“Ngươi nói rồi mà… nếu ta đưa anh ta vào phòng thì ngươi sẽ giải trừ trạng thái này cơ mà.”
Riru lẩm bẩm những lời đó.
Cô nhận thức rõ ràng rằng trạng thái hiện tại của mình là không hề bình thường.
Hơi thở của cô rối loạn.
Không chỉ vậy, toàn thân cô như đang bốc cháy, cảm giác nóng rực lan dọc khắp các mạch máu cô.
Và trên hết…
Nếu đang ở trạng thái bình thường, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ làm những chuyện như thế này.
“Rốt cuộc thì… chuyện này là sao cơ chứ?!”
Trong mắt người khác, có lẽ trông như thể cô đang gào lên với không khí trống rỗng, nhưng sự thật là cô đang bị mắc kẹt trong một tình huống cực kỳ oái oăm.
Đúng vậy.
Ngay sau khi cô kéo được Dowd vào phòng mình theo chỉ dẫn của kẻ đã khiến cô rơi vào trạng thái này…
Cơ thể cô, nằm ngoài sự kiểm soát của chính bản thân, đã lập tức đánh mạnh vào gáy Dowd Campbell.
Và chỉ có một tồn tại duy nhất có thể làm ra chuyện đó.
[U là trời, nhưng ta đâu có điều khiển cơ thể ngươi để đánh anh ta đâu, đúng không nào?]
Thứ gì đó giống như linh hồn mờ mờ ảo ảo của Riru đang lơ lửng, bật cười khúc khích khi nói.
[Tên này bình thường thì trông có vẻ yếu ớt, nhưng khi gặp nguy hiểm thì lại trở nên cực kỳ mạnh mẽ. Ta không còn cách nào khác ngoài việc phải đánh lén anh ta thôi.]
Cách nói của cô ta cứ như thể cô ta hiểu Dowd Campbell rất rõ vậy.
Ngay cả trong trạng thái tinh thần và thể xác đều không bình thường, cơn giận trong lòng Riru vẫn bùng lên mãnh liệt.
Cô ta nghĩ mình là ai cơ chứ?
Một con ma hay linh hồn gì gì đó, lại dám hành xử như thể nó hiểu người đàn ông này hơn cả cô sao?
Ít nhất thì, đối với người đàn ông này, cô cũng là…
‘Ư… ưm…’
‘A-Anh ta nói sẽ lấy mình làm th-thiếp cơ mà!’
Dù chính cô cũng thấy ý nghĩ đó có phần thảm hại, nhưng đó lại là mức độ tình cảm cao nhất mà người đàn ông ấy từng dành cho cô.
Chỉ cần nghĩ tới thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy hụt hẫng, tạo cơ hội cho linh hồn đang lơ lửng kia bật cười khúc khích.
[Dĩ nhiên rồi. Việc ngươi sẽ bước vào mối quan hệ như vậy với Ông Xã Yêu Dấu, vốn đã là điều hiển nhiên mà.]
Theo sau tiếng cười đó, là những từ ngữ quá đỗi chấn động thốt ra từ miệng cô ta.
"Ông Xã Yêu Dấu…?"
Khi Riru còn đang chớp chớp mắt vì sốc, một câu nói khác lẫn với tiếng cười lại vang lên.
[Ông Xã Yêu Dấu đó, Riru. Của ta và của ngươi. Ông Xã Yêu Dấu của chúng ta.]
Riru chỉ có thể há hốc mồm.
“Ng-Ngươi đang nói cái quái gì vậy?!”
[Dù chuyện đó đã được định sẵn rồi, nhưng nếu ngươi muốn giành một vị trí có lợi hơn, thì ngươi phải làm những việc như thế này.]
Hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của cô, linh hồn đó tiến lại gần Dowd đang nằm bất tỉnh.
Và rồi ả đặt tay lên ngực anh ta, Ấn Chú được khắc ở đó bắt đầu phát ra luồng ánh sáng xanh lam xuyên qua lớp quần áo.
[Hây.]
