“…Vậy nên, thần lực là một dạng năng lượng vốn tồn tại trong cơ thể của tất cả loài người- những tạo vật của Thần. Nó khác với ma lực mà chỉ những người được chọn mới sinh ra đã sở hữu. Nhưng cũng chính vì vậy mà việc rèn luyện để sử dụng thực tiễn lại rất khó khăn.”
Giáo sư Griver Lanfeld cố nuốt xuống cơn giận đang cuộn lên trong lòng khi cất tiếng giảng.
Bầu không khí trong lớp như cái chợ vỡ vậy, nhìn thế nào cũng không giống lớp học.
Ban đầu đã chẳng có bao nhiêu người chịu đi học. Giờ thì đa số cũng chẳng ai thèm nghe.
Ngay cả những kẻ trước đây từng cố lấy lòng ông để được đánh giá tốt cũng quay ngoắt đi, làm ngơ như thể ông không tồn tại.
‘…Nếu tên khốn đó không phải là một kẻ thờ quỷ thì tốt rồi.’
Nghiến răng nghĩ đến Hầu tước Riverback, Griver cảm thấy máu nóng dồn lên não.
Vì Hầu tước là doanh nhân trẻ đầy triển vọng, Griver cứ tưởng mình sẽ được chấm mút chút lợi lộc từ hắn. Nhưng rốt cuộc, thứ ông nhận lại chỉ là một cái vỏ rỗng.
Đúng vậy. Một cái vỏ rỗng ruột.
Griver chẳng quan tâm Riverback có phải kẻ thờ quỷ hay không.
Điều duy nhất quan trọng là hắn có đem lại lợi ích cho ông hay không.
Và rồi.
“Em có câu hỏi.”
Griver cau mày khi thấy người giơ tay.
Dowd Campbell.
Chính là kẻ đã dùng vật phẩm khẩn cấp của ông để dựng kết giới trong sự cố quái vật.
“Vậy cách nhanh nhất để tăng tổng lượng thần lực và thành thạo chúc phúc là gì ạ?”
“…Cách tốt nhất để tăng thần lực và độ thuần thục là trực tiếp thực hành.”
Ông đáp bằng giọng gằn, cố ý mỉa mai.
“Đừng hỏi điều hiển nhiên như thế. Câu đó quá sơ đẳng với một học sinh Elfante.”
“Vâng, lỗi của em.”
“Hãy tự rèn luyện đi. Nghe câu đó mà tôi thấy xấu hổ thay.”
Dù Griver dùng lời lẽ cố ý châm chọc để dìm người khác xuống, cậu ta vẫn chỉ cười, không chút giận dữ.
Tuy nhiên.
Đôi mắt đó thì lại hoàn toàn không cười.
“...”
Một chút buốt giá chạy dọc sống lưng khiến Griver vội quay mặt đi.
Rõ ràng có gì đó rất bất thường toát ra từ tên này.
“...Buổi học hôm nay đến đây kết thúc.”
Ông không muốn đối diện với kẻ này thêm giây nào nữa, nên lớp học kết thúc sớm hơn mọi khi.
Bước qua hành lang, Griver lại nhớ đến tên học sinh Dowd đó.
‘…Hắn giống y như người đó.’
Người mà Hầu tước Riverback từng nhắc đến đúng một lần.
Một kẻ kỳ lạ tự xưng là Nhà Tiên Tri.
Chưa từng thấy mặt, nhưng Griver nhớ mãi cảm giác rợn người mình từng cảm nhận được.
Và điều hắn cảm nhận từ Dowd khi nãy cũng giống y như vậy.
Biết đâu chúng là cùng một người.
‘Mà thôi, cũng chẳng phải lo. Từ giờ sẽ không gặp tên nhóc đó nữa.’
Ông thầm cười, mở cửa phòng làm việc.
Rồi lấy từ ngăn kéo bàn ra một phong thư, thứ ông dự định bán đi.
Bên trong là những thông tin tuyệt mật mà ông thu thập được trong thời gian làm giáo sư ở Học viện.
‘Đế Quốc này lúc nào chẳng đầy kẻ thù.’
Bán đống này đi rồi chuồn, thế là xong.
Có thể sẽ gây chết người hay thiệt hại lớn, chẳng phải việc của ông.
