Đã được một thời gian kể từ lần cuối tôi bước vào Ảnh Giới.
Lần gần nhất là khi tôi bị rơi vào trong chính Ảnh Giới của mình, do Thần Lực của một trong các Virtue gây ra.
Xét theo chỉ số Nghiệp Chướng của tôi là hoàn toàn trung bình, thì thế giới trong tôi trống rỗng và hoang tàn và chẳng có gì tồn tại bên trong cả.
“…”
Nhưng thế giới tôi đang đứng lúc này lại mang một bầu không khí hoàn toàn khác với thế giới của tôi.
Có lẽ vì đây không phải Ảnh Giới của tôi, mà là của Riru.
‘…Thật tàn khốc.’
Chỉ cần nhìn quanh thôi cũng đủ hiểu đây là thế giới của cô ấy.
Dù sao thì, chỉ có không gian tinh thần của cô ấy mới có thể… ‘cằn cỗi’ như này.
Mặt đất khô héo, bầu trời nhuộm một màu đỏ và có cả một cơn bão tuyết dữ dội, đang không ngừng gào thét nơi đây.
Dưới chân tôi là lớp tuyết dày đến mức mà mỗi bước chân tôi đi đều bị nó nuốt chửng.
Một thế giới lạnh lẽo và đau đớn.
Dù tôi không phải chuyên gia về tâm lý, nhưng nếu có ai đó nói với tôi rằng tâm trí của một người được phản chiếu bằng hình ảnh như thế này, tôi chắc chắn sẽ nghĩ rằng người đó đang có vấn đề rất nghiêm trọng.
Thế nhưng…
Khi quan sát kỹ hơn một chút, tôi nhận ra rằng nơi này không chỉ có mỗi vậy.
Tôi lê chân và bước đến trước một ‘vườn hoa’.
So với vùng đất khô cằn, bị mưa tuyết bao phủ kia, khu vườn này chỉ lớn chừng một gang tay thôi, nhưng…
Nơi này vẫn rất xanh mướt, tràn đầy sức sống của một chồi non.
“Cũng ấm áp đấy nhỉ?”
Nghe câu nói đó, tôi quay đầu lại.
Trên mảnh đất xanh ấy, có ai đó đang nằm dài một cách thảnh thơi.
Giọng nói dịu dàng đến mức hoàn toàn không phù hợp với nơi này. Nhưng cũng chính vì vậy, tôi lập tức biết được chủ nhân của nó là ai.
“Là một người gần như sống ở đây, ta có thể khẳng định là có chỗ như thế này vẫn tốt hơn nhiều so với việc để toàn bộ không gian bị cái lạnh bao trùm đấy. Ta không nghĩ ngươi có thể tưởng tượng được cảm giác này dễ chịu đến mức nào đâu.”
Đó là một người để lại ấn tượng cho người khác bằng cảm giác ‘xanh lam’ từ đầu đến chân.
Ấn tượng ấy không đến từ màu da đã vốn trắng nhợt, mà là từ những hạt ánh sáng màu xanh lam phát ra khắp cơ thể cô.
Đó là Riru, người đang không có lấy một mảnh vải che thân.
Chính xác hơn thì đó là Lam Quỷ, kẻ đang mượn hình dạng của cô ấy.
Thông thường, hầu hết các Mảnh Quỷ sẽ trú ngụ trong Thế Giới Tinh Thần của Vật Chủ.
“Ngươi có vẻ không ngạc nhiên lắm nhỉ? Bình thường mà ai nhìn thấy Riru như thế này cũng sẽ rất bất ngờ đấy.”
Lam Quỷ mỉm cười nói như thế.
Quả đúng như lời cô…
Cô mang một bầu không khí lười biếng và thoải mái. Giọng nói thì ấm áp, dễ chịu. Đôi mắt cô khép hờ khi nằm trên thảm cỏ, cứ như thể cô đang đi dã ngoại và chuẩn bị chợp mắt vậy.
So với phiên bản ngoài đời của Riru, người luôn cứng cỏi, mạnh mẽ, đúng kiểu mẫu của một ‘Nữ Chiến Binh’, thì sự đối lập này quả thực khiến người ta cảm thấy rất lạc quẻ.
“…Tôi có một giả thuyết.”
Vừa nói, tôi vừa ngồi xuống trước mặt Lam Quỷ.
