WN

Chương 146: Bài Thi Thực Hành (3)

Chương 146: Bài Thi Thực Hành (3)

Cảnh tượng vừa rồi liên tục phát đi phát lại trong đầu tôi.

‘Ả ta chắc chắn đã nói, “Lâu rồi không gặp”.’

Tôi ngẫm lại những lời cuối cùng mà Tể tướng Sullivan nói với mình.

Không, nghiêm túc đấy, tôi đã gặp ả ở đâu và khi nào cơ chứ? Tôi chẳng thể nhớ ra bất cứ điều gì.

Ít nhất là kể từ khi tôi đến thế giới này, tôi còn chưa từng thấy mặt ả ta, chứ đừng nói đến việc quen biết.

[Hay cậu gặp cô ta lúc còn nhỏ?]

Đột nhiên, những lời như vậy xuất phát từ Soul Linker.

‘Anh nói gì thế?’

[ Kiểu như… cậu từng gặp cô ta trước đây nhưng rồi lại quên béng mất ấy. ]

‘Không đời nào có chuyện đó.’

Sullivan là một trong những nhân vật quan trọng nhất của cốt truyện chính. Nếu tôi từng gặp một người như vậy thì không đời nào tôi lại quên được.

Nhất là khi nó còn liên quan đến những cảm xúc phức tạp như vậy.

‘Mà chờ đã, nghĩ lại thì, ịt bẹ anh.”

‘Anh đang ám chỉ tôi là thằng khốn đến mức không nhớ nổi người phụ nữ mình từng cưa đổ trong quá khứ à?’

[Cậu bị hoang tưởng quá rồi.]

[Nhưng cậu nói cũng đúng đấy chứ.]

Đệt mợ anh luôn.

Mà thực ra, đó cũng là một khả năng.

Có thể tôi thật sự đã gặp ả trong quá khứ rồi và chỉ là tôi không nhớ mà thôi.

Dù sao thì, tôi cũng có một khoảng trống trong ký ức.

Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi đến thế giới của Savior Rising và trở thành Dowd Campbell khi cơ thể gốc được bảy tuổi.

Còn những ký ức trước đó thì…

‘Vì một vài lý do nào đó, mọi ký ức trước năm bảy tuổi của tôi đều khá là mơ hồ.’

[Vậy thì chắc là lúc đó…]

‘Nhưng điều đó cũng không thể xảy ra.’

Theo lời cha tôi nói, lúc đó tôi yếu ớt đến mức khó tin, đến nỗi ông gần như từ bỏ hy vọng vào sự sống sót của tôi.

Không chỉ đơn giản là đau ốm, ông nói rằng tôi gần như ở trạng thái thực vật, cơ thể chỉ còn sống về mặt sinh học.

Tôi chưa bao giờ mở mắt, cũng như là nói năng. Tôi chỉ thoi thóp bám víu vào sự sống. Về cơ bản thì tôi giống như một cục thịt chỉ biết thở.

Dù cha tôi mời bao nhiêu thầy thuốc giỏi, hay dùng bao nhiêu loại thuốc, tình trạng của tôi vẫn không hề cải thiện.

Cho đến năm bảy tuổi, tôi đột ngột hồi phục một cách thần kỳ và có thể cử động được phần nào.

Làm sao tôi có thể tương tác với ai đó khi đang ở trong tình trạng như vậy chứ?

[Cha mẹ cậu hẳn đã vất vả lắm nhỉ.]

‘Cha tôi thì đúng.’

[ Hả? Còn mẹ cậu thì sao?]

Thấy tôi thở dài mà không trả lời, Caliban liền im lặng.

Anh ta có vẻ bất ngờ, nhưng tôi thật sự không muốn nói về người đó.

Phải diễn tả thế nào nhỉ…

Mỗi lần nhắc đến bà, một luồng điện lạnh lẽo lại chạy dọc sống lưng tôi.

Có lẽ là cảm giác giống như kinh hoàng hay sợ hãi nhỉ?

