó lập tức bị màu trắng xanh rực rỡ của thiên lôi nuốt chửng. Dòng điện hàng triệu vôn chạy dọc qua cơ thể nhỏ bé, đốt cháy lớp da dẻo dai thành một lớp vỏ than đen kịt, bốc mùi khét lẹt của chất hữu cơ bị thiêu sống. Nhưng dòng điện khổng lồ không dừng lại; nó theo cái xúc tu đang chạm vào trán Kỳ Phong mà truyền thẳng vào hệ thần kinh của cậu.
Cả người Kỳ Phong cứng đờ như bị hóa đá, toàn bộ cơ bắp co rút đến mức cực hạn. Ý thức cậu lập tức rơi vào một khoảng không trắng xóa, đôi mắt trắng dã vô hồn khi mọi dây thần kinh đều bị quá tải bởi năng lượng sấm sét.
Oanh!
Tiếng sấm nổ vang rền như hàng ngàn trái bom phát nổ cùng lúc, làm rung chuyển mặt đất và các cửa kính gần đó. Tia sét tiêu tán, để lại những vệt sáng lờ mờ trong võng mạc. Con Kỳ Nhông cháy đen như một cục than rơi bộp xuống mặt Kỳ Phong, lực va chạm khiến cả hai cùng văng ra xa, rơi tõm vào giữa đống rác thải hôi thối ở cuối hẻm.
Kỳ Phong nằm bất động, ngực không còn phập phồng, hoàn toàn mất đi tri giác. Con Kỳ Nhông nằm cạnh cậu trông như một mẩu gỗ cháy xém vô hại. Thế nhưng, trong sự im lặng đáng sợ đó, lớp vỏ đen kịt bắt đầu nứt ra từng đạo vết rạn sắc lẹm. Một đoàn chất lỏng màu hồng lợt, nhớp nháp và óng ánh bắt đầu rút ra khỏi cái xác khô héo.
Nó vẫn chưa chết hoàn toàn. Dù hình hài giờ đây chỉ còn bằng một phần ba lúc trước, nhỏ thó và mỏng manh như một giọt nước, nhưng nó vẫn mang theo ý chí sinh tồn mãnh liệt. Đoàn chất lỏng hồng nhạt ấy rung động yếu ớt, chầm chậm bò lên làn da tái nhợt của Kỳ Phong.
Nó kéo dài thân thể như một sợi tơ, lần mò theo hơi ấm mỏng manh còn sót lại ở lỗ mũi, rồi chui tọt vào bên trong cơ thể chàng trai đang bất tỉnh. Một sự cộng sinh kỳ diệu bắt đầu diễn ra trong bóng tối.
Trời tối đen như mực, che giấu đi trận chiến kinh hoàng vừa diễn ra.
Tí tách.
Những hạt mưa đầu tiên của mùa dông cuối cùng cũng rơi xuống, mỗi lúc một dày hơn, như muốn gột rửa những dấu vết cháy sém và mùi khét đang lẩn khuất trong con hẻm vắng lặng.
0 Bình luận