“Tất cả các Mảnh Quỷ mà tôi từng gặp đều mang một vibe hoàn toàn khác với ‘chủ thể nguyên bản’ của họ.”
Eleanor ngoài đời luôn luôn kìm nén cảm xúc, nhưng các Mảnh Vỡ của cô ấy lại thuần khiết, dịu dàng như trẻ con.
Còn Yuria, người luôn cố gắng trở nên khép kín và kìm nén xu hướng bạo lực của bản thân, thì các Mảnh Vỡ của cô lại bướng bỉnh, ích kỷ và hung hãn.
“…Tôi nghĩ rằng, có lẽ Ác Quỷ khi dung hợp với Vật Chủ sẽ liên tục thể hiện những cảm xúc mà chủ thể đã cố tình cất giấu trong lòng.”
Điều đó có nghĩa là những phần cảm xúc mà Riru đã đè nén bấy lâu nay, giờ đây đã hòa làm một với Mảnh Vỡ của Lam Quỷ.
Sự uể oải. Sự lười biếng. Sự hòa nhã.
“…”
Và điều đó…
Hoàn toàn khác với hình ảnh ‘Ác Quỷ’ mà tôi từng biết trong game.
Trong game, dù hiếm khi có cơ hội đối mặt trực tiếp với Ác Quỷ, nhưng chưa từng có tiền lệ nào về việc họ ‘tương tác’ với Vật Chủ theo cách này.
Điều đó có nghĩa là...
Trong thế giới mà tôi đã xuyên đến này...
Thực thể được biết đến là ‘Ác Quỷ’ có lẽ hơi khác so với những ‘Boss Cuối’ trong Sera.
Họ có thể sở hữu năng lực và đặc tính tương tự nhưng không phải chỉ có đơn thuần là đại diện cho ‘sự độc ác’ và ý định hủy diệt thế giới.
Trái lại, họ mang đến cảm giác…
‘Rất con người.’
“…Một giả thuyết thú vị đấy.”
Thay vì trực tiếp phản hồi lời tôi nói, Lam Quỷ chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.
‘Chuyện đó mình có thể tìm hiểu sau.’
Lúc này, do việc Mảnh Vỡ của Lam Quỷ có tính cách như vậy đã có ít nhiều ảnh hưởng đến ‘cuộc thương lượng’ mà tôi sắp phải tiến hành.
Nếu đây giống như là Mảnh Vỡ của Bạch Quỷ, người thậm chí còn không thèm nghe tôi nói mà lao vào tấn công, thì một cuộc ‘trò chuyện’ bình tĩnh như thế này đã không thể xảy ra.
Tôi hiểu rõ điều đó và cũng chính vì thế, tôi đã khiêu khích Riru đến tận mức này để có thể gặp được tồn tại này.
“Ngươi nói là ngươi có một đề nghị mà ta không thể từ chối, đúng không?”
Lam Quỷ khẽ nâng người dậy.
“Ta thật sự tò mò xem ngươi định đưa ra thứ gì làm ‘bồi thường’ cho ta đây?”
“...”
Nghe những lời đó, tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân.
Dù hiện tại chúng tôi đang nói chuyện một cách bình thản, nhưng đối phương vẫn là một Ác Quỷ.
Một tồn tại đã bước vào hàng ngũ thần thánh trong thế giới này; người có thể dễ dàng xóa sổ một kẻ như tôi chỉ bằng một cái búng tay.
“Ta sẽ không chấp nhận bất cứ thứ gì mơ hồ hay nước đôi đâu đấy nhé.”
Lam Quỷ lên tiếng, nụ cười trên môi cô hơi nhạt đi.
“…Không gian này… tồn tại chưa được bao lâu.”
Cô vừa nói vừa đưa tay chạm vào thảm cỏ bên cạnh.
"Điều đó có nghĩa là sau ngần ấy thời gian, Riru, người vốn luôn thúc ép bản thân tiến về phía trước như thể bị điều gì đó truy đuổi, đã thực sự rung động với ký ức khi được ở bên một gã nào đó. Những kỷ niệm ấy giờ đây đã đủ để khiến cô ấy nâng niu như thể một thứ gì đó thật ấm áp và trân quý."
Tôi nhìn về phía thực thể trước mặt mình, người đang nở nụ cười rạng rỡ khi nói ra những lời ấy.
“Có lẽ là do ảnh hưởng của ngươi.”
Riru Garda.
