WN

Chương 160: Thử thách Thứ nhất (2)

Chương 160: Thử thách Thứ nhất (2)

“Em nghĩ chị sẽ tin sao?”

Những lời ấy thốt ra từ miệng Lucia, gương mặt cô nhăn thành một cái cau mày sâu hoắm..

“Chị hỏi lại một lần nữa. Yuria, em đang định tham gia Kỳ Tuyển Chọn á? Và lý do là vì em muốn cùng một người bạn của em giám sát quá trình này sát sao nhất có thể?”

“Vâng, thưa chị.”

“Em đang nói là em có bạn sao? Hay là em đang nói chính Tiểu thư Tristan là bạn của em?”

“Đừng có đùa nữa! Em nghĩ chị sẽ cứ thế mà tin à?!”

“C-Chị có thể nhẹ tay một chút khi đánh em được không?”

Quả nhiên, việc Yuria gọi Tiểu thư Tristan là bạn có hơi gượng ép.

Đến mức Lucia còn tự hỏi liệu đây có thật là đứa em gái mà cô biết không.

Trái tim Yuria khẽ nhói lên.

“Th-Thật ra, những gì em nói với chị chỉ là lý do phụ thôi…”

Cô bé thở dài trước khi tiếp tục.

“Lý do thật sự là vì anh Dowd, chị ạ…”

Nghe đến đó, Lucia, người nãy giờ vẫn khoanh tay nhìn em gái với vẻ mặt sưng sỉa, bỗng mất kiểm soát biểu cảm.

“Vì… anh Dowd sao?”

“Vâng. Theo lời Chủ tịch Hội Học Sinh, thì trong quá trình tuyển chọn, anh Dowd chắc chắn sẽ bị cuốn vào một chuyện gì đó.”

Lucia khẽ cắn môi rồi quay sang nhìn Eleanor.

Người kia thì đang nhìn chằm chằm về phía hầm ngục nhân tạo mà các Ứng viên Anh Hùng vừa bước vào.

Cứ như thể cô ấy đã cảm nhận được có điều gì đó không ổn ở bên trong.

“Có gì chứng minh không?”

“Chính Chủ tịch Hội Học Sinh là người đã nói vậy, không đời nào cô ấy lại làm thế mà không có lý do… với lại…”

Không có bất kỳ thông tin nào khác được đưa ra, nhưng...

Nếu là bằng chứng, thì đã có một bằng chứng cực kỳ thuyết phục ngay tại đây rồi.

“Đây là chuyện liên quan đến anh Dowd mà… việc anh ấy lại bị một con đàn bà nào đó tấn công ở một nơi nào đó là chuyện hiển nhiên rồi…”

“Chị cũng biết mà chị? Cứ liên quan tới phụ nữ thì anh ấy lại…”

“Rồi rồi, chị hiểu, rất có sức thuyết phục đấy, nhưng mà…”

Lucia chống tay lên hông mà nói.

“Nếu một người ngoài cuộc lại tùy tiện tham gia kỳ tuyển chọn thì sẽ gây ra hỗn loạn—”

“Chị ơi, cho em đi đi.”

Yuria cắt ngang lời Lucia.

Giọng điệu của cô bé vô cùng kiên quyết, ý chí cô bé cũng kiên định, Hoàn toàn khác với con người thường ngày của cô. Điều đó khiến Lucia không nỡ buông lời can ngăn em mình.

“Em không muốn trải qua những gì đã xảy ra thêm một lần nào nữa”

“Yuria.”

“Nếu anh ấy gặp chuyện thì sao?”

Một khung cảnh nào đó xẹt qua tâm trí Lucia.

Lúc đó, tên ngốc ấy, dù bản thân đang cận kề cái chết, vẫn cứ lo lắng cho cô và Yuria…

Và cô vẫn nhớ rõ khi đó mình đã vô dụng đến mức nào, không thể làm gì khác ngoài việc đứng nhìn…

Cảm giác tội lỗi ngày ấy đến giờ vẫn bám lấy trái tim Lucia như lớp muội than dính chặt.

Đúng như Yuria nói, khi liên quan đến sự an nguy của người đàn ông đó, cô vẫn yếu lòng đến tột cùng..

“Làm ơn đi, chị. Cho em vào đó đi.”

