< Quà Tặng Nhân Vật >
▼ Yuria Greyhounder
[ Cấp độ: Hứng Thú 1 ]
[ Đã Có Thưởng! ]
Tôi chống cằm, nhìn chằm chằm vào cửa sổ hệ thống đang hiện trước mặt.
‘…Chưa gì đã Hứng Thú cấp 1 rồi.’
Tôi đoán là vì cô ta là phản diện, nên độ thiện cảm tăng nhanh hơn bình thường.
Nhất là khi Iliya còn đang kẹt ở Hứng Thú cấp 4.
Tôi chả hiểu sao mọi thứ cứ xảy ra như này.
“…”
Mà, có lần nào mọi chuyện diễn ra đúng như tôi mong đợi đâu?
Và đây nữa.
[ Đã nhận quà từ ‘Yuria’. ]
[ Đã nhận kỹ năng: Sự Tập Trung của Kiếm Sĩ! ]
< Thông Tin Kỹ Năng >
[ Kỹ năng: Sự Tập Trung của Kiếm Sĩ ] [ Cấp: B ]
[ Tạm thời tăng cường khả năng tập trung khi chiến đấu. Khi kích hoạt, tốc độ phản ứng và độ chính xác được tối đa hóa. ]
‘…Như này cũng được à?’
Tuyệt Vọng giúp tăng chỉ số của tôi, đồng nghĩa với việc tăng khả năng thể chất. Nhưng kiểu tăng cường này lại mang cảm giác khác hẳn.
Dù chỉ cấp B, nhưng nếu kết hợp với Tuyệt Vọng, hiệu quả nó mang lại gần như là gian lận.
Ngay cả khi dùng đơn, lợi ích mang lại trong chiến đấu cũng vô cùng lớn.
“Cậu chủ! Lâu rồi không gặp!”
Khi tôi đang suy nghĩ, một quý ông mặc suit từ xa đang vẫy tay.
Quản gia Herman, một lão nhân đã phục vụ nhà Campbell từ rất lâu.
Ông ấy còn ở trong gia tộc lâu hơn cả cha tôi, người đứng đầu gia tộc.
Và như thế, Herman mang một khí chất đặc biệt của một quý ông. Bất kỳ động tác nào của ông cũng từ tốn, thư thái.
“…Elfante lúc nào cũng thế này à?”
“Có thể xem như vậy.”
Thế nhưng, ngay cả Herman cũng không giấu được sự ngạc nhiên trước quy mô của buổi Dự giờ này.
Thực ra, không có quá nhiều người xung quanh.
Nhưng nếu nhìn kỹ xem họ là ai…
Toàn là thương nhân lớn, quý tộc, thậm chí có cả hoàng tộc.
Ai ngờ những nhân vật tầm cỡ như vậy lại tụ họp chỉ để xem một buổi 'Dự giờ'?
“Không, nhưng mà…”
Herman vuốt râu, nhìn về đấu trường vuông khổng lồ giữa tòa nhà.
“…Thứ đó, có hơi nguy hiểm không?”
Ánh mắt ông hướng đến màn hình ma kỹ được lắp gần đấu trường.
Với một dàn khách mời tai to mặt lớn như vậy, buổi quan sát này đã lệch khỏi mục đích ban đầu từ lâu.
Trình diễn một thứ tầm thường, nhàm chán để những nhân vật đó bỏ thời gian đến xem là hoàn toàn không thể.
Vậy nên họ đã chuẩn bị thứ này.
Một trận Battle Royale giữa các sinh viên.
“…”
Đây vốn không phải thứ nên được mong đợi trong một học viện, mà phải trong một đấu trường. Nhưng bất ngờ thay, nó lại là truyền thống có từ thuở sơ khai của Elfante.
Một nơi thật đáng sợ.
“Nhưng, tôi hỏi tí chứ Cậu chủ cũng sẽ tham gia ở dưới kia sao?”
“…Vâng.”
Herman hỏi đầy lo lắng. Tuy nhiên tôi không thể bỏ qua cơ hội này.
Đây là cơ hội duy nhất để thu hút sự chú ý của Gideon.
“…Tôi không biết Ông chủ sẽ tự hào hay lo lắng cho cậu nữa.”