[Nhìn tâm trạng cậu thì có vẻ bà ấy không phải đã chết hay gì… Vậy chuyện gì xảy ra?]

‘Tốt nhất là anh không nên biết thì hơn.’

Tôi day nhẹ thái dương để xua đi những suy nghĩ đó.

“Trò Dowd ơi~? Em đang nghĩ gì mà sâu xa thế~?”

Khi Cô Ophelia, người phụ trách kỳ thi, cất tiếng hỏi, tôi giật mình trở lại thực tại và nhìn cô.

“Em ổn chứ~? Có khó chịu chỗ nào không~?”

“Em không, Cô Ophelia. Em vẫn ổn.”

Tôi cố gắng trả lời với giọng bình thản, khiến Cô Ophelia khẽ nghiêng đầu nhìn tôi.

Có lẽ vì tôi liên tục mất tập trung trong lúc cô đang giải thích về kỳ thi, nên chắc hẳn cô mới lo lắng cho tôi.

“Xin cô hãy tiếp tục giải thích.”

Khi tôi cười gượng và nói vậy, Ophelia dù vẫn nghiêng đầu nhưng tiếp tục nói.

“Thế cô sẽ giải thích lại một lần nữa cho chắc nhé. Trong bài thi công thành, vai trò của Trò Dowd là phòng thủ~ Là sinh viên năm hai, em sẽ cùng hai đồng đội của mình đối đầu với sinh viên năm nhất nha~”

Cô chỉ về phía ngọn núi phía sau học viện, nơi sẽ được dùng làm địa điểm thi.

Nếu lá cờ trên đỉnh núi bị chiếm, thì phe tấn công thắng; Còn nếu giữ được cờ, thì phe phòng thủ thắng.

‘Mình phải thắng.’

Bởi nếu thất bại trong bài thi này, thì mọi nỗ lực trước đó của tôi sẽ trở nên vô nghĩa.

Dù tồn tại biến số mang tên Tể tướng, tôi vẫn phải vượt qua mớ rắc rối này để diện kiến Nữ Hoàng.

Dù sao thì Chương 4 là chương liên quan đến Faenol, có rất nhiều sự kiện xoay quanh cô ấy.

“Em có thể tự do lựa chọn đồng đội, nhưng mà~”

Ophelia nhìn qua nhìn lại giữa đơn đăng ký và tôi.

“Em chắc là sẽ ổn với hai người này chứ~?”

Xét một cách khách quan, đây là một sự lựa chọn khá kỳ lạ.

Seras chỉ là một sinh viên vừa mới chuyển trường đến. Còn Faenol dù có thành tích xuất sắc nhưng mới chỉ là sinh viên năm nhất.

Thông thưởng, trong nhiệm vụ phòng thủ, người ta sẽ lập một đội gồm ba sinh viên giỏi nhất cùng khóa. 

Tuy nhiên, đây là lựa chọn hợp lý nhất trong tình hình hiện tại.

Ngay từ đầu…

Đây không đơn thuần là vấn đề ngăn cản các sinh viên khác.

Nghĩ như vậy, tôi liếc nhìn cái khán đài được dựng tạm gần sườn đồi.

Nơi rõ ràng được xây rất vội, nhưng vẫn toát lên cảm giác rằng… nó được chuẩn bị để tiếp đón một vị khách đặc biệt.

“Em ổn mà, Cô Ophelia.”

Sau khi trả lời như vậy, tôi nhìn về người phụ nữ vàng kim đang bước vào khán đài.

“Với đội hình này, em có thể mang lại một màn trình diễn mãn nhãn”

Nhìn thẳng về phía trước, tôi tiếp tục nói.

“Dù chúng em có phải đối mặt với tình huống nào đi chăng nữa.”

Tôi thật sự tin vào điều đó.

Nếu không…

Đó thực sự sẽ là một thảm họa.

***

Tôi đã nói với Cô Ophelia đầy tự tin như vậy, nhưng…

Thành thật mà nói, tôi vẫn có chút lo lắng.