Ngay sau đó…
Dowd đột ngột bật dậy.
Trông như thể anh đang bị linh hồn kia điều khiển thông qua Ấn Chú đó.
Và ngay khi vừa dậy, anh lập tức lao về phía Riru.
“KYAAAA!”
Cô hét lên theo bản năng ngay khoảnh khắc cảm nhận được cơ thể anh đang chạm vào mình.
Thật không thể tin được là cô, một người đã khổ luyện mỗi ngày trong Liên Minh Bộ Tộc chỉ để mạnh mẽ lên dù chỉ một chút, lại phát ra một tiếng hét ngốc nghếch đến vậy.
Ngay cả khi tính đến việc cô đang không ở trạng thái bình thường, thì điều này vẫn quá sức nhục nhã.
Trong cô khi ngước lên với một cảm giác tự chán ghét bản thân…
Cô thấy Dowd Campbell đã đè chặt cô xuống giường.
Cả hai tay anh giữ chặt hai tay cô, không cho cô nhúc nhích.
Bàn tay anh rất lớn và ấm.
Và cô có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập của anh.
‘Có lẽ… cảm giác này thực sự khá tuyệ—’
‘K-Không! Mình đang nghĩ đếch gì thế này?!’
Riru cắn chặt môi để tìm lại sự tỉnh táo.
‘Tỉnh lại đi! Lấy lại bình tĩnh xem nào!’
Ngay lúc này, cả cô lẫn người đàn ông này đều đang bị thứ linh hồn kỳ quái đang lơ lửng kia thao túng.
Họ cần phải lấy lại lý trí và hành động cho đúng mực!
Trước hết, cô cần phải nghiêm khắc cảnh cáo người đàn ông này.
Nghĩ là làm, Riru định mở miệng nói chuyện với Dowd.
Hoặc ít nhất thì… đó là kế hoạch của cô—
Nếu như tầm nhìn của cô không bị gương mặt của Dowd chiếm trọn, khiến cô chẳng còn cơ hội nào để mở lời.
Người đàn ông ấy…
Đang lặng lẽ nhìn xuống cô.
Chỉ bấy nhiêu thôi…
Cũng đủ khiến đầu óc cô trống rỗng, không biết phải làm gì.
Riru mở to mắt, mím chặt môi khi nhìn lên Dowd, người đang nằm trên người cô.
Cô thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Tim cô đập thình thịch.
Hơi thở trở nên gấp gáp.
Đôi môi cô khô khốc.
Cơ thể cô, vốn đã nóng bừng từ trước, giờ lại càng nóng hơn khi cô ý thức rõ ràng hơn về sự hiện diện của người đàn ông này.
“N-Này… T-Tỉnh lại đi…”
Giọng cô yếu ớt đến mức…
Chính cô cũng không chắc đó có phải là giọng của bản thân hay không.
Và nó càng trở nên yếu hơn bởi hành động tiếp theo của anh.
“Hức!”
Riru buột miệng phát ra một tiếng rên.
Một âm thanh phản xạ, bật ra ngay khoảnh khắc cô cảm nhận được đôi môi của Dowd chạm vào cổ mình.
Cảm giác như bộ não cô sắp nổ tung vì quá tải. Sự kích thích này quá mạnh mẽ. Cô cảm thấy như có những ngôi sao đang nhảy múa trước mắt mình.
[Có vẻ như ngươi đang tận hưởng đấy nhỉ, Riru?]
Trong tình huống đó, một giọng nói lém lỉnh pha lẫn tiếng cười lại vang lên.
[Cảm giác thế nào, khi ở gần Ông Xã Yêu Dấu đến thế? Có giống như những gì ngươi từng tưởng tượng không?]
“A-Ai mà lại tưởng tượng mấy thứ như th–”
[Chính ngươi chứ ai.]
Giọng nói đó vang lên đầy tự tin khiến cô sững sờ.
