Điều cuối cùng cô nhớ là cơn phẫn nộ đã bùng lên của cô khi nhìn thấy Dowd đang ôm ấp một người phụ nữ khác.
Ngay cả lúc này, mọi thứ đối với cô vẫn chỉ là một mớ mờ nhòa.
Việc suy nghĩ trở nên vô nghĩa, cứ như có một màn sương dày đặc đang bao phủ toàn bộ ý thức của cô.
Cô nhận ra có thứ gì đó đang đổ rầm rầm ở gần đây, và xung quanh là những tiếng la hét hoảng loạn. Nhưng tất cả những âm thanh ấy đều vang lên rất mờ nhạt, như thể nó đến từ một nơi nào đó rất xa.
“…”
Ánh mắt cô lơ đãng trôi trong không trung một lúc…
Giữa khung cảnh đơn sắc, tựa như một bức ảnh đã phai màu, cô mơ hồ nhìn thấy đường nét của một người đang cúi xuống nhìn mình.
Một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lấy hình bóng ấy, như thể nó đang lơ lửng giữa không trung, bất chấp cả trọng lực.
Suy nghĩ duy nhất thoáng qua trong đầu cô là ngay cả một dáng hình kỳ quái, không một mảnh vải che thân, cũng có thể toát ra một sự hiện diện mãnh liệt đến vậy.
Thế nhưng…
Dù chỉ là một đường nét mơ hồ, cô vẫn có thể nhận ra rõ ràng ‘hình dáng’ ấy.
Nếu cô già thêm vài tuổi nữa, có lẽ cô cũng sẽ trông giống như vậy.
‘…Mẹ?’
Trong cơn mê man, đó là từ đầu tiên xuất hiện trong tâm trí cô.
Bởi vì đó là người cô đã thấy vô số lần trong những giấc mơ. Người mà cô nhớ nhung nhất.
Tuy nhiên, có một điều cô có thể cảm nhận một cách chắc chắn.
Dù dáng hình thì giống hệt…
Nhưng đó không phải là cùng một tồn tại với người mẹ trong ký ức của cô.
‘Bản chất’ của hai người khác nhau một trời một vực.
-…
‘Thứ gì đó’ mang hình dạng của mẹ cô đang cố gắng trong tuyệt vọng để nói với cô điều gì đó.
‘Dừng lại đi. Xin hãy dừng lại đi.’
Cảm giác như có thứ gì đó đang cố gắng ngăn cản cô.
Thế nhưng, giọng nói ấy không thể truyền tới được.
Cứ như thể trong ‘trạng thái hiện tại’ của cô, tiếng nói của tồn tại đó không thể chạm tới cô vậy.
“…”
Rồi ngay cả hình bóng ấy cũng nhanh chóng tan biến.
Eleanor nhìn theo bóng hình đang biến mất với ánh mắt ngây dại.
‘…Mình đang làm gì thế này…?’
Thế nhưng, ngay cả trong trạng thái đầu óc trống rỗng, khó khăn lắm cô mới nặn ra được một suy nghĩ…
Một giọng nói tà ác đang trườn như thể con rắn, lại vang lên vô cùng rõ ràng.
-Sao ngươi không làm luôn đi?
Làm gì?
-Chẳng phải ngươi muốn người đàn ông đó mãi mãi thuộc về mình sao?
“…”
-Ngươi không muốn tiếp tục bị tổn thương nữa, đúng không?
Nhưng dù vậy…
Dowd vẫn là Dowd.
-Nếu không muốn giết hắn, ngươi chỉ cần biến hắn thành con rối của mình thôi mà?
Rồi cô nhớ ra.
Cô đã từng nghe thấy giọng nói này trước đây, là lần đầu tiên cô trao chiếc nhẫn cho Dowd.
Nhưng lần này…
Việc ‘chống cự’ trở nên khó khăn hơn rất nhiều so với khi đó.
Cứ như thể, so với trước đây, nó đã chiếm hữu thêm nhiều phần trong cô hơn.
‘…Tôi không muốn thế.’
Cô cố gắng lắm mới vừa nặn ra được suy nghĩ ấy, vừa lắc đầu yếu ớt.
Dù anh có khiến cô tức giận đến đâu. Dù anh có làm cô tổn thương thế nào.
Dowd vẫn là Dowd.
Giết anh? Biến anh thành con rối?
Cô không hề muốn làm hại người đàn ông ấy như giọng nói kia xúi giục.
