WN

Chương 48: Bài binh bố trận

Chương 48: Bài binh bố trận

“Ngươi nói là muốn gây chiến với ta ư…”

Một giọng nói lười nhác cất lên từ Giáo Hoàng.

“Chắc hẳn có điều gì đó khiến ngươi không vừa ý. Vậy cứ nói thẳng ra đi.”

Dù đang nói chuyện vô cùng thoải mái, dáng vẻ của ông ta lại bình thản đến mức đáng sợ, như thể toàn bộ mọi chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.

“…”

Thì sao chứ?

Tôi chỉ cần truyền đạt ý định của mình là được.

Nheo mắt cười nhạt, tôi hất cằm về phía Klein đang nằm sõng soài dưới đất.

“Từ giờ làm ơn đừng gửi mấy thằng khốn như này đến quấy rầy Thánh Nữ nữa. Ngài biết câu nói này chứ? ‘Nước trên đỉnh núi trong thì nước dưới chân núi mới sạch’. Vì cái đầu óc bẩn thỉu, xấu xa của ngài nên thuộc hạ mới hành xử như lũ chó mất xích như vậy đấy.”

Những người xung quanh lại há hốc miệng.

Họ không thể tin nổi có người dám nói như vậy trước một trong những nhân vật quyền lực nhất đại lục.

“Còn nữa, có thứ mà ngài đang tìm kiếm ráo riết đúng không?”

Tôi đang nói đến thanh kiếm của Yuria, quốc bảo của Thánh Quốc.

“Đừng phí công nữa, thứ đó là của tôi. Nếu ngài cứ cố chấp…ngài có thể sẽ gặp rắc rối lớn đấy.”

Mục tiêu trước mắt của tôi là xử lý tận gốc ‘Lời Nguyền Đoạn Tuyệt”. Chỉ còn bốn ngày thôi. Nếu không làm được thì không thể vượt qua Chương 2.

Để đạt được mục tiêu đó, tôi phải ngăn hắn lao đầu đi tìm báu vật bằng mọi giá.

“…Cảm ơn vì lời khuyên.”

Giọng ông ta lại vang lên trơn tru như thể lời tôi nói chẳng là gì với ông ta.

“Thưa Giáo Hoàng…”

Tôi cười nhạt, giọng vang khắp đấu trường.

“Đấy không phải là lời khuyên đâu, ngài biết mà.”

“…”

Hầu hết những người ngồi trên khán đài này đều là nhân vật đã vượt qua vô số thử thách để chứng minh khả năng của mình. Mỗi người đều có năng lực đặc biệt và bản chất độc nhất để được đứng ở vị trí hiện tại.

Nhưng điều đó giờ chẳng có nghĩa chó gì vì tất cả bọn họ đều có cùng một phản ứng, im lặng và trợn tròn mắt.

“Ngươi-Ngươi nghĩ mình là ai mà dám hành xử vô lễ như này!”

Tôi nhìn về phía người vừa hét lên, giọng run vì giận dữ.

Một tên tu sĩ già, chắc chắn là Tổng Phụ Tá của Giáo Hoàng.

“Chúng ta đều nghe rõ ràng rằng chính ngươi là người muốn gây chiến với chúng ta! Dù buộc phải tuân thủ quyết đấu theo đúng quy trình, nhưng việc ngươi hành xử thô bạo và vô lễ thế này thì Thánh Quốc không bao giờ bỏ qua được!”

“Thế thì sao?”

Câu trả lời hờ hững của tôi khiến hắn chết lặng.

“…Ngươi vừa nói gì?”

“Nếu các người không bỏ qua thì định làm gì? Định giết tôi à?”

“…”

Cơ thể hắn bắt đầu run lên, còn miệng thì há hốc.

Nếu hắn cứ giữ im lặng thì còn đỡ mất mặt. Nhưng giờ, mặt đỏ tưng bừng, râu ria run bần bật, trông như thằng hề.

“Dùng… dùng một kẻ tàn bạo trong trận quyết đấu danh dự! Công tước Tristan và Hoàng Gia nghĩ gì vậy không biết?”

“Muốn nói đến chuẩn mực hay chuẩn c*t thì nhìn lại mình trước đi, thằng già lẩm cẩm! Trông ngươi mới giống kẻ điên ấy!”

Tôi không phải người nói câu đó.