Cả hai cô gái này đều giống như những quả bom nổ chậm, luôn có khả năng gây ra rắc rối bất cứ lúc nào.

‘Trước hết là cô này...’

Nghĩ vậy, tôi liếc sang Seras từ khóe mắt.

May mắn thay, Quỷ Tím bên trong cô ấy vẫn đang ngủ yên.

Với bản chất của cô ta, tôi đã thực sự lo ngại rằng cô ta có thể nhảy ra đột ngột và quậy tung mọi thứ lên.

“Cô Seras?”

“Anh cần gì, Chủ nh—”

“Cô vừa định gọi tôi là Chủ nhân đấy à?”

Cô phát hoảng lên rồi vội vàng che miệng mình lại.

[Có vẻ cô này không hoàn toàn bình thường đâu.]

Tôi cũng nghĩ vậy.

Tại sao cô ta lại thành ra thế này chứ? Thật biết cách khiến người ta bất an mà.

“Anh cần gì, ừm… Tiền bối Dowd?”

“Cô có thể canh giữ một trong những lối vào này được không?”

Tôi chỉ vào một trong hai con đường được vạch ra trên bản đồ.

Tổng cộng có hai lối vào. Faenol sẽ đảm nhận một lối, còn Seras sẽ phụ trách lối còn lại. Còn tôi, sẽ là người trấn thủ điểm cuối cùng, nơi lá cờ được đặt.

“Anh đang yêu cầu một sinh viên Khoa Thần học đi chiến đấu một mình sao?”

Faenol nghiêng đầu nhận xét.

Theo quan điểm của cô ấy, việc giao nhiệm vụ như vậy cho một sinh viên năm nhất, thậm chí còn không thuộc Khoa thiên về chiến đấu, đúng là khá vô lý.

Suy cho cùng, chiến thuật thông thường trong một trận phòng thủ là cả ba người phải bám sát nhau và trấn giữ điểm cuối cùng bằng tinh thần phối hợp với đồng đội.

“Đúng vậy.”

Nói cách khác…

“Nếu là Cô Seras thì sẽ ổn thôi.”

Đó là cách tôi ngầm báo với Faenol rằng Seras không phải một tân sinh Khoa Thần học bình thường.

Seras nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

Cũng phải thôi.

Từ quan điểm của cô ấy, dù có tính đến những chuyện đã xảy ra trước đó, việc việc tôi khẳng định chắc nịch về năng lực của cô nàng kia như vậy vẫn là một dấu hỏi lớn.

Ngay khi tôi chuẩn bị đưa ra lời giải thích đã soạn sẵn thì...

Hệ Thống Thông Báo

[ Kỹ năng: Tử Hoặc đã được kích hoạt! ]

[ Độ Thiện Cảm của mục tiêu Seras đã tăng! ]

[ Phần thưởng khả dụng! ]

Tại sao?

Đệt bà, sao lại tăng vậy?

Tôi liếc nhìn cô ấy từ khóe mắt, nhưng gương mặt của cô ấy gần như không thay đổi. Vẫn vô cảm như thường.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức. Dù sao tôi cũng đã cất công đến tận đây rồi.”

“Vâng, cảm ơn cô.”

Cô ấy trả lời trơn tru đến mức tôi cũng bình tĩnh đáp lại theo phản xạ, nhưng—

Tại sao cô ấy lại ngoan ngoãn như vậy?

Tốt nhất vẫn nên kiểm tra một chút cho chắc.

Hệ Thống Thông Báo

[ Đang sử dụng ‘Quét’. ]

[ Thu thập thông tin về mục tiêu. ]

[ Hồi chiêu 24 giờ trước khi có thể dùng lại trên cùng mục tiêu. ]

[ Seras Evatrice ]

Danh hiệu: Vật Chủ Quỷ Tím

Trạng thái:

Có phải anh ấy đang tin tưởng mình không? Anh ấy giao phó nhiệm vụ này cho mình vì anh ấy tin vào năng lực của mình sao? Mình có nên xem đây là một tín hiệu đặc biệt nào đó không—Khoan đã, tỉnh táo lại đi Seras! Mày không thể bối rối chỉ vì một người đàn ông như thế này… Anh ta đâu phải là Đức Giá—

Vô cảm cái nỗi gì chứ…

Cô nàng này…

Quá dễ dãi rồi đấy? Có ổn không vậy trời?

Ngay cả khi đã tính đến đặc tính của Quỷ Tím, kẻ dễ bị ảnh hưởng bởi tôi nhất trong số các Ác Quỷ, thì thế này vẫn hơi quá rồi.

Vốn dĩ cô đã có quá nhiều điểm đáng lo ngại rồi..

Còn đối với tôi bây giờ thì cô chẳng khác nào một bãi mìn di động chỉ chực chờ phát nổ.

Nhật Ký Hệ Thống

[ Nhiệm vụ Khẩn Cấp đã hoàn thành xuất sắc. ]

[ Nhiệm vụ Độc Quyền ‘Phản Bội’ dành cho mục tiêu Seras đã được mở khóa! ]

[ Nhiệm vụ Nhân Vật ]

Phản Bội

[ Nâng Độ Thiện Cảm của mục tiêu lên mức ‘Tình Yêu’! ]

[ Mục tiêu sẽ phản bội chủ nhân hiện tại và thề nguyện lòng trung thành với bạn! ]

[ Điều này sẽ ảnh hưởng lớn đến tiến trình của Chương 5 ‘Thiên Đường’. ]

[ Nhiệm vụ này được liên kết với Nhiệm vụ thứ 2: ‘Xây Dựng Tổ Ấm’! ]

Việc khiến cô ta phản bội Giáo hoàng nghe thì có vẻ không tệ.

Nhưng nhiệm vụ thứ hai phía sau đó thì…

Hơi sóng gió đấy nhỉ?

Tôi cảm giác ngay khi nhiệm vụ đó bắt đầu, thì chắc chắn sẽ xảy ra một thảm họa khôn lường thảm khốc.

Thôi được rồi, tốt nhất là tăng Độ Thiện Cảm của cô ta chậm nhất có thể thôi.

‘Dù sao thì.’

Thở dài một hơi, tôi quay sang nhìn Faenol.

Ánh mắt của tôi rõ ràng mang ý hỏi rằng cô ấy có thể tự mình trấn thủ một lối vào hay không, nhưng mà…

“Tôi không có vấn đề gì cả.”

Cô nhún vai và gật đầu khẳng định. Tôi cũng gật đầu lại.

Cũng không có gì quá bất ngờ.

Bỏ qua việc cô ấy là Vật Chủ của Xích Quỷ thì bản thân cô cũng là một thiên tài Pháp sư xuất sắc nhất mà người chơi có thể gặp trong game.

Đối phó với mấy sinh viên bình thường kia chắc chắn không thành vấn đề với cô.

Ùuuuuu!

Ngay khi chúng tôi bàn bạc chiến thuật xong, một tiếng tù và gãy gọn vang lên gần đó.

Đó là tín hiệu bắt đầu bài thi.

“Được rồi. Gét gô. Về vị trí của chúng ta thôi.”

Nói xong, mọi người di chuyển đến vị trí chúng tôi đã thảo luận trước đó.

Trước khi di chuyển đến vị trí của mình, tôi lén nhìn về phía khán đài lần cuối.

Tể tướng Sullivan đang ở đó, dường như đang trao đổi vài chuyện với Viện trưởng Conrad ngồi bên cạnh.

Khác với trước đó, lần này ả ta không phản ứng ngay lập tức chỉ vì tôi nhìn về phía ả từ đằng xa.

Thậm chí còn khiến tôi tự hỏi liệu những gì mình thấy ban nãy có phải chỉ là ảo giác hay không.