[Kể từ khi ngươi bắt đầu để ý đến anh ta, hầu như ngày nào ngươi cũng mơ mộng. Bên ngoài thì giữ vẻ mặt nghiêm nghị và còn hung dữ, nhưng bên trong lại đầy rẫy những mộng tưởng của một thiếu nữ mới lớn.]
[Thật thú vị làm sao. Ai mà ngờ được một người luôn cố gắng tỏ ra mình là một chiến binh, thực chất lại là một đứa gái tân chưa từng có một mảnh tình vắt vai, lại còn ôm ấp những giấc mộng xuân thì thảm hại đến thế?]
“K-Không… ngươi đang nói ai làm mấy chuyện vớ vẩn đó c–”
[Đôi khi ngươi còn tưởng tượng những lúc nắm tay Ông Xã Yêu Dấu vừa đi dạo, vừa cười khúc khích, vui đùa cùng nhau nữa cơ.]
[Và những lúc khác, khi Ông Xã Yêu Dấu bị dính gì đó quanh miệng khi ăn, ngươi lại tưởng tượng mình sẽ nói, ‘Thật là, không có em thì anh tính sao đây?’, rồi lau giúp anh ta.]
“A… k-không…”
[Và khi cơ thể hai người vô tình chạm vào nhau, ngươi còn mân mê chỗ tiếp xúc đó trước khi ngủ, vừa cười khúc khích vừa nhớ lại cảm giá—]
“AH—! AHHHHH! AHHHHHHHHH—!”
Cô không thể kìm được mà hét lên.
Không chỉ vì Dowd đang ôm chặt eo cô sau khi đầu lưỡi anh lướt dọc theo cổ cô, mà còn vì sự tổn thương về tinh thần mà cô đang phải nhận đã vượt quá mức chịu đựng.
[Ta nói sai sao?]
Linh hồn đang lơ lửng, cười khúc khích trước phản ứng của cô.
[Vì ta đâu có sai, chẳng phải ngươi nên cảm ơn ta sao?]
[Ta đang biến những thứ ngươi chỉ dám mơ hay tưởng tượng thành hiện thực đấy thôi.]
Riru cắn môi một lúc lâu, rồi khó khăn lắm mới thốt ra được vài lời.
“Anh ta… sẽ không bao giờ làm những chuyện như thế.”
Dù có lúc vô cùng sắc sảo trong một số khía cạnh, có lúc lại vô tâm đến đáng ghét ở mấy điều khác… Mặc dù trông có vẻ thông minh nhưng cũng có lúc lại vụng về theo những cách kỳ lạ…
Cô vẫn nhớ rõ cái ôm chặt ấy, và những lời xin lỗi lặp đi lặp lại của anh cách đây không lâu.
Người đàn ông này…
Sẽ không bao giờ làm những chuyện như thế nếu không có sự đồng ý của cô.
Ít nhất thì, niềm tin đó đã ăn sâu trong trái tim cô.
[Phải, dĩ nhiên rồi. Anh Dowd sẽ không bao giờ làm những chuyện như thế với những người xung quanh mình. Anh ta thà chết còn hơn.]
Linh hồn đáp lại với tông giọng đều đều sau khi nghe lời cô.
[Nhưng…]
Giọng nói ấy vẫn nhuốm đầy tiếng cười.
[Ngươi có ghét việc anh ta đang làm với ngươi lúc này không?]
Khi cảm nhận được bàn tay Dowd đang đặt lên đùi mình, toàn thân Riru run lên, nhưng cô vẫn cố gắng trả lời.
“Ta… không thích.”
[Thật sao?]
Ngay lúc đó, Dowd thì thầm điều gì đó vào tai cô.
“Anh yêu em.”
…!
Một lần nữa, những vì sao lại xuất hiện trước mắt cô.
Đầu óc cô thì quay cuồng.
Trái tim thì đập mạnh đến mức tưởng như nó sắp vỡ tung ra.
Cô nghiến răng, hít một hơi thật sâu.
Chỉ một câu nói đó thôi cũng đủ khiến cô suýt ngất đi vì sự hạnh phúc đang tràn ngập trong tâm trí cô.
