Chương này là câu trả lời cho câu hỏi ‘Nếu Như?’
Chương này không có ảnh hưởng trong chính truyện, chỉ đúng như tên gọi của chương ‘Nếu như xảy ra thì sao?’
***
Đôi khi, trước khi chìm vào giấc ngủ, tâm trí con người ta có thể bị bủa vây bởi đủ loại suy nghĩ mông lung.
Đêm nay, Riru Garda chính là một ví dụ điển hình cho hiện tượng đó.
“Này.”
[Chuyện gì vậy, Riru?]
Riru lặng lẽ nhìn chằm chằm vào linh hồn có ngoại hình giống y hệt cô đang lơ lửng giữa không trung phía trên cô.
Chỉ cần nhìn cách đôi môi cô khẽ run lên thì cũng đủ biết rằng cô đang do dự, chưa muốn nói ra suy nghĩ của mình.
[Nhìn cái vẻ mặt đó, chắc chắn là ngươi đang tơ tưởng về anh Dowd rồi chứ gì?]
[Ngại đến mức không nói được thế kia, ta đoán là ngươi đang tưởng tượng mấy chuyện dâm dục rồi nhể.]
Mỗi lần nói chuyện với linh hồn này, mọi chuyện luôn diễn ra như vậy.
Cô ta luôn đọc thấu tâm can cô.
Theo cả nghĩa tốt lẫn nghĩa xấu.
Đó cũng là lý do duy nhất khiến Riru đủ can đảm để khơi gợi chủ đề như vậy.
Dù sao thì, có lẽ linh hồn này chắc chắn đã biết cô đang nghĩ gì rồi.
“Ngươi biết không… lúc đó, khi ta ở bên anh ấy…”
Một viễn cảnh từ vài ngày trước chợt tái hiện lại trong tâm trí Riru.
“Những ký ức đẹp đẽ khi ở bên anh ấy-”
[À, cái hôm mà anh Dowd bị ta điều khiển và đè ngươi xuống giường ấy hả?]
'Sao ngươi lại nói kiểu đó chứ?'
Trong khi cô trừng mắt nhìn linh hồn kia, cô ta chỉ khúc khích cười rồi tiếp tục.
[Sao nào? Ngươi đang hối hận vì đã đấm bay anh ta hôm đó à?]
“Ta không có hối hận.”
Cô chắc chắn rằng nếu chuyện đó xảy ra lần nữa, cô vẫn sẽ làm như vậy.
Chỉ là…
“Nếu lúc đó…”
Riru hít một hơi thật sâu.
“Nếu ta không phản kháng thì…”
[Ngươi đang tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra sao?]
Riru nhíu mày rồi im lặng.
Cô quay lưng về phía linh thể.
Đáng tiếc là linh hồn kia có thể tự do di chuyển trong không trung, nên cô ta nhanh chóng bay đến trước mặt cô.
[Ngươi tò mò lắm đúng hông?]
“Không hề.”
Riru lại ngoảnh mặt đi.
[Thế thì sao lại gọi ta ra rồi lại ngập ngừng không nói?]
“Im đi. Tôi ngủ đây.”
[…]
Nhìn Riru nhắm nghiền mắt lại, linh hồn nở một nụ cười gian xảo.
[Được thôi.]
Dĩ nhiên, Riru không hề nhận ra điều đó vì cô đã nhắm mắt.
[Chúc ngủ ngon, Riru.]
Và cũng chính vì vậy…
Riru đã không hề hay biết linh hồn kia đã nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô khi nói những lời đó.
***
Đó là một giấc mơ.
Cô có thể khẳng định điều đó.
Bởi nếu không, làm sao cảm giác này lại có thể được tái hiện một cách hoàn hảo đến vậy, giống hệt lần trước.
“Riru.”
“Anh cởi nó ra nhé, Riru.”
Riru ngơ ngác ngước nhìn người đàn ông trước mặt mình.
‘À… là Dowd.’
Người đàn ông mà cô thích.
Với tâm trí mờ mịt như đang chìm sâu dưới làn nước, cô mơ hồ nhận ra điều đó.
“Riru?”
“Có chuyện gì sao?”
Cô ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt.
‘Đây... Là mơ thôi.’
Xét đến tình trạng của anh lúc đó, không đời nào anh lại có thể nói chuyện tự nhiên như thế này.
Vậy mà lúc này, cảm giác lại chân thực đến lạ lùng…
Như thể một Dowd bằng xương bằng thịt đang ôm trọn cô vào lòng.