Một người mà toàn bộ thế giới nội tâm trong cô đều bị nhuốm màu bới sự đấu tranh và bạo lực.
Không lâu trước đây, mọi thứ với cô hẳn vẫn chưa tệ đến mức này.
Nhưng sau khi Kasa bị chặt gần hết các chi, toàn bộ tộc nhân bị giết hại, và cô bị trục xuất sang Đế Quốc…
Bị mắc kẹt nơi đất khách quê người, không có lấy một ai để tin tưởng…
Những trải nghiệm ấy hẳn đã đẩy cô vào trạng thái này, thúc ép bản thân lao về phía trước vì một cuộc báo thù không có gì đảm bảo là sẽ thành công.
“…”
Ngay cả khi còn sống, có lẽ cô cũng chẳng cảm thấy mình đang thực sự sống.
Không có ai để dựa vào, lại phải gánh trên vai sinh mạng của những đứa trẻ trong bộ tộc và cả Kasa, đồng thời đối mặt với một tồn tại mạnh đến mức cô không thể đo lường. Nếu nói cô không sợ hãi thì đó chắc chắn là nói dối.
Thế nhưng…
Cô đã gạt tất cả những cảm xúc đó sang một bên, rồi từ sáng đến tối chỉ biết luyện tập, luyện tập và luyện tập không ngừng.
Đó là tất cả những gì cô có thể làm.
Con người không phải là máy móc. Sống như vậy chỉ dẫn đến sự ngã quỵ của cô ấy trong nay mai mà thôi. Riru hẳn cũng đã ở rất gần giới hạn của mình.
Và ngay lúc đó…
Tôi đã bước vào cuộc đời cô.
Một người hiểu cô, quan tâm đến cô, giúp cô tiến gần hơn với mục tiêu của mình, và thậm chí còn nói rằng mình thích cô.
“Nhưng mà…”
Lam Quỷ tiếp tục.
Tuy gương mặt cô vẫn dịu dàng, nhưng trong ánh mắt và khóe môi đã không còn chút dấu vết nào của nụ cười ban nãy.
“Dù ta hiểu đó là vì mục tiêu của ngươi, nhưng rốt cuộc là ngươi vẫn đang chơi đùa với trái tim cô ấy như món đồ chơi.”
“…”
Cô nói đúng. Tôi đã làm đúng như vậy.
Tôi không thể không thừa nhận điều đó.
“Ta không thể làm ngơ cho qua chuyện này được. Nếu là ta, thì thật ra ta còn muốn ban thêm sức mạnh cho Riru, người đang cuồng loạn ở ‘bên ngoài’ kia cơ.”
“…”
Điều này khá là bất ngờ.
Theo lời Lam Quỷ vừa nói thì dường như cô đang ‘đứng về phía Riru’.
Điều đó lại bổ sung thêm một bằng chứng cho giả thuyết trước đó của tôi.
Ác Quỷ, họ khác với những gì tôi biết trong ‘Sera’, họ có một sự liên kết ‘gần gũi’ hơn nhiều với Vật Chủ của mình.
Và nếu điều đó là sự thật…
Thì sẽ có một điều kiện mà cô không thể chối từ.
“Tôi sẽ dâng hiến chính mình.”
“…Gì cơ?”
“Chỉ trong một ngày. Tôi sẽ trao ‘bản thân tôi’ cho cô. Cô có thể toàn quyền chiếm hữu tôi. Trong thời gian đó, cô có thể làm bất cứ điều gì cô muốn với tôi, miễn sao cô không gây nguy hiểm nghiêm trọng gì đến tôi và những người xung quanh.”
Vẻ mặt của Lam Quỷ hoàn toàn đông cứng.
Dường như cô không hề ngờ tới một đề nghị như vậy.
“…Nói ra thì có hơi ngại, nhưng tôi là một ‘mặt hàng’ khá đắt khách trong giới Ác Quỷ đấy.”
Chẳng cần nhìn đâu xa, cứ nhìn thực thể trước mặt tôi là đủ hiểu; ngay cả cô cũng gọi tôi là ‘Ông Xã’ kia mà.
Theo lời Atalante, có vẻ như linh hồn tôi tỏa ra một mùi hương ‘thơm ngọt’ không thể cưỡng lại đối với Ác Quỷ.
Nó cám dỗ đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng khiến họ muốn chiếm hữu để làm ‘của riêng’ mãi mãi.
“Tuy nhiên, trong số họ, chưa từng có ai thành công trong việc độc chiếm được tôi cả.”
Tôi tiếp tục nói với tông giọng run rẩy.
Suy cho cùng, thứ mà tôi sắp chạm vào chính là nghịch lân của Lam Quỷ.
Ác Quỷ chính là những Kẻ Thống Trị của Quỷ Giới. Kẻ Thống Trị ở đây là số nhiều.
Vì tất cả bọn họ đều đứng ở vị thế đó, nên dù muốn hay không, một hệ thống cấp bậc dựa trên sức mạnh chắc chắn sẽ được hình thành giữa họ.
Và Lam Quỷ, kẻ có đặc điểm là luôn xuất hiện bất cứ khi nào Vật Chủ chỉ cần hơi nổi giận một tí, tuy dễ bắt gặp thật đấy, nhưng ‘sức mạnh’ của cô lại không đến áp đảo một cách tuyệt vọng như Quỷ Xám.
Nếu xét theo tiêu chuẩn của loài Quỷ, cô chỉ được xếp vào hàng cấp thấp.
Thậm chí ngay lúc này, dù tôi đang đứng ngay trước mặt cô…
Ngay cả cấp độ thấp nhất của Tuyệt Vọng cũng chưa hề được kích hoạt.
Thử so sánh với Quỷ Xám mà xem, cô ta có thể đẩy nó lên tới cấp EX chỉ bằng một ánh mắt với tôi.
‘…Chính vì thế…’
Đối với một tồn tại như vậy…
“Cô, kẻ cho đến nay chỉ bị các Ác Quỷ khác chèn ép, giờ lại có thể độc chiếm thứ mà tất cả bọn họ đều thèm khát, trước bất kỳ ai khác.”
Kiểu ‘mồi nhử’ này…
Đủ sức để được gọi là một đòn chí mạng.
Đôi mắt Lam Quỷ mở to.
“…”
Sau khi nghe xong, cô giữ nguyên trạng thái đó trong một lúc.
Rồi…
“Ha.”
Cô bật cười.
“Ah, aha. AhahAHAHAHA-!”
Tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên, vang vọng khắp không gian. Sau khi cười đến mức mắt cô rớm lệ, Lam Quỷ mới lấy lại hơi thở.
“…Có vẻ ngươi biết khá rõ về nội tình của Quỷ Giới đấy, Dowd Campbell.”
Sau một nhịp lấy lại sự bình tĩnh, Lam Quỷ mới nói tiếp.
“Ta thực sự không ngờ ngươi lại đưa ra một điều kiện như vậy.”
“…Tôi nghĩ như thế là đủ để thỏa mãn cả cô lẫn Riru.”
“Dĩ nhiên rồi. Ta không nhớ lần cuối mình cười như thế này là từ khi nào nữa. Đây là lần đầu kể từ vài tháng sau luôn ấy.”
“…Vài tháng sau?”
Không phải vài tháng trước sao?
“Là sau đấy, Dowd Campbell.”
Lam Quỷ nhếch môi cười.
“Dòng thời gian của Ác Quỷ chuyển động hơi khác so với những tồn tại khác.”
“…”
“Có lẽ bây giờ ngươi vẫn chưa hiểu đâu.”
Yep.
Tôi thật sự không hiểu.
Cô đang nói quái gì thế?
“Dù sao thì.”
Nói xong, Lam Quỷ đứng dậy rồi nhảy ‘bình bịch’ về phía tôi.
Sau đó cô thản nhiên giật phăng áo tôi ra.
“…”
Tôi thực sự không muốn nói mấy câu kiểu như ‘nam nữ thụ thụ bất thân’, nhưng tình huống này đúng là hơi nguy hiểm đối với tôi.
Thế nhưng, trước khi tôi kịp thốt ra suy nghĩ đó thì tay của Lam Quỷ đã chạm vào ngực tôi.
Ngay tại vị trí ‘Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã’ do Quỷ Xám khắc lên.
“…Hừm. Đúng là phong cách của ả. Để lại cái dấu ấn to thật.”
“Dấu ấn?”
“Một lời tuyên bố ấy. Thứ này là của ta. Cấm đụng vào. Đại loại thế. Con trắng kia chưa thấy cái này đâu nhỉ?”
“Có lẽ… là chưa…”
Lúc đó, chúng tôi còn đang bận trao đổi điều kiện, rồi nơi giao dịch lại bị phá hủy trước khi cô ta kịp nhìn thấy cái này.
“Ta cũng nghĩ vậy. Nếu con trắng mà thấy cái này thì chắc chắn nó đã ngay lập tức lao đi đánh nhau với ¾̸̧̥̬͈͇̹̘͕̠̮̩̙̎ð̸̞͖̋¾̶͕̻́̊̇î̸̙̪͎̥͎͍̲͔̔̈́̀̃͗́̚̚͠͠͝͠ ̷̨̨̣̭̭͓̱̼͚̮̼̭̟̱̾̄͑̈́̋͝¼̸̢̛̞̟͓̗̙͗͊̆̓̈͘͜͠ rồi.”
Lam Quỷ bĩu môi nói.
“Trước đây ai cũng thế cả. Rõ ràng là bọn ta có thể chia sẻ cho nhau. Vậy mà giờ ai ai cũng cứng đầu, lúc nào cũng khăng khăng tuyên bố là của riêng mình. Lúc nào cũng nói sẽ không bao giờ để kẻ khác chạm vào. Tất cảaaa~ đều như vậy. Lòng tham lúc nào cũng không thấy đáy…”
“...”
“Ta chưa bao giờ có thứ gì là của riêng mình để mà than phiền cả. Ta luôn bị yêu cầu phải biết nhường nhịn, như thể đó là điều hiển nhiên vậy.”
Cách cô diễn đạt khiến chuyện này nghe chẳng khác gì một lũ trẻ trâu cãi nhau vì một món đồ chơi, nhưng…
Đây lại là tranh chấp giữa các Ác Quỷ, những thực thể đứng trên vạn vật.
“Cho nên…”
Sau khi nói vậy, Lam Quỷ khẽ nhếch môi cười.
“Lần này, ta nghĩ mình cũng nên tham lam một chút. Đặc biệt là khi ta còn nhận được một đề nghị thú vị đến vậy.”
Ngay sau đó, bàn tay cô nán lại trên Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã. Một luồng khí tức màu lam bùng lên bao quanh nó.
Hệ Thống Thông Báo
[ Dấu Ấn của ‘Lam Quỷ’ đã được thêm vào ‘Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã’! ]
[ Sự thay đổi thuộc tính của bạn từ ‘Con Người’ sang ‘·̶̛͈̪͚̹̺͖͉̪̇̎̃̏̃̎̚͡ͅ ̷̥͉̞͎̯̥̫̳̻͆͊̉̀̾͘͞·̴̵̢̢̥̱̝̘̟͎̯̥̟͖̞͊͐͌̿̎̋̔̈́̃̕̚͘͜͟͝͞͞·̶̛͈̪͚̹̺͖͉̪̇̎̃̏̃̎̚͡ͅ ̷̥͉̞͎̯̥̫̳̻͆͊̉̀̾͘͞·̴̵̢̢̥̱̝̘̟͎̯̥̟͖̞͊͐͌̿̎̋̔̈́̃̕̚͘͜͟͝͞͞’ đang tăng tốc. ]
[ Quá trình biến đổi sắp diễn ra! ]
“Vậy là ‘lời hứa’ đã hoàn tất. Ta cũng để lại dấu ấn của mình rồi.”
Lam Quỷ khúc khích cười.
“Nói đúng hơn thì đây là một khế ước. Trong vòng một ngày, ngươi sẽ trở thành ‘thuộc hạ’ của ta. Ngươi phải làm bất cứ điều gì ta yêu cầu.”
“…Xin được cô chiếu cố ạ.”
Tôi đáp lại, mồ hôi lạnh tuôn ra không ngừng.
“Tốt. Vậy ngươi muốn ta làm gì?”
“…Tôi muốn cô xoa dịu Riru, người đang ở bờ vực của sự cuồng loạn.”
“Trạng thái cuồng loạn của Vật Chủ là hiện tượng tách biệt khác với các Mảnh Vỡ. Ta chắc là ngươi cũng biết điều đó, đúng không?”
Dĩ nhiên là biết chứ.
Nếu không phải vậy, Eleanor đã chẳng cố giết tôi trước đây.
Với bản tính của Quỷ Xám, cô ta chắc chắn sẽ không đời nào khoanh tay đứng nhìn nếu chuyện đó xảy ra.
Nhưng…
“Cô làm được mà, phải không?”
Điều này có lẽ là bất khả thi với những Ác Quỷ khác, nhưng riêng kẻ này thì lại là ngoại lệ.
Ác Quỷ của Sự Phẫn Nộ. Một Ác Quỷ dễ xuất hiện trong cốt truyện, nhưng cũng dễ bị khuất phục không kém.
Đổi lại cho việc trạng thái cuồng loạn của cô rất dễ bị kích hoạt, thì việc khiến cô bình tĩnh lại cũng đơn giản hơn rất nhiều so với những Ác Quỷ khác.
“Chỉ cần tạm thời khiến Riru bình tĩnh lại là được.”
Yêu cầu Ác Quỷ của Sự Phẫn Nộ đi dập tắt cơn phẫn nộ nghe có hơi mỉa mai, nhưng…
Để xoa dịu Riru đang đứng trên bờ vực của sự cuồng loạn, việc can thiệp tinh thần ở cấp độ Ác Quỷ là biện pháp duy nhất. Và tồn tại trước mặt tôi là kẻ duy nhất tôi có thể cầu xin.
“Mọi chuyện còn lại sẽ do tôi tự xử lý.”
“…Chỉ vậy thôi sao? So với thứ ngươi đưa ra thì ta chẳng phải làm gì nhiều.”
“À, còn một việc nữa tôi muốn nhờ cô.”
Không phải chuyện đối phó với Biển Ngược đang ở bên ngoài kia.
Mà là thứ tôi cần ‘sau khi’ mọi chuyện kết thúc.
Nghe tôi giải thích xong, Lam Quỷ khẽ cười rồi gật đầu.
“Việc đó cũng không khó. Được thôi.”
“Cảm ơn cô.”
Sau khi nói xong, tôi lặng lẽ nhìn cô.
“Mà cho tôi xin lỗi.”
“Hửm?”
“…Xin cô hãy kiềm chế, đừng làm những chuyện gì quá đà với tôi được không.”
Giao ‘bản thân tôi’ cho cô trong một ngày, à thì…
Tôi đại khái cũng đoán được cô sẽ làm gì.
Nghe vậy, Lam Quỷ bật cười.
“Ta thì lại rất mong chờ đấy.”
Cô cười khanh khách rồi nói tiếp.
“Con trắng có thể là kẻ chiếm hữu nhất, nhưng hầu hết các Ác Quỷ đều ghét việc bị kẻ khác cướp đi thứ thuộc về mình. Trong số đó, ¾̸̧̥̬͈͇̹̘͕̠̮̩̙̎ð̸̞͖̋¾̶͕̻́̊̇î̸̙̪͎̥͎͍̲͔̔̈́̀̃͗́̚̚͠͠͝͠ ̷̨̨̣̭̭͓̱̼͚̮̼̭̟̱̾̄͑̈́̋͝¼̸̢̛̞̟͓̗̙͗͊̆̓̈͘͜͠ luôn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác về mặt sức mạnh, nên chưa từng có kẻ nào dám cướp đi thứ nào của ả, nhưng…”
Sự nham hiểm này…
“Lần này, sẽ là ta. Chính ta, kẻ chưa bao giờ thèm khát những thứ thuộc về kẻ khác…”
Như chiếc lưỡi của một loài rắn…
Lách sâu vào tai tôi.
“Sẽ nhuộm lấy những gì thuộc về kẻ đó bằng ‘màu sắc của riêng ta’.”
Rồi một thứ âm ấm lướt nhẹ bên tai tôi.
Lần này, đó thực sự là chiếc lưỡi của Lam Quỷ đang vươn ra, liếm sát bên tai tôi một cách chầm chậm.
“Giữ gìn thân xác này cẩn thận nhé, Ông Xã của ta.”
Một cảm giác vừa ấm áp lại vừa mãnh liệt.
Một giọng nói như đang trêu đùa, kèm thêm với tiếng thì thầm, dội thẳng vào tâm trí tôi.
“Sớm mai thôi, ta sẽ đến để ăn tươi nuốt sống ngươi nhá.”
“…”
Được rồi. Tôi hiểu rồi.
Cô hoàn toàn không có ý định nương tay, đúng không?
Cô thậm chí còn nháy mắt cùng với những lời cuối cùng cô nói…
Khi ý thức của tôi bị kéo phăng trở lại thế giới bên ngoài.
1 Bình luận