WN

Chương 86: Giao hữu (2)

Chương 86: Giao hữu (2)

Mười phút kể từ khi trận đấu bắt đầu…

Badel thực sự đã cảm thấy sợ hãi.

“Anh không định dùng vũ khí sao?”

“Tao mà dùng mấy thứ đó thì lại ao trình quá.”

Hắn nhớ lại đoạn hỏi - đáp ngắn ngủi giữa hai người khi trận đấu vừa bắt đầu.

Sự thật là trong tất cả những trận đấu trước đây, Badel chưa từng sử dụng vũ khí. Từ đầu đến cuối, hắn luôn chỉ dùng mỗi nắm đấm để đánh cho đối thủ ra bã.

Bởi vì hắn thích thú với việc nhìn đối phương quằn quại trong đau đớn.

“Thật chứ? Anh định dùng tay không để đá đít tôi à?”

“…”

“Tốt lắm. Quá tốt rồ-.”

Giờ nghĩ lại…

Ngay lúc gương mặt đối thủ sáng lên khi nghe câu đó, lẽ ra hắn đã phải cảnh giác hơn.

“…Thằng khốn này, mày điên rồi à?”

Và chính vì sự bất cẩn đó, hắn mới rơi vào tình cảnh hiện tại, lẩm bẩm bằng giọng run rẩy.

Sự chênh lệch sức mạnh giữa hai người là quá rõ ràng. Chính vì thế hắn mới chọn đấu với gã này, để có thể từ từ, thong thả mà hành hạ đối phương.

Thế nhưng…

-!

Nắm đấm của hắn đã giáng thẳng vào cằm Dowd. Đó là sự thật không thể chối cãi, ngay cả trực giác chiến đấu dày dạn kinh nghiệm của hắn cũng xác nhận điều đó.

Chỉ cần là con người, cú đấm ấy đáng lẽ đã quá đủ để khiến đối phương phải gục xuống. Bị đấm vào hàm thì não bộ chắc chắn sẽ bị chấn động.

Thế nhưng…

Người đàn ông này không chịu gục ngã.

Giống như vô số lần trước đó.

Gã loạng choạng lùi lại một hai bước, rồi thản nhiên bẻ cổ kêu răng rắc, sau đó lại bước về phía hắn.

“À, cú đó tốt đấy.”

Giọng nói gã như thể đang thật sự tận hưởng điều đó khiến cả cánh tay Badel nổi da gà.

“…Hay là dừng trận đấu tại đây đi? Ngươi nên đến phòng y tế để chữa—”

“Sao phải thế?”

Giọng điệu gã như thể thật sự không hiểu hắn đang nói gì khiến Badel vô thức lùi lại một bước.

Đó là phản xạ theo bản năng.

‘…Mình vừa lùi lại sao? Trong một trận đấu với một tên khốn từ Đế Quốc?’

Ngay khi nhận ra điều đó, gương mặt hắn méo mó vì tức giận.

Những cú đấm càng ngày càng hung bạo trút xuống Dowd. Mỗi đòn đều mạnh đến mức mà người ngoài nhìn vào cũng không khỏi thương hại kẻ đang bị đánh.

Cơ thể Dowd bị quăng quật tứ phía. Da thịt rách toạc, máu bắn tung tóe như suối.

Thế nhưng…

“…Tôi chọn đối thủ không tệ chút nào. Nai xừ.”

Lần này cũng vậy….

Dù trông gã nửa sống nửa chết, trông như có thể chết bất cứ lúc nào, mà gã vẫn bật cười.

“…”

Gương mặt Badel dần tái mét.

Nếu chỉ là một tên đã yếu còn ra gió, thì hắn đã thấy thích thú. Việc nghiền nát một tên như thế luôn mang lại cho hắn sự khoái cảm nhất định.

‘Nhưng thằng chó này…’

Gã này thật sự đang tận hưởng việc bị đánh một chiều.

Như thể gã đang nhận thưởng hay thứ gì đó tương tự!

“Lần nữa đê.”

Nhìn Dowd vừa lẩm bẩm vừa tiến về phía mình, đôi mắt Badel không giấu nổi sự sợ hãi.

‘Rốt cuộc mình đang làm cái quái gì vậy?’

‘Ngay từ đầu, đây còn là một trận đấu sao?’

‘Không phải, thằng này có còn là con người nữa không?’

“…Đừ-Đừng… lại gần nữa.”

“Tại sao chứ? Đòn của anh vừa rồi tốt lắm. Thêm một lầ—”

“Tao bảo đừng lại gần—!”

Với khuôn mặt trắng bệch, Badel loạng choạng lùi lại và cố nhấn nút đỏ đặt trên sàn đấu.

Chỉ cần nhấn nó, trận đấu sẽ bị tuyên bố kết thúc vì đầu hàng.