Vậy nhưng.
“À, xin lỗi vì đã làm gián đoạn tương lai tươi đẹp của thầy nhé.”
Một giọng nói vang lên ngay sau lưng ông.
Cùng lúc đó, một cú đánh mạnh nện vào gáy ông.
“Định làm hại thiên hạ mà lại muốn bản thân bình yên, như vậy thì hơi bất công đó?”
Là một giọng nói quen thuộc.
Chính là tên vừa gặp trên lớp, Dowd Campbell.
Và người đang giẫm lên ông ta là Tiểu thư Tristan.
“…Mày, mày nghĩ mày đang làm cái gì hả!? Đồ chó con hạ đẳn….GAAAHH!”
Câu chửi bị cắt ngang bằng tiếng rắc rắc.
Elnore đá gãy tay ông ta ngay lập tức.
“…Này, Elnore. Cô mạnh tay quá rồi đó.”
Dowd phàn nàn, nhưng Elnore chỉ nhún vai.
“Tôi chỉ vuốt ve nhẹ nhàng thôi mà.”
“....”
Vuốt ve?
Cái này?
Elnore dửng dưng đáp khi nhận thấy ánh mắt hoang mang hướng về mình.
“Tôi không xúc phạm hắn câu nào.”
“...”
“Vậy là tôi đã rất kiên nhẫn rồi.”
“....Dù sao thì.”
Dowd giả vờ ho vài tiếng, rồi lấy ra một quyển sách từ túi.
Là sách giáo khoa dạy những câu cầu nguyện đơn giản cho sinh viên khoa Thần học năm nhất.
“...Đợi chút đã….”
Đọc một lúc, cậu nhăn mặt rồi lẩm bẩm đọc một câu cầu nguyện ngô nghê.
“-mong hơi ấm ngự trị trong ngươi. Hồi phục.”
Một luồng thần lực trắng nhạt uốn quanh cánh tay Griver.
“…Ồ, ra vậy. Bắt đầu quen rồi nha.”
“....”
Griver nhìn Dowd, người đang có biểu cảm rất đỗi tự hào, trong lòng ông ta đầy thắc mắc.
Với sinh viên năm nhất thì đây là kỹ năng chúc phúc cực kỳ tệ hại, có gì đáng tự hào?
Nhưng ngay khi ông thể hiện biểu cảm đó, Elnore lập tức đá nốt tay còn lại.
“GAAAHH!”
“...Ơ kìa, Elnore. Tôi đã bảo là từ từ thôi mà.”
“Như này chưa đủ từ từ à?”
“....”
“Hừm. Lạ thật. Buổi huấn luyện tra khảo trong gia tộc tôi luôn bắt đầu bằng việc lột da mà-”
“Bọn, bọn mày muốn gì, GAAAAH!”
Griver hỏi trong nước mắt, Dowd ho nhẹ rồi trả lời:
“Chà, ai cũng biết cả rồi thì làm nhanh nhé. Thầy định bán thông tin này cho ai trong học viện?”
“....”
Griver đột ngột im bặt dù vẫn đang đau
Đây là thứ ông không bao giờ có thể tiết lộ.
Sự tồn tại của mầm mống mà Nhà Tiên Tri đã gieo trong học viện.
Nói ra đồng nghĩa tự đắp mộ cho bản thân.
“…Tao, tao chả biết mày đang nói g….GAAAHHH!”
Elnore giẫm nát chân ông trước khi ông ta nói hết câu.
Dowd xoa trán rồi thở dài.
“Tao nói! Tao nói hết! Làm ơn-!”
Cuối cùng, Griver vừa khóc vừa khai sạch mọi thứ.
Bên cạnh, Dowd vừa ngồi ghi chép vừa gật gù “hmm, hmm”.
“Đủ hết chưa?”
“Hết rồi…! Làm ơn, gọi…. bác sĩ…..”
Griver cầu xin với tông giọng khàn đi.
‘Ít nhất thằng nhóc vẫn tốt hơn con quái vật kia….’
Griver rên rỉ, thầm tự an ủi rằng ít nhất Dowd còn tình người hơn cô Tiểu thư sẵn sàng bẻ hết chân tay ông ta.
