WN

Chương 135: Lần sau tiếp tục anh nhé

Chương 135: Lần sau tiếp tục anh nhé

Seras Evatrice cảm thấy như hồn cô vừa rời khỏi cơ thể.

Ban đầu, cô chỉ đơn giản là bám theo hắn thôi, thầm nghĩ rằng nếu may mắn, thì cô có thể tìm hiểu được vài thói quen nhỏ nhặt hay điểm yếu gì đó của hắn.

Ừ thì… 

Cho đến khi cô tận mắt chứng kiến hắn đeo dây xích vào cổ hai người phụ nữ rồi dắt họ đi đâu đó.

‘Thánh Nữ? Cả Vật Chủ của Quỷ nữa?’

Cô đương nhiên cũng biết đến sự tồn tại của họ.

Hai chị em Homunculus, những sinh thể nhân tạo do Thánh Quốc tạo ra.

Vốn dĩ, lý do người đàn ông này đối đầu với Giáo Hoàng cũng là để cảnh cáo ông ta đừng can thiệp vào hai chị em ấy.

‘Nhưng mà, cái quái gì đang diễn ra thế này?’

‘Chẳng lẽ hắn ta cứu họ chỉ để thỏa mãn cái sở thích biến thái, bệnh hoạn của mình sao?’

‘Ugh.’

‘Sự đê tiện của hắn… quả thật là không có giới hạn.’

Đó là những suy nghĩ thoáng qua trong đầu cô. Thế nhưng, cô vẫn tiếp tục theo dõi hắn.

Dù không thể hiểu nổi động cơ phía sau hành động của hắn, nhưng nếu hắn thật sự là kẻ đồi bại như vẻ bề ngoài kia…

Thì những rung động lạ lùng cô từng cảm nhận trước đó… chắc chắn chỉ là ảo giác.

Chỉ cần tận mắt xác nhận hắn ta là một kẻ đê tiện, cô sẽ có thể đi đến kết luận rằng từ trước đến nay tất cả chỉ là hiểu lầm.

Nghĩ vậy, cô tiếp tục bám theo và rồi…

Cô chứng kiến hắn triệu hồi các thiên thần.

?

Ban đầu, cô tưởng mình hoa mắt.

Nhưng không phải. Mỗi một thực thể kia đều tỏa ra một lượng Thần Lực khổng lồ đến mức khiến cô nghẹt thở.

Đồng nghĩa với việc kia là những thiên thần thật thụ.

‘Không, không thể nào. Đợi đã.’

Lần cuối cùng thiên thần hiện thân là vào thời điểm bổ nhiệm vị Anh Hùng Đầu Tiên và trong các nghi lễ tuyển chọn Giáo Hoàng. Ngoài ra thì, trong lịch sử không hề có bất kỳ ghi chép nào khác.

Dù sao thì, một trong những quyền năng vĩ đại nhất của Giáo Hoàng chính là việc ông ta là con người duy nhất từng trực tiếp diện kiến một thiên thần.

‘Vậy mà…’

‘Gì thế này?’

‘Rốt cuộc… chuyện gì đang xảy ra?!’

Seras đứng hình, ngỡ như linh hồn đã rời khỏi thể xác, nhưng…

Một cảnh tượng còn khó tin và phi lý hơn nữa đã diễn ra trước mắt cô.

Vật Chủ kia, ngay khi nhìn thấy các thiên thần đã bắt đầu tỏa ra thứ khí tức trắng trước khi vào trạng thái phát cuồng.

Thế nhưng...

Người đàn ông đó đã kiềm chế được Vật Chủ đó trong một nốt nhạc.

Kiềm chế một Vật Chủ của Quỷ? Dễ dàng đến thế sao?

Dựa vào nguyên lý nào cơ chứ?

Bất kỳ ai có chút hiểu biết về Mảnh Vỡ của Quỷ và các Vật Chủ của chúng đều sẽ nhận ra cảnh tượng đó phi lý đến mức nào.

Seras, với tư cách là người của Giáo Hội, càng thấu hiểu sự nguy hiểm đó hơn ai hết..

Việc khiến một Vật Chủ phải đơn phương phục tùng là điều bất khả thi.

Vậy mà anh ta không chỉ làm được điều đó, mà lại còn thản nhiên trò chuyện với các thiên thần.

Dù cô giữ khoảng cách an toàn nên không thể nghe rõ, nhưng cô thấy họ nói chuyện với nhau một cách tự nhiên, thậm chí là suồng sã.

Ngay cả Giáo Hoàng cũng không thể cư xử với họ như vậy.

Cứ như thể là hắn hiểu tường tận bản chất thật của họ vậy.

‘Kỳ lạ.’

Thật sự quá kỳ lạ.

Seras ôm lấy đầu với tâm trí đang vô cùng hoang mang.

Từ khi bắt đầu sự nghiệp sát thủ, với cô, mỗi lời của Giáo Hoàng đều là chân lý, là sự lựa chọn đúng đắn đắn nhất để mang lại ánh sáng cho thế giới này.

Những kẻ ông ra lệnh cho cô trừ khử đều là lũ gian ác, là chướng ngại để cản trở ánh sáng đến với thế giới này.

Cô đã luôn tin như vậy.

Nhưng giờ…

Tại sao người đàn ông kia lại có thể tương tác với thiên thần một cách thản nhiên đến thế?

Tại sao hắn có thể dễ dàng khống chế một Ác Quỷ dễ dàng như vậy?

Nếu hắn là kẻ gây rối, là tồn tại cản trở việc tạo dựng một Thiên Đường nơi trần thế, thì hắn ta không thể làm được dù chỉ một trong hai việc đó.

Nếu những năng lực kia không phải là sự dối trá mà là sự thật…

Vậy thì người sở hữu chúng mới chính là Vị Cứu Tinh mà cô hằng tin tưởng.

Quyền năng đó đáng lẽ chỉ thuộc về Đức Ngài mà thôi.

Thế nhưng…

Tại sao lại là hắn? Tại sao?

Seras ôm đầu, chìm sâu trong cơn bão của sự hoang mang và hỗn loạn.

***

Hệ Thống Thông Báo

[ Mục tiêu Seras bị sốc nặng bởi bạn. ]

[ Mục tiêu rơi vào trạng thái Rối Loạn! ]

[ Mục tiêu sẽ tạm thời giảm thiểu các hành động gây hại đến bạn! ]

Nhìn những thông báo liên tục hiện ra, tôi khẽ xoa cằm suy nghĩ.

Quả thật, những gì tôi vừa làm đủ để khiến cô ta phải phản ứng như vậy.

Lòng trung thành của cô ta dành cho Giáo Hoàng mang nặng văn hóa mê tín dị đoan.

Có thể ở mức độ cá nhân, cô ta còn có thiện cảm với ông ta. Nhưng việc tận mắt thấy tôi vừa trò chuyện thản nhiên với một thiên thần được tôn thờ, vừa dễ dàng trấn áp một Ác Quỷ bị căm ghét…

Chắc chắn đã khiến cô ta phải nghi ngờ nhân sinh.

Trong đức tin của cô ta, chỉ có Vị Cứu Tinh mới có thể làm được chuyện đó.

Dĩ nhiên, với một kẻ cuồng tín như Seras, nhiêu đó vẫn chưa đủ để khiến cô ta từ bỏ ý định giết tôi.

Nhưng ít nhất thì cũng khiến hành động của cô ta bị kìm hãm lại phần nào.

Và chỉ vậy thôi cũng đã là một món hời…

Hệ Thống Thông Báo

[ Mục tiêu Seras trở nên chủ động hơn trong việc tìm hiểu về bạn! ]

[ Tần suất tiếp xúc với bạn tăng lên đáng kể! ]

Từ từ đã, cái này không nằm trong dự tính của tôi đâu?

Việc cô ta giảm thiểu ý định giết tôi thì tốt đấy, nhưng mà…

“Ta sẽ không báo cáo chuyện này lên cấp trên.”

Ngay khi tôi đang nghĩ vậy…

Vị Dominion trước mặt, tay thì ôm đầu, mồm thì lẩm bẩm trong tiếng thở dài đầy ngao ngán.

“Vì nếu các Seraphim biết tôi đã tiếp xúc với Ác Quỷ, thì trên kia sẽ loạn cả lên đúng không?”

Ông ta nhìn tôi đầy nghi hoặc, như thể muốn nói là tôi đã biết quá nhiều. Tôi bật cười rồi nói tiếp.

“Cũng dễ hiểu thôi. Trên kia chắc đang có đấu đá phe phái gì đó rồi, nên tốt nhất là không nên gây thêm rắc rối gì cho ngài nhỉ? Tôi cũng sẽ giữ kín chuyện này.”

“Đúng là cũng tốt khi chúng ta có được thỏa thuận nhanh như vậy, nhưng làm sao ngươi lại biết những ch—”

“Đương nhiên là cái gì thì cũng phải có giá của nó.”

“Thì ra ngay từ đầu đây đã là kế hoạch của ngươi, đồ khốn nạn.”

Khi Tôi thản nhiên ném câu đó vào mặt vị Dominion, người đang định chất vấn tôi, thì phản ứng đáp lại của ông ta vô cùng dữ dội, trán ông ta nhăn lại vì bực tức.

“Thực ra tôi định lmà lại chuyện này… thường xuyên. Khoảng vài lần nữa thôi.”

Tôi nói rồi nhìn xuống Yuria đang bất tỉnh.

“Hy vọng ngài sẽ tiếp tục hợp tác thêm vài lần nữa như hôm nay.”

“Ngươi còn định làm cái trò điên rồ này thêm mấy lần nữa cơ? Rốt cuộc ngươi đang âm mưu chuyện gì?”

“Chỉ là vài việc cần làm thôi.”

Tôi cần tích lũy Điểm Sùng Bái.

Đó không chỉ là cho cái Happy Ending về lâu dài, mà đây còn là phương án dự phòng phòng khi khuôn mặt thật của tôi bị cô nàng này nhìn thấy.

Đây là một death flag nguy hiểm vãi linh hồn. Chỉ cần sai sót một chút thôi là tôi sẽ bị bay màu ngay lập tức.

“À mà, cho tôi mượn một thánh vật nhé. Tôi cần nâng cấp Ultima.”

“Cấp Độ gì?”

“Có thứ gì tầm cỡ vài nghìn năm không? Tôi không dám đòi thứ gì từ thời kỳ Đại Chiến Thần và Quỷ đâu.”

“Giờ thì ngươi có khác mẹ gì một thằng cướp đâu, đồ mặt dày.”

Ngay cả thiên thần cũng chửi tôi luôn à.

Tôi nhìn vị Dominion rời đi, kéo theo đám thiên thần đang thì thầm phía sau.

Miệng thì chửi bới vậy thôi. Nhưng chắc họ vẫn sẽ làm theo yêu cầu của tôi. Dù sao thfi trông họ cũng không có vẻ gì là phản đối cả.

“Xin lỗi… Anh Dowd này.”

Giọng nói nhỏ nhẹ của Lucia vang lên bên cạnh.

“Ừ?”

“Tôi có điều muốn nói.”

Cô nhìn Yuria đang say ngủ, lấy lại bình tĩnh rồi mở lời.

Tôi biết cô đang định nói gì.

Lời nguyền ăn mòn cơ thể Yuria đã suy giảm đáng kể sau khi tôi vừa trấn áp con Quỷ xong.

Chắc chắn là cô ấy định cảm ơn tôi.

“À thì, cô khỏi cần khen cũng được…”

“Nếu anh định dùng chuyện này để đổi vai trò của chúng tôi theo sở thích của anh, thế thì tại sao lại là vòng cổ?”

“Anh có thể buộc quanh eo bọn tôi hay bất cứ đâu cũng được mà. Như vậy cũng không ảnh hưởng gì đến việc đổi vai trò cả.”

“Tại sao lại nhất định phải là vòng cổ?”

“…Ờ thì…”

“Vì tôi quen dùng cái đó hơn chăng?”

Thật ra thì tôi nghĩ là dù có buộc ở chỗ nào trên cơ thể cô đi nữa thì cô ấy cũng sẽ nổi giận thôi, nên tôi chọn thứ mà mình quen tay thì vẫn tốt hơn nhiều.

Thật sự không có lý do nào khác đâu.

Thật đấy.

“Nhưng xem ra cô thấy khá hơn rồi nhỉ?”

“Vâng.”

Tôi ngượng ngùng đổi chủ đề trong khi mắt Thánh Nữ liếc tôi đầy khinh bỉ, nhưng miệng thì vẫn trả lời.

“Tôi bắt đầu thấy nực cười khi nghĩ mình từng cảm thấy có lỗi với anh. Bây giờ thì tôi tự hỏi là mình có cần phải thấy áy náy với người đối xử với tôi và Yuria như vậy không?”

“Có phải anh nghĩ là, nếu tôi thấy có lỗi với anh thì mới đến giúp anh đúng không? Thế nên anh mới đưa tôi đến đây phải không?”

“Ừm.”

Chính xác.

Tôi nghĩ là nếu cô ấy thấy có lỗi với tôi thì nếu cô giúp tôi vài lần là cô ấy sẽ hết áy náy chứ nhỉ?

“Nếu anh thật sự nghĩ như vậy, thì tôi chỉ có thể nói là… anh rất vô tâm.”

“…Hả?”

“Nếu anh cứ thành thật nhờ vả, tôi chắn chắn sẽ giúp anh. Tôi có một đống nợ với anh cơ mà.”

“Anh thật sự từng khiến tôi nghĩ anh là một người rất tử tế. Nhưng xem ra, sự khác biệt giữa lúc anh biết cách đối xử với trái tim người khác và lúc anh không biết… đúng là một trời một vực, phải không?”

“Cảm giác như anh đã cố tình cắt bỏ một phần nào đó của chính mình vậy. Anh đã trải qua vô số chuyện mà người khác cả đời cũng không thể tưởng tượng nổi… nhưng lại khiến người ta có cảm giác anh gần như chưa từng có một mối quan hệ bình thường nào cả.”

“Thánh Nữ.”

Sao tự nhiên cô lại chuyển sang công kích cá nhân tôi vậy?

Nhưng.

‘Không có tác dụng nhỉ?’

Cô ấy nói là bản thân đã thấy khá hơn, nhưng mà...

Cảm giác như… cô chỉ đang nói để tôi yên tâm thôi.

Không phải vì cô thật sự được an ủi hay gì đó.

Cửa Sổ Hệ Thống vẫn cho thấy cô đang có cảm giác Tội Lỗi.

Hừmm, tôi nên làm gì đây?

Tôi không ngờ là vấn đề này lại không giải quyết ngay được.

“A, em ấy tỉnh rồi.”

Trpng khi nghĩ vậy, tôi chỉ về phía Yuria, cô đang bắt đầu cựa quậy trước khi mở mắt.

Sau vài lần chớp mắt, cô bật dậy rồi nhìn quanh.

“Anh Dowd?”

“Ừ, anh đây. Em thấy trong người thế nào?”

Yuria lúng túng kiểm tra cơ thể mình.

“Em thấy… sảng khoái một cách kỳ lạ.”

“Tốt rồi. Nhẹ nhõm thật.”

Đúng là Vật Chủ của Ác Quỷ. Sức chịu đựng khủng khiếp thật. Sau từng đó chuyện mà cô vẫn nguyên vẹn, không sứt sát gì.

“Em vẫn nhớ chứ?”

“Dạ?”

Cô chớp mắt nhìn tôi một cách bối rối, tôi mỉm cười với cô.

“Lần này em không chém anh chút nào đâu.”

“Em đã dừng lại bằng ý chí của mình.”

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Yuria. Đôi mắt cô run rẩy dữ dội.