Bình thường, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ nhấn. Nhưng so với việc tiếp tục đối mặt với một thứ giống quái vật thế này, hắn thà chịu nhục trong chốc lát còn tốt hơn.

Nhưng có một bàn tay bê bết máu đã túm lấy hắn.

“Đừng.”

Dowd nói gấp gáp.

Trong mắt gã này có một nỗi bất an tuyệt vọng, vượt xa cả giọng nói vốn đã rối loạn.

“Không, đừng làm thế. Anh vẫn còn đánh được mà, đúng không? Chẳng phải anh đã nói sẽ đánh tôi đến hết giờ sao?”

“…”

Trước nụ cười gần như cầu xin của Dowd khi nắm chặt tay mình, gương mặt Badel càng trắng hơn.

Bình thường, đó không phải là gương mặt khiến người ta sợ hãi. Nhưng răng môi gã này đã lẫn lộn với nhau đến mức khiến Badel gần như phát điên lên vì sợ.

“Anh làm được mà. Anh vẫn còn sức. Người bị đánh cho phọt cức là tôi mà, sao anh lại là người đầu hàng chứ? Anh đang trêu tôi à?”

“Hííí…!”

“Đàn ông phải giữ lời chứ. Làm ơn. Tôi xin anh đấy.”

“Tránh xa bố mày raaa…!”

Cuối cùng…

Trong tiếng thét chói tai, Badel không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhấn nút đầu hàng.

***

“Hừmmm…”

Khi đối thủ của tôi run rẩy bỏ chạy, trông như vừa nhìn thấy ma, tôi chỉ có thể nhìn theo với vẻ mặt đầy tiếc nuối.

Thật sự là quá đáng tiếc.

Nhật Ký Hệ Thống

[ Đã giao chiến với đối thủ sử dụng Võ Kỹ xuất sắc! ]

[ Một bộ động tác mới sẽ được thêm vào ‘Thông Thạo: Võ Kỹ - Thế Thức 立式’! ]

[ Đã giao chiến với đối thủ sử dụng Võ Kỹ xuất sắc! ]

[ Một bộ động tác mới sẽ được thêm vào ‘Thông Thạo: Võ Kỹ - Thế Thức 立式’! ]

[ Đã giao chiến với đối thủ sử dụng Võ Kỹ xuất sắc! ]

[ Một bộ động tác mới sẽ được thêm vào ‘Thông Thạo: Võ Kỹ - Thế Thức 立式’! ]

.

.

.

Nhật Ký Hệ Thống

[ Đã tiếp tục chiến đấu dù bị thương nặng! ]

[ Độ thành thạo ‘Thông Thạo: Người Sắt’ tăng lên. ]

[ Đã tiếp tục chiến đấu dù bị thương nặng! ]

[ Độ thành thạo ‘Thông Thạo: Người Sắt’ tăng lên. ]

[ Đã tiếp tục chiến đấu dù bị thương nặng! ]

[ Độ thành thạo ‘Thông Thạo: Người Sắt’ tăng lên. ]

.

.

.

Anh ta thật sự không tệ chút nào.

Tôi chỉ cần đứng yên để bị đánh thôi cũng đủ để tích lũy độ thành thạo cho hai Thông Thạo cùng lúc. Điều này chỉ có thể xảy ra khi đối đầu với một đối thủ đủ mạnh.

Giá mà anh ta có thể tiếp tục thêm một chút nữa… Tiếc thật, tự nhiên anh ta lại bỏ chạy vì lý do nào đó…

Hệ Thống Thông Báo

[ Mục tiêu ‘Eleanor’ cực kỳ điên tiết trước việc mục tiêu ‘Badel’ dám ra tay đánh bạn. ]

[ Cô ấy đang phát ra sát ý mãnh liệt về phía mục tiêu! ]

“…”

Tại thế mà khả năng tôi bị cô nàng này quấy rối lại tăng lên. Mà hơn nữa, cô lại vẫn đang theo dõi tôi.

Dù sao thì, nếu không có ai quan sát tôi, cửa sổ này cũng đã không hiện ra.

‘Badel, sao anh lại bảy chọ…!’

‘Chẳng phải anh nói sẽ đánh tôi cho đến khi hết giờ sao…!’

“Badel sợ quá nên chạy mất rồi…!”

“Không ngờ Đế Quốc lại có một tên điên như vậy…!”

“Hắn điên đến mức khiến người ta không thể không khâm phục…!”

“…”

Những lời xì xào và ánh mắt của các học viên thuộc Liên Minh Bộ Tộc xung quanh như đâm thẳng vào tim tôi.

‘Sao các người lại nói thế chứ, lòng tôi đau lắm đó.’

‘…Dù sao thì, kiểm tra mấy thứ quan trọng trước đã.’

Dù tôi có tìm thì Eleanor cũng sẽ không chịu lộ diện. Tốt hơn hết là xem thử tôi đã thu được gì đã.