Một người đang ngồi im lặng nãy giờ bỗng đứng dậy.

Cơ thể ông ta đầy cơ bắp và sẹo, đúng kiểu chiến binh man rợ cổ xưa.

“Khi các ngươi bắt nạt Thánh Nữ hay gì gì đó, dù cô ta rõ ràng vô tội, bọn ta còn chẳng thèm xen vào. Phải thế thôi, vì không phải việc của bọn ta.”

Giọng nói thong dong vang lên.

“Nhưng chuyện này thì khác. Liên Minh Bộ Tộc bọn ta biết rõ thằng nhóc này là ai, và tầm quan trọng của nó. Khi các ngươi phái một chiến binh đã qua huấn luyện bài bản đi đánh một thằng nhóc còn chưa phải chiến binh, bọn ta đã thấy có gì đó sai trái rồi.”

Ông ta cười khẩy.

“Nhưng kể cả như thế, ngươi vẫn thua tan nát. Vậy nên ngậm mẹ mồm lại. Việc thằng nhóc muốn làm gì bây giờ hoàn toàn là quyền hợp lệ của kẻ chiến thắng.”

Tôi bật cười chua chát trong lòng.

‘…Như dự đoán nhưng mà…’

Tôi đã đoán trước có người sẽ đứng về phía mình nếu công khai thách thức Giáo Hoàng. Đó là lý do tôi gây chuyện ngay từ đầu.

Nhưng cái ‘tầm quan trọng’ mà ông ta nói đến chính là thứ mới sinh ra sau khi ông ta chứng kiến tôi sử dụng quỷ năng mà không bị mất trí.

Rõ ràng đó là lý do ông ta về phe tôi.

“...”

Nói cách khác…

Từ giờ tôi đã trở thành ‘con mồi’ lọt vào mắt của không chỉ Hoàng Thất mà cả các Chiến Tộc Trưởng của Liên Minh Bộ Tộc.

Có vẻ tôi sẽ đối mặt với không ít rắc rối trong tương lai đây.

Khi tôi còn đang ngẫm nghĩ về tương lai sắp tới, tên tu sĩ đang gào thét phản ứng lại những lời nói của Đại Tộc Trưởng kia.

“Xin đừng xen vào nếu không hiểu đầu đuôi câu chuyện! Đây là vấn đề cho sự an toàn của Giáo Hoàng!” 

“Thế thì sao hả thằng khọm già? Ta sẽ nhắc lại lời thằng nhóc nói: Rồi sao? Định giết ta hay gì?”

Tên tu sĩ lập tức câm miệng.

Không phải vì hắn cạn lời do tức giận, mà vì hắn cảm nhận được sát khí lạnh sống lưng tỏa ra từ mắt kẻ điên kia.

Ngay cả khuôn mặt những người gần đó, dù không phải mục tiêu của sát khí kia, cũng tái mét vì áp lực và nỗi sợ.

“Ngay cả Đại Tộc Trưởng của bọn ta còn không ra lệnh được cho ta. Vậy sao ta phải nghe ngươi? Ta đếch quan tâm những kẻ ở các nước khác nói gì. Hiểu chưa?”

“…”

Một chuỗi hỗn loạn về vấn đề ngoại giao rõ ràng đang xảy ra, nhưng tên tu sĩ vẫn câm nín. Hơn nữa Giáo Hoàng cũng không nói gì.

‘…Haa.’

Thật lòng mà nói, tôi biết khá chắc sao bọn chúng vẫn im lặng.

Tôi đếm số dấu quanh cổ của Chiến Tộc Trưởng. Các chiến binh của Liên Minh Bộ Tộc xăm lên cơ thể số dấu răng tương ứng với số quái vật họ một mình săn được.

‘Mười dấu.’

Cần biết rằng ‘quái vật’ đối với họ là cấp độ như Á Long hoặc Hóa Thạch Xà.

Mặc dù chúng không thể sánh bằng các quái vật cấp đặc biệt, như rồng hay Tứ Thần Thủ Hộ, chúng vẫn là các quái vật ma pháp tương đương thảm họa tự nhiên.

Nói cách khác…

Người này đã tự mình hạ gục mười con như thế, khi mà Hiệp Sĩ Đoàn Đế Quốc còn chẳng dám đối đầu một con nếu thiếu Đoàn Trưởng.

Thành tích của ông ta còn vượt cả Gideon và Atalante, những kẻ sát quái ở lĩnh vực của họ.

“…”

Tôi biết rõ ông ta là ai.

Hatan U-Jul.

Chiến Tộc Trưởng của ‘Lam Long’, một trong những bộ tộc chính của Liên Minh Bộ Tộc, thợ săn quái vật mạnh nhất thế giới. Ông ta cũng là phản diện lớn của Chương 3.

Hơn nữa ông còn là giáo sư kỳ cựu của ‘Lò Rèn Chiến Tranh’, một tổ chức danh giá với tầm ảnh hưởng ngang với Elfante.

Với tất cả các thành tích và danh hiệu như thế, không khó hiểu khi họ để ông ta đi loanh quanh hành xử như tên côn đồ không biết phép tắc. 

Chính xác hơn thì, họ có lẽ muốn tránh gây chuyện với một kẻ điên như thế.

“Còn cậu nữa.”

Giờ thì tên điên ấy quay sang tôi.

“Ta thích tinh thần của cậu. Không tính đến thứ sức mạnh kỳ quặc kia, cậu có tố chất để trở thành một chiến binh xuất sắc.”

<Hệ Thống Thông Báo>

[ Kỹ năng: Tử Hoặc kích hoạt ]

[ Một phản diện hài lòng với tinh thần chiến đấu của bạn! ] 

[ Phần thưởng có thể nhận! ]

“…”

Hả

Đúng như dự đoán, người điên sẽ thích hành vi điên rồ của tôi.

“…Cảm ơn.”

Khi tôi cúi đầu cảm tạ, Hatan bật cười sảng khoái.

“Sau này hãy đến Lò Rèn Chiến Tranh vài lần. Ta sẽ tiếp đãi cậu như khách quý.”

Dứt lời, một mảnh trang sức nhỏ bay tới chỗ tôi.

Mắt tôi sáng hẳn lên khi bắt được thứ đó.

[ Vòng Cổ của Sư Tử ]

Loại: Trang sức

Hạng: Hiếm

Mô tả: Một vòng cổ là tượng trưng cho lời hứa giữa các chiến binh của Liên Minh Bộ Tộc. Khi đeo vào sẽ tăng sức sống cho cơ thể và cường độ hiệu quả khi tập luyện thể chất.

‘Cái này? Sớm thế?’

Nhận được vật có hạng ‘Hiếm’, mà tôi còn là người ‘Đế Quốc’, nhận được thứ này mang rất nhiều hàm ý

Ngoài siêu sức mạnh, Liên Minh Bộ Tộc là đất nước bảo thủ nhất khi đối xử với các nước bên ngoài. Việc đưa thứ này cho một công dân của nước khác là điều không tưởng.

Thông thường muốn có được thì phải cày thiện cảm mệt nghỉ. Nhưng nhờ hiệu ứng của ‘Tử Hoặc’, tôi nhận nó ngay và luôn.

‘…Lời quá trời.’

Dù hiệu quả chưa tức thì, nhưng nó có thể thay đổi hoàn toàn một cảnh của Chương 3 ‘Sự Kiện Giao Lưu Học Viện’.

Sau tất cả, nó là một trong các điều kiện để cứu một nhân vật vốn bị định sẵn sẽ chết trong Chương 3.

Cụ thể hơn….

Nó là tấm vé để cứu người mà nhân vật chính của Chương 3, Riru Garda, liều mạng bảo vệ.

“Các người giải quyết nốt đống rắc rối đi. Ta xem vui rồi. Tạm biệt.”

Hatan ngáp dài, phẩy tay bỏ đi.

Những khán giả xung quanh nhìn theo như muốn hỏi ‘Ông ta bị gì vậy?’.

“...”

“Yep. Ông ta lúc nào cũng như thế.”

Hệt như một thiên tai không đoán trước được, Ông ta luôn làm những gì mình muốn.

Nhưng cũng nhờ cái kiểu hành xử chẳng ai lường nổi đó, mà không còn ai ở đây có thể phản bác những gì tôi vừa nói. Tất cả chỉ còn chờ xem Giáo Hoàng sẽ phản ứng thế nào.

Tôi thở ra một hơi, liếc nhìn bóng ông ta mờ mịt phía đối diện.

Cho đến tận lúc này, sau tất cả những gì đã diễn ra, hắn vẫn không tỏ ra có ý định trả lời.

Hắn cứ nhìn tôi trong sự im lặng.

Ngay cả lúc này, thằng khốn này….

Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân mà không để lộ lấy một chút cảm xúc.

“Ta hiểu rồi.”

Không lâu sau đó, giọng nói mượt mà của Giáo Hoàng cuối cùng cũng cất lên.

“Ta không đặt cược gì vào trận đấu này, nên nhượng bộ đến mức đó cũng chẳng phải chuyện khó. Cứ làm theo ý ngươi đi.”

Mọi ánh mắt xung quanh đều rung động dữ dội.

Ông ta mà lại chấp thuận điều kiện của kẻ vừa gây ra cả đống rắc rối này.

Hơn nữa, lại làm điều đó giữa nơi công cộng, đồng nghĩa với việc tự mình nhận trách nhiệm cho quyết định này.

Hắn công khai tuyên bố không can thiệp vào Lucien và Yuria nữa, và cũng từ bỏ quốc bảo của Thánh Quốc mà Yuria đang giữ.

Dĩ nhiên, trong bóng tối hắn vẫn sẽ ngấm ngầm quấy phá. Nhưng giữa công khai chấp nhận và không chấp nhận, khoảng cách giữa hai cái đó là cả một trời vực.

“Thưa ngài!”

Nghe lời tuyên bố ấy, lão Tổng Trợ Lý hốt hoảng kêu lên, nhưng Giáo Hoàng chỉ đáp lại bằng giọng vẫn đều đều như trước.

“Đó là ý chỉ của ta, Tổng Trợ Lý.”

“Nhưng…!”

“Ta nói rồi đấy. Đó là ý chỉ của ta.”

Tên tư tế câm ngay lập tức.

Trong giọng nói luôn trầm ổn của Giáo Hoàng vừa rồi, có pha lẫn một chút giận dữ rất khẽ.

“...”

Tôi bật cười nhẹ.

Tên khốn này tuyệt đối không phải dạng người dễ buông bỏ.

Hắn đang phải đè nén cơn giận để chấp nhận đề xuất của tôi. Chỉ chực chờ cơ hội là nhào vô xé xác tôi ngay.

“…Ngươi… đúng là một kẻ xảo quyệt. Ta thừa nhận điều đó.”

Nghe câu nói ấy, tôi hơi thất vọng.

Giá mà hắn từ chối với vẻ cao ngạo thì hay biết mấy.

Nếu vậy thì…

…tôi đã bới móc thêm được nhiều thứ từ hắn rồi.

-!

Ngay khoảnh khắc ấy, ánh sáng giáng xuống.

Nó bao phủ lấy thân thể đang quằn quại của Klein dưới đất.

Phép ban phước dịch chuyển.

Chắc là để chuyển hắn về tổng bộ Giáo Hội.

“…Dịch chuyển thẳng về tổng bộ Giáo Hội? Từ khoảng cách này á?”

“Tôi chỉ nghe đồn về năng lực của Giáo Hoàng thôi, nhưng…!”

Những người xung quanh không giấu được sự kinh ngạc.

.

Cũng phải thôi.

Khoảng cách giữa Elfante và tổng bộ Giáo Hội là hàng nghìn cây số.

Vậy mà hắn chỉ dùng một lần dịch chuyển là gửi được một người về tận đó….

Đây đúng nghĩa là sức mạnh thuộc về loài rồng.

Nhất là khi phép dịch chuyển bằng thần lực vốn cực kỳ khó.

‘…Đúng là quái con mẹ nó vật.’

Ở cuộc sống cũ của tôi, các game thủ gọi trêu hắn là ‘Quỷ đội lốt người’.

Ngay cả khi bỏ qua cái tính cách vặn vẹo của hắn, thực lực của hắn hoàn toàn xứng đáng sánh ngang một con Quỷ thật sự.

Không phải tự nhiên mà hắn được gọi là vị Giáo Hoàng mạnh nhất lịch sử.

“…Hẹn gặp lại. Dowd Campbell.”

Hắn phát âm tên tôi thật rõ ràng.

Như thể muốn khắc từng âm một vào trí nhớ.

“Chúng ta chắc chắn sẽ còn gặp lại nhau.”