Tôi hít một hơi thật sâu rồi thở ra.

Tôi không biết ả thực sự là ai.

Cũng không hiểu ả có liên quan gì đến mình.

Và tôi cũng không biết điều gì đang chờ đợi mình trong bài thi này.

Nhưng dù là gì đi nữa, tôi sẽ xử lý nó như mọi lần thôi. Dù có phải làm gì đi nữa. Chỉ vậy thôi.

Chẳng phải tôi đã làm chuyện này vô số lần rồi sao?

***

Ít nhất—

Đó là những gì tôi nghĩ cách đây năm phút.

Gặp gì xử lý nấy à? Nhảm nhí hết sức.

“Cho anh hỏi nhé.”

Tôi thốt lên bằng giọng không thể tin nổi.

Việc tôi phải lên tiếng với ai đó ở đây chỉ có nghĩa là đã có người tới được đích đến cuối cùng, nơi đặt lá cờ, trong khoảng thời gian năm phút ngắn ngủi đó.

“Em đang làm gì ở đây thế?”

Tôi không hề trách Seras hay Faenol.

Bởi vì người đang đứng trước mặt tôi lúc này chính là…

“Ha! Rất vui được gặp lại cậu, Dowd Campbell! Cuối cùng thì sự báo thù của Nhà Chester—”

“Này, cái tên kia. Im ngay cho tôi nhờ.”

Tôi quát thẳng vào tên ngốc đang huênh hoang kia.

“Đệt, biến đi. Ít nhất là lúc này anh không quan tâm dù em có là ai đi chăng nữa.”

Cơn đau đầu của tôi ngày càng tệ đến mức không chịu nổi.

Tôi rên rỉ, tay ôm lấy thái dương.

“Em đang làm cái quái gì ở đây hả, Eleanor? Mà từ từ xem nào, tại sao Chủ tịch Hội Học Sinh lại tham gia đội tấn công thế này?”

“Tôi không phải là Eleanor.”

Với chiếc mũ trùm kéo thấp, Eleanor rõ ràng đang cố gắng bóp nghẹt giọng nói của mình.

“Tôi chỉ là một tân sinh viên bí ẩn của Khoa Hiệp sĩ. Eleanor ư? Tôi không biết người nào có tên như vậy cả.”

“T-tôi tham gia chắc… không có vấn đề gì đâu… đúng không…”

Nghiêm túc hả trời?

Cô ấy đang làm cái mẹ gì vậy?

Khi tôi phóng một ánh mắt sắc lẹm đấy áp lực về phía cô khiến cô ấy ho khan một cách ngượng ngùng trước khi mở miệng.

Có vẻ ngay cả cô ấy cũng cảm thấy xấu hổ vì hành động hiện tại của mình.

“Tôi đến để đấu một trận tay đôi công bằng với anh.”

“Một trận tay đôi?”

“Đúng vậy.”

Cơn đau đầu của tôi càng lúc càng tệ.

“Người thua cuộc phải thực hiện một yêu cầu của người chiến thắng.”

“Yêu cầu của tôi là…”

Eleanor á khẩu một lúc.

Nhìn biểu hiện của cô lúc này, thì có vẻ như cô cần rất nhiều dũng khí mới có thể nói ra những lời tiếp theo.

Và khi nhìn cô, sự bất an trong tôi lại càng lớn dần hơn.

“Khoan—Chờ đã.”

“Em định—”

“L-là… a-anh phải dành thời gian bên tôi.” 

“Từ hoàng hôn đến cho đến bình minh. Chỉ hai chúng ta thôi.”

Này.

Thật đấy à?

Thật sự đấy à?

[Ta phải thừa nhận là mấy trò này của cô ta cũng dễ thương đấy, nhưng mà—]

Caliban vừa nói vừa cười khúc khích.

[Điều cô ta muốn về cơ bản là tấm vé một chiều đưa cậu đi gặp tổ tiên ngay lập tức, đúng không?]

Tôi hoàn toàn đồng ý.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!