[ Thông Tin Thông Thạo ]

Thông Thạo: Người Sắt 鐵人

Cấp: Cơ bản

Độ Thành Thạo: 88%

Mô tả: Các chiến binh của Liên Minh Bộ Tộc liên tục đặt bản thân vào những tình huống cực hạn để rèn luyện khả năng phản ứng trước nghịch cảnh. Rất nguy hiểm, nhưng cực kỳ hiệu quả.

[ ■ Tăng khả năng chịu đựng đối với chấn thương và đau đớn. Giảm cường độ đau và cho phép di chuyển dễ dàng hơn ngay cả khi bị thương nặng. ]

[ ■ Hiệu quả tỷ lệ thuận với chỉ số Sức bền. ]

Đây là Thông Thạo đầu tiên mà tôi tăng độ thành thạo nhờ bị đánh như con chó.

Dù tôi chỉ dùng bộ sơ cứu đơn giản để bôi thuốc và băng bó, vậy mà vết thương vẫn đang hồi phục với tốc độ rõ rệt.

Trừ khi thuốc đó tốt đến mức phi lý, bình thường nếu chịu lượng sát thương như thế này thì tôi đã phải dốc sạch điểm còn lại để mua thuốc hồi phục đắt tiền trong Cửa Hàng Điểm.

Và quan trọng hơn…

‘Cũng chẳng đau lắm?’

Hiệu ứng ghi là giảm ‘cường độ đau’.

Nhưng thực tế, nó hiệu quả hơn tôi tưởng rất nhiều.

Nếu luyện tập và mài giũa đủ tốt, nó hoàn toàn có thể trở thành lá bài tẩy của tôi trong chương này.

Cơn đau tôi thực sự cảm nhận được khi bị đánh phọt cả cức cũng không nghiêm trọng đến thế.

[ …Cậu có biết là dù có kỹ năng này, người bình thường cũng không nghĩ đến chuyện bị đánh đến mức đó đâu? ]

“Cũng không tệ lắm mà? Tôi chịu được.”

[ Cậu không nhớ là trước đây chính cậu từng hỏi ta cách chịu đau như thế nào à? ]

“Con người trưởng thành theo thời gian thôi mà.”

[ Nói cậu đang dần dần bị điên có lẽ chính xác hơn là trưởng thành đấy? ]

“…”

Im đi.

Tôi phớt lờ Caliban và kiểm tra Thông Thạo còn lại.

[ Thông Tin Thông Thạo ]

Thông Thạo: Võ Kỹ - Thế Thức 立式

Mô tả: Những động tác hiệu quả được rèn giũa suốt cả đời bởi một võ sĩ có trực giác thiên phú. Dù chưa đạt đến mức hoàn thiện, nó vẫn có thể phát huy sức mạnh kinh người!

[ ■ Nhận điều chỉnh chỉ số Thể chất khi chiến đấu tay không. ]

[ ■ Nhận điều chỉnh chỉ số Nhanh nhẹn cho các động tác né đòn khi chiến đấu tay không. ]

[ ■ Thông qua luyện tập, có thể mở khóa thêm nhiều động tác khác nhau thuộc Võ Kỹ này. ]

[ Đã mở khóa động tác mới! ]

[ Tiến độ Hoàn Thiện: 10% ]

Cái này quan trọng hơn cả Thông Thạo Người Sắt.

Đặc biệt là dòng chữ ‘Tiến độ Hoàn Thiện’ ở cuối.

Không phải vô cớ mà phần mô tả nói rằng nó chưa hoàn thiện. Bởi vì ngay cả Kasa cũng chưa hoàn thiện được thứ này.

“…”

Và để Chương 3 có kết cục tôi mong muốn, tôi buộc phải hoàn thiện nó hoàn toàn.

Dù sao thì, ‘kẻ thù’ cuối cùng của Chương 3 không thể bị đánh bại bằng vũ khí.

Tôi phải chăm chỉ hơn nữa.

[ Đang cập nhật trạng thái hiện tại. ]

Trong lúc tôi còn suy nghĩ, một thông báo xuất hiện trên bảng điện tử trong đấu trường.

Có vẻ như nó đang cập nhật thứ hạng của những người đạt ‘điểm’ cao trong Trận Đấu Giao Hữu này.

Điểm số được tính dựa trên nhiều yếu tố phức tạp, nhằm đánh giá ai là người thể hiện một ‘trận đấu tốt hơn’.

Một kẻ yếu mà trụ được trước đối thủ mạnh hơn thậm chí còn có thể đạt điểm cao hơn.

Tôi bắt đầu xem bảng xếp hạng từ dưới lên.

Tôi chỉ cần lọt vào top 3 là được…

[ Hạng 1 - Riru Garda ]

[ Hạng 2 - Iliya Krisanax ]

[ Hạng 3 - Dowd Campbell ]

Vừa đủ.