Nhưng, Dowd chỉ mỉm cười và lắc đầu.
“Gọi bác sĩ làm gì? Tôi chữa được mà.”
“...”
“Tôi là sinh viên khoa Thần học mà. Tôi phải biết dùng chúc phúc chứ.”
Cậu còn cười:
“Không thể vào Elfante với trình độ thấp thế này được đúng không?”
Rồi đọc tiếp lời cầu nguyện lung tung.
Vì kỹ năng chúc phúc kém khủng khiếp nên mất một lúc lâu Griver mới lành lại.
“Haa… haa…”
Griver thở sâu rồi cố đứng lên.
Cả người ông như tắm bằng mồ hôi, nhưng ít nhất ông ta có thể cử động trở lại.
Ông tự nhủ trong lòng.
‘...Tao sẽ giết mày, thằng chó….’
Đương nhiên ông ta không thể làm thế bây giờ được.
Ông phải rời khỏi đây trước, chuẩn bị rồi mới quay lại giết hai tên này.
“....Vậy….bây giờ… đủ chưa?”
Ông cười gượng, Dowd cũng cười và gật đầu.
“Ừ. Tạm thời.”
Phải thế chứ.
Griver nhếch mép, lảo đảo bước đi.
Ông chắc chắn sẽ khiến chúng hối hận vì để ông sống mà rời khỏi đây….
-!
“GAAAAAH—!”
Griver, người chuẩn bị rời khỏi phòng, lại ngã xuống lần nữa.
Chân phải ông bị Tiểu thư Elnore đá gãy từ phía sau.
Griver vừa bò lê lết trên sàn vừa gào..
“Vì, vì sao!? Tao nói hết rồi mà!”
“Thì…”
Dowd lại gần và bắt đầu trị thương cho ông lần nữa, lần này thành thạo hơn trước.
Đến khi mắt Griver gặp ánh mắt Dowd….
“…”
Lúc này….
Ông nhận ra mình đã hiểu nhầm trầm trọng.
Rằng….
Dowd không hề “tử tế hơn” Tiểu thư.
“Thầy nói rồi nhỉ? Muốn thành thạo thần lực thì cứ phải dùng liên tục.”
Cảm giác rợn người y hệt Nhà Tiên Tri, lại xuất hiện.
“Thầy là người tôi có thể tra tấn mà không cảm thấy tội lỗi. Chẳng phải cách luyện tập quá tuyệt sao?”
Những kẻ đáng sợ nhất không phải là những con quái vật chỉ đấm đá. Mà là những kẻ coi người khác không phải ‘con người’, mà chỉ là ‘phương tiện’.
“Chúc phúc sơ cấp thường thiên về bảo hộ và trị thương. Vì vậy….”
Tên điên này.
“Mày định tiếp tục tra tấn tao!?”
Hắn không còn coi ông là ‘người’ nữa.
“Đó là cách duy nhất để luyện tập.”
Mặt Griver tái mét.
Và rồi, lại lần nữa.
Tiếng xương gãy lại vang lên.
Những tiếng hét thảm thiết lại vang khắp căn phòng.
●
Hoàn toàn bất tỉnh, Griver bị giao cho các hiệp sĩ nội bộ. Họ sẽ lo liệu phần còn lại.
Và trên đường rời đi, tôi xem lại những thông báo hệ thống hiện ra trước mắt.
<Hệ Thống Thông Báo>
[ Đã xác nhận mức thành thạo “Sơ cấp Trị Liệu” tăng nhanh. ]
[ ‘Thuộc tính: Điều Khiển Thần Lực’ đã được mở khóa! ]
<Hệ Thống Thông Báo>
[ Vật phẩm Cấp Epic ‘Soul Linker’ cộng hưởng với thần lực của bạn! ]
<Hệ Thống Thông Báo>
[ Đang kiểm tra trạng thái hiện tại của mục tiêu ‘Elnore’. ]
[ Hiệu ứng độc nhất ‘Cuồng Loạn’ đã được cải thiện dưới ảnh hưởng của bạn. ]
Tôi đoán có thể gọi đây là ‘một mũi tên trúng ba con nhạn’.