Với những lời đó kết thúc..

Ảnh chiếu của Giáo Hoàng biến mất khỏi Elfante.

***

Trong chính điện sâu nhất, tọa lạc bên dưới tổng bộ Giáo Hội của Thánh Quốc. 

Giáo Hoàng Credo Baor II đang khẽ mỉm cười, lau mặt.

Ánh sáng từ quyền trượng bên cạnh ghế hắn tắt dần, hắn bắt đầu nói

“Seraph.”

Nghe tiếng gọi, người phụ nữ đứng cạnh liền dâng lên một chiếc ly.

Đúng chuẩn phong cách Thánh Quốc, ly được trang trí với các biểu tượng về vận mệnh, tuy nhiên, tương phản với nó, chất lỏng đen bên trong thì tỏa ra khí tức tà ác.

“...”

Giáo Hoàng im lặng, nhấp một ngụm, rồi thở dài nặng nề.

Sở hữu thần lực vượt xa con người là một con dao hai lưỡi. Cơ thể người không chịu nổi áp lực ấy, dù hắn chỉ dùng một phần nhỏ.

Để tống hết sức mạnh thừa trong người ra ngoài, hắn buộc phải dùng những chất như thế này.

Thứ chắc chắn được tạo ra từ nỗi đau của ai đó, có khi bằng cả tính mạng.

Nhưng hắn chẳng bận tâm.

‘...Ít nhất là cho đến khi ta đạt được mục tiêu.’

Hắn sẽ làm bằng được, bằng mọi giá.

Để hoàn thành ‘Hiệp Ước Vĩ Đại’, thứ mà hắn dành cả đời theo đuổi.

Lệnh tiếp theo của hắn cũng vì lý do đó.

“Dùng tên tư tế bị dịch chuyển kia làm nguyên liệu cho Dự án Chimera. Hắn sẽ là một nguồn năng lượng khá tốt.”

Hắn không cần những kẻ thất bại.

Với hắn, vứt một tư tế chiến đấu cấp cao chẳng khác gì vứt một hòn đá.

“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ công bố rằng hắn đã qua đời khi đang được chữa trị.”

Người phụ nữ tên Seraph cúi đầu nhận lệnh.

Nhưng Giáo Hoàng khẽ nghiêng đầu khi cô không thực hiện ngay như mọi khi

“Seraph? Có vấn đề gì sao?”

“…Tôi có thể hỏi một câu được không ạ?”

“Được.”

Điều này thật bất ngờ.

Seraph vốn giống như một con búp bê vâng lời tuyệt đối, vậy mà giờ lại đặt câu hỏi cho hắn.

“Tại sao Ngài lại chấp thuận điều kiện của người đó?”

“…À. Ý ngươi là chuyện liên quan đến hai chị em Greyhounder?”

Giáo Hoàng bật cười nhạt.

Chắc chắn là bất kỳ ai chứng kiến cũng sẽ thấy kỳ lạ khi Giáo Hoàng lại đi thuận theo yêu cầu của một thanh niên hỗn láo như vậy.

Nhưng….

“Hắn đe dọa ta, nên ta không còn lựa chọn.”

“…Hả?”

Seraph buột miệng thất thần.

Đe dọa?

Sau những gì hắn đã làm, không phải Giáo Hoàng mới có quyền đe dọa thay vì tên Dowd xấc xược đó? 

Với quyền lực của Giáo Hoàng, phải như thế mới là tự nhiên chứ.

“Giá trị của thằng nhóc đó… Ngươi cũng biết rõ, Seraph.”

Nhưng Giáo Hoàng chỉ thở dài.

“Đế Quốc, Liên Minh Bộ Tộc và cả chúng ta, Chúng ta đều biết là thằng nhóc đó có mối liên hệ với ‘Ác Quỷ’, Thêm nữa, chúng ta còn chứng kiến nó điều khiển thuần thục được một phần sức mạnh đó trong trận đấu.”

Chỉ vậy thôi, giá trị của Dowd Campbell đã vượt mức tưởng tượng.

Việc Chiến Tộc Trưởng của Liên Minh Bộ Tộc ủng hộ hắn có thể là vì hợp tính, nhưng giá trị của Dowd vẫn là lý do chính trong quyết định của Hatan.