Xét đến sự chênh lệch sức chiến đấu giữa tôi khi không có Tuyệt Vọng và anh ta, việc khiến anh ta đầu hàng giúp tôi đạt điểm rất cao.

‘…Riru cũng lọt top.’

Dù là điều hiển nhiên với thực lực của cô ấy, nhưng điều này vẫn rất cần thiết cho tiến trình của ‘Nhiệm Vụ Chính’.

Tôi tiếp tục nhìn xuống các thứ hạng bên dưới.

Mọi thứ đều ổn, ngoại trừ…

[ Hạng 4 - Faenol Lipek ]

Ngay khi thấy cái tên đó, tôi lập tức cau mày.

Nghĩ lại thì, cô ta cũng là học viên trao đổi, xuất hiện một cách tự nhiên vì tiến trình cốt truyện. Nhưng đó là người tôi hoàn toàn không muốn dính dáng tới.

Cô ta là nhân vật then chốt của Chương 4, và là ‘cốt lõi’ của Tòa Án Dị Giáo mà tôi đang cố sống cố chết để né tránh.

Vấn đề là…

Hệ Thống Thông Báo

[ Mục tiêu ‘Faenol Lipek’ đã nảy sinh hứng thú với bạn. Một sự kiện liên quan sẽ sớm được kích hoạt! ]

[ Khi tiếp xúc với mục tiêu, quyền lợi ‘Tòa Án Dị Giáo - Tương Tác Đặc Biệt’ nhận được từ việc vượt qua ‘Boss: Vương Tử’ sẽ được mở khóa ngay lập tức! ]

[ ‘Kỹ năng: Tử Hoặc’ không thể áp dụng lên mục tiêu! ]

Ngay khi tôi nhìn thấy tên cô ta, cửa sổ này lập tức bật ra.

Mắt tôi vô thức nheo lại.

Nếu trí nhớ của tôi không sai, Faenol chắc chắn là một phản diện. Hơn nữa, cô ta là kiểu phản diện có khả năng cao là liên quan đến Ác Quỷ.

Vậy mà hệ thống, thứ vốn luôn bỏ qua logic và quy trình, rồi tiện tay quăng Tử Hoặc lên bất cứ ai, lại không thèm áp dụng kỹ năng đó lên cô ta?

“…”

Nếu vậy, mức độ quan trọng của cái gọi là ‘sự kiện liên quan’ này sẽ tăng vọt.

Xét theo tính cách của cô ta, Tử Hoặc vốn là cách bảo hiểm tối thiểu của tôi. Việc không thể dùng nó đồng nghĩa với việc tôi sẽ rơi vào nguy hiểm ngay khi tiếp xúc với cô ta.

‘…Nghĩ sau vậy.’

Từ khi nào mà tôi lại quan tâm đến mấy chuyện đó?

Dù sao thì thông tin cũng chưa đủ để tôi lập đối sách. Hơn nữa, hệ thống còn chẳng nói khi nào sự kiện sẽ xảy ra.

Với những trường hợp mà dù có vắt óc cũng không nghĩ ra cách giải quyết, cách tốt nhất là đợi đến khi nó xảy ra rồi tính.

Tôi thở dài và đứng dậy.

Bởi vì…

[ Những học viên lọt top 3, xin hãy tập trung tại Điện Danh Dự. Lễ trao thưởng sẽ được tiến hành. ]

Một thông báo như vậy vừa vang lên.

Đã đến lúc sử dụng vật làm tín mà Riru nhận được từ Luca. Tôi sẽ dùng nó gia tăng Sức bền, để bảo vệ cái thân thể luôn đầy thương tích này.

Nói cách khác, đến giờ bé nhận thưởng rồi.

Hệ Thống Thông Báo

[ Chỉ Số Tha Hóa của mục tiêu ‘Eleanor’ đã tăng 10%! ]

[ Mục tiêu đang ở trạng thái ‘nghi ngờ’. Chỉ Số Tha Hóa bị tăng gấp 3 lần! ]

[ Chỉ Số Tha Hóa hiện tại của mục tiêu đang tiệm cận 100%! Khả năng ‘cuồng loạn’ của Mảnh Vỡ đã hình thành! ]

“…”

Tôi phải nghĩ cách gì đó để xử lý chuyện này, nhưng…

Sự ‘Cuồng loạn’ của Mảnh Vỡ không phải sự kiện dễ thấy. Vượt quá 100% chỉ khiến nó ‘hiện thân’ thông qua Vật Chủ mà thôi. Để đạt đến mức cuồng loạn thì gần như là không thể.

Nếu tính bằng con số, chắc phải vượt quá 200% mới có khả năng xảy ra.