Đây là thứ tôi nhận được nhờ tra tấn và chữa trị một tên rác rưởi vô dụng hết lần này đến lần khác, và kết quả thu được thì trên cả tuyệt vời. Phải nói là cực kỳ lãi.
Hơn nữa, tôi đã có được thứ quan trọng nhất, thuộc tính Điều Khiển Thần Lực, một thành tựu quá lớn.
Nhờ vậy, giờ tôi đã sở hữu một loại năng lực có thể tự vận hành độc lập như ma lực hay pháp lực.
Tất nhiên, hiện tại vẫn còn rất yếu, nhưng sự khác biệt giữa có và không thì như ngày với đêm.
‘....Và với thứ này thì….’
Tôi nhìn xuống chiếc bùa trên cổ tay.
Trước giờ không thể khiến nó tăng trưởng, nhưng bây giờ, khi tôi đã sở hữu thuộc tính Điều Khiển Thần Lực, tôi có thể tự mình đánh thức linh hồn đang ngủ bên trong.
“...Cô xả được stress rồi chứ?”
Và cuối cùng, là cô gái này.
Quản lý trạng thái tinh thần của Elnore luôn là việc vô cùng quan trọng.
Tôi chắc chắn sẽ cần sự trợ giúp của cô ấy trong kỳ thi giữa kỳ sắp tới.
“Ừm.”
Elnore đáp lại bằng gương mặt vô cảm, nhưng bằng cách nào đó, trông còn sảng khoái hơn mọi khi.
Dạo này tôi hay đi cùng với cô ấy nhiều, nên tôi đã phần nào đọc được khí chất của cô ấy dù trên mặt không biểu hiện gì. Cũng thú vị thật.
“...Có điều gì khiến cô lo lắng sao?”
Đó là lý do tôi có thể nói ra những câu như vậy.
Dù vẻ ngoài trông có vẻ nhẹ nhõm, nhưng tôi cảm nhận được một bóng mờ trong lòng cô ấy, như thể cô đang bận tâm điều gì đó.
“...”
Đúng như dự đoán, nghe tôi nói vậy, Elnore hơi khựng lại. Nhưng cô ấy không phủ nhận.
Có vẻ để nói ra với cô ấy khá khó khăn.
“...Dowd.”
“Vâng.”
“Tôi nghe nói cậu đã gặp Công Tước Tristan.”
Không phải “Cha”, mà là Công Tước Tristan.
Điều đó nói rõ mức độ rạn nứt trong mối quan hệ của gia đình này.
Elnore tiếp tục, giọng có chút khó khăn.
“Ông ta chắc chắn đã làm điều gì đó tồi tệ với cậu.”
“Điều gì đó tồi tệ?”
“Nếu là ông ta, chắc chắn sẽ xem việc tôi tiếp xúc với bất kỳ ai là lãng phí thời gian.”
À, đúng thật.
Ngay từ cài đặt ban đầu, Gideon luôn cực kỳ ghét các thứ như tiếp xúc với người khác.
Vì thế mà phạm vi mối quan hệ của cô ấy cực kỳ hẹp, ngoại trừ người như Beatrix, người đã là bạn bè với cô ấy 10 năm.
‘...Thực ra cũng có lý do.’
Tôi không thể giải thích lúc này.
Đó là câu chuyện sẽ được hé lộ sau, khi cốt truyện tiến triển.
“Ông ấy không làm gì kiểu đó cả, nhưng có chút hơi đáng sợ.”
Thật đấy. Nếu lời nói dối của tôi khi đó thất bại, tôi đã có thể chết ngay tại chỗ.
Nói không sợ thì là bốc phét.
“Nhưng cuối cùng thì tôi cũng xử lý ổn thỏa và có vẻ tôi sẽ còn gặp ông ấy nữa.”
“...Cậu sẽ….còn gặp nữa?”
Nghe Elnore hỏi vậy, tôi nhún vai đáp:
“Vâng. Ông ấy là người quan trọng với tôi.”
“...Quan trọng? Với cậu? Người đó? Tại sao?”
Giọng Elnore nghe như thể không thể tin nổi.
Ờ thì….Hiển nhiên mà?
Có rất nhiều thứ tôi có thể hấp thụ từ ông ta qua “Khai đạo”, và ông ta đóng vai trò lớn trong cốt truyện chính.