“Em sẽ không gây rắc rối đâu. Em xin chị…”

“Aaaaaaaargghhhh…”

Buông một tiếng rên rỉ bực dọc trong khi vò đầu bứt tai, cuối cùng Lucia cũng lên tiếng với giọng điệu bất lực.

“Chị không thể để em vào hầm ngục, nhưng chị sẽ cố sắp xếp để em có thể đến gần nhất có thể.”

“Chị là đỉnh nhất!”

Nhìn Yuria giơ ngón cái lên tán thưởng mình, Lucia thở dài với cảm giác tự chán ghét bản thân.

“À mà… từ nãy đến giờ em cứ nhìn cái gì vậy?”

Bất chấp câu hỏi của chị gái, Yuria vẫn hoàn toàn bất động.

Trong suốt cuộc trò chuyện, ánh mắt Yuria hoàn toàn dán chặt vào bức ảnh của Dowd mà Eleanor đưa.

Nói chính xác hơn, cô nhóc đang ngây người ngắm nhìn gương mặt Dowd.

“Bởi vì em đang nghĩ, ‘Hóa ra anh Dowd trông như thế này.’

“Hửm?”

“Ý là trước mặt em, anh ấy lúc nào cũng che mặt mình lại ấy chị.”

Lucia nghiêng đầu.

‘Hả? Con bé nói… đúng thật…’

‘Mỗi khi ở gần Yuria, anh ta luôn đeo một chiếc mặt nạ…’

“Anh ta có bao giờ nói với em tại sao anh ta lại đi lại với bộ dạng đó không?”

“Không… Anh ấy chưa từng nói với em…”

Nói xong, Yuria khựng lại một chút rồi tiếp tục.

“Nghĩ lại thì… Chắc là… khi không có em ở gần… anh ấy mới tháo nó ra nhỉ?”

“Có lẽ vậy?”

‘Cũng khá kỳ nếu anh ta cứ đeo thứ đó mãi.’

Trong lúc Lucia còn đang suy ngẫm, Yuria lại lẩm thầm bằng một giọng nhỏ xíu.

“Em thấy hơi buồn.”

Và rồi…

[Ta cũng muốn nhìn thấy gương mặt trần của hắn.]

Ngay khi câu nói đó thốt ra…

Lucia vô thức lùi lại một bước.

‘Vừa rồi…’

Có thứ gì đó hòa lẫn trong giọng nói của Yuria.

Một thứ tà dị đủ để khiến toàn thân cô rùng mình trong chốc lát.

“Sao vậy chị? Có chuyện gì ạ?”

Bản thân người vừa thốt ra câu đó dường như còn không nhận ra, mà chỉ đang ngơ ngác nhìn quanh.

Thấy vậy, Lucia hít một hơi thật sâu rồi đưa tay xoa ngực.

“K-Không… không có gì đâu.”

‘Mình nhầm sao?’

‘Mình cứ tưởng vừa cảm nhận được thứ gì đó… nhưng Yuria vẫn hành xử như bình thường kia mà…’

‘Nhưng vừa rồi… rõ ràng là…’

“Dù sao thì, em trông cậy vào chị nhé!”

Trước khi Lucia kịp kết thúc dòng suy nghĩ của mình, Yuria đã chạy biến về phía Eleanor.

Không hề hay biết ánh mắt đầy lo lắng của Lucia phía sau, Yuria chẳng mấy chốc đã đứng cạnh Eleanor, rồi hơi nhón chân lên để lén nhìn biểu cảm của cô ấy.

“Tôi được phép đi rồi, Chủ tịch! Chúng ta không thể vào trực tiếp bên trong khu thi, nhưng nếu chỉ ở khu vực lân cận thì—”

Yuria đột ngột dừng lại.

Vì rõ ràng là Eleanor dường như không hề nghe thấy lời cô nói.

“Chủ tịch, cô nhìn gì chăm chú thế?”

Nhưng câu hỏi của cô chỉ nhận lại một sự lặng im, cứ như thể Eleanor còn không nhận ra cô đã đến gần.

Ánh mắt cô đang khóa chặt vào một nơi nào đó, như thể bị thứ gì đó mê hoặc. Ban đầu cô ấy vẫn đang nhìn về phía hầm ngục, nhưng từ lúc nào đó, ánh mắt cô đã chuyển đi nơi khác.

Và thế là, Yuria cũng nhìn theo Eleanor.

Mặc dù cuộc tuyển chọn đang diễn ra và khu vực xung quanh thì chật cứng khán giả

Ánh mắt của Eleanor…

Lại đang dán chặt vào một người ở giữa đám đông.

Và Yuria, người khá tự tin vào thị lực của mình, nhanh chóng lần theo hướng nhìn đó, để xem chính xác thì ai đang ở điểm cuối ánh mắt của Eleanor.

Có một người vệ sĩ đang mang theo một thanh đại kiếm trên lưng, và đứng trước người đó, là một người phụ nữ.

Cơ thể cô ta, kể cả khuôn mặt, gần như được che kín hoàn toàn nên rất khó có thể nhận ra là ai. Nhưng do đường cong cơ thể và nhiều đặc điểm khác nên vẫn đủ để xác nhận rằng đó là một người phụ nữ.

Mặc dù người đó nhanh chóng bị đám đông che khuất…

“Nữ Hoàng Bệ hạ?”

Những lời đó thoát ra từ miệng Eleanor trong trạng thái bàng hoàng.

“Sao cơ?”

Yuria cũng đáp lại với giọng ngơ ngác.

“Nữ Hoàng Bệ hạ…”

Chỉ có duy nhất người được gọi như vậy.

Đương kim Nữ Hoàng của Đế Quốc, Cecilia Đệ Thập Nhất.

Một trong hai nhân vật quyền lực nhất Đế Quốc, bên cạnh Tể tướng Sullivan.

Nghe nói chính cô là người chủ trì kỳ tuyển chọn lần này.

Nhưng nếu đó là Nữ Hoàng, chẳng phải cô ấy nên ngồi ở khu vực cao cấp nhất và đang được bảo vệ nghiêm ngặt sao?

Không có lý do gì cô lại chen chúc giữa một đám đông hỗn tạp như vậy.

“Cô có chắc là mình không nhìn nhầm không?”

Trước câu hỏi của Yuria, Eleanor mím chặt môi.

“Không… không có gì. Không thể có chuyện đó được.”

Như thể cô đang phủ nhận chính những gì mình vừa thấy.

“Ưm…?”

“Không có gì.”

Eleanor đáp lại với giọng nói trở nên cứng nhắc, rồi cô chỉnh lại vị trí thanh kiếm.

Tuy nhiên, vết gợn trong lòng cô vẫn chưa lắng xuống.

Những gì cô cảm nhận được vẫn khắc sâu rõ nét trong từng tế bào thần kinh của cô.

‘Mình đã cảm nhận được thứ đó.’

Dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi…

Ngay giữa đám đông đó…

Cô có thể cảm nhận được rằng người trông giống hệt Nữ Hoàng mà cô quen biết đó…

Lại mang trong mình một thứ giống hệt thứ đang tồn tại trong cơ thể cô.

Nói chính xác hơn, cô có thể ngửi thấy nó.

Bởi vì nó có cùng một mùi hương.

Cô lắc đầu phủ nhận.

Nữ Hoàng, cùng với Beatrix là một trong số ít những người mà cô có thể hoàn toàn tin tưởng.

Vậy mà giờ đây cô lại nảy sinh những suy nghĩ hoang đường như vậy đối với một người mà cô đã quen biết trong suốt nhiều năm?

Họ đã thân thiết từ khi người kia còn là một Công chúa Hoàng Gia.

“Chúng ta đi thôi. Không đáng để lãng phí thời gian vào những suy nghĩ vô nghĩa như vậy.”

Eleanor lên tiếng, giả vờ như mình đã lấy lại bình tĩnh.

Trong khi tuyệt vọng tự thuyết phục bản thân rằng suy đoán của cô là hoàn toàn sai lầm.

***

“Chúng ta sẽ bị trễ mất nếu không nhanh lên đấy, Thầy ơi?”

“Không hề. Tốc độ này là vừa phải rồi.”

Tôi phớt lờ sự thúc giục của Iliya bên cạnh và tiếp tục bước chầm chậm qua đường hầm tối tăm.

Ở một tốc độ thực sự khiến người ta phải ngáp ngắn ngáp dài.

“Hứ…”

Iliya thở hắt ra đằng mũi, như để bày tỏ sự bất mãn, thưng thay vì cãi lại, cô chỉ lặng lẽ bước đi cho bằng với nhịp đi của tôi.

“Thôi thì… chắc chắn là thầy có lý do…”

Có vẻ sự bất mãn của cô đã tích tụ không ít, đến mức cô còn phồng má lên kìa.

Nhưng bất kể cô có làm gì đi nữa, tốc độ của tôi vẫn không đổi.

Vô cùng chậm chạp, giống như một ông già đang thong thả tản bộ trong hầm ngục vậy.

[Rốt cuộc cậu đang định làm cái chó gì vậy?]

Nghe thấy giọng của Caliban, tôi liếc nhìn Soul Linker.

‘Gì?’

[Cái tốc độ rùa bò này là sao đây?]

‘Đừng quên mục tiêu của chúng ta, Caliban.’

Tôi đáp với giọng điệu nghiêm túc.

Đúng như anh ta nói, những thí sinh khác chắc hẳn đang nghiến răng nghiến lợi, cố gắng đi nhanh nhất có thể. Dù sao thì đó cũng là cách để đạt điểm cao trong thử thách.

Nên tôi hoàn toàn hiểu được sự sốt ruột của họ, nhưng mà…

‘Mục tiêu của chúng ta là chọc tức những kẻ khác bằng những hành động khốn nạn mà.’

[…]

‘Sau cùng thì Iliya cũng cần phải trở nên mạnh hơn.’

Caliban ngậm miệng lại như để bày tỏ sự cạn lời của anh ta.

Dù thế nào đi nữa, Ứng viên Anh Hùng không phải tôi, mà là Iliya. Người cần tỏa sáng trong kỳ tuyển chọn này là Iliya, chứ không phải tôi.

Và để làm được điều đó, chúng tôi cần vượt qua hầm ngục một cách chậm rãi.

‘Đằng nào thì các ứng viên khác cũng không thể dễ dàng vượt qua đâu. Mọi thứ đều đang nằm trong kế hoạch của tôi.’

Dù trước đây tôi đã từng khám phá một hầm ngục giả lập cùng với Iliya, nhưng so với nơi này, thì cái đó chỉ như một đùa.

Trong toàn bộ nội dung của trò chơi, thì khu vực hầm ngục nhân tạo này là một trong những phần khó nhằn nhất. Ngay cả một người chơi cứng cựa như tôi cũng phải cực kỳ cẩn thận, vì chỉ một sai lầm thôi cũng có thể khiến thời gian để hoàn thành bị kéo dài gấp nhiều lần.

Sự khó khăn trong chiến đấu không phải kiểu cao đến tận trời, mà chính là số lượng cơ chế điên rồ, như thể có ai đó đã gom toàn bộ ác ý của nhân loại rồi nhét hết vào đây, mới là thứ khiến nó trở nên khủng khiếp.

Mỗi lần nhớ lại cách mình vượt qua nơi này trong game, tôi lại thấy điên hết cả người. Một mớ bẫy độc địa và những mê cung khốn nạn khiến tôi phải tự hỏi liệu chúng có phải do cùng một thằng rẻ rách nào đó thiết kế không. Cái phần này sinh ra để làm tăng huyết áp người chơi đấy chứ.

Những cạm bẫy có thể giết người mắc phải ngay lập tức ở những khu vực không có lấy một tia sáng nhỏ nhoi, quái vật thì phục kích từ mọi phía, tầm nhìn thì hạn chế, và những địa hình hiểm trở mà chỉ cần trượt chân một cái là xanh cỏ ngay.

Tất nhiên, tôi hiểu rằng Kỳ Tuyển Chọn Anh Hùng thì phải có độ thử thách xứng với tên gọi của nó, nhưng ngay cả đối với một game, việc bắt các sinh viên phải trải qua một độ khó như vậy vẫn vượt quá mọi giới hạn cho phép. Nó thực sự giống như một địa ngục trần gian.

Đặc biệt là vì…

Con boss cuối xuất hiện ở tầng sâu nhất chính là hiện thân hoàn hảo của toàn bộ ác ý đó.

Tôi có thể khẳng định một điều, vội vàng lao lên phía trước là vô ích. Đằng nào thì họ cũng phải đánh bại con boss đó mới có thể vượt qua hầm ngục, và nếu không có những điều kiện phù hợp thì sẽ không một ứng viên nào có thể làm được điều đó.

Và về phần đó…

Những hành động hiện tại của tôi đang mang tính quyết định đối với hành trình ấy.

“Thầy ơi?”

“Ừm.”

“Thầy đang làm gì vậy?”

“Nghỉ ngơi.”

Iliya nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi, nhưng thay vì trả lời, tôi chỉ đơn giản là ngồi phịch xuống đất.

“Có một người mà chúng ta cần gặp ở đây.”

“Sao cơ?”

Bây giờ thì ngay cả Iliya cũng đang nối gót anh trai mình, đáp lại tôi bằng một giọng điệu đầy hoài nghi.

Đứng trên góc nhìn của một người cần phải phá đảo hầm ngục càng nhanh càng tốt, chắc hẳn trong đầu, cô đang chửi tôi không màng mỏi mệt.

“Cô chưa gặp bất kỳ Ứng viên Anh Hùng nào khác đúng không?”

“Vâng… chắc là vậy? Nhưng chuyện đó thì sao?”

Ngay cả trong nguyên tác, các Ứng viên Anh Hùng cũng bị nghiêm cấm trao đổi thông tin với nhau trước khi bước vào thử thách.

Việc này nhằm hạn chế chuyện họ chia sẻ thông tin với nhau để đảm bảo sự công bằng tuyệt đối.

Xét đến những lợi ích to lớn gắn liền với vị trí Anh Hùng, nó cũng ngăn chặn những thỏa thuận ngầm tiềm ẩn hay các hành vi chơi xấu nhằm vào một người cụ thể.

Nhưng dẫu sao, trong những hoàn cảnh bình thường, các ứng viên ít nhất vẫn sẽ gặp mặt nhau và trải nghiệm nhiều sự kiện khác nhau trong lễ khai mạc.

Không giống như bây giờ, khi họ thậm chí còn không biết những người khác là ai.

“Thử đi gặp một người xem sao.”

Xét về mặt đó…

“Mỗi người trong số các Ứng viên Anh Hùng cũng đều khá thú vị đấy.”

Có một người mà Iliya cần phải gặp.

Cùng với ý nghĩ đó, tôi kiểm tra thời gian trong khi vẫn đang ngồi trên mặt đất.

Tốc độ chậm chạm của tôi từ nãy đến giờ chính là để canh đúng thời điểm này.

Để xem nào…

Với thói quen hành động như tôi biết thì con nhóc đó chắc sẽ đi ngang qua đây trong khoảng…

“ÁAAAAAAAAA-!”

Đúng lúc lắm.

Tôi mỉm cười trước tiếng hét vang lên phía sau.

“Cái hầm ngục này bị sao vậy trời?! Mình đã chết tới sáu lần rồi đấy-!”

Giọng nói vang vọng khắp toàn bộ hầm ngục.

Đủ ồn ảo để khiến cả Iliya cũng quay đầu lại với vẻ khó chịu.

“Đã làm gì sáu lần cơ?”

Tất nhiên, có vẻ như bản thân cô ấy cũng thấy nội dung câu nói đó phi lý đến mức nào.

Tôi bật cười rồi đứng dậy.

“Đúng lúc thật.”

“Hai người quen nhau à?”

“Ừ.”

Tôi tiếp tục với nụ cười nhếch mép.

“Con bé là em gái của cô đấy.”

“Hả?”

Tất nhiên không phải là ruột thịt rồi.

Nó giống như một biệt danh do những người chơi đặt cho hơn.

Lana Rei Delvium.

Học sinh đứng đầu khối Năm Nhất tại Đại Thánh Điện, học viện của Thánh Quốc.

Nhân vật chính của bản DLC, Holy Land Crusade, một ngoại truyện của Savior Rising.

Một trong những tanker mạnh nhất trong thế giới này.

Một trong những mảnh ghép không thể thiếu để vượt qua hầm ngục này.

Và….

‘Con mồi tới rồi nè. Chào mừng nha~’

Vật tế Số 1 cho một chuỗi các hành vi rác rưởi mà tôi sẽ thoải mái phô diễn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!