Tôi cười gượng trước lời ông nói.
‘Còn chưa đến phần đáng sợ đâu.’
Chỉ Iliya hoặc Elnore thôi là đủ để lật tung cả lãnh địa rồi.
“Chuyện này… khiến tôi hơi lo. Dường như có rất nhiều nhân vật quan trọng đến đây. Lúc tới, tôi còn thấy người của Thánh Quốc.”
“…Vậy à?”
Tôi nheo mắt.
Với thời điểm và phe phái lúc này, rất có thể nhóm đó gồm cả Thánh Nữ lẫn ‘Vương tử’.
Họ đến sớm hơn dự kiến. Theo cốt truyện ban đầu, phải tháng sau họ mới xuất hiện.
‘Như dự đoán.’
Tốc độ các sự kiện đang tăng tốc.
Việc họ đến đây nghĩa là cả Thánh Quốc lẫn bọn thờ quỷ đều bắt đầu có bước tiến lớn.
Lý do mỗi bên có thể khác nhau, nhưng rõ ràng là họ đều muốn thứ gì đó bên trong Học viện này.
‘…Tôi có vài dự đoán rồi.’
Và nhiệm vụ của tôi là gây khó khăn cho họ.
Tôi không muốn dính dáng gì đến cả Thánh Quốc lẫn bọn thờ quỷ.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ, Herman mỉm cười.
“Dù sao đây cũng là sự kiện đông người, Cậu chủ nên thể hiện tốt một chút. Như vậy sẽ được các nữ sinh để ý nhiều hơn.”
“…Vâng, cũng đúng.”
“Tôi nghe nói sau buổi dự giờ còn có một sự kiện nữa đấy nên cậu tìm bạn nhảy sẽ dễ hơn đó. Tôi được nghe rằng Ông chủ cũng gặp phu nhân ở đó đấy…”
“…Tôi đi chuẩn bị đây.”
Ông không nên kể mấy chuyện đáng sợ như vậy.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng tôi khi nghĩ tới Iliya và Elnore.
‘Mình còn việc phải làm…’
Đó là gây ấn tượng với Gideon, người đang trong đám đông kia, bằng Kiếm Thuật Nhà Tristan.
< Thông Tin Kỹ Năng>
[ Thuộc tính: Kiếm Thuật Tristan ] [ Cấp: Phổ Thông ]
[ Mức thành thạo hiện tại : 0% ]
[ Kiếm pháp chủ lưu của Gia Tộc Công Tước Tristan. ]
[ Có thể phát huy sức mạnh nhất định dù dùng loại vũ khí nào. ]
[ Khi sử dụng trường kiếm, cho phép dùng ‘Phản đòn’ (Deflect). ]
[ Khi sử dụng trường kiếm, có thể bỏ qua một phần phòng thủ đối phương và gây sát thương trực tiếp. ]
Điểm quan trọng nhất chính là hiệu ứng thứ hai.
Deflect.
Đây là kỹ thuật parry để vô hiệu hóa đòn tấn công nếu căn đúng timing. Một hệ thống xuất hiện trong hầu hết các trò chơi.
Và.
Với một kẻ đã rèn luyện “timing” đến mức biến thái trong game, tôi có thể tạo ra vài màn trình diễn rất thú vị.
“…”
Tôi cầm chặt trường kiếm, khẽ cười cay đắng.
Thành thật mà nói, những gì tôi sắp làm nửa thật nửa giả. Gọi là trò hề cũng được.
Nhưng cái trò hề này…
Sẽ được bắt trọn bởi Hiệp sĩ Mạnh Nhất Đế Quốc.
●
Một bầu không khí căng thẳng khô khốc bao trùm khán đài.
Với địa vị của họ, đáng lý mọi người ở đây phải tán gẫu, chào hỏi, tạo quan hệ với nhau.
Dù sao thì, những người ngồi tại đây đều là Lãnh Chúa, Thủ Lĩnh, hoặc những kẻ có địa vị ngang hàng.
Ít nhất thì… đáng lẽ là thế.
Nếu như không có sự xuất hiện của người đàn ông đang ngồi ở hàng ghế giữa.
“Vì sao ông ta lại có mặt ở đây…?”
“Ờm, ai mà biết được….”
Hai người đang trò chuyện trông như hoàng tộc của một nơi nào đó.
Nhưng mà, ‘người đàn ông kia’ là kẻ mà đến cả họ cũng không dám dây vào.
Gideon Galestead La Tristan. Hiệp sĩ mạnh nhất Đế Quốc. Đại Công Tước Tristan.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông ta, nhưng dù bị chú ý đến mức nào, Gideon vẫn không chút dao động. Ông chỉ thản nhiên nhìn xuống đấu trường phía dưới.
“Hả? Gideon? Sao anh lại đến đây?”
Đương nhiên, ở Elfante luôn tồn tại vài kẻ chẳng màng đến địa vị hay danh hiệu của người đối diện, muốn bắt chuyện thì bắt chuyện thôi.
Ví dụ như Conrad Baltador, Viện Trưởng Khoa Hiệp Sĩ.
Ánh mắt Gideon từ từ chuyển sang phía ông ta.
“…”
Thấy Gideon chỉ hơi gật đầu, không đứng dậy, không nói câu nào, Conrad bật cười.
Với ông ta, chỉ từng ấy phản ứng đã là nhiều lắm rồi.
Nếu không vì hai người cùng học chung một Sư phụ, Gideon chắc chắn sẽ hoàn toàn bơ ông ta.
“Thế rốt cuộc ngọn gió nào thổi một kẻ ‘nặng mông’ như anh lại đến đây?”
Không chờ câu trả lời, Conrad tự tiện thả người ngồi phịch xuống cạnh Gideon.
Ngồi gần như vậy, ông mới thấy được điều mà người khác không để ý.
“…Tay anh bị sao thế?”
Conrad chỉ vào cánh tay đang quấn băng của Gideon, khiến ông ta khẽ cau mày.
Ngay lập tức, Gideon kéo áo choàng che đi, Conrad lại cười khẩy.
“Anh vẫn tiếp tục à? Lại đang cố theo kịp Đại Công Tước Tristan tiền nhiệm sao?”
Nếu Hiệp sĩ mạnh nhất Đế Quốc mà bị thương đến mức này, thì chẳng còn lời giải thích nào khác.
Gideon vẫn thường làm thế. Tự đày đọa bản thân bằng những kiểu ‘tập luyện’ mà người bình thường nghe thôi cũng thấy điên rồ. Tất cả chỉ để bắt kịp Đại Công Tước tiền nhiệm, Kiếm Thánh.
“Này, anh không cần cố quá, anh còn cô con gá...”
“Tiền bối.”
Giọng trầm của Gideon cắt ngang.
“Đủ rồi.”
Trong khoảnh khắc đó, một luồng sát khí lạnh lẽo lan ra như những lưỡi dao sắc bén quét qua không khí.
“Anh biết tôi ghét cái gì mà.”
Mọi người xung quanh đồng loạt toát mồ hôi lạnh. Conrad thì sững lại.
‘…Thằng này… lại mạnh hơn trước à?’
Trước đây Gideon đã mạnh hơn ông, nhưng sức ép từ luồng khí vừa rồi hoàn toàn vượt xa trí tưởng tượng.
Ngày trước Conrad vẫn còn thắng được ba đến bốn trận trong mười lần giao đấu.
Giờ thì, dù đánh bao nhiêu trận, ông biết mình cũng sẽ thua sạch.
“…Rồi rồi. Không nhắc đến con gái anh nữa. Thế tay anh rốt cuộc làm sao?”
Conrad đánh trống lảng đi, Gideon dần thả lỏng và lấy lại vẻ điềm tĩnh.
Một tiếng thở dài nhẹ vang lên.
“…Tôi đang tập luyện theo những lời nhắn Kiếm Thánh để lại. Về nguyên lý cốt lõi của kiếm pháp ông ấy truyền xuống.”
“Là gì vậy?”
“Hãy đứng vững như Thái Sơn.’’
“…”
Ông có nghiêm túc không vậy, nói cái chó gì thế?
Conrad nhíu mày.
“Vậy anh đã làm gì?”
“Tôi thử chém đôi một ngọn núi.”
“…”
“Không thành công.”
“…Anh nghĩ nó sẽ thành công à?”
Đúng là cha nào con nấy.
Cái kiểu mặt không cảm xúc nhưng nói ra toàn mấy lời hết sức vô lý, Elnore y hệt như vậy.
‘Mấy người đúng thật…. máu mủ không chối vào đâu được.’
Đúng lúc Conrad cười chua chát, nhóm “thí sinh” cũng bắt đầu bước vào đấu trường.
Ai nấy đều căng thẳng, mang theo vũ khí của mình.
Conrad tặc lưỡi khi thấy một kẻ đang run lẩy bẩy.
Tuy được coi là nhân tài các vùng, phần lớn bọn nó vẫn là những đứa trẻ chưa nếm mùi chiến trường thực sự. Căng thẳng trước đám đông là chuyện bình thường.
Cũng không thiếu những đứa bị gia đình bắt lên vì danh dự.
Nhưng trong số đó, có một đứa hoàn toàn khác biệt.
“Thằng nhóc cũng đến sao?”
Giữa đám đông, có một kẻ chẳng tỏ ra chút căng thẳng nào.
Không, nói đúng hơn, hắn trông chán nản.
Dowd Campbell.
Với khuôn mặt lơ đễnh, hắn chống thanh trường kiếm xuống đất như một chiếc gậy rồi bước ra sân.
‘…Hửm?’
Và….
Thấy ánh mắt Gideon cũng hướng về phía Dowd, Conrad khẽ nhếch môi.
“Thế anh đến để xem thằng nhóc đó à?”
“…”
Gideon không trả lời, chỉ lặng im quan sát.
Từng cử động, từng nhịp thở, từng chuyển động nhỏ nhất, ông đều soi hết.
Cứ như thể đang phân tích thứ gì đó.
Rồi ánh mắt ông khẽ lay động.
“Tiền bối.”
“Hử?”
“Quan hệ giữa thắng nhóc đó và con gái tôi là gì?”
“…Hả?”
“Con gái tôi đã từng dạy nó kiếm pháp sao? Không…”
Gideon tạm dừng một nhịp.
“…Nó chắc chắn đã học cái gì đó. Nó học bao lâu rồi? Vài tháng? Một năm?”
“Này khoan. Từ từ đã.”
Với một đống câu hỏi dồn dập vậy, Conrad giật mình.
“Hai đứa trông có vẻ khá thân nhau, nhưng tôi chẳng biết gì về chuyện dạy kiếm hay gì cả. Với lại nó là sinh viên năm nhất. Mới vào học viện được hai tháng.”
“…Sao?”
Khuôn mặt Gideon thoáng hiện vẻ bối rối.
Đối với người gần như chẳng bao giờ thể hiện cảm xúc, đây là chuyện vô cùng hiếm.
“…Không thể nào. Đó rõ ràng là kiếm pháp của gia tộc chúng tô..”
“Tất cả thí sinh, chào nhau!”
Tiếng trọng tài vang lên giữa sân, cắt ngang lời Gideon.
“Vào vị trí!”
Mỗi học viên lập tức giương vũ khí.
Khoa Hiệp Sĩ với kiếm thương, Khoa Ma Pháp với ma thuật, Khoa Thần Học với phước lành và phép màu của họ.
“Bắt đầu!”
Ngay lập tức, đấu trường chìm trong hỗn loạn.
Mỗi người phải tự lo thân mình, không đồng minh, và bị kẻ địch vây quanh từ mọi phía. Chiến trường loạn như chim vỡ tổ.
Trong phút chốc, một nửa số thí sinh bị loại.
Và con số vẫn giảm xuống với tốc độ khủng khiếp.
Cũng từ đó, những viên ngọc thô dần lộ diện.
Conrad nhìn xuống với vẻ hài lòng.
Nguyên nhân khiến sự kiện tàn bạo này tồn tại lâu đến vậy chỉ có một: Nó cực kỳ hiệu quả trong việc tìm ra nhân tài.
Trong hỗn chiến kiểu này, những ai có bản lĩnh thật sự sẽ xuất hiện.
Khi bị tấn công tứ phía, họ sẽ phô bày thuộc tính và năng lực áp đảo.
“Khá đấy.”
Một thanh niên với cây thương, quét sạch mọi kẻ xung quanh. Conrad nhận ra hắn. Tallion Armand, con trai cả của Tử Tước Armand.
Một cô gái khác thì chỉ dùng nắm đấm với găng tay bọc lại, đấm gục từng người một, nhưng chiếc mũ trùm che mất khuôn mặt.
“Hai đứa đó là nổi bật nhất.”
Ở mức độ năm nhất, hai đứa vượt trội hơn tất cả. Nếu không có Iliya, Ứng viên Anh Hùng, thì hai đứa này hoàn toàn đủ sức tranh vị trí dẫn đầu khóa.
“Thế, anh nghĩ sao..”
Conrad quay sang định hỏi ý kiến người bên cạnh thì đột nhiên khựng lại.
Vì Gideon chưa từng rời mắt khỏi một người từ nãy đến giờ.
Hiệp sĩ Mạnh nhất Đế Quốc chỉ quan sát duy nhất một người.
“…”
Dowd Campbell.
Ngay khi trận đấu bắt đầu, hắn lùi về góc và đứng im một chỗ, không cựa quậy một bước nào.
Vậy thôi. Không di chuyển. Không tấn công.
“…Nó phòng thủ tốt thật.’
Hắn vẫn đứng nguyên chỗ đó. Chặn, gạt và phá những kẻ tấn công mình.
Một chiến lược sống sót đơn giản, không quá khó để hiểu.
So với hai “ngôi sao” vừa rồi, hắn chỉ như một con đom đóm nhỏ bên cạnh.
“Tôi không ngờ đấy. Anh thích kiểu đánh như vậy à?”
“Anh chỉ nhìn được vậy thôi sao?”
“…Hả?”
“Trong mắt tôi, tên nhóc trông khác hoàn toàn.”
Nói rồi, Gideon đứng lên, bước đến gần lan can.
Cứ như muốn nhìn rõ hơn.
“…”
Gideon bật cười.
“Anh đang cười đấy à?”
Không thể chối cãi. Nụ cười ấy chính là kiểu ‘cuối cùng cũng tìm ra đáp án’.
‘Hãy đứng vững như Thái Sơn.’
Lời dạy của Kiếm Thánh.
Gideon tiếp tục quan sát tên thanh niên đứng ở góc đấu trường.
Hắn không chỉ đứng yên phòng thủ.
Hắn đọc trước mọi đòn tấn công, chờ thời điểm hoàn hảo, rồi phản lại (deflect) nó.
“Điều cơ bản của Kiếm Pháp Tristan.”
Deflection (Phản đòn).
Một kỹ nghệ để gạt đi đòn tấn công của đối phương, rồi mở ra cơ hội phản đòn.
Nhưng tên nhóc đó dùng nó ở mức tuyệt đối.
Ma thuật. Thần thuật. Phước lành
Tất cả đều bị vô hiệu như va phải một bức tường khổng lồ.
Kẻ địch lảo đảo vì đòn gạt, để lộ sơ hở.
Và Dowd chỉ chạm nhẹ là đẩy được đối thủ văng ra.
‘…Năm nhất sao.’
Thật nực cười.
Nếu hắn ‘chỉ là’ năm nhất, thì đám Hiệp sĩ Đế Quốc, bao gồm cả Gideon, chắc chỉ đáng xếp vào hạng nghiệp dư.
Conrad tròn mắt, quan sát biểu cảm người ngồi cạnh.
Một nụ cười méo mó hiện trên môi Gideon.
Một nụ cười đầy hứng thú.
Hoặc..
‘Đây không chỉ là phòng thủ.’
Đó là biểu hiện của ‘Win–win’( khát vọng chiến thắng)
Hiệp sĩ mạnh nhất Đế Quốc nói điều đó về một thằng nhóc năm nhất.
‘Hắn thắng bằng cách phòng thủ.’
Không cần tấn công màu mè hay gì. Tất cả đều tối ưu.
Ở yên một chỗ, tạo áp lực ngột ngạt chỉ bằng việc tồn tại.
Nó giống như…
“Thái Sơn.”
Đây có lẽ chính là nguyên lý cốt lõi mà Kiếm Thánh muốn truyền lại.
Ánh mắt Gideon bừng sáng dữ dội.
&
&
&
0 Bình luận