Và trên hết.
“Vì ông ấy có liên hệ với cô. Ông ấy là gia đình của cô.”
Đến cuối cùng, ông ta là quan trọng nhất.
Để đạt được kết thúc có hậu, chẳng phải điều quan trọng nhất là kiểm soát trùm cuối sao?
Và Elnore, khi nghe những từ đó….
Mặt cô đỏ lên?
“...”
Tôi chớp mắt vài lần.
‘...Cô ấy vừa đỏ mặt thật à?’
CÔ ẤY?
Người có thể thắng cả hòn đá trong cuộc thi ‘mặt đơ nhất thế giới’?
“Cậu-cậu, nghĩa là,...”
Elnore ấp úng.
“Vì ông ta là gia đình tôi nên cậu quan trọng hóa ông ấy… và sẽ tiếp tục gặp…”
Rồi cô ấy im bặt.
Có vẻ như không thể nói nốt phần còn lại.
“...Ít nhất….cậu cũng phải tạo không khí gì đó hoặc nói trước với tôi chứ? Cậu nói bất ngờ thế làm tôi khó xử lắm.”
“…”
Tôi không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
[ Mức thiện cảm của ‘Elnore Elinalise La Tristan’ đã tăng! ]
[ Thiện cảm nâng lên ‘Cấp Độ Yêu Thích 2’! ]
[ Có Thưởng! ]
….Có vẻ tôi vừa lỡ nói cái gì đó sai sai thì phải.
Ờờờ……
●
“Cậu chủ, cậu lại gây chuyện nữa đúng không?”
“...Hả?”
Khi tôi trở về phòng, Herman nhìn tôi bằng vẻ mặt đầy lo lắng.
Sao tự nhiên lại thế?
“Với tư cách người đã phục vụ Cậu chủ lâu năm, tôi cảm thấy cậu lại vô tình nắm giữ trái tim ai đó mà chẳng hay biết gì cả.”
“...”
“Lúc nào cũng vậy. Đến giờ, ở lãnh địa Campbell, vẫn còn vô số cô gái khóc than vì Cậu chủ….”
“...Ông đừng nói linh tinh.”
Ông ấy nói như thể tôi là một kẻ sát gái trời sinh vậy.
Vu oan trắng trợn.
“...Lão già này không biết cậu thật sự không hiểu hay là chỉ giả vờ…”
Tôi nghe Herman lẩm bẩm gì đó phía sau, nhưng mặc kệ, tôi bước vội vào phòng.
Có thứ tôi cần kiểm tra.
[ Soul Linker] [ Trang Bị Độc Quyền ]
[Độ hiếm: Epic] [ Hợp nhất ‘Mảnh Anh Hùng’ ]
[ Vật phẩm chứa một Đại Linh Hồn có thể thức tỉnh bằng cách tăng tỷ lệ đồng hóa. ]
[ Luôn duy trì thần lực nhờ ảnh hưởng của Đại Linh Hồn. ]
[ Tỷ Lệ Đồng Hóa Hiện Tại: 10% ]
[ Có thể mở khóa Giai Đoạn Thức Tỉnh Thứ Nhất! ]
[ Tiến hành? ] [Y/N]
“…Haa.”
Lý do linh hồn Gregory Hall được xem là vật phẩm buộc phải kích hoạt càng sớm càng tốt là bởi phần lớn các Linh Hồn xuất hiện khi cường hóa với vật phẩm khác đều là những ‘vĩ nhân’ có thể mang lại mức tăng trưởng khủng khiếp cho người chơi.
Độ hiếm Epic không chỉ là cái danh.
Vấn đề là….
‘....ngẫu nhiên.’
Dù chắc chắn sẽ là ‘vĩ nhân’, nhưng là ai thì mỗi lần lại khác.
Vậy nên, tôi chỉ biết cầu mong sẽ ra người hòa hợp với tôi.
Có hàng tá kẻ điên rồ như “Hồn Ma Sát Nhân của Rừng Sương Mù” hay “Kẻ Ăn Thịt Người Khổng Lồ”.
‘....Chắc chắn không phải dạng vừa đâu trong nhóm Vĩ Nhân.’
Ngay khi họ thức tỉnh, hàng loