WN

Chương 110: Lấy độc trị độc (1)

Chương 110: Lấy độc trị độc (1)

Tatiana khẽ vuốt sợi dây chuyền trước ngực.

Trước mắt cô là thân thể của Alan, toàn thân bị những xúc tu cắm chặt vào, quằn quại không ngừng. Từ sợi dây chuyền, một luồng ánh sáng xanh ngọc rọi ra, khiến những xúc tu ấy càng lúc càng co giật dữ dội hơn.

Cô nghe thấy âm thanh vọng lên từ đáy biển sâu. Một giọng nói tà ác thì thầm bên tai cô.

‘Chỉ cần… thêm một chút nữa thôi…’

Sẽ không mất bao lâu trước khi thực thể mà cô phụng sự được triệu hồi lên.

Nghĩ vậy, Tatiana hít sâu một hơi, thúc đẩy ‘nghi thức’ tiến triển nhanh hơn.

Xét việc cô đã ban cho tên kia thêm một ngày, hành động của cô lúc này chẳng khác nào là đánh lén từ phía sau, hoàn toàn khiến đối phương không kịp trở tay.

Nhưng…

‘…Nếu mình không làm đến mức này…’

Cô không chắc mình có thể giết chết người đàn ông đó một cách triệt để hay không.

Dù cô rất ghét phải thừa nhận, Dowd Campbell là một tên sở hữu năng lực rất đỗi quái dị.

Ngay cả khi ông ta không trực tiếp nhắm đến việc giết Dowd, tên đấy vẫn đã giao chiến và đánh bại Vương Tử.

Xét về sức mạnh, ông là một trong những ‘Kẻ Được Chọn’ hùng mạnh nhất, những cá thể ưu tú nhất trong đám Tín Đồ Thờ Quỷ.

Rất ít kẻ có thể đối đầu trực diện với ông ta mà giành chiến thắng.

[Yô, Tông Đồ ơi.]

“…”

Thế nhưng…

Người ta hay nói thế nào nhỉ? Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới?

Một kẻ gần như chắc chắn có thể ngang tài ngang sức với Vương Tử trong một trận đấu tay đôi, giờ đây lại đang chủ động liên lạc với cô.

Tatiana mở to mắt một cách khó khăn, nhìn về phía màn hình hiện ra bên cạnh.

Người đàn ông trong màn hình đeo đầy thứ đồ trang sức lòe loẹt. Bề ngoài hắn toát lên mùi của bọn lắm tiền nhiều của, nhưng Tatiana là người hiểu rõ bản chất thật của hắn nên cô không khỏi bật cười khinh miệt trước lớp ngụy trang nông cạn của tên đó.

[Trông ngươi chật vật quá nhỉ? Cần ta giúp không?]

Giọng điệu của hắn nhẹ tênh, đầy vẻ cợt nhả.

Cô có thể cảm nhận rất rõ sự khinh thường trong mắt hắn khi nhìn nhận những nỗ lực tuyệt vọng của cô trong việc tiến hành nghi thức.

Như thể hắn đang tự hỏi vì sao cô lại dốc nhiều sức lực đến thế cho một công việc vô nghĩa.

“…”

Thế nhưng, thay vì nổi giận, Tatiana im lặng.

Ngay cả Nhà Tiên Tri cũng từng thừa nhận hắn là ‘người tồi tệ nhất thế gian’.

Một kẻ phản diện đến mức khiến cả Nhà Tiên Tri, người đang mơ mộng về sự hồi sinh của các Ác Quỷ và sự diệt vong của thế giới, cũng phải kinh ngạc.

Đó chính là độ ‘ác ý’ và ‘nghiệp báo’ chất chứa trong con người này.

Nói cách khác…

Hắn là một tồn tại có sức mạnh không tưởng, đến mức mà hắn vẫn có thể sống nhăn răng mà không phải gánh chịu bất kỳ quả báo nào, dù mang trên mình tất cả những tội lỗi ấy.

Kẻ sử dụng Nguyền Ngôn mạnh nhất trong lịch sử.

Là thủ phạm khiến Vương Tử lang thang suốt hàng thế kỷ, mang theo gánh nặng của cả một vương quốc.

“…Có chuyện gì không, Talker?”

[Nah, chỉ là tin nhắn từ chủ nhân thôi.]

Người đàn ông mang tên Talker cười toe toét đáp lại.

[Chủ nhân bảo là nếu ngươi muốn bày mấy trò chơi nho nhỏ của mình thì cứ việc, nhưng đừng có quên mục tiêu ban đầu.]

“…”

[Giết hắn thì cũng được, nhưng bọn ta đâu có đưa cho ngươi cái ‘Phong Ấn’ chỉ để làm mỗi việc đó. Ngươi cũng hiểu rõ mà, đúng không?]

Nghe vậy, Tatiana quay đầu, liếc nhìn Alan.

Trong trường hợp một Ác Quỷ cuồng loạn, vẫn tồn tại một cách để ‘khống chế’ nó tạm thời.

Cách thức ấy chính là thứ cổ vật đang thay thế cho trái tim của người đàn ông này.

Có lẽ nó chỉ dùng được một lần, và ngay cả khi phát huy tác dụng, cũng sẽ không kéo dài được lâu, nhưng…

Nó đủ mạnh để ‘kìm hãm’ Quỷ Xám bên trong Tiểu thư Tristan, ngay cả khi cô ta phát cuồng.

Và Tatiana vẫn nhớ rất rõ lời Nhà Tiên Tri đã nói khi trao nó cho cô.

[Ngươi chỉ cần làm tròn vai là được.]

Talker tiếp tục nói, khóe môi hắn nhếch lên đầy ẩn ý.

[Những việc thực sự quan trọng sẽ do chủ nhân và ta lo liệu. Hiểu chứ?]

Tatiana cắn môi chặt đến rỉ máu.

Nhà Tiên Tri đã căn dặn cô rằng ‘chỉ cần giữ chân người đàn ông đó lại’.

Như thể ngay từ đầu, bọn họ đã mặc định rằng mọi nỗ lực của cô để ‘giết’ tên kia cũng chỉ có thể dẫn đến kết cục tầm thường như vậy.

Rằng Tatiana, Tông Đồ của Biển Ngược, dù có làm gì đi chăng nữa cũng không thể giết nổi người đàn ông ấy.

Cứ như thể là họ rất tin tưởng vào năng lực của tên kia.

“…”

Nhà Tiên Tri coi người đàn ông kia như thể hắn là một sự tồn tại… ‘quan trọng’ đến mức đáng ngờ.

Dù hai bên mới chỉ gặp mặt trực tiếp chưa lâu…

Vậy mà thái độ của Nhà Tiên Tri lại giống như kiểu đã quen biết người đàn ông ấy từ rất lâu rồi.

‘…Lẽ ra phải là mình…’

Đáng lẽ cô mới là người nhận được sự chú ý ấy.

Đáng lẽ cô mới là người giành được độ tín nhiệm đó từ đấng tồn tại kia.

Những suy nghĩ ấy làm loạn lên trong đầu Tatiana, dữ dội như bão tố. Nhưng giọng nói thoát ra từ môi cô vẫn lạnh nhạt đến vô cảm, như thể tất cả những điều đó chẳng hề ảnh hưởng gì.

“Ta rõ rồi, Talker.”

[Ơ kìa, có vậy thôi à? Lâu ngày không gặp, chẳng lẽ chúng ta không thể chào hỏi nhau đàng hoàng—]

“Nếu ngươi còn nói nhảm nữa thì tạm biệt.”

Nói xong, Tatiana kết thúc cuộc gọi.

Gã đàn ông nhố nhăng đó có một thói quen kỳ quái, cứ hễ thấy phụ nữ là hắn ta lại buông lời tán tỉnh. Hắn thực sự định sống đúng với cái vẻ ngoài lố lăng đó của mình sao?

Cô không có thời gian để lãng phí cho những kẻ như vậy.