-Ta bảo làm thì làm đi.
-Mau lên.
Giọng nói ấy tiếp tục ăn sâu vào ý thức mơ hồ của cô.
Âm lượng của nó ngày càng lớn, đến mức tai cô như có tiếng ong ong.
Và rồi, khi giọng nói ấy cứ lớn dần, lớn dần, lớn dần…
Ngay khoảnh khắc cô nghĩ rằng mình không thể chịu thêm được nữa…
Nó đột ngột biến mất.
“…”
Cô không thể hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Vì không biết lý do tại sao nó biến mất, cô chỉ có thể ngơ ngác mà chớp mắt.
Cô dùng chút lý trí vừa mới quay trở lại để quan sát xung quanh. Để hiểu dù chỉ một phần mọi chuyện đang diễn ra, cô dốc hết sức mở to đôi mắt mệt mỏi của mình.
Và nhờ việc tập trung ý thức vào ‘tầm nhìn’…
Eleanor nhìn thấy gương mặt của Dowd ngay trước mắt mình.
Không chỉ vậy, cô còn cảm nhận được xúc cảm từ đôi môi của anh đang chạm lấy môi cô.
“…”
Cô từng nghe Beatrix nhiều lần tranh cãi nảy lửa rằng nụ hôn đầu tiên có vị như quả anh đào. Nhưng thay vì vậy, thứ cô cảm nhận được chỉ là cảm giác tê rát và một chút vị của thứ bụi đất khô khốc.
Nghĩ lại thì, thật nực cười khi so sánh nụ hôn đầu tiên của mình với anh đào hay bất cứ thứ gì tương tự, nhất là khi mọi thứ xung quanh cô lúc này đang sụp đổ thành từng mảnh. Dù sao thì, rõ ràng người đàn ông này cũng chẳng hề chuẩn bị điều gì đặc biệt trước khi áp môi lên môi cô.
“…”
Khoan đã, anh vừa áp môi lên môi cô…?
Đúng rồi.
Chính.
Chính là nó.
Một nụ hôn.
“…”
Chỉ đến lúc đó, cô mới thật sự nhận thức rõ ràng mọi thứ xung quanh.
Trong thế giới đơn sắc, tựa như một bức ảnh đã phai màu…
Chỉ có cô và Dowd là có thể cử động bình thường. Như thể trong một thế giới đã dừng lại này, chỉ còn cô và anh tồn tại.
Hơn nữa, trong trạng thái mà đôi môi của họ vẫn đang chạm vào nhau.
Đôi mắt cô mở to hơn bao giờ hết.
Một nụ hôn?
Một nụ hôn ư? Thật sao?
Người đàn ông này, với cô?
Thật sao?
Tại sao? Tại sao lại như vậy chứ?
Chẳng phải chỉ mới một lúc trước, anh ta còn đang thân mật với một người phụ nữ khác hay sao?
“…Cá-Cái…”
Biểu cảm cô sụp đổ. Trái tim cô thắt lại. Hơi nóng lan khắp cơ thể trong chớp mắt đã rút cạn toàn bộ sức lực của cô.
Ngay lúc đó, môi anh rời khỏi môi cô.
Đây là lần đầu tiên cô có thể nhìn rõ ràng gương mặt của Dowd.
“Cuối cùng thì em cũng tỉnh lại rồi.”
Ngay khi nghe thấy giọng nói ấy, gương mặt Eleanor đỏ bừng lên, đến mức tưởng chừng như sắp bốc hỏa.
Có lẽ là vì nụ hôn, nhưng lúc này trông anh ngầu hơn bình thường gấp hàng tá lần.
Vốn dĩ, với Eleanor của thường ngày, ngoài người đàn ông này ra, chẳng ai có thể lọt vào mắt cô hết. Nhưng ngay lúc này, điều đó lại càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Hơi thở cô dần trở nên gấp gáp. Trước khi cô kịp nhận ra, hàng loạt suy nghĩ lần lượt hiện lên trong đầu cô.
Hôm nay cô đã ăn gì?
Cô có đánh răng cẩn thận không?
Có khi nào anh ấy thấy khó chịu không? Trong tuyệt vọng, cô cầu nguyện rằng điều đó không phải là sự thật.
Nếu đúng như vậy, lần sau, anh ấy có thể sẽ—
“…”
Khoan đã.
Lần sau?
Không, không được. Đây không phải lúc để nghĩ về mấy thứ sẽ khiến cô say mê sau này.