“Làm tốt lắm. Anh biết em làm được mà. Em đã tiến bộ rất nhiều.”

Lời khen này hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng tôi.

Việc cô có thể chống lại một hành động bị Ác Quỷ cưỡng ép bằng ý chí của mình…

Có nghĩa là cô thực sự, thực sự, THỰC SỰ không muốn chém tôi.

“Anh tin em.”

Tôi đeo lại chiếc vòng cổ cũ vào cổ cô.

Đó là tín vật tôi từng trao như một lời hứa.

“Em hoàn toàn xứng đáng với nó.”

Yuria vội vàng chạm vào nó vài lần.

Rồi…

“A… ưm…”

Nước mắt bắt đầu dâng lên trong mắt cô.

Đó là sự nhẹ nhõm khi cô được trả lại thứ mình hẳng mong mỏi.

Cô gần như quỵ xuống đất, ôm chặt nó trong tay và bật khóc.

Phản ứng đó khiến ngay cả tôi cũng bối rối.

Ý tôi là…

Vừa đeo vòng cổ vừa khóc như vậy thì…

Cảm giác như là...

Ừm…

[Ít nhất thì ngươi cũng tự nhận thức được là…]

[Ngươi đang đùa giỡn với trái tim của một cô gái ngây thơ và đầy trong sáng đấy.”

Ông không cần phải nhắc là tôi rác rưởi như thế nào đâu.

Vì tôi biết rõ điều đó hơn ai hết mà.

Hệ Thống Thông Bá0

[ Cảm giác Chán Nản và Tội Lỗi của mục tiêu Yuria đã được cải thiện. ]

À phải rồi. Lucia thì chưa biết thế nào, nhưng ít nhất thì cô gái này đang khá lên đấy nhỉ.

Nghĩ vậy, tôi phủi bụi trên người rồi đứng dậy.

“Em thấy ổn hơn chưa?”

“Rùiiiiiii ạaaaa—”

“Vậy thì về thôi. Và cho anh xin lỗi vì lúc nãy anh có hơi mạnh tay nhé.”

Khi đó tôi buộc phải giật mạnh sợi dây và ghìm cô xuống đất để giấu Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã khỏi tầm mắt của cô.

Nên ít nhất tôi cũng phải có một lời xin lỗi với cô ấy.

Nghe vậy, Yuria bỗng trở nên bồn chồn.

“Ưm, anh Dowd…”

“Sao em?”

“Liệu anh có thể… ừm…”

Mặt cô đỏ bừng lên một cách bất thường.

“A-Anh c-có thể t-tiếp tục…”

Giọng cô run rẩy.

Rõ ràng chính cô cũng biết điều mình nói rất kỳ quặc, nhưng dường như cô vẫn không thể ngăn mình lại.

“L-Làm n-như v-vậy với e-em… sau n-này nữa được k-không?”

Câu nói theo sau sự im lặng đó rất khủng khiếp.

“C-Chuyện lúc nãy ấy."

Yuria lắp bắp.

“E-Em t-thấy... h-hạnh p-phúc một cách kỳ lạ.”

“Kh-Khi anh Dowd đối xử với em… th-thô b-bạo như thế, e-em có c-cảm g-giác như a-anh đang làm điều gì đó chỉ d-dành r-riêng cho e-rm…m-mà k-không l-làm với n-người k-khác… nên em r-rất th-ích…”

Mặt cô đỏ đến mức như sắp bốc cháy, giọng nói thì tràn ngập bởi sự xấu hổ tột độ…

Nhưng từng chữ thốt ra lại rõ ràng đến mức đáng sợ.

Cả tôi lẫn Lucia đều đứng hình với vẻ mặt kinh hoàng tột đối.

‘Này, chờ đã. Chờ một chút thôi.’

Tôi biết với tư cách là Vật Chủ của Bạch Quỷ, miễn là có thể độc chiếm được tôi thì cô ấy sẵn sàng dấn thân vào bất cứ kiểu quan hệ nào, nhưng thế này…

Có phải hơi quá cực đoan rồi không?

