WN

Chương 71: Gideon (2)

Chương 71: Gideon (2)

Hệ Thống Thông Báo

[ Đang sử dụng ‘Quét’. ]

[ Thu thập thông tin về mục tiêu. ]

[ Hồi chiêu 24 giờ trước khi có thể dùng lại trên cùng mục tiêu. ]

Gideon Galestead La Tristan

< Thông tin Nhân vật >

Danh hiệu: Công tước Tristan

Trạng thái:

< Thông tin Chỉ số >

[ Tổng quát ]

Thể chất: S+

Nhanh nhẹn: S+

Sức bền: A

May mắn: F

Quyền lực: S+

[ Đặc biệt ]

Ma lực: SS+

Luật lực: F

Thần lực: F

[ Kỹ thuật ]

Kiếm thuật: SS

Điều khiển Mana: SS+

Trực giác: SS+

< Khác >

[ ‘Mảnh Vỡ Ác Quỷ’ đang tha hóa mục tiêu! ]

[ Mức tha hóa hiện tại: 0%, còn 2 phút cho đến khi hoàn tất! ]

Ghê thật.

Nếu chỉ xét riêng chỉ số, ông thấp hơn Kraut, nhưng lại đồng đều đến mức đáng sợ.

Quả nhiên, cái danh ‘Hiệp sĩ mạnh nhất Đế quốc’ không phải là hữu danh vô thực.

Và với những chỉ số đó…

‘…Tên này cũng chẳng thể coi là con người được nữa.’

Kiếm thuật của ông ta đạt cấp SS, ngang với Cận chiến Tay không của Kraut, chưa kể ‘Điều khiển Mana’ và ‘Trực giác’ cũng đều cùng cấp bậc.

Nói ngắn gọn, xét về khả năng vận dụng ma lực, ông gần như vô đối.

Bản năng của ông trong lựa chọn phương án tối ưu nhất lúc chiến đấu gần như hack.

Đó chính là lý do vì sao, dù thua kém Kraut về mặt chỉ số thuần, Gideon vẫn có thể đứng ngang hàng với Kraut.

Từ góc nhìn của tôi, người quen chiến đấu bằng cách tấn công vào điểm yếu đối phương bằng những chiến thuật đã được chuẩn bị sẵn, thì bộ Kỹ thuật của ông ta chỉ khiến tôi như múa rìu qua mắt thợ.

“Vậy thì…”

Sau khi nghe ‘mục tiêu’ của trận chiến mà tôi vừa tiết lộ, Kraut bật cười khinh khỉnh.

Gideon, đôi mắt dần phát ra ánh đỏ rợn người, chậm rãi đứng thẳng, rút kiếm.

Rõ ràng ông ấy đang từng bước rơi vào cơn điên loạn.

“Ý là… chúng ta phải khống chế Hiệp sĩ mạnh nhất Đế quốc, trong trạng thái hoàn toàn phát cuồng mà vẫn phải giữ ông ta ‘sống’?”

“Không phải.”

Nói chính xác thì, cả Gideon lẫn ông kia đều không hẳn là ‘mạnh nhất Đế Quốc’.

Nếu giới hạn trong phạm vi hiệp sĩ hay thánh hiệp sĩ, thì cách gọi đó cũng tạm chấp nhận được.

‘…Nếu mấy con quái vật trong Hoàng Cung không tồn tại thì đúng là vậy.’

Tôi cười khổ, thầm nghĩ như thế.

Bởi lẽ, bọn chúng không chỉ đơn thuần là mạnh.

Dù sao thì.

Kraut còn sai một điểm nữa.

“Ngài ấy chưa hoàn toàn mất trí đâu. Tôi dám chắc là năng lực đưa ra quyết định trong chiến đấu của ngài ấy còn tốt hơn bình thường.”

Cơn điên loạn bị dồn nén của gia tộc đã bùng phát, cùng với Mảnh Vỡ Ác Quỷ, thứ khao khát tiêu diệt mọi sinh mệnh, đang tha hóa ông ấy.

Hai thứ đó kết hợp lại, không những không làm suy yếu, mà còn cường hóa khả năng giết chóc của Gideon.

“…Ngươi thật sự định để hắn giết hết tất cả chúng ta sao?”

Kraut gầm lên trầm thấp.

Không cần nói cũng biết, khống chế ai đó khó hơn rất nhiều so với giết chết họ.

Huống chi đây còn là Gideon đã được buff. Ngay cả với sự trợ giúp của Kraut, khả năng thành công vẫn vô cùng mong manh.

Nhưng…

“Khi tôi nói sẽ đấu với ngài, phản ứng của mọi người cũng giống hệt bây giờ, đúng không?”

“…”

Kèo đấu bất lợi, không thể bắt sống, bla bla…

Nhưng…

“Hầu tước.”

“Gì?”

“Nếu việc này thực sự bất khả thi, tôi đã bỏ chạy từ lâu rồi.”

“…”

Lý do tôi vẫn đứng đây, là vì có thể làm được, dù nguy hiểm.

Tôi cũng quý mạng mình lắm chứ bộ.

Nếu không chắc thắng, tôi đã chẳng thử ngay từ đầu.

“À phải rồi, tôi đang nói đến đâu nhỉ? Ờ, như đã nói trước đó, mục tiêu của chúng ta là ‘chịu đựng’… trong hai phút tới.”

Vừa gãi má, tôi vừa lựa lời.

“Mọi người đã nghe kế hoạch rồi, cứ làm theo đi. Tôi nói lại lần nữa, chuyện này sẽ không kéo dài lâu đâu.”

Tôi tiếp tục, giọng thờ ơ.

“GIúp Công tước ngủ một giấc rồi về nhà nào.”

“…”

Mọi người nhìn tôi với ánh mắt kiểu ‘Sao cậu có thể nói về Công tước như vậy?’...

“—!”

Gideon gầm lên, lao thẳng về phía chúng tôi.

***

Người ta nói, muốn hạ một hiệp sĩ, trước tiên phải hạ con ngựa hắn cưỡi.

Áp dụng vào tình huống này, thì việc đầu tiên nên làm, chính là hạ gục Thánh Nữ, người không có năng lực chiến đấu trực tiếp nhưng lại cực kỳ nguy hiểm trong vai trò hỗ trợ.

“…!”

Ngay cả trong giới hiệp sĩ hàng đầu, Công tước Tristan vẫn được ca ngợi vì chiến thuật chiến đấu vô song.

Bằng cách nén rồi bộc phát ma lực ra phía sau, ông ta trong khoảnh khắc đã vượt qua cả tốc độ của Kraut. Không ai kịp phản ứng.

Nhưng…

“Ngài không được qua đây!”

May mắn thay, ở điểm này, chúng tôi có một vệ sĩ cực kỳ đáng tin cậy.

Bởi vì có một người có thể chém đứt mọi thứ trong phạm vi gần.

Chỉ cần đối thủ bước vào hai bước trong tầm của cô ấy.

Vòng Tinh Kim lóe sáng. Lời nguyền cổ xưa kéo dài đến mức gần như vĩnh hằng đã truyền sức mạnh khủng khiếp vào thanh kiếm của Yuria.

-!

Nhưng…

Khi tia lửa bắn tung tóe, đôi mắt Yuria mở to.

“Ông ta chặn được sao?!”

Iliya hét lên kinh ngạc.

Một nhát chém của Yuria, ở đúng khoảng cách này, từng bổ đôi cả một con Automaton bằng Tinh kim. Thế mà Gideon vẫn chặn được, ngay giữa lúc đang lao tới.

Khả năng điều khiển ma lực hoàn hảo, góc tay, nhịp bước, thậm chí cả bề mặt tiếp xúc chính xác của lưỡi kiếm. Trong chiến đấu thực tế, người ta thường khó lòng cân nhắc nổi dù chỉ một yếu tố. Nhưng Gideon kiểm soát tất cả, và tạo nên một kết quả gần như kỳ tích.

Sau khi chặn được Severer, Gideon thuận thế đẩy văng Yuria sang một bên, động tác mượt như dòng nước chảy.

“…!”

Mắt Yuria mở lớn.

Thực tế là…

Trong cận chiến, Yuria gần như bất khả xâm phạm, nhưng nếu bị ‘phớt lờ’, sức mạnh của cô ấy sẽ hoàn toàn bị vô hiệu.

Không có cách nào để Gideon biết rõ năng lực của Yuria, tôi chưa từng giới thiệu các thành viên với nhau.

Chỉ là Trực giác của ông ta, thứ luôn chọn con đường gần với đáp án đúng nhất, đã phán đoán rằng không cần tiếp tục đối đầu với cô ấy sau một lần giao kiếm.

‘…Đúng là quái vật.’

Dù không có ‘kiến thức trò chơi’ như tôi để phân tích, nhưng khả năng thích ứng và chọn thời điểm của ông ấy… gần như ngang bằng.

Nói cách khác, khoảng cách giữa người có sẵn chiến lược trong đầu và người chiến đấu theo thời gian thực… gần như bằng không.

Không phải vô cớ mà bảng trạng thái của ông lại lấp lánh những con số khủng khiếp đến vậy.

Ngay sau đó, thanh kiếm của Gideon, tỏa ra ánh sáng tà dị, chém thẳng về phía Thánh Nữ. Gương mặt Lucia tái nhợt trước sát khí như thiêu đốt cả không khí xung quanh.

Tuy nhiên…

Trước mặt ông…

Đã có một người ‘chờ sẵn’.

Chính là tôi, người ngay từ đầu đã biết rằng ông ta sẽ nhắm vào Lucia.

Hệ Thống Thông Báo

[ Phát hiện tình huống nguy hiểm. ]

[ Xác định tình huống đe dọa tính mạng. ]

[ Kỹ năng: Tuyệt Vọng tăng lên cấp EX. ]

Hệ Thống Thông Báo

[ ‘Kỹ năng: Bằng chứng Đức Tin’ được kích hoạt. ]

[ Toàn bộ chỉ số cộng thêm được chuyển hóa thành ‘Sức Bền’ và ‘Thần Lực’. ]

Hệ Thống Thông Báo

[ ‘Kỹ năng: Thánh Dấu’ được kích hoạt. ]

Một combo kỹ năng ba giai đoạn.

Toàn bộ chỉ số đã được cường hóa đều bị chuyển thành sức bền và thần lực. Dưới ảnh hưởng đó, một tấm khiên thần lực còn kiên cố hơn được hình thành.

Dẫu vậy, đây là đòn tấn công của kẻ mang danh Hiệp Sĩ mạnh nhất Đế Quốc. Không đời nào có thể chặn lại chỉ bằng chừng này.

Tấm khiên từng cầm cự được Cấm Thuật của Valkasus rách toạc như giấy. Lưỡi kiếm tiếp tục giáng xuống Lucia, nhưng…

Ngay sau đó…

“Caliban.”

Hệ Thống Thông Báo

[ ‘Kỹ năng: Ảnh Giới’ được kích hoạt. ]

Những buff tôi nhận được được truyền thẳng sang Lucia, gia cố cho các Chúc phúc phòng ngự mà cô vừa kịp dựng lên.

Nhờ vậy, thanh kiếm của Gideon, thứ lao tới như con bò điên cuối cùng cũng bị chặn lại trong tiếng tia lửa tóe lên.

Thật nực cười. Đây là cái giá phải trả chỉ để đỡ một đòn của ông.

Nhưng nỗ lực đó không hề uổng phí, bởi các đợt phản công lập tức ập tới từ mọi hướng.

Yuria, Iliya, và Kraut.

Ngài Hầu tước, chẳng khác nào một cỗ xe tăng chạy bằng cơm, xông lên tuyến đầu và chớp lấy thời cơ.

Khi Gideon vung kiếm lần nữa, Kraut bắt lấy thanh kiếm bằng ‘tay không’.

“…”

Đúng là một tên điên chính hiệu.

Dĩ nhiên tay ông ta đã bị chém rách. Lưỡi kiếm xuyên thẳng vào bàn tay, thậm chí ăn sâu vào cánh tay. Thân thể rắn chắc như thép mà tôi chưa từng xuyên thủng được, nay đã bị thương.

Nhưng nếu nhìn theo hướng tích cực thì…

Ông đã đỡ được đòn của Gideon chỉ với ‘từng đó’.

Không phải vô cớ mà người ta gọi Kraut là đối thủ ngang tài ngang sức.

“Đánh đi!”

Theo mệnh lệnh ấy, Yuria và Iliya, đã chờ sẵn, đồng loạt lao vào.

Dẫu họ còn nhiều thiếu sót so với Gideon hay Kraut, nhưng trong tình huống này, khi Kraut đã dùng thân mình chặn hoàn toàn đòn tấn công, họ vẫn có thể gây sát thương hiệu quả.

Thế nhưng…

“…”

Gideon hít sâu một hơi rồi ‘buông tay’ khỏi thanh kiếm. Kraut khựng lại và Gideon lùi ra một bước rồi ‘nhắm mắt’. Một kiếm sĩ tự nguyện bỏ vũ khí, còn nhắm mắt giữa chiến trường.

Với người thường, đó chẳng khác gì hành động tự sát.

“Bỏ mẹ-!”

Từ khoảng không trống rỗng, một đòn tấn công đủ sức xé toạc cả thép đột ngột xuất hiện.

Không có hành động chuẩn bị, không có chuyển động cơ thể. Chỉ có sự Điều khiển Mana hoàn hảo.

Yuria và Iliya bị hất văng cùng lúc bởi một nhát chém không để lại bất kỳ dấu vết tồn tại nào.

Gương mặt cả hai tái mét khi chứng kiến một kỹ thuật gần chạm ngưỡng Phép màu.

Nếu không nhờ Chúc phúc mà Lucia kịp thời thi triển, họ đã trọng thương rồi.

Một lớp khiên lấp lánh nhiều sắc màu bao phủ cơ thể họ.

‘…Găng Tay Thần Linh?’

Một Chúc phúc phòng ngự có khả năng kháng sát thương vật lý cực cao.

Việc Lucia tạo ra thứ đó ngay tại chỗ, không cần Cầu nguyện hay Thánh khí, khiến tôi một lần nữa nhận ra vì sao cô là Thánh Nữ.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Gideon đã rút lại thanh kiếm khỏi tay Kraut, đá văng ông ra khi ông cố cản đường, đồng thời rút lưỡi kiếm khỏi cánh tay mình một cách mượt mà rồi lại giãn khoảng cách.

Ngạc nhiên là, trong cận chiến, Gideon đã chiếm thế thượng phong trước Kraut.

“…Thằng chó này. Trước đây nếu áp sát thế này, hắn đâu làm được gì…!”

Đó là vì Mảnh Vỡ Ác Quỷ.

Như Eleanor, khi bị Mảnh Vỡ dung hợp, sức mạnh sẽ được khuếch đại lên. Khi mức tha hóa của Gideon tăng lên, khả năng rất cao là chỉ số của ông cũng đang tăng vù vù.

Nói cách khác, trận chiến càng kéo dài, chúng tôi càng bất lợi.

Diễn biến tiếp theo đã chứng minh điều đó.

Các đòn tấn công của chúng tôi đều bị phản đòn. Đòn của ông ta thì trúng liên tiếp. Chỉ có chúng tôi bị thương mà không gây được sát thương mấy.

Thật khó tin là ông đang đẩy lùi một đội hình như thế này. Ngay cả khi tôi ra lệnh giết thay vì khống chế, cục diện cũng chưa chắc thay đổi.

“…”

Không. Để nói lại thì.

Chúng tôi chỉ trụ được vì các thành viên quá xuất sắc.

Sức mạnh Gideon thể hiện lúc này hoàn toàn vượt quy chuẩn, chẳng khác gì một đội quân một người. Ngay cả khi đã tính đến việc ông được cường hóa bởi Mảnh Vỡ thì vẫn quá sức chúng tôi.

Và khi nhìn cảnh đó…

“…”

Dù biết không phải lúc thích hợp để nghĩ thế, nhưng…

Tôi thấy vui.

Không, nghe này. Việc Gideon, khi dung hợp Mảnh Vỡ Ác Quỷ có thể đạt đến sức chiến đấu ấy, là một dấu hiệu cực tốt.

Bởi vì…

Sẽ có một thời điểm trong cốt truyện mà tôi rất vui khi tận dụng chính sức mạnh đó.

“Vậy là đúng như Thầy tính, bọn em vẫn cầm cự được!”

Iliya hét lên, tôi quá quen với việc cô ấy lên tiếng trong những tình huống kiểu này.

“Nhưng làm sao bắt sống được ông ta như thế này chứ-!”

Tuy nhiên…

“Ngài ấy đã tự làm rồi.”

“…Hả?”

Khi Iliya tròn mắt, tôi mỉm cười rồi đứng dậy.

Đừng hiểu sai mục tiêu của trận đấu này.

Ngay từ đầu, tôi đã nói rõ mục tiêu là cầm cự trong hai phút.

[ Gideon Galestead La Tristan ]

< Khác >

[ ‘Mảnh Vỡ Ác Quỷ’ đang tha hóa mục tiêu! ]

[ Hiện tại: 90%, còn 12 giây để hoàn tất tha hóa! ]

[ ‘Quỷ Xám’ bắt đầu dung hợp vào mục tiêu! ]

Tôi liếc qua cửa sổ trạng thái rồi nhìn Gideon.

Người nãy giờ chưa từng đổ một giọt mồ hôi, giờ đây thở dốc nặng nề. Quỷ khí xám tuôn trào quanh cơ thể.

Đó là dấu hiệu cho thấy Quỷ Xám đang hoàn toàn dung hợp vào cơ thể ông. Một quá trình mà mọi Vật Chủ đều phải trải qua ít nhất một lần.

Sau đó, tôi gọi người duy nhất đến giờ vẫn chưa tham chiến.

“Eleanor.”

“……”

Chỉ bằng ánh mắt, Eleanor truyền cho tôi câu hỏi, ‘Cậu chắc chứ?’, tôi không nói gì mà chỉ gật đầu.

“…”

Cuối cùng, cô thở dài, miễn cưỡng bước lên.

Với người sẵn sàng làm mọi thứ vì tôi, phản ứng này là điều hiếm thấy. Nhưng xét đến hành động tiếp theo của cô, điều đó hoàn toàn dễ hiểu.

Cô tiến thẳng vào giữa trận địa mà không phòng bị.

Không rút kiếm. Không nhận Chúc phúc. Không phòng ngự. Chỉ có cơ thể cô.

“Chờ đã, cô đang làm gì vậy?!”

Thánh Nữ hoảng hốt định thi triển Chúc phúc, nhưng tôi giơ tay ngăn lại.

“Không sao đâu.”

“…Gì cơ?!”

“Cứ nhìn đi.”

Sau đó, Eleanor cuối cùng cũng bước hẳn vào phạm vi vung kiếm của Gideon.

Nếu cô cứ tiếp tục như vậy, đó sẽ là một tình huống nguy hiểm đến tính mạng, nơi cô có thể bị chém chết ngay tức khắc.

Thế nhưng…

Ngay khoảnh khắc Eleanor bước vào quỹ đạo của lưỡi kiếm đó…

Thanh kiếm của Gideon dừng lại.

Thanh kiếm kinh hoàng ấy, thứ vốn sẽ không do dự mà tước đoạt sinh mạng con người.

Chính thanh kiếm đó đã khựng lại ngay khi Eleanor lọt vào đường chém của nó.

“…”

“…”

Eleanor mở to mắt, còn Gideon, đôi mắt giờ đã hoàn toàn đỏ rực, nhìn chằm chằm vào cô.

Thanh kiếm của Gideon run rẩy.

Mặc cho ông đã bị Mảnh Vỡ Ác Quỷ tha hóa và lẽ ra phải bị hành hạ bởi ý định giết chóc đối với mọi sinh vật sống. Mặc cho cơn điên loạn truyền đời của gia tộc ông hẳn đã chồng chất lên những tác động ấy, đẩy ông vào trạng thái đánh mất hoàn toàn lý trí.

Cho dù có xét đến tất cả những điều đó đi nữa, thì trước mặt Eleanor, thanh kiếm vẫn dừng lại. Cơ thể ông cứng đờ.

“Cái… gì vậy?”

“Cái quái-?!”

Trước cảnh tượng đó, tất cả mọi người cũng sững sờ dừng lại.

-!

Ngay sau đó, quỷ khí xám tràn ra khắp xung quanh.

Tôi đã từng thấy cảnh này nhiều lần.

Bất cứ nơi nào quỷ khí chạm tới, mọi thứ đều chậm lại; và nó sẽ tiếp tục như vậy cho đến khi tất cả hoàn toàn đứng yên.

Và…

Có một người đã chờ đúng khoảnh khắc này.

“…”

Tôi nhanh chóng tiếp cận Gideon.

Sự tha hóa đã hoàn tất, Quỷ Xám đã nhập thể, Gideon hoàn toàn bị đóng băng, trạng thái hiện tại, lúc tôi có thể tiếp cận ông mà không gặp trở ngại, chính là chìa khóa của trận chiến này.

Hệ Thống Thông Báo

[ Phát hiện Quỷ Khí. ]

[ ‘Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã’ phản ứng! ]

Thứ cần thiết lúc này là…

[ Thông Tin Kỹ Năng ]

Kỹ năng: Vua của Quỷ Giới (Pandemonium)

Cấp: A

-Cúi đầu trước Đại Quân Chủ!-

Mô tả: Hiện thân cho uy nghi của Kẻ Thống Trị Tuyệt Đối của Địa Ngục. Khi kích hoạt, nhận lợi thế tuyệt đối trước các sinh thể ác quỷ trong 5 phút.

Chính là cái này.

Nếu Quyền năng của Bạch Quỷ từng bị kháng lại bằng kỹ năng Tử Hoặc, thì Quyền năng của Quỷ Xám có thể phần nào bị triệt tiêu bằng kỹ năng này.

Hệ Thống Thông Báo

[ ‘Kỹ năng: Vua của Quỷ Giới’ đã kích hoạt. ]

[ Nhận lợi thế tuyệt đối trước kẻ địch là ác quỷ! ]

[ Đối mặt mục tiêu có năng lực tương đồng. ]

[ Kháng lại năng lực độc nhất của mục tiêu: ‘Quyền Năng: Xâm Thực’! ]

Khi mọi thứ khác đều chậm lại…

Chỉ có tôi là vẫn cử động bình thường.

“Vậy là đủ rồi nhỉ?”

Cho đến giờ, tôi chưa từng dùng thứ này với cô ấy, nhưng lúc này thì cần thiết.

Nở một nụ cười khẽ, tôi mở miệng.

Dù sao thì, tôi cũng phải ‘đàm phán’ với cô ấy.

“Ra đây nào. Nói chuyện một chút với tôi.”

Ngay khi những lời đó thốt ra…

Thế giới nhuộm trong sắc xám.

***

Cơ thể cô nặng trĩu.

Đó là suy nghĩ đầu tiên lướt qua trong đầu Iliya Krisanax.

“…”

Cô choáng váng, như thể ý thức đang trôi dạt giữa đại dương mênh mông.

Cô đã từng trải qua cảm giác này.

Trước đây, đó cũng chính là luồng khí xám bao trùm toàn bộ không gian trong Lễ Hội Trăng Tròn. Mọi thứ trong tầm mắt cô dường như hoàn toàn dừng lại.

Thế nhưng, khác với khi đó, giờ đây cô có thể cử động được cơ thể, dù rất khó khăn.

‘…Hả? Sao lại có thể như vậy được?’

Có điều gì đó đã thay đổi trong cô ư? Cô không thể nhớ ra bất kỳ điều gì tương tự trong ký ức của mình.

Không hiểu vì sao, nhưng nếu đã có thể, cô nên thử cử động.

Khi cô gắng sức nâng tầm mắt lên, thứ đầu tiên lọt vào mắt cô là màu xám.

Và tiếp theo đó…

“Cảm giác thế nào, khi điều khiển ‘hậu duệ’ của cô trong 2 phút? Không tệ chứ?”

Ngay cả trong trạng thái chậm chạp này, Dowd vẫn cử động gần như bình thường. Có lẽ không hoàn toàn như mọi khi, cậu có ‘chậm’ hơn một chút, nhưng so với Iliya, người thậm chí còn khó mà mở mắt, thì cậu vẫn nhanh một cách đáng sợ.

Và kẻ đang nghe những lời đó từ phía đối diện là…

“…!”