Sau đó, điều đầu tiên Dowd Campbell làm, sau khi khẳng định giá trị của bản thân, là công khai gây chiến với Giáo Hoàng.

“Hắn khiến mọi người biết rằng quan hệ giữa ta và hắn ‘không tốt’. Chỉ vậy thôi cũng đủ để hắn ‘thắng’ trước ta.”

“…Dạ?”

“Khi mọi người biết được quan hệ không tốt đó. Nếu có chuyện gì xảy ra với hắn, mọi hậu quả sẽ đổ hết lên đầu ta và Thánh Quốc.”

Seraph, người chớp mắt một lúc, đột nhiên có biểu cảm nặng nề và đối mặt với Giáo Hoàng.

Giáo Hoàng bật cười nhạt lần nữa.

Đúng vậy. Cuối cùng thì cô cũng hiểu.

“Nếu Dowd Campbell gặp bất trắc, Liên Minh Bộ Tộc và Đế Quốc sẽ nghi ngờ Thánh Quốc ngay lập tức. Chúng sẽ dùng cớ đó để ép chúng ta bằng đủ loại yêu sách.”

“Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ châ….!”

“Sự thật là, bản thân mối quan hệ không quan trọng đến thế.”

Giọng hắn hạ xuống.

“Chính trị quốc tế tuyệt đối dựa trên sức mạnh.Nếu cán cân sức mạnh được duy trì, người ta có thể buộc tội đối phương dù chẳng có bằng chứng gì. Và trong trường hợp Dowd Campbell, hắn là ‘cái cớ hoàn hảo nhất’. Hắn đã chứng minh giá trị của mình.”

Kết quả là….

“Điều tra và cài người theo sát Dowd Campbell. Dù thế nào cũng phải hỗ trợ hắn.”

Trớ trêu thay, Thánh Quốc bị kẹt trong tình huống phải ‘bảo vệ’ Dowd Campbell, kẻ đã công khai khiêu chiến với họ.

Nếu hắn gặp chuyện, Đế Quốc và Liên Minh Bộ Tộc sẽ lấy đó làm cơ hội để lao vào bóp nghẹt Thánh Quốc ngay.

Đó là ý nghĩa của câu ‘hắn đã đe dọa ta’. Trong tình thế như vậy, nếu cưỡng ép đối đầu với Dowd Campbell, thì kết cục chỉ là để hắn xoay chuyển toàn bộ cục diện theo hướng có lợi cho hắn mà thôi

“…Nếu Ngài nói vậy, thưa Giáo Hoàng.”

Giọng Seraph hơi run.

“Thật khó tin… Việc họ gửi thư thỉnh cầu Ngài đến Elfante tận nơi cũng là vì…”

“Là do thằng nhóc đó yêu cầu.”

Giáo Hoàng cười lạnh.

“Hắn đã tính hết từ đầu. Hắn biết mọi chuyện sẽ thành ra như thế này.”

“…”

Seraph nổi da gà.

Một trận đấu tưởng như vô nghĩa. Một hành động thách thức Giáo Hoàng như con chó dại.

Mọi thứ tưởng chừng như hành động của một kẻ điên, vậy mà lại là kế hoạch được tính toán tỉ mỉ từng bước một.

Tất cả…

Từ một… học sinh.

Và đối thủ lại là một trong những cường quốc mạnh nhất đại lục.

Một học sinh xoay chuyển thế cục của cả một quốc gia.

Giáo Hoàng thở dài.

Cảm giác này….hắn đã từng trải qua.

‘…Hắn giống hệt người đó.’

Từ cái cách hắn có khả năng ‘sức mạnh tăng vọt lên bất thường’ lúc đang yếu thế, tới bầu không khí từ hắn.

Hắn giống một cách đáng sợ với cái ‘thứ’ lạnh lẽo và khó chịu nhất mà Giáo Hoàng từng đối đầu.

“Dù sao thì, chúng ta sẽ gặp lại. Sớm thôi.”

Có lẽ hai người đó cũng sẽ gặp nhau. Linh cảm đó đang rỉ lạnh trong xương sống hắn.

Giáo Hoàng lại vuốt mặt rồi thở dài.

Biểu cảm của hắn vẫn vô hồn như mọi khi, nhưng đôi mắt hắn sáng rực lên.

'Dowd Campbell.'

Cái tên đó.

Hắn sẽ không bao giờ quên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!