Tatiana bắt đầu vẽ một Ấn Nguyền lên bàn tay.

Đó là một ma thuật để hiển thị vị trí đã được định sẵn trên một màn hình.

Từ giờ trở đi, những con Kraken bị nguyền, đội tiên phong của Deep Sawn, những kẻ lẽ ra đã phải tấn công và gieo rắc hỗn loạn trong học viện, sẽ—

“…?”

—xuất hiện tại đó. Và chúng đã xuất hiện.

Vấn đề là tất cả đều đã bị nát bấy, biến thành những khối thịt khổng lồ đang trôi lềnh bềnh xung quanh.

Mặt Tatiana lập tức đông cứng.

“…”

‘Chuyện gì đang xảy ra vậy?’

‘Cái đéo gì đang xảy ra thế này?!

Theo lẽ thường, những thực thể đó phải đủ mạnh để dễ dàng phá vỡ hệ thống phòng thủ của học viện.

Ít nhất thì, ở thời điểm hiện tại, không ai trong học viện có thể đủ sức đối phó với chúng một cách dễ dàng như vậy.

Nếu là Kasa Garda thời kỳ đỉnh cao thì còn có thể, nhưng theo mệnh lệnh của Nhà Tiên Tri, bà ta đã bị phế hoàn toàn, toàn bộ tay chân đều đã bị chặt đứt.

‘Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này?’

“…”

May mắn thay, câu hỏi đó nhanh chóng có lời giải đáp.

Không lâu sau khi cô điều chỉnh lại góc quay của màn hình, ánh mắt Tatiana bắt gặp một bóng người đang chạy trên mặt biển.

Khoảnh khắc nhìn thấy thứ khi thức màu xanh lam bao phủ toàn thân kẻ đó, mắt cô mở to.

Cô quá rõ điều đó có nghĩa là gì.

Quỷ khí của Ác Quỷ, thứ tà ác đến mức chỉ có thể xuất hiện khi một Vật Chủ của Quỷ đang ở sát ngưỡng cuồng loạn.

‘…Dowd Campbell.’

‘Tên điên chó chết này…!’

Tatiana nghiến chặt răng.

Đương nhiên cô biết rằng trong học viện này không chỉ có mỗi Tiểu thư Tristan là Vật Chủ của Quỷ.

Nhưng cô không thể tưởng tượng rằng hắn lại dám làm đến mức này.

Chẳng phải mục tiêu của hắn là ‘sống sót’ hay sao?

‘Hắn định dọn dẹp cái mớ hổ lốn này kiểu gì chứ…?!’

Khi ‘Ác Quỷ của Sự Phẫn Nộ’ đã nổi cơn thịnh nộ đến mức đó, thì tỷ lệ sống sót của kẻ đã chọc giận nó gần như là bằng không.

Tuyệt vọng cũng phải có giới hạn chứ. Vậy mà hắn lại dám khiến một Ác Quỷ phát cuồng chỉ để đẩy lùi cuộc tấn công của cô…

‘…Chết tiệt.’

Hành động điên rồ của thằng điên ấy lại đẩy chính cô vào thế khó.

Bởi lẽ, cô cần người đàn ông đó còn sống cho đến khi chính tay cô giết hắn.

Chỉ khi đó, cô mới có thể hoàn thành nhiệm vụ mà Nhà Tiên Tri giao phó. Chỉ khi đó, cô mới có thể chứng minh ‘năng lực’ của mình.

‘…Ngươi đừng có mà chết, Dowd Campbell.’

Tatiana nghiến răng, bắt đầu điều chỉnh Ma Trận đang được hình thành thông qua nghi thức.

Ban đầu, cô dự định triệu hồi các Ma Thú theo thế trận bao vây toàn bộ học viện. Nhưng bây giờ, cô chỉ dồn tất cả bọn chúng về một chỗ duy nhất.

Dù chỉ chậm lại một chút cô cũng phải kìm chân kẻ đó.

‘Phải sống cho đến khi ta giết ngươi!’

…Dẫu Tatiana mơ hồ cảm thấy có gì đó rất không ổn…

Nhưng hiển nhiên, cô không còn lựa chọn nào khác.

***

—chắc là ả ta đang định làm thế.

Và nếu đã vậy, khả năng cao là ả sẽ triệu hồi bọn Ma Thú về phía mà Riru đang tiến đến.

Bởi vì nếu tôi chết trong khoảng thời gian mà cô ta đã ban cho, điều đó đồng nghĩa với việc cô ta đã thất bại trong nhiệm vụ mà Nhà Tiên Tri giao phó.

[ Nhiệm Vụ Chính ]

〖 Tông Đồ của Biển Ngược 〗

[ Còn 15 giờ nữa cho đến sự kiện ‘Đại Quyết Đấu’! ]

[ Trận boss sẽ lập tức diễn ra ngay sau sự kiện nói trên! ]

Bằng chứng là bộ đếm thời gian trên cửa sổ này không hề dừng lại, cũng chẳng có mấy thứ nhảm nhí kiểu ‘tình huống khẩn cấp’ như thường lệ.

Ít nhất thì trong khoảng thời gian này, Tatiana sẽ dốc toàn lực để chặn Riru lại.

Đúng là một pha stonks để đời.

[…Cậu đúng là xảo quyệt thật đấy.]

“…”

[À, ra là vậy. Dù là kẻ địch hay không thì cũng chẳng quan trọng. Chỉ cần là phụ nữ, thế nào cậu cũng muốn giở trò—]

Anh. Câm mồm.

Tôi truyền thẳng những lời đó qua Soul Linker.

“…Đến đây là kết thúc.”

Tôi ngừng các thao tác mô phỏng, kết thúc bài giải thích dài dòng của mình.

Các Chiến Tộc Trưởng xung quanh đều im lặng.

Họ dường như không biết phải phản ứng thế nào trước những gì tôi vừa trình bày.

“Ngươi đúng là một thằng điên chính hiệu, phải không?”

“…”

Có vẻ họ im lặng không phải là vì không biết nói gì, mà vì họ hoàn toàn chết lặng.

Giả định của tôi xem ra là đúng, khi những người còn lại đồng loạt lên tiếng tán thành, hòa lẫn với tiếng hừ mũi và tiếng cười khẩy đầy khó tin của Hatan.

“Xét riêng kế hoạch thì cũng hợp lý đấy.”

“Phải đấy. Hợp lý đến mức khiến ta phải thắc mắc là làm sao một kẻ ngoại quốc như ngươi lại nắm rõ toàn bộ cơ chế vận hành của học viện này, từ A đến Z như vậy. Nhưng…”

Hatan thở dài, nói tiếp.

“Ngươi vừa nói đám Kraken bị thổi bay kia là ‘Đợt Triệu Hồi Đầu Tiên’, đúng không?”

“Đúng thế.”

Như tôi đã nói trước đó, trận Boss Tông Đồ của Biển Ngược là mang hình thức phòng thủ kiểu tháp.

Sau đợt đầu tiên đó, các Ma Thú khác sẽ liên tục được triệu hồi, ùn ùn kéo đến học viện.

“Ừ, ta hiểu là sẽ có mấy con mạnh đến mức còn coi đám vừa nãy như rác sẽ xuất hiện, nhưng mà…”

Giọng Hatan vẫn đầy hoài nghi.

“Ngươi nói sẽ có bao nhiêu người được điều động?”

“Năm.”

Tôi. Iliya. Yuria. Thánh Nữ Lucia. Và Talion.

Eleanor không tham gia. Dù sao thì đối phương chắc chắn đã chuẩn bị ‘đối sách’ cho cô ấy.

Thực ra để cô ấy đứng ngoài còn tốt hơn… Đặc biệt là khi xét đến ‘hậu quả’ sau trận boss.

“…Ý ngươi là năm học viên sẽ chặn toàn bộ đống kia.”

“Vâng.”

“Ngươi đang đùa à? Chỉ với năm người thì làm được cái—”

“Không, không. Ông hiểu sai rồi.”

Tôi lập tức cắt ngang sự nghi ngờ của Hatan.

“Không phải chỉ có năm người. Mà chỉ cần năm người là đủ.”

“…”

Câu trả lời đầy tự tin của tôi khiến căn phòng một lần nữa rơi vào sự im lặng.

[…Giờ thì ta hiểu vì sao Luca lại nói vậy về cậu rồi.]

Giọng Utad phá vỡ khoảng lặng kéo dài.

“Dạ?”

[Thằng nhóc bảo ta để mắt tới cậu. Nó nói là dù cậu có điên hơn cả mấy tên đầu óc không bình thường, nhưng nếu quan sát đủ lâu, ta nhất định sẽ nhận ra điều gì đó.]

“…”

Cậu ta thật sự đi khắp mà nơi nói vậy về tôi à?

“…Vậy ông đã nhận ra điều gì chưa?”

[Chắc chắn rồi. Ta sẽ nói sau.]

Utad nhếch mép cười, rồi tiếp tục.

[Trước mắt thì ta tán thành. Dù sao thì chúng ta cũng đâu có quyền từ chối.]

“Utad. Ngươi nói nghiêm túc đấy à?”

[Ta rất nghiêm túc, Hatan. Ta muốn đặt cược vào chàng trai trẻ liều lĩnh này.]

“…Chậc.”

Hatan tặc lưỡi, gãi đầu.

“Ta chả biết nữa. Ngươi muốn làm gì thì làm.”

Sau đó…

Các Chiến Tộc Trưởng khác cũng lần lượt thể hiện sự đồng thuận, dù là bằng tiếng thở dài hay các kiểu phản ứng khác.

Người duy nhất giữ im lặng đến cuối là Velua, nhưng thì sao chứ?

Ông ta đã thua cược với tôi rồi, nên ông ta vốn chẳng còn quyền lên tiếng.

“Nhưng nếu bọn ta làm theo kế hoạch của ngươi… thì ngươi sẽ làm gì?”

Câu hỏi của Hatan khiến tôi vô thức nhíu mày.

“…Tôi có việc phải làm.”

“Ừ, được thôi. Ta hiểu. Nhưng là việc gì?”

“Tìm cách để sống sót.”

Dù Tatiana có kìm hãm tốc độ của Riru đến đâu đi nữa…

Thì cũng quá rõ là kiểu gì thì Riru cũng đang lao đến với toàn bộ tốc độ chỉ để đập nát đầu tôi.

Tóm lại là tôi cũng phải tìm cách ngăn cô ấy lại.

“…Ờ thì, nói sao nhỉ…”

Tôi trả lời bằng giọng ảm đạm.

“Tôi cần phải chọc tức một người cho đến khi người đấy tức điên lên.”

“…Hả?”

Hatan đáp lại với vẻ mặt khó tin, nhưng…

Tôi nghiêm túc đấy.

Tôi cần một người khác nổi giận không kém gì Riru, không…

Tôi cần một người còn tức giận hơn cả cô ấy, đến mức sẵn sàng phi đến để giết tôi.

Nhật Ký Hệ Thống

[ Mục tiêu ‘Yuria’ đang ngày càng thuần thục trong việc sử dụng Quyền Năng của Ác Quỷ. ]

[ Tỷ lệ dung hợp Giai đoạn 1 của mục tiêu đã đạt 99%. ]

[ Mảnh Vỡ thứ hai của ‘Bạch Quỷ’ sắp xuất hiện. Các sự kiện liên quan đã được cập nhật! ]

Được rồi.

Đến lượt cô đấy, cô nàng ngổ ngáo ạ. [note87784]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
đoạn này main dùng từ 'Punk' là biệt danh main đặt cho Iliya; theo ae từ này dịch như nào nhỉ?
đoạn này main dùng từ 'Punk' là biệt danh main đặt cho Iliya; theo ae từ này dịch như nào nhỉ?