‘Nếu là mơ…’
‘Thì chắc cũng không sao đâu nhỉ…’
‘Vì thế…’
Mà cô thậm chí còn không ý thức được mình đang nói gì…
“Vâng.”
Đó là câu trả lời khẽ khàng thoát ra từ môi cô.
“Anh sẽ nhẹ nhàng thôi.”
Rồi…
Tay Dowd trượt vào bên dưới lớp quần áo cô.
‘Đây là chuyện ấy phải không nhỉ?’
Màn dạo đầu.
‘Thực lòng mà nói, mình không hiểu rõ lắm.’
Cô biết chuyện ấy là gì, vì cô không hoàn toàn mù mờ về chuyện tình dục.
Nhưng cụ thể thì hành động này sẽ dẫn đến điều gì thì cô lại không hề biết.
‘Thật sự sẽ khiến mình thấy dễ chịu sao… khi có ai đó mơn trớn cơ thể mình?’
Riru vẫn luôn hoài nghi về điều đó.
“Á… ưm… e-ưhh… d-dừng lại—”
Ít nhất là…
Cô đã hoài nghi cho đến tận... ba mươi phút trước.
“S-Sao… sao anh lại giỏi chuyện này đến thế híc—!”
Giọng nói đầy xấu hổ của cô không thể nói hết câu, nó bị cắt ngang bởi một tiếng rên the thé.
Trên chiến trường, đặc biệt là với một tiên phong luôn phải đối mặt với rủi ro lớn nhất, cơ thể chính là tài sản quý giá nhất.
Vì thế, với những người như vậy, việc kiểm soát cơ thể mình là bản năng tự nhiên như hít thở.
Nói cách khác…
Trong tình cảnh hiện tại, Riru chẳng khác gì một kẻ nghiệp dư thật sự.
“A… ưm…”
Dù cô vùi mặt vào gối, đôi bàn tay bấu chặt lấy nó, nhưng những tiếng rên rỉ vẫn rỉ ra qua kẽ răng.
Hơi thở gấp gáp của cô tràn ngập khoái cảm, phát ra những âm thanh mà cả đời cô chưa từng để lộ.
Nó giống như hơi thở khi vận động với cường độ cao, nhưng trạng thái này lại là sự kích thích từ một người khác.
Miệng cô cắn chặt vào lớp vải lanh của chiếc gối.
Cô mơ hồ nhận ra mình đang vô thức bóp nát cái gối một cách vô nghĩa, nhưng cảm giác khi những ngón tay của Dowd, chậm rãi rút ra sau khi mơn trớn chán chê bên trong, khiến bộ não cô hoàn toàn tê liệt.
Một thứ chất lỏng nào đó chảy dọc theo đôi chân cô, và cũng phủ đầy lên những ngón tay của anh.
“Ah… aahhh…”
Một chút nước miếng khẽ chảy ra từ đôi môi đang mím chặt.
Cô chưa bao giờ để lộ vẻ mặt ngây dại đến thế, nhưng cơn đau do kìm nén tiếng rên quá lâu đã lấn át cả sự xấu hổ của cô. Đôi mắt cô bắt đầu ươn ướt, như sắp trào cả nước mắt ra.
Nếu lúc này có một tấm gương trước mặt, chắc chắn cô sẽ muốn chết vì xấu hổ.
Nghĩ mà xem, cô đang thở dốc và phát ra những tiếng rên rỉ như một con thú nhỏ khi phó mặc cơ thể mình cho một người đàn ông.
Nhưng đây chỉ là một giấc mơ thôi.
Cô chỉ như vậy vì đây chỉ là mơ.
Nhưng cái cảm giác đang tràn ngập cơ thể cô lại chân thật đến đáng sợ.
Và khi cô đang oằn mình trong khoái lạc…
Có thứ gì đó lọt vào mắt cô.
Trong một khoảnh khắc, đầu óc cô như ngừng hoạt động.
Sự hiện diện của thứ đó quá mức hùng dũng.
“Đây là lần đầu em thấy nó sao?”
Dowd nói với một nụ cười khổ, nhưng…
Ánh mắt cô chỉ dán chặt vào Peter đang cương cứng của anh.
“Vâng.”
Không hề nhận ra, Riru gật đầu mà vẫn không rời mắt đi.
“Trông em cũng sẵn sàng rồi, nên anh sẽ cho vào nhé.”
Dowd khẽ cười trước khi ép sát phần thân dưới nóng hổi của mình vào cô.
“Đ-Đợi đã—khoan đã. E-Em chưa chuẩn bị tâm lý…”
“Riru.”
“D-Dạ?”
“Anh yêu em.”
!
Cùng lúc anh thốt ra những lời đó...
“Áaa— ưuu—!”
Vòng eo Riru giật mạnh một cách dữ dội.
Ngay cả Dowd cũng run lên, như thể toàn thân vừa cảm nhận một cú sốc nào đó.
Phản ứng này không có gì lạ… Vì ngay cả Riru cũng cảm nhận được những vách thịt mềm mại, ướt át bên trong mình đang co thắt liên hồi.
Nhiệt độ cơ thể cô cao hơn bình thường, nhưng hơi nóng tỏa ra từ nơi thầm kín nhất, lan tỏa khắp cơ thể mới thực sự rõ ràng.
Mỗi nhịp thúc của Dowd, những vách tường bên trong Riru như ngọ nguậy, dịu dàng ôm trọn lấy sự cứng cáp của anh. Đó là tín hiệu cho thấy cô đang cảm nhận một cách mãnh liệt từng chuyển động của anh.
Một lần nữa, anh thúc mạnh hông về phía trước, khiến một tiếng rên yếu ớt bật ra khỏi đôi môi đang cắn chặt của cô.
Cô…
Là một chiến binh của Liên Minh Bộ Tộc.
Là người luôn muốn tỏ ra nghiêm khắc, cứng rắn và tàn nhẫn với cả bản thân lẫn người khác.
Nhưng giờ đây...
Người như vậy lại đang nằm dưới thân Dowd, toàn thân run rẩy; gương mặt lem nhem nước mắt và nước miếng, đôi môi thì cắn chặt để cố kìm những tiếng rên rỉ đầy thê lương.
“Ư… ưhh…”
Không thể chịu đựng thêm được nữa, Riru vươn tay chộp lấy chiếc gối.
Cô úp nó lên mặt mình và ôm chặt bằng cả hai tay.
Chứng kiến cảnh này, Dowd suýt nữa thì thở hắt ra hết không khí trong phổi.
“Riru, nhìn anh đi.”
“Không…”
“Anh muốn thấy em.”
Nghe vậy, Riru do dự nới lỏng vòng tay đang ôm chiếc gối.
Rồi Dowd nhẹ nhàng hạ chiếc gối xuống, chỉ để lộ đôi mắt cô.
Nhìn vào ánh mắt cụp xuống, mơ màng, tan chảy vì khoái lạc trong mắt Riru, khoái cảm của Dowd, vốn đã ở sát giới hạn, lại càng dâng lên.
“Anh… Không giữ được nữa rồi, nên…”
Anh thở dốc rồi nói tiếp.
“Nhìn… Anh đi. Anh muốn thấy gương mặt em… Khi anh ra…”
Nói đoạn, anh nhấc hẳn chiếc gối lên. Lần này, cô không phản kháng nữa.
Một luồng khí nóng hổi thoát ra từ bên dưới, cùng với dòng chất lỏng sôi sục dâng lên dọc theo thân dưới cô.
Hai chân Riru quấn chặt lấy eo anh, còn hai tay thì kéo cổ anh lại gần mình.
Như thể cô đang đón nhận Dowd bằng cả cơ thể.
Thân trên của anh đè xuống cô, và khi Riru chạm môi Dowd, dòng tinh dịch mạnh liệt trảo ra từ đầu Peter, đang chạm tới nơi sâu thẳm nhất của cô.
“Ah… ư… ưh…”
Ngay cả khi lưỡi họ quấn lấy nhau đầy ướt át, Riru vẫn tiếp tục phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Mỗi lần Peter anh co giật và bắn vào bên trong, khiến cô cảm nhận được bên trong mình đang co thắt dữ dội.
Người đàn ông này yêu cô.
Anh khao khát cô.
Những ý nghĩ ấy thoáng qua trong tâm trí mông lung của cô.
Và ngay lúc đó, chúng trở thành chất xúc tác khiến cảm giác thỏa mãn, hạnh phúc, và sự cực khoái khi được hòa làm một với anh, tràn ngập khắp cơ thể cô, như đang đưa cô đến miền cực lạc.
Thân dưới cô, vốn đã hạ thấp đến mức không thể thấp hơn, lại dịu dàng bao bọc lấy Peter của anh lần nữa. Như thể đang giận dỗi vì vẫn chưa đủ, nó tiếp tục thúc giục anh bắn thêm nữa.