‘Thật nực cười.’
‘Chẳng lẽ mình lại là đứa con gái dễ dãi đến thế sao?’
[Nếu ngươi thực sự ghét điều này, thì cứ việc hất văng tên này ra. Ta chả biết nữa, đấm anh ta chẳng hạn.]
Riru nhắm chặt mắt lại.
Nếu còn tiếp tục nhìn thẳng vào mắt Dowd như thế này, cô sẽ không thể phản bác câu nói đó được.
“Ng-Ngươi đã làm cho cơ thể ta trở nên kỳ lạ.”
[Dù có thế, ngươi vẫn có khả năng thoát ra cơ mà. Và ngươi cũng biết rõ điều đó mà.]
[Ta đã ở trong đầu ngươi khá lâu rồi, Riru. Ngươi nghĩ ta không biết bình thường ngươi đang tơ tưởng những gì sao?]
Và rồi…
Có thứ gì đó cưỡng ép khiến cô phải mở mắt ra.
Ngay sau đó, gương mặt của Dowd, lúc này đã tiến sát đến ngay trước mũi cô, lọt thẳng vào tầm mắt của cô.
Cùng lúc ấy…
Đôi mắt của anh, thứ ánh mắt mà cô cố gắng né tránh từ nãy đến giờ, đã nhìn thẳng vào mắt cô.
Tim cô hẫng đi một nhịp.
Trong khoảnh khắc, Riru quên cả cách thở.
Một cảm giác ấm nóng lan ra từ vùng bụng dưới.
‘Ơ…?’
‘Chẳng lẽ—’
‘Người đàn ông này…’
‘Luôn luôn…’
‘Ngầu đến vậy sao?’
Cô không chắc có phải vì trạng thái hiện tại mà anh trông cuốn hút một cách đặc biệt hơn hay không, nhưng...
Cô cảm thấy mình đang bị hút vào, như thể cô đang lạc lối trong đôi mắt ấy.
Chỉ cần nhìn thôi, cô cũng đã có cảm giác như đã bị anh chinh phục.
Trong lúc đó, Dowd đã nới lỏng phần trước của bộ quần áo cô đang mặc.
Dù đó là một hành động rất có chủ ý, Riru lại chẳng thể nghĩ đến việc chống cự, chỉ biết trân trân nhìn anh tiếp tục.
‘A—’
‘Thế này—’
‘Phải rồi—’
Cô muốn bị chinh phục bởi người đàn ông này.
Đến mức, chẳng còn quan trọng nó diễn ra bằng cách nào nữa.
Cô cảm thấy mình cũng muốn anh. Như thể cô đang rơi vào một cơn mê.
‘Yep. Phải rồi? Hả?’
‘Đây thật sự là suy nghĩ của mình sao?’
‘Mình đang nghĩ cái quái gì thế này?’
Giữa lúc những suy nghĩ hỗn loạn ấy xoay vần trong đầu cô…
Dowd, tay vẫn đang giữ lấy bộ quần áo gần như đã bị cởi ra của cô, lên tiếng.
“Riru.”
“Anh cởi nó ra nhé, Riru.”
“Không.”
Ngay khi cô rên lên từ đó, một giọng nói khiêu khích khác lại vang lên từ bên cạnh.
[Đến mức này rồi mà còn cứng đầu như thế, có phải hơi quá quắt với chính mình không? Ngươi không nghĩ đã đến lúc thành thật với bản th—]
“Ta đã nói rồi! Ta tuyệt đối không muốn theo cách này—!”
Cùng với câu nói đó…
Riru dồn toàn bộ sức lực, tung một cú đấm thẳng vào cằm Dowd.
Cơ thể anh bay văng đi, gần như phá vỡ cả bức tường âm thanh, rồi đập mạnh vào tường và bị ghim hẳn vào đó.
[Hả—?]
Lần đầu tiên, linh hồn vốn luôn nói chuyện với giọng điệu ung dung lại phát ra âm thanh hoàn toàn sững sờ đến thế.
3 Bình luận