“A-Anh anh đ-đã d-dạy e-em tôi cái q-quái g-gì t-thế n-này?”

Lucia run rẩy chỉ tay vào tôi mà buộc tội, nhưng mà…

Oannn cho tôi quáaaa!

Tôi thật sự chưa làm cái chó gì cả!

Ngay lúc tôi đang nghĩ vậy, một cửa sổ hệ thống hiện ra trước mắt.

Hệ Thống Thông Báo

[ Một Thanh Trạng Thái Độc Nhất được thêm vào mục tiêu Yuria! ]

[ Ngoài ‘Mức Độ Thiện Cảm’, một trạng thái riêng mang tên ‘Khổ Dâm’ đã được tạo ra! ]

[ Khi đạt đủ điều kiện, Thanh Trạng Thái sẽ tăng và mục tiêu sẽ khao khát mãnh liệt và yêu cầu những hành động tương ứng từ bạn. ]

[ Nếu thất bại trong việc thỏa mãn dục vọng của cô ấy, bạn sẽ nhận ‘Hình Phạt’! ]

Cái mẹ gì đây?

Tôi vừa mới xóa bỏ được cảm giác tội lỗi của cô ấy mà, sao giờ lại lòi ra cái ‘Hình Phạt’ bỏ mẹ gì nữa vậy?

Trong khi tôi còn đang ngơ ngác, dòng chữ tiếp tục hiện thêm.

Hệ Thống Thông Báo

[ Trạng thái ‘Khổ Dâm’ phản ứng với hành động thô bạo của bạn! ]

[ Cấp Độ của ‘Khổ Dâm’ hiện tại là Cấp Độ 1! ]

[ Nhiều chức năng mới được thêm vào mục tiêu Yuria! ]

[ Giờ đây, chỉ cần thực hiện bất kỳ Tiếp Xúc Liên Quan nào với bạn, Chỉ Số Tha Hóa của cô ấy sẽ giảm mạnh! ]

!

Ôi mẹ ơi, chuyện lớn rồi!

So với những gì tôi phải vật lộn mỗi lần Chỉ Số Tha Hóa của cô ấy tăng vọt, việc chỉ cần ‘tiếp xúc’ là có thể giảm xuống thì đây là một lợi thế khổng lồ.

Dĩ nhiên tôi vẫn phải xác nhận xem ‘tiếp xúc’ ở đây cụ thể là gì, nhưng đọc qua cách diễn đạt thì có vẻ cũng không quá nguy hiểm.

Chắc… không đến mức đe dọa tính mạng tôi đâu nhỉ?

Hệ Thống Thông Báo

[ Đang tính toán các hành động chi tiết của ‘Tiếp Xúc Liên Quan’! ]

Ít nhất thì tôi đã nghĩ vậy.

Cho đến khi cửa sổ tiếp theo trượt xuống.

Hệ Thống Thông Báo

[ Hoạt động ‘Dắt Đi Dạo Bằng Dây’ được thêm vào! ]

[ Hoạt động ‘Thỏa Mãn Ảo Tưởng’ được thêm vào! ]

[ Hoạt động ‘Bóp Cổ Nhẹ Nhàng’ được thêm vào! ]

[ Hoạt động ‘Cưỡng Ép Phục Vụ’ được thêm vào! ]

[ Hoạt động … ]

.

.

.

Mồ hôi của tôi vã ra như mưa khi nhìn cái danh sách dài dằng dặc những ‘hoạt động’ được liệt kê lần lượt kia.

Mày vừa nói là ‘tiếp xúc’ cơ mà.

Nhưng mấy thứ mày đang thêm vào…

Là mấy hành vi mà chỉ có một thằng biến thái, đồi bại, khốn nạn nhất trần đời mới làm thôiii!

Hệ Thống Thông báo

[ Khi ‘Cấp Độ Khổ Dâm’ tăng, các hoạt động thô bạo hơn sẽ tiếp tục được bổ sung! ]

Dừng lại.

DỪNG LẠI NGAY LẬP TỨC CHO BỐ!!!!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!