‘Nhưng…’

Một khi nó thực sự xảy ra, sức hủy diệt sẽ là không gì sánh bằng.

Sự cuồng loạn của một Mảnh Vỡ…hoàn toàn nằm ở một tầng lớp tồn tại khác.

Đó là cấp độ có thể phô bày một cách hoàn hảo việc một Vật Chủ của Ác Quỷ có thể hủy diệt cả thế giới như thế nào, nếu một sai lệch nhỏ xảy ra.

Tất nhiên, như tôi đã nói trước đó, đây là một hiện tượng cực kỳ hiếm gặp. Nó chỉ có thể được chứng kiến trong những sự kiện trọng yếu của cốt truyện chính.

'…Mà dù sao thì, chuyện đó cũng không thể xảy ra được, đúng không nhỉ?'

Tôi đâu có ngu đến mức cố tình khiêu khích Eleanor trong trạng thái hiện tại của cô ấy.

Phải không?

***

Để vinh danh ai đó một cách đặc biệt, nơi này được xây dựng ở đỉnh cao nhất của một công trình có cấu trúc hình vòm, được gọi là Lò Rèn Chiến Tranh.

Nhờ vậy, biển cả bao quanh học viện, thứ mà bình thường rất khó quan sát, giờ đây lại hiện ra rõ ràng trước mắt tôi.

Và tại nơi đó, Đại Tư Tế Tatiana với đôi mắt luôn khép hờ, đang đối diện ba học viên.

Riru Garda. Iliya Krisanax. Và tôi.

Những người đứng quan sát gần đó đều mang vẻ mặt bất mãn. Dù sao thì, trong nhận thức chung của họ, người của Đế Quốc vốn dĩ sẽ không bao giờ có mặt ở nơi này, cho dù có trôi qua bao nhiêu năm đi nữa.

“…”

Tôi cười khổ trong lòng.

Như đã thể hiện rõ trong Sự Kiện Đấu Tay Đôi, phần lớn thời gian, Lò Rèn Chiến Tranh là một nơi ngầm khinh miệt và từ chối thừa nhận Elfante. Điều cơ bản ấy gần như hiện rõ trong từng hành động của họ.

‘…Nhưng cũng chính vì vậy mà có những chuyện mới có thể xảy ra.’

Trong lúc rà soát lại những điều mình định yêu cầu tại nơi này, tôi nhìn thẳng về phía trước.

Ánh mắt của Tatiana lần lượt quét qua tôi và hai cô gái đứng hai bên tôi.

“Ta nghe nói các cô cậu đã đạt được thành tích xuất sắc. Tại Lò Rèn Chiến Tranh, những người có thành tích nổi bật trong việc chiến đấu một cách trực tiếp, nơi máu đã đổ xuống, đều sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng.”

Đó là một truyền thống đã được truyền lại xuyên suốt lịch sử của Liên Minh Bộ Tộc. Đặc biệt là những thành tích đạt được thông qua ‘chiến đấu’, chắc chắn sẽ được ban thưởng.

“Trước tiên, hãy xem người xếp hạng nhất muốn gì nào.”

Khi ánh mắt cô ta dừng lại trên Riru, biểu cảm của đám đông xung quanh lập tức cứng đờ.

Những lời thì thầm đầy phỉ báng và khinh miệt vang lên rải rác.

“…Con khốn nạn đó quay về rồi. Chẳng phải bộ tộc của nó đã bị tiêu diệt hoàn toàn sau khi tự ý gây sự với bộ tộc của Chiến Tộc Trưởng sao?”

“Tôi không thể hiểu nổi vì sao nó lại dám quay về vùng đất này. Nhưng ít nhất thì trước khi rời đi, nó sẽ được học thêm một bài học nữa. Chúng ta không chào đón loại rác rưởi như thế.”

Trong Liên Minh Bộ Tộc, nhận xét dành cho Riru là ‘kẻ hèn nhát’ hoặc 'rác rưởi của rác rưởi'. Có hai lý do cho điều đó.

Thứ nhất, nguyên nhân khiến Kasa Garda và Alan Ba-Thor giao chiến là vì Riru ‘không kiểm soát được cơn giận và chủ động gây sự với ông ta’.

Thứ hai, lý do bộ tộc Garda bị tiêu diệt là vì Riru đã ‘chơi bẩn’ trong trận chiến giữa các Chiến Tộc Trưởng.

“…”

Dĩ nhiên, với tôi, người biết rõ nội tình, việc tóm lược mọi thứ chỉ bằng vài dòng như vậy đã đủ khiến tôi buồn nôn vì ghê tởm.

Tất cả đều là kế hoạch của người phụ nữ có đôi mắt khép hờ đang đứng trước mặt tôi.

“…Hãy cho ta được bước vào địa phận của bộ tộc ta.”

Giọng Riru vang lên như thể cô đang nhổ thẳng những lời ấy vào mặt Tatiana.

Tôi đã lo rằng cô ấy sẽ lao tới và đánh nhau với Tatiana ngay tại đây, nhưng may mắn thay, có vẻ cô vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra đó là hành động thiếu sáng suốt.

“Vẫn còn một việc chưa được giải quyết.”

Ngay khi những lời đó thốt ra, xung quanh lập tức bùng lên phản ứng dữ dội.

“Cái loại ô nhục của Liên Minh mà cũng dám!”

“Linh hồn của những chiến binh đã chết sẽ nguyền rủa con chó cái như ngươi! Ngươi dám đặt chân vào vùng đất của những người đã chết vì ngươi sao?!”

Những kẻ trước đó chỉ thì thầm sau lưng, giờ đây gào thét đến mức mạch máu trên cổ và mắt như sắp vỡ tung.

Xét từ góc nhìn của họ, con đàn bà đã gây ra cái chết cho cả gia tộc mình, giờ lại yêu cầu được đặt chân lên quê hương.

“Luca Han-Chai của dãy núi Hyrule bảo chứng cho quyền lợi của ta. Đó là thẩm quyền của một Chiến Tộc Trưởng.”

Không hề dao động trước phản ứng xung quanh, Riru giơ lên Chiếc Bùa Bắt Mộng mà tôi đã buộc vào cổ tay cô ấy. Đám đông lập tức nhận ra đó là gì, và tiếng gào thét tắt lịm trong chớp mắt.

Trong Liên Minh Bộ Tộc, thẩm quyền của một Chiến Tộc Trưởng gần như ngang hàng với Hoàng tộc của Đế Quốc. Nói cách khác, cho dù bất mãn, họ cũng không dám lên tiếng.

“Đi đi.”

“…?”

Dĩ nhiên…

Ngay cả khi đã tính đến điều đó…

Có vẻ như Riru không ngờ rằng Tatiana lại chấp thuận dễ dàng đến vậy, khiến mắt cô hơi mở to vì ngạc nhiên.

Có lẽ Riru đã nghĩ rằng, với tư cách là kẻ chủ mưu đứng sau sự diệt vong của cả bộ tộc mình, Tatiana sẽ dùng đủ trò để cản trở cô.

“…”

Và tôi cũng nghĩ vậy.

Tôi trừng mắt nhìn Tatiana, đôi mắt cô ta giờ gần như chỉ còn là những khe hẹp bé tí.

Nếu là cô ta, thì không đời nào lại không biết việc Riru quay về địa phận của bộ tộc mình có ý nghĩa gì.

Bởi vì, manh mối lớn nhất để giết thứ mà cô ta đang phụng sự, một ‘Thực Thể Cổ Đại’ đang ở nơi đó.

Vì thế nên tôi đã nghĩ rằng cô ta sẽ bày ra đủ kiểu để can thiệp.

“Vậy thì, người xếp hạng hai mong muốn điều gì?”

“…Hmmm.”

Iliya nhìn quanh với vẻ lúng túng.

Rõ ràng là cô ấy khó có thể thích nghi với bầu không khí thù địch này.

“…Tôi có thể suy nghĩ thêm một chút rồi nói sau được không? Tôi vẫn chưa chắc mình muốn gì.”

“Hãy nói với ta khi cô sẵn sàng.”

Có lẽ cô ấy chọn cách thận trọng, vì cảm thấy rằng nếu mình yêu cầu điều gì đó, cô cũng sẽ bị đám đông sỉ nhục. Dẫu vậy, Tatiana vẫn dễ dàng đồng ý như trước.

Bởi vì cô ta không có lý do gì để từ chối.

“Vậy còn cậu?”

“…Tôi cũng muốn suy nghĩ thêm một chút.”

Thực ra, tôi có vài yêu cầu cần đưa ra ngay lập tức. Ví dụ như quyền tiếp cận ‘Xưởng’ của Lò Rèn Chiến Tranh, một nơi bắt buộc phải ghé qua ít nhất một lần trong game. Hoặc quyền được đi cùng Riru về quê hương cô ấy để nâng chỉ số Sức bền.

Nhưng thái độ của con mụ này đáng ngờ một cách khó chịu.

Việc cô ta chấp thuận yêu cầu của Riru mà không hề do dự đã là quá đủ để khiến tôi cảnh giác.

“Tốt thôi.”

“…”

Cách cô ta dễ dàng đồng ý lại càng khiến mắt tôi nheo lại hơn nữa.

‘Cô ta đang tính toán cái gì? Định giở trò gì không biết?’

Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ như vậy…

Tatiana bước xuống khỏi bục và đứng ngay trước mặt tôi.

Những người xung quanh đều nhìn cô ta với ánh mắt khó hiểu.

“Đặc biệt là nếu đó là yêu cầu của cậu, thì ta không phiền bất cứ điều gì, Dowd Campbell.”