‘Bình tĩnh lại đi, Eleanor. Có những chuyện mà mày phải giải quyết trước đã.’
Trước hết, cô phải làm rõ chuyện người đàn ông này, chuyện lăng nhăng của anh ta…
“Được thôi, vậy anh sẽ làm lần nữa.”
“…Hả? Chờ đã, khoan—”
Vừa nghe thấy giọng Dowd, theo bản năng cô ngả người ra sau để giữ khoảng cách, nhưng dường như anh đã đoán trước được, bởi cánh tay anh lập tức ôm chặt lấy eo cô.
Xét về sự chênh lệch sức mạnh, đáng lẽ cô có thể dễ dàng hất anh ra.
Nhưng cô không làm được. Cô hoàn toàn không thể chống lại anh.
Ngay khoảnh khắc mà cô cảm nhận được ham muốn của người đàn ông này đang hướng về mình, tất cả những gì cô có thể làm chỉ là đỏ bừng cả khuôn mặt và cứng đờ người lại.
Và đúng lúc đó…
Cú sốc thứ hai ập đến.
Một lần nữa, đôi môi của Dowd lại áp lên môi cô.
Lần này không chỉ có vậy, cả lưỡi anh cũng tiến vào trong miệng cô luôn.
“Ah…Ư…D–Dowd…Ah, ah…Ch-Chờ đã…”
Cô cố gắng nói gì đó, điều gì cũng được, nhưng tất cả đều vô ích.
Bên trong miệng cô gần như đã bị anh chiếm lấy. Chiếc lưỡi như đang tìm kiếm gì đó của Dowd lập tức quấn lấy lưỡi cô.
Nó khẽ khuấy động lên, có hơi mạnh bạo mà lại nóng bỏng, để lại một cảm giác ẩm ướt và quấn quýt giữa hai tâm hồn. [note87039]
Cô cảm thấy hơi buồn một chút.
Đây là nụ hôn đầu tiên của cô. Vậy tại sao người đàn ông này lại thành thạo đến như vậy?
“…”
Khi nước bọt của hai người hòa lẫn với nhau, toàn bộ những suy nghĩ mà Eleanor đã cố gắng giữ trong đầu từ nãy đến giờ hoàn toàn sụp đổ.
Cãi nhau? Tính sổ? Truy xét hành động của anh ấy? Gạt hết tất cả những thứ đó sang một bên…
‘…Mình yêu nó.’
Cảm giác này.
Sự thành tâm này.
Hơi ấm mà người đàn ông này đang truyền vào cô.
Nó cuốn phăng toàn bộ những cảm xúc u ám vừa mới gặm nhấm cô chỉ vài khắc trước.
Toàn thân cô tràn ngập hơi ấm.
“…”
Cuối cùng…
Trước cả khi kịp nhận ra…
Eleanor đã không tự chủ được mà vòng tay ôm chặt lấy eo Dowd.
Hành động đó thể hiện rõ ràng rằng cô không hề có ý định tranh cãi bất cứ điều gì nữa.
‘…Ít nhất là bây giờ, mấy chuyện đó không còn quan trọng nữa.’
Thực sự là như vậy.
***
“…Hahh-”
Khi tôi rời môi mình ra, một sợi nước bọt kéo dài giữa chúng tôi.
Là… làm như vậy sao?
Tôi cũng không chắc mình làm đúng hay không nữa, vì đây cũng là nụ hôn đầu của tôi…!
[Cậu làm khá ổn đấy. Cậu chắc là kiếp trước cậu không phải trai bao chứ?]
“…”
Anh nghĩ sao?
[Thế chắc cậu sinh ra đã có tài năng là quyến rũ rồi. Mỗi khi có mấy chuyện liên quan đến cái đó là cậu lại làm rất tốt. Đúng là ngay cả trong bọn rác rưởi thì cũng có sự phân chia trình độ nhỉ?]
“…”
Anh. Im mẹ mồm một lúc có được không?
Ngay khi tôi nghĩ vậy, hàng loạt thông báo hiện ra trước mắt.
Hệ Thống Thông Báo
[ Tỷ Lệ Tha Hóa của mục tiêu ‘Eleanor’ đã giảm hơn 250% trong thời gian ngắn! ]
[ Trạng thái ‘Cuồng Loạn’ đã được giải trừ! ]
[ Thành tựu to lớn! Bạn đã nhận được một Danh Hiệu mới! ]
Hệ Thống Thông Báo
[ Hệ thống ‘Danh Hiệu’ được mở khóa! ]
[ Sử dụng Danh Hiệu có thể mang lại thêm độ thành thạo cho các hành động khác ngoài việc chiến đấu! ]
[ Danh Hiệu hiện tại bạn nhận được là ‘Tay Chơi’! ]
[ Khi tán tỉnh phụ nữ, bạn có thể thực hành các kỹ năng điêu luyện, linh hoạt và thuần thục hơn trước! ]
“…”
Cái hệ thống trời đánh này đang kiếm chuyện với tôi à?
Tại sao lại là Danh Hiệu ‘Tay Chơi’? Với lại, cái quái gì đây—? Tại sao hiệu ứng toàn là mấy thứ vớ vẩn vậy?
Không, khoan. Chuyện này để sau hãy nghĩ.
“Eleanor, em có—”
“…Ah, haah, hahhh-”
“…”
Chỉ cần liếc qua thôi cũng đủ biết là cô đang hoàn toàn không ổn, nên tôi phải ngậm mồm lại.
Cô thở dốc dữ dội, sắc đỏ bừng lên từ cổ lên đến tận tai.
“Đợi một chút. Anh sẽ giúp em.”
Nói vậy rồi tôi định tiến lại gần, nhưng…
“…Anh có thể… đừng lại gần em không?”
Eleanor vừa thở gấp vừa ngăn tôi lại.
“Nếu anh lại gần em bây giờ, thì sẽ rất nguy hiểm theo nhiều nghĩa đấy.”
“…”
Nghe vậy, biểu cảm của tôi lại cứng đờ.
Khi cô nói ‘nguy hiểm’, điều đó có thể được hiểu theo rất nhiều nghĩa.
Dù hiện tại cô đã ổn hơn, nhưng đây vẫn là lúc ngay sau khi cô vừa rơi vào trạng thái cuồng loạn. Điều đó có nghĩa là khả năng tồn tại dư chấn là rất cao.
Thực tế là, khí tức của Quỷ Xám vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Bởi vì thế giới vẫn còn đang bị đóng băng.
Mà hơn nữa, trạng thái ‘Nghi Ngờ’ của Eleanor vẫn còn đang kích hoạt.
Vì vậy, việc tôi cần làm từ bây giờ đã trở nên rất rõ ràng.
Tôi hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh lại, rồi mở miệng nói với Eleanor lần nữa.
Dù sao thì, tôi cũng phải nghĩ ra thứ gì đó có thể xoa dịu tâm trạng của cô ấy nhiều hơn nữa.
Hệ Thống Thông Báo
[ Hiệu ứng của ‘Danh Hiệu: Tay Chơi’ đang được sử dụng! ]
[ Các điều chỉnh được áp dụng lên hành động của bạn! ]
“Eleanor.”
“…Gì vậy?”
“Dạo gần đây, chỉ cần nghe giọng em thôi mà tim anh cũng đã loạn nhịp. Chỉ cần không nhìn thấy em trong vài tiếng, là anh đã muốn gặp lại em bằng mọi giá. Mỗi ngày trước khi ngủ, anh đều muốn cảm ơn Chúa vì ngài đã ban cho anh một vị hôn thê tuyệt vời như em.”
“…”
Hàm Eleanor rớt hẳn xuống.
Và tôi, người vừa phun ra mấy câu đó cũng kinh hoàng không kém.
Không. Từ từ cmn đã. Dừng lại đã. Nà ní. Chotto matte.
Tôi không hề có ý định nói mấy thứ như này.
Cứ như thể cái mõm này tự hoạt động vượt ngoài sự kiểm soát của tôi vậy.
Dừng mẹ mày lại. Đừng có chơi tao như vậy.
KHỐN KIẾP, ĐỪNG CÓ MÀ CHƠI XỎ TAOOO…!
Rõ ràng là do cái Danh Hiệu chết tiệt kia gây ra. Tôi phải lập tức hủy kích hoạ—
Hệ Thống Thông Báo
[ Yêu cầu vô hiệu hóa Danh Hiệu: Tay Chơi. ]
[ Đây là Danh Hiệu duy nhất. Không thể vô hiệu hóa! ]
MẸ KIẾP!!!!!!!!!!!!!!
“...E-Em hiểu rồi. Hóa ra anh lại nghĩ như thế sao?”
Trong khi tôi đang gào thét trong lòng, Eleanor tránh mắt tôi và bồn chồn xoay người.
Ít nhất thì cũng may là trông cô ấy không còn giận như trước nữa, nhưng mà…
Những hành động tiếp theo của tôi, dưới tác động của ‘Danh Hiệu’ này, thì tuyệt đối không thể gọi là ‘may mắn’.
“Eleanor.”
“…Lại gì nữa thế anh?”
Tôi chậm rãi tiến đến gần Eleanor, người mà khuôn mặt vẫn đang đỏ bừng cả lên, rồi tôi cúi đầu xuống.
Tôi kéo cô ấy vào lòng mình, sau đó đặt một nụ hôn lên trán cô.
“Anh yêu em.”
“…”
Dù ở tư thế này tôi không thể nhìn rõ mặt cô, nhưng chỉ cần thấy đôi môi cô khẽ động đậy, mở ra rồi khép lại trong cứng đờ, cũng đủ biết Eleanor đang hóa đá rồi.
Dù sao thì cô cũng sẽ thấy chuyện này thật nực cười.
Và tôi cũng thấy vậy.
Dừng lại đi.
Làm ơn dừng lại đi, Danh Hiệu hay cái mẹ gì đó.
Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ chết vì xấu hổ mất…!
Nhưng những tiếng kêu gào đó hoàn toàn vô ích.
Cơ thể tôi, vốn đã vượt ngoài tầm kiểm soát, lại lần nữa đặt môi lên trán Eleanor, rồi thì thầm bên tai cô.
“Anh yêu em.”
Những tiếng rên khe khẽ, run rẩy vang lên trước ngực tôi. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể Eleanor đang run lên từng đợt.
Dù không nhìn rõ mặt cô vì nó đang vùi vào người tôi, nhưng chỉ cần nhìn đôi tai đỏ rực đến tận chóp, tôi cũng biết rõ cô đang trong trạng thái thế nào mà chẳng cần tận mắt xác nhận.
[Ối trờiiii đất ơiii, whOA, WOAH! AHAHAHAHAHA! AHAHAHAHAHAHA-! T-Ta thở không nổ—! Hự, t-ta sắp chết rồi! DỪNG LẠI ĐI! XIN CẬU ĐẤY!]
Cái thằng đã chết rồi còn nói cái đếch gì thế này? Ê cu, anh đã chết một lần rồi còn gì.
Không, khoan nói chuyện đó. Tôi cũng muốn nó dừng lại lắm, được chưa hả? Khốn nạn thật.
Ngay sau đó, tôi lại cúi đầu xuống lần nữa, định hôn cô ấy tiếp, nhưng Eleanor vươn tay ra ngăn tôi lại.
“Đ-Đừng…”
“Không.”
Dù miệng nói là đừng, nhưng tay cô chẳng hề có chút lực nào khi tôi nhẹ nhàng kéo nó xuống. Điều này vẫn đang xảy ra mặc dù Eleanor hoàn toàn có thể dễ dàng đẩy tôi ra nếu cô thực sự muốn.
Tôi lại đặt môi lên cô và thì thầm.
“Đ-Đừng… Dowd… Mọi người đang nhìn kìa. Họ đang nhìn đấyy—”
Thời gian đang bị đóng băng, nên về lý thuyết thì chẳng ai nhìn cả, nhưng Eleanor dường như vẫn xấu hổ vì xung quanh có người, nên cứ lắp bắp như vậy.
Nhưng mà…
“Cứ để họ nhìn.”
Cái mõm khốn nạn của tôi lại đáp như thế trước giọng cầu xin của Eleanor, rồi tôi cúi xuống.
Một lần nữa, tôi hôn cô và thì thầm.
“Anh yêu em.”
“Ah, c-cái này…”
Lại một lần nữa, môi tôi…
“Đ-Đừng… Dừng lại đi!”
“Em không còn giận nữa chứ?”
“Không! Em nói là không rồi!”
“…”
Ngay lúc Eleanor nói vậy, nước mắt của cô gần như trào ra…
Một cửa sổ hiện lên trước mắt tôi.
Hệ Thống Thông Báo
[ Trạng thái ‘Nghi Ngờ’ của mục tiêu Eleanor đã được giải trừ! ]
[ Sự Dao động của Chỉ Số Tha Hóa đã được điều chỉnh ổn định! ]
“…”
Ừ. Được rồi. Tuyệt.
Cuối cùng thì cũng xong.
Đổi lại bằng toàn bộ nhân phẩm của tôi.
6 Bình luận