“Dowd… Dowd…”
Dù cô gọi tên anh bằng giọng mệt mỏi, nhưng cô vẫn không ngừng hôn anh. Họ trao đổi nước miếng một cách cuồng nhiệt, quấn lấy, mút mát và liếm láp lưỡi của nhau. Lúc này, dường như như toàn bộ cơ thể cô đã trở thành một vùng nhạy cảm.
Khi anh hơi trượt xuống dọc theo eo cô, một cảm giác tê rần như điện giật lan khắp các dây thần kinh.
“Cảm giác tuyệt chứ, Riru?”
“Vâng… V-Vâng… … tuyệt lắmmm, tuyệt đến phát điên mấtttt…”
Cô trả lời bằng giọng uể oải, ngọt ngào đến mức tan chảy.
“Th-thêm nữa… làm thêm chút nữa đi… hãy cho em thật nhiều điiiii…”
Vừa cầu xin như vậy, cô vừa nhìn Peter của Dowd khi anh rút nó ra khỏi cô bé của cô.
Cô muốn vùi mặt vào và ngửi lấy nó.
Cô muốn cảm nhận nó bằng lưỡi mình, muốn làm anh vui bằng cách phục vụ nó. Cô cảm thấy muốn vuốt ve nó một cách nhẹ nhàng, khiến anh run lên vì khoái cảm, hẳn sẽ rất thỏa mãn.
Cô muốn anh bắn tùm lum lên người mình. Dù anh có đối xử với cô như một món đồ, thúc Peter xuống cổ họng cô và để thứ nóng hổi đó tuôn ra bên trong cũng chẳng hề sao.
Bắn lên mặt cô cũng rất hấp dẫn, vì như thế cô sẽ cảm thấy mình được đánh dấu là của anh.
‘Di dỉ dì di cái gì cũng được, xin anh… xin anh… Chỉ cần cho em thôi…’
Cô khẩn thiết cầu xin bằng giọng khao khát, nhưng…
“Cái đó thì… hơi khó rồi.”
Anh đáp lại bằng một tiếng cười gượng.
“T-Tại saoooo? E-em thấy dễ chịu thế này mà… e-em còn đang chờ đấyyy… nên mau lên….”
“Riru.”
Dowd vừa nói vừa xoa đầu cô.
“Sáng rồi.”
Và giấc mơ…
Kết thúc tại đó.
***
Trời đã sáng.
Cô nghe thấy tiếng chim hót líu lo bên ngoài.
Nhưng vì lý do nào đó, cơ thể cô cảm thấy rất nặng nề và uể oải.
Phải diễn tả sao nhỉ?
Cảm giác như cô vừa có một giấc mơ rất khoái lạc nhưng cũng đầy lạ lẫm.
Vừa nghĩ vậy, Riru định ngồi dậy.
Ít nhất là cô đã định làm thế, nếu không phải vì tiếng nhẹp nhẹp phát ra từ phần thân dưới của cơ thể cô.
Riru nhìn xuống giường với vẻ mặt đờ đẫn.
Một điềm báo chẳng lành ập đến
“Cái…”
Và rồi…
Mặt cô đỏ bừng lên như muốn bốc cháy khi cô khẽ vén chăn lên.
Nó ướt dẫm.
Tất cả đều ướt. Kể cả tấm ga giường.
Quá rõ ràng thứ chất lỏng đã thấm đẫm chỗ này là gì.
Ngay sau đó…
“C-Cái này là sao—?!”
Một tiếng hét thất thanh như muốn xé toạc cả buổi bình minh vang lên trong phòng cô.
[…]
Và…
Con Lam Quỷ bám trên trần nhà nhìn cô rồi khúc khích cười.
[Ngươi tận hưởng đấy chứ, Riru? Dù sao thì tối qua ngươi cũng tò mò đến thế cơ mà.]”
[Ngươi thấy phiên bản anh Dowd mà ta tạo ra đúng theo gu của ngươi thế nào? Có vẻ như ngươi rất thích đấy nhỉ.]”
“Ngươi… ngươi… ngƯƠIII-”
[Để xem nào. Chắc chắn cái câu ‘Th-thêm nữa… làm thêm chút nữa đi… hãy cho em thật nhiều điiiii…’ là—]
“CÂM MIỆNG LẠIIIIII!”
1 Bình luận