Dù đang hứng chịu vô số ánh mắt, cô ta vẫn giữ nguyên nụ cười dán chặt trên gương mặt.

Cô ta tiến lại gần tôi hơn một chút, như thể muốn thì thầm bên tai tôi.

“Bởi vì, đằng nào cậu cũng sẽ chết tại nơi này thôi.”

Cùng lúc những lời đó vang lên…

Từ chiếc vòng cổ cô ta đeo, một ánh sáng xanh lục bắt đầu nhấp nháy.

Ý nghĩa của câu nói kia lập tức trở nên rõ ràng.

Không cần lời giải thích nào cả.

Một vùng rộng lớn trên 'mặt biển' gần Lò Rèn Chiến Tranh, bắt đầu gợn sóng.

Nó dao động đồng bộ với nhịp nhấp nháy của chiếc vòng cổ.

Một chuyển động cực kỳ…

‘Điềm gở’.

Đôi mắt khép hờ của Tatiana mở to hơn một chút.

“Ta nghe nói đặc điểm của ngươi là luôn lập kế hoạch và chuẩn bị cho mọi thứ, Dowd Campbell.”

“Và đó chính là điểm yếu của nhà ngươi.”

Sự độc ác trong giọng nói cô ta len lỏi vào tai tôi.

Cô ta tiến sát hơn nữa, rồi nhẹ nhàng ôm lấy tôi. Những người xung quanh có vẻ hơi bất ngờ trước hành động đột ngột này, nhưng cô ta chẳng buồn để tâm.

“Nếu ta triệu hồi ‘thứ đó’, thì tất cả mọi người ở đây sẽ chết, có lẽ là cả ta nữa.”

Sự điên loạn hiện ra từ đôi mắt đang dần mở to ấy, khiến đầu tôi choáng váng.

Sự hỗn loạn đặc trưng của một kẻ điên rồ hòa lẫn trong từng lời thì thầm, càng làm cảm giác chóng mặt của tôi thêm nặng nề.

“Dẫu vậy, ta đã chờ và đợi chỉ để đến khoảnh khắc này. Khoảnh khắc mà ngươi bước ra khỏi ‘cấu trúc’ của Học Viện.”

“Có lẽ ngươi không lường trước được việc ta sẽ liều lĩnh đến mức này, nhưng…”

“Vì Nhà Tiên Tri đã ra lệnh cho ta phải giết ngươi bằng toàn bộ khả năng có thể, nên ta sẽ thiêu đốt sự tồn tại của bản thân tại nơi này để đảm bảo rằng ngươ—

Cô ta vẫn đang nói thì…

“Này. Im mẹ mồm một lát coi.”

“…”

Tôi cắt ngang lời Tatiana một cách thô bạo.

Mặt cô ta như bị đóng băng trong chốc lát, hoàn toàn sững sờ.

Nhưng tôi không có thời gian để bận tâm đến mấy chuyện đó.

“Tôi hiểu cô muốn giết tôi, và chắc chắn cô đã chuẩn bị đủ loại thủ đoạn hay mánh khóe chết tiệt gì đó mà cô tin là sẽ thành công! Tôi hiểu hết, được chưa?! Nhưng—!”

Con mụ này rõ ràng đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình và đã chuẩn bị một thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp, nhưng…

Đó không phải là điều mà tôi cần quan tâm ngay lúc này.

“Lùi ra đi, làm ơn đấy!”

Tôi liều mạng cố gắng giãy giụa, tìm cách thoát khỏi ‘cái ôm’ chặt đến nghẹt thở của Tatiana.

“…”

Đáng tiếc là tôi không thể.

Bất chấp việc cô ta không phải là người chuyên về chiến đấu, Tatiana vẫn là boss cuối của một chương.

Thể chất của cô ta rõ ràng vượt xa tôi.

Mọi sự vùng vẫy của tôi, nói cho cùng, chẳng khác gì một con côn trùng đang cố bò ra khỏi  bẫy.

“…Thầy… thầy đang làm gì thế?”

Bên cạnh tôi, Iliya lên tiếng với giọng không thể tin nổi khi thấy hành động quá mức cần thiết của tôi, nhưng…

Tôi đang cực kỳ nghiêm túc.

“Cô nói rằng nếu triệu hồi thứ đó thì cô có khả năng bỏ mạng, đúng không?! Vậy thì cũng có nghĩa là cô vẫn có khả năng sống sót!”

Không chỉ là nghiêm túc, tầm nhìn của tôi đang quay vòng vòng. Tôi hoảng loạn đến mức suýt mất trí.

Tôi nói dồn dập về phía Tatiana đang sững sờ.

“Nếu cô không tôi buông ra ngay thì ngay cả cái khả năng sống sót thấp lè đó cũng sẽ biến mấ—!”

Tuy nhiên…

Trước khi tôi kịp nói hết câu…

Hệ Thống Thông Báo

[ Mục tiêu ‘Eleanor’ đã nổi khùng đến mức đánh mất lý trí khi nhìn thấy cơ thể bạn cọ xát với cơ thể của một người phụ nữ mới khác! ]

[ Mục tiêu đang ở trạng thái ‘nghi ngờ’! ]

[ Chỉ Số Tha Hóa của mục tiêu tăng gấp ba lần! ]

[ Chỉ Số Tha Hóa của mục tiêu ‘Eleanor’ đã vượt quá 300%! ]

[ Mục tiêu đang tiến vào trạng thái ‘cuồng loạn’! ]

[ Phạm vi sát thương ước tính là toàn bộ ‘Lò Rèn Chiến Tranh’! ]

[ Khả năng sống sót là 0% ]

“…Bỏ bà rồi.”

Thông báo đó xuất hiện cùng lúc với cơn buồn nôn của tôi…

-…

Mọi thứ xung quanh tôi…

Bắt đầu sụp đổ.

“…Hả? Hả?”

“Ch–Chuyện gì đang xảy ra vậy?!”

Những tiếng thì thầm hoảng loạn lan ra từ đám đông xung quanh.

Bởi vì, bằng bản năng, tất cả bọn họ đều đã nhận ra rằng ‘có thứ gì đó’ đang xảy ra.

Giây đầu tiên.

Thứ năng lượng màu xám dâng lên khắp mọi hướng. Mọi thứ bắt đầu chậm lại một cách bất thường. Giống hệt như mọi lần khi Quỷ Xám hiện thân.

“…”

Tuy nhiên…

‘Cơn cuồng loạn’ của một Ác Quỷ sẽ không chỉ dừng lại ở mức này.

Giây tiếp theo.

Thế giới bị xé toạc.

“Đéo gì?!”

“Đ-Đù má—!!”

Tiếng hét kinh hoàng vang lên khắp nơi.

Như thể có ai đó đã dùng một thanh kiếm khổng lồ rồi chém đôi cấu trúc hình vòm này, không gian bị vặn xoắn và kéo giãn một cách méo mó, xé nát toàn bộ nơi này.

Tòa kiến trúc được xây dựng công phu qua hàng chục năm, bởi hàng nghìn, thậm chí hàng vạn con người.

Một trong những công trình vĩ đại nhất lục địa, được dựng lên bằng công nghệ tối cao của cả thế giới…

Như thể hệ thống phòng thủ, kết giới trường lực, thậm chí cả kết giới Seraph đều là vô nghĩa...

Chỉ trong một giây…

Đã bị xẻ làm đôi…

Và vỡ vụn hoàn toàn.

—!!!!!!!!

-!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếng công trình này sụp đổ khiến tai tôi ù cả đi. Ngay cả những người gào thét đến khản cổ cũng bị nhấn chìm bởi âm thanh của mái vòm khi nó bị xé toạc.

Trước cảnh tượng hủy diệt ấy, không chỉ có người đã phát điên, mà có người đã bật khóc nức nở, người khác thì ngất ngay tại chỗ.

“…Điên điên mẹ rồi…!”

Giữa địa ngục đó, tôi cuống cuồng quay đầu, tìm kiếm thủ phạm đã gây ra thảm cảnh này.

Và người tôi cần tìm thì rất dễ dàng để nhìn thấy. Là Eleanor, không biết từ lúc nào đã hòa vào đám đông.

Và ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy cô ấy…

Tôi nhận ra một sự thật ớn lạnh.

Tất cả những chuyện này không phải do Eleanor ‘cố ý’ gây ra.

Người chịu trách nhiệm cho mọi thứ chỉ đứng yên tại chỗ, không làm gì ngoài hít thở, nhưng dường như do thế giới không thể chịu nổi sự hiện diện của cô ấy, nên mới sụp đổ.

Toàn bộ hành động này không hề mang theo bất kỳ ác ý nào.

Tại sao tôi biết ư?

“…”

Đôi mắt đỏ hơn cả máu của Eleanor đã xác nhận điều đó.

〚…Ta đã nhịn một lần rồi. Với Riru Garda, ta đã liên tục nhân nhượng và tự nhủ rằng có thể đó chỉ là hiểu lầm của riêng ta.〛

Ngay lúc này, tại nơi đây…

〚Nhưng ta không thể chịu đựng được nữa. Hai lần rồi.〛

Người duy nhất mà Eleanor ‘thực sự muốn làm tổn thương’.

Người duy nhất mà cô, người khiến cô có thể gây ra thảm cảnh khủng khiếp như vậy chỉ bằng việc đứng yên, người sẽ khiến cô dốc toàn bộ sức mạnh là…

〚Con đàn bà đó là ai hả Dowd?〛

Là tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!