Tầm nhìn của cô như bốc cháy.

Chỉ cần nhìn thôi cũng có cảm giác như nọc độc đang chảy ngược vào dây thần kinh thị giác của cô.

Không thể tưởng tượng, ghê tởm, kinh hoàng. Dù dùng bao nhiêu từ ngữ khó chịu cũng không thể diễn tả được sự tà ác của ‘thứ đó’.

Cô thậm chí không thể nhìn thẳng vào hình dạng của nó. Cảm giác như tâm trí cô đang bị đầu độc.

“Ngươi cố tình…”

Hơn nữa, ‘giọng nói’ phát ra từ phía đó còn tệ hơn.

“Goi¾î°¡Uta tu ±̦͖̺̗͎͍̰͊̏͒̉̍̉̚͟͠×̵̢̯̥̟͖̞̔̈́̃̚͘͞·̶̛͈̪͚̹̺͖͉̪̇̎̃̏̃̎̚͡ͅ ̷̥͉̞͎̯̥̫̳̻͆͊̉̀̾͘͞·̴̢̥̱̝̘̟͎͊͐͌̿̎̋̕͜͟͝͞Î̶̻̙͓͓͎̫͛́͌̀̆͊͒͆̚를 Ç̳͈̟̯̻̾̿̔͆̃̋́͌͘̕Ḁ̷͉̞͎̯̥̫̳̻́͆͊̉̀̾͘͞·̴̢̥̱̝̘̟͎͊͐͌̿̎̋̕͜͟͝͞Î̶̻̙͓͓͎̫͛́͌̀̆͊͒͆̚±̦͖̺̗͎͍̰͊̏͒̉̍̉̚͟͠ten nay?”

Những âm thanh méo mó, không thể hiểu nổi vang lên.

Khiến cô đau đớn như thể nội tạng bị xoắn lại. Còn người đàn ông trước mặt cô vẫn bình thản lên tiếng.

“Chỉ cần hứa với tôi một điều.”

Chờ đã…

Sao cậu ấy có thể nói chuyện bình thản như vậy với thứ đó?

“Sau này, chỉ một lần thôi. Khi tôi yêu cầu, hãy nhập vào Gideon. Dù sao thì, tôi đã cố ý đặt cược mạng sống của tất cả mọi người ở đây để tạo ra một ‘nền tảng’ phù hợp.”

“…”

Nghĩ lại thì, ngay từ đầu, trước khi giao chiến, cậu đã nói rằng họ chỉ cần ‘chịu đựng’ trong 2 phút. Cậu chưa từng nói rằng họ sẽ thắng.

Tất cả những điều này dường như đều là sự chuẩn bị cho ‘thứ gì đó’ mà cậu đang nói tới lúc này.

“Vậy nên, nếu cô lặng lẽ nhập vào Eleanor bây giờ thì càng tốt. Dù sao cô cũng phải gom đủ cả ba Mảnh Vỡ vào trong cô ấy. Như vậy chẳng phải tiện cho cô hơn sao?”

“…”

Iliya giật mình.

Dù cô không hiểu rõ cậu ấy vừa nói điều gì…

Theo bản năng cô nhận ra đó là thông tin cực kỳ quan trọng.

“Tôi biết không thể yêu cầu điều này mà không trả giá tương xứng. Vậy nên…”

Trong lúc cô còn đang suy nghĩ, Dowd đột nhiên cởi áo ra.

“…”

Ừm.

Có lẽ việc phải chịu khổ để nhìn được cảnh này cũng không hoàn toàn vô ích.

Iliya bất giác nghĩ vậy khi nhìn chằm chằm vào Dowd.

Trong tình huống hiện tại, có lẽ cũng chẳng ai trách cô vì nhìn cậu cả.

Thế nhưng, ngay sau đó, một thứ kỳ lạ lọt vào mắt cô.

‘…Cái đó là gì?’

Một ‘hình xăm’ được khắc trên ngực cậu.

Không, gọi nó chỉ là hình xăm thì không đủ.

Nó giống như đang ‘cắm rễ’ vào cơ thể cậu ta và ‘cung cấp’ thứ gì đó.

Giống như thể…

Nó mang ý đồ ‘biến đổi’ người đàn ông này thành một thứ khác.

“Như một cái giá, tôi sẽ dâng hiến cho cô một phần ‘tương lai’ của tôi.”

“…”

Dù không có lời nói…

Iliya theo bản năng cảm nhận được.

Con quái vật đối diện Dowd đã bị sốc nặng khi nghe những lời đó.

Không.

Chính xác hơn, nó đang bộc lộ ‘nỗi xót xa’.

“Lúc đầu, tôi cũng không biết thứ này là gì… Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi cũng đoán được phần nào. Cô thấy đấy, không lâu trước đây tôi đã gặp một người gọi là Nhà Tiên Tri.”

“…”

“Tôi vẫn chưa biết chính xác cô ta là ‘ai’… Nhưng ít nhất thì tôi biết là cô ta trở nên như vậy là vì tôi.”

“…”

“Cô đang ngăn  ̵̢̯̥̟͖̞̔̈́̃̚͘͞·̶̛͈̪͚̹̺͖͉̪̇̎̃̏̃̎̚͡ͅ ̷̥͉̞͎̯̥̫̳̻͆͊̉̀̾͘͞·̴̵̢̢̥̱̝̘̟͎̯̥̟͖̞͊͐͌̿̎̋̔̈́̃̕̚͘͜͟͝͞͞·̶̛͈̪͚̹̺͖͉̪̇̎̃̏̃̎̚͡ͅ ̷̥͉̞͎̯̥̫̳̻͆͊̉̀̾͘͞·̴̵̢̢̥̱̝̘̟͎̯̥̟͖̞͊͐͌̿̎̋̔̈́̃̕̚͘͜͟͝͞͞·̶̛͈̪͚̹̺͖͉̪̇̎̃̏̃̎̚͡ͅ ̷̥͉̞͎̯̥̫̳̻͆͊̉̀̾͘͞·̴̢̥̱̝̘̟͎͊͐͌̿̎̋̕͜͟͝͞를đúng không? Để ngăn tôi trở thành giống như cô ta.”

“…”

Iliya run lên.

Vừa nãy.

Khi Dowd lên tiếng, cảm giác ấy giống hệt lúc con quái vật kia mở miệng.

Như thể hai bên đang dần trở nên giống nhau hơn.

“Đừng làm vậy. Cứ để nó tiến triển đến cùng. Tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi.”

“K¾î°hong. Nî°¡Uguoi khong±̦͖̺̗͎͍̰͊̏͒̉̍̉̚͟͠×̵̢̯̥̟͖̞̔̈́̃̚͘͞다lthed¾ð¾…”

“…Để sánh ngang với cô ta, xem ra tôi phải làm đến mức đó.”

Dowd thở dài, tiếp tục nói.

“Nếu tôi không đối phó được cô ta, tôi cũng sẽ chết thôi.”

Nói rồi, cậu nhìn quanh.

Như thể đang nhìn lấy từng người bị đóng băng trong không gian xám, từng người một.

“…Và tất cả những người này cũng sẽ chết.”

Và có lẽ chỉ là cảm giác chủ quan của cô, nhưng…

Phần sau của câu nói đó dường như chân thành hơn rất nhiều so với những lời trước.

“…”

Sau đó, con quái vật đã nhìn Dowd bằng ánh mắt buồn bã một lúc lâu…

Chậm rãi tiến lại gần cậu.

Rất khó để nhận ra, nhưng trông như thể nó đang ôm lấy Dowd.

Như đang an ủi.

Như đang thương thay cho con đường gian nan mà cậu sắp phải bước đi.

- Ta yêu ngươi. Hẹn ngươi lần sau.

Những lời đó tiếp tục tuôn ra.

- Lần tới, chắc chắn. Ngươi.

Trong tất cả những gì đã được nói cho đến lúc này, ngay cả Iliya cũng có thể hiểu rõ điều này.

- Và ta, cùng nhau, đến tận cùng của thế giới.

Đó là một câu nói tràn đầy tình cảm thuần khiết.

- Điều mà đôi ta chưa thể đạt được trước kia, hãy vĩnh viễn-

Và trước khi câu nói đó kịp hoàn thành.

Sắc xám đột ngột biến mất khỏi thế giới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!