“...Caliban.”
Dowd cất giọng run rẩy trong khi đưa một tay vuốt mặt mình.
Tay còn lại, thứ đang run lẩy bẩy như thể mắc bệnh Parkinson, đang lủng lẳng sợi dây mà Thánh Nữ vừa giao phó cho cậu.
Trong đầu cậu, những câu nói vừa rồi đang liên tục phát đi phát lại.
-T-hi thoảng, x-xin anh hãy đeo cái này vào tay và d-dắt tôi đi d-dạo nhé!
-…
-Ý, ý tôi là, t-thường x-xuyên tham gia những h-hoạt động như vậy r-rất quan trọng cho sức khỏe của anh! X-Xin hãy giữ gìn sức khỏe! Đ-Đừng để phải chịu những vết thương không đáng có nhé! T-Tạm biệt!
Cậu nhớ lại cảnh cô đã thốt ra những lời đó với một sự xấu hổ tột độ như thế nào.
Sau khi hồi tưởng xong, một giọng nói ngập tràn sự ghê tởm chính bản thân mình phát ra từ miệng cậu khi cậu hỏi,
“…Rốt cuộc thì tôi đã làm cái quái gì trước khi mất trí nhớ vậy?”
[…]
‘Ừm…’
‘Nếu bây giờ mình nói thật cho cậu ta biết, thì chắc chắn cậu ta sẽ nghĩ đến chuyện tự sát mất, tốt nhất là mình cứ thực hiện quyền được giữ im lặng vậy.’
[…Rất nhiều chuyện đấy…]
“Để tóm tắt những gì tôi vừa nghe được…”
Cậu nói với hai bàn tay ôm lấy mặt.
“Tôi đính hôn với một Ứng viên Anh Hùng thiên tài, người được cả vạn dân trên khắp lục địa ngưỡng mộ. Nhưng không chỉ vậy, tôi còn dắt một Thánh Nữ đi loanh quanh, người mà toàn bộ tín đồ của Thánh Quốc đang tôn kính, bằng một cái dây xích cho chó?”
[…]
“…Và chắc hẳn chúng tôi đã làm chuyện đó khá nhiều lần thì cô ấy mới tự gọi mình là thú cưng hay gì gì đó của tôi chứ.”
[…]
‘Thật ra, nghe xong mấy chuyện đó thì…ừ…cũng ra gì và này nọ đấy…’
‘Một trong hai người còn nói dối cậu ta, nhưng chung quy lại thì cũng chỉ là gieo nhân nào gặt quả nấy thôi.’
‘Bây giờ mình mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của những rắc rối mà thằng ranh này đã gây ra từ trước đến giờ…’
“…Thế này chẳng phải bị tính là ngoại tình rồi còn gì?”
[Ta đã bảo cậu từ trước rồi, cậu không nên cứ thế mà tin hết mấy lời của những người phụ nữ xung quanh cậu nói.]
Câu hỏi của Dowd, gần giống như một tiếng rên rỉ, được đáp lại bằng một tiếng thở dài cùng lời khuyên từ Caliban.
Đương nhiên, phần lớn những gì Thánh Nữ nói là sự thật, nhưng mối quan hệ của họ chưa thân thiết đến mức cô sẽ chủ động yêu cầu cậu dắt cô ‘đi dạo’.
Nếu nói đúng hơn, thì giống như cô đang lợi dụng việc cậu mất trí nhớ để thực hiện một âm mưu nào đó hơn.
‘…Khoan đã.’
Caliban đột nhiên nảy ra một suy nghĩ ớn lạnh, khiến anh sởn cả da gà.
‘Mới chỉ hai ngày từ khi thằng này mất trí nhớ, thế mà đã có hai người phụ nữ lao đến rồi, mỗi người lại cố gắng ‘nhào nặn’ cậu ta theo một kiểu cách riêng của họ rồi.’
‘Mà hai người này lại còn là thuộc dạng ít bị ám ảnh với cậu ta hơn so với những người khác rồi đấy…’
‘Với số lượng và đội hình của tất cả những người phụ nữ xung quanh tên này, đây chắc chắn mới chỉ là khởi đầu thôi…!’
‘…Mới mở màn đã có hôn thê với thú cưng rồi, tiếp theo sẽ là cái mẹ gì xuất hiện nữa đây?’
Trong khi Caliban còn đang rùng mình trước suy nghĩ đó, Dowd đột nhiên đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi. Gương mặt cậu cho thấy cậu dường như đã đưa ra một quyết tâm nào đó.
“Anh Caliban.”
[Ừ?]
“Tôi nghĩ tôi cần phải tự mình đi kiểm tra.”
[Kiểm tra cái gì?]
“Xem liệu còn có những người mà tôi đang duy trì mối quan hệ với họ, mặc dù tôi đã có hôn thê rồi hay không.”
[…]
“Chắc chắn là tôi không thể mất trí đến mức đó đâu. Dù tôi đã làm một chuyện như vậy với Thánh Nữ rồi, thì cũng không thể nào có thêm những người khác giống như cô ấy nữa, nhưng…”
[…Sao cậu không nghĩ kỹ lại trước đã?]
Caliban tuyệt đối không thể khuyến khích cậu làm chuyện đó.
Bởi vì những gì cậu vừa trải qua mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi.
Hai người cậu gặp là những người ngây thơ và vô hại nhất trong số tất cả bọn họ rồi.
Nếu cậu mà đi gặp những người khác thì ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra với cậu cơ chứ.
Nghĩ vậy, Caliban định lên tiếng phản đối.
Nhưng ngay sau đó, anh lại ngậm miệng ngay tức khắc.
Còn lý do tại sao anh làm vậy ư…
‘…Ừ thì, nghiệp của nó cả thôi.’
Dù cậu có không đi tìm họ đi nữa, thì khả năng cao là họ cũng sẽ tự tìm đến cậu mà thôi.
Vì đằng nào sớm muộn gì cậu cũng biết, vậy ngăn cản cậu thì có ý nghĩa gì?
[Không, bỏ đi. Thế cậu định gặp ai trước?]
“…Ai cơ? Anh hỏi ai là sao. Anh toàn hỏi câu lạ thật đấy.”
[Hả?]
“Tôi định tập hợp tất cả bọn họ lại rồi hỏi xem liệu tôi có lỡ động chạm đến ai kh—”
[…Này, này, này. Đợi đã.]
‘Đúng là chuyện đó sớm muộn gì cũng xảy ra thật…’
‘Nhưng làm thế này chẳng khác gì tự sát cả! Không thể để tên điên này tự lao đầu vào chỗ chết như thế được!’
***
Trên thế giới này, có những người trời sinh đã định sẵn là không bao giờ có thể hòa hợp với nhau, bất kể thế nào đi chăng nữa.
Ví dụ điển hình nhất chính là những người đang ngồi cùng nhau ở đây.
“…”
“…”
Eleanor và Tể tướng Sullivan nhìn chằm chằm lẫn nhau.
Nếu ánh mắt của họ có thể biến thành thứ gì đó hữu hình, thì tia lửa chắc chắn đã bắn tung tóe khắp nơi rồi. Sự thù địch thuần túy được pha lẫn trong ánh nhìn của cả hai thực sự rất đáng sợ.
“…Xem ra cô đã rộng lượng chấp nhận lời mời của tôi, Tiểu thư Tristan.”
Tể tướng Sullivan mở lời bằng một giọng điệu lạnh lùng.
“Nếu cô cố tình chống đối, thì tôi đã cho người mang cô tới đây bằng vũ lực rồi.”
“Gia tộc Tristan hiểu rất rõ ý nghĩa của phép lịch sự, nghĩa vụ và quy tắc, thưa Tể tướng.”
Eleanor đáp lại bằng một giọng đầy vẻ mỉa mai.
“Dĩ nhiên, tôi cũng có thể hiểu rằng những khái niệm đó là thứ xa lạ đối với một kẻ chỉ biết chém giết những ai chống đối mình rồi cố tỏ ra bản thân mình là vĩ đại hơn những kẻ khác.”
“…”
Dù cô không chỉ đích danh người mình đang nói đến là ai, nhưng bản thân câu nói đó cũng đã quá rõ ràng rồi.
Nhờ vậy, những người hầu cận và thị nữ đứng gần đó đều mang vẻ mặt như chỉ muốn chết quách đi cho xong.
Phải đứng gần hai trong số những người phụ nữ quyền lực nhất Đế Quốc đang gầm gừ với nhau, như thể bọn họ đã sẵn sàng ăn tươi nuốt sống đối phương bất cứ lúc nào, chắc chắn sẽ khiến bất cứ ai cũng phải lạnh sống lưng.
Dù trước đó những người tùy tùng đã nghe nói về mối quan hệ giữa Công tước Tristan và Tể tướng vốn không hề tốt đẹp, nhưng việc tận mắt chứng kiến họ trao đổi những lời độc địa ở chốn riêng tư thế này càng làm cho sự thật đó trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“…Vì chúng ta không ở một vị thế hay một mối quan hệ thích hợp để nói chuyện phiếm với nhau, nên ta hãy đi thẳng vào vấn đề đi.”
Và, nói một cách khác…
“Là về Tử tước Campbell, Tiểu thư Tristan. Hẳn là cô cũng đã đoán ra rồi, nên cô mới bước vào văn phòng của ta mà không có chút do dự.”
Đó là một sự thật gây chấn động theo nhiều nghĩa.
Sự tồn tại một người đàn ông có thể khiến hai người phụ nữ này hợp tác với nhau, dù chỉ trong chốc lát.
“…Chúng ta hẳn đã đi đến cùng một kết luận. Dù sao thì cô cũng không phải loại người thiếu lý trí, cũng không phải kẻ thiếu trí tuệ để đưa ra một suy luận như vậy, Tiểu thư Tristan.”
Khi Sullivan cất giọng bình thản nói như vậy, Eleanor khẽ gật đầu với vẻ mặt vô cảm.
“…Sau khi rà soát toàn bộ các tài liệu, tôi đã biết rằng những ‘nạn nhân’ của Bạch Quỷ sẽ bị giam giữ trong một Thế Giới Ảo Ảnh do chính thực thể đó tạo ra. Và mọi can thiệp từ bên ngoài đều hoàn toàn vô nghĩa.”
Chính vì vậy, ngay cả những lực lượng tinh nhuệ của Elfante cũng đang bất lực, không thể can thiệp vào một vấn đề như này.
“…”
“…”
Eleanor và Sullivan nhìn nhau trong sự lặng im.
Có lẽ cả hai người đều đang nghĩ đến cùng một điều.
Nếu một tồn tại cấp độ Ác Quỷ thực sự bắt đầu thi triển sức mạnh của chúng, thì thứ duy nhất có thể đối đầu với chúng chỉ có thể là những thực thể cấp Seraphim hoặc…
Một Ác Quỷ khác.
“…Thật đáng tiếc khi phải nói điều này, nhưng…”
Sullivan tiếp tục với giọng điệu sắc lạnh.
“Hiện tại, ‘chỉ một mình tôi’ thì không thể làm gì để cứu cậu ấy cả, tôi…”
Giọng nói của cô nhỏ dần trong chốc lát.
Rồi cô từ từ nhắm đôi mắt mình lại.
Biểu cảm ấy giống như cô đang bị những ký ức xưa cũ nhấn chìm, như đang hồi tưởng về một ‘ai đó’ từ rất lâu trước đây.
Chìm đắm trong sự hoài niệm, đó chính là bầu không khí mà cô tỏa ra.
“…Có một số ràng buộc, cô hiểu chứ.”
“…”
“Khả năng sử dụng ‘thực thể’ bên trong tôi đang bị hạn chế rất nhiều. Đặc biệt là khi có liên quan đến cậu ấy.”
Eleanor khẽ cau mày.
Một lần nữa, người phụ nữ kia lại nói ra những điều khó hiểu.
Bản thân Eleanor không quan tâm nếu người phụ nữ kia nói những thứ gì đó chỉ mình cô ta hiểu.
Nhưng việc cô ta liên tục lôi kéo Dowd vào những chuyện như vậy, những chuyện mà cô hoàn toàn không hề hay biết, điều đó khiến trái tim cô bị nhuốm bởi một sắc màu mang tên khó chịu.
Và có lẽ chính vì vậy mà câu nói tiếp theo của cô lại bật ra một cách đột ngột.
“…Nếu cô đang hy vọng nhận được một lời hứa hợp tác để sử dụng ‘Mảnh Vỡ Ác Quỷ’ hay bất cứ thứ gì đó bên trong tôi, thì—”
“Không phải.”
Sullivan cắt ngang lời Eleanor bằng một nụ cười sắc lẹm.
“Thứ bên trong cô không chỉ đơn thuần là một ‘Ác Quỷ’, Tiểu thư Tristan.”
“…Ý cô là gì?”
“Người ta chỉ gộp chung nó lại và gọi là Quỷ Xám hay gì gì đó… nhưng ngay cả trong số các Ác Quỷ, thực thể ấy vẫn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Và chính vì vậy tôi mới đưa ra lời đề nghị này với cô.”
“...”
“Bởi vì ngoài cô ra thì không còn ai làm được việc này nữa.”
“…Tôi không quan tâm mấy chuyện đó.”
Sau khi im lặng lắng nghe Tể tướng Sullivan nói một lúc, Eleanor ngắt lời cô ta.
“Cứ nói cho tôi phần quan trọng đi.”
Đôi mắt đỏ rực, trong veo của cô đối diện với đôi mắt vàng kim của người phụ nữ kia.
“Nếu tôi hợp tác với cô, chúng ta có thể cứu Dowd không?”
“Có thể, Tiểu thư Tristan. Nhưng cô có thể sẽ phải bỏ mạng trong quá trình đó.”
“Vậy tôi phải làm gì?”
Sau khi nghe câu trả lời không vương chút do dự nào, Sullivan khẽ bật cười.
“…Sẽ khôn ngoan hơn nếu cô do dự một chút đấy.”
“Chuyện này liên quan đến Dowd. Mạo hiểm cái mạng này vì điều đó thì cũng chả có gì to tát với tôi.”
Đúng như lời cô nói, trong giọng điệu ấy không hề có một sự quyết tâm to lớn nào cả.
Cô chỉ nói một cách bình thản, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời này.
Như thể, vì người đàn ông đó, cô có thể dễ dàng hi sinh cả cái mạng sống của mình mà không cần phải suy nghĩ.
“…”
Sullivan khẽ cúi đầu rồi nhắm mắt lại.
‘…Cô ta trước giờ vẫn luôn như vậy. Mà thật ra là, cô ta luôn luôn như thế.’
Trong mọi tình huống mà cô ‘từng chứng kiến’, thứ tình cảm mà người phụ nữ kia mang theo luôn luôn không bao giờ đổi thay, bất kể cô ta có rơi vào hoàn cảnh nào đi chăng nữa.
Dù có phải đối mặt với tai họa nào, dù có phải đưa ra sự lựa chọn nào, dù hành động cô phải làm có mang tính hủy diệt đến đâu…
Mọi hành động của Eleanor và Quỷ Xám chỉ luôn hướng đến một người duy nhất.
Tất tần tật mọi thứ đều là vì Dowd Campbell.
Bất chấp hậu quả sẽ ra sao.
“…Dù rằng mọi thứ chỉ xuất phát từ lòng tham của cô ta…”
Tuy nhiên, với vị trí có thể nhìn thấy ‘kết cục’ của những hành động đó, Sullivan chỉ có thể nói đến như vậy.
“…Cô nói gì cơ?”
“Không có gì.”
Khi Eleanor cất giọng khó hiểu, Sullivan chỉ đáp lại một cách thản nhiên rồi nhìn thẳng vào Eleanor.
“Trước khi tôi giải thích chi tiết về phương pháp này, tôi có một điều bắt buộc phải hỏi cô.”
Biểu cảm nghiêm nghị của Sullivan khiến Eleanor cũng trở nên căng thẳng.
Dù không biết câu hỏi sắp tới là gì, nhưng nhìn vào bầu không khí, cô biết chắc rằng nó sẽ không phải là một chuyện tầm phào—
“Tư thế mãnh liệt, táo bạo và phấn khích nhất mà cô từng làm cùng Tử tước Campbell là gì?”
“…Hả?”
“Tôi đang hỏi theo nghĩa tình dục ấy. Xét đến cái tính rụt rè của cô thì tôi đoán chuyện này khó có khả năng xảy ra, nhưng cô đã bao giờ lên giường với cậu ấy chưa—”
Nghe được câu hỏi không thể ngờ tới đó, Eleanor lộ ra vẻ mặt sững sờ, một biểu cảm hiếm khi xuất hiện trên gương mặt cô.
“C-C-C-Cô đ-đ-đang nói cái quái gì vậy?!”
“Phản ứng như vậy tức là chưa nhỉ. Thế thì may quá xá rồi.”
Sullivan vẫn giữ nguyên vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc đến đáng sợ của mình mà tiếp tục nói.
“Dù sao thì nếu cô đã làm cái chuyện mà ngay cả tôi còn chưa được làm, thì tôi sẽ giết cô ngay lập tức.”
“…”
“Bởi vì tôi muốn trở thành người đầu tiên của cậu ấy.”
‘Ra vậy…’
‘Hóa ra là Dowd chưa từng lên giường với ai, kể cả Tể tướng…’
Kiến thức của cô về Dowd lại được mở mang thêm.
“À, đó chỉ là suy nghĩ cá nhân của tôi thôi, nhưng bên cạnh đó…”
Bất chấp việc vừa đưa ra một tuyên bố như vậy, Sullivan vẫn tiếp tục nói mà không hề chớp mắt, trước khi đối mặt với một Eleanor đang ngơ ngác tột cùng.
“Thật sự là rất may mắn khi cô chưa làm chuyện ấy, Tiểu thư Tristan.”
“…”
“Nếu cô mà lẳng lơ đúng như cái cơ thể ba vòng hoàn chỉnh kia của mình, và động cái tay thon dài đó vào cậu ấy từ trước, thì phương pháp này sẽ hoàn toàn không thể—”
“…Tể tướng Sullivan.”
Eleanor xoa xoa thái dương, nơi bắt đầu giật giật do một cơn đau đầu.
Bình thường thì cô mới là người khiến kẻ khác phải xoa xoa thái dương, nên đây là lần đầu tiên cô trải nghiệm cảm giác đó, và có vẻ như cô đã gặp được một kỳ phùng địch thủ của bản thân rồi.
“Làm ơn, tôi cầu xin cô đấy, cô hãy giải thích theo cách mà tôi có thể hiểu được với.”
Câu nói ấy mang theo một sự chân thành hiếm thấy ở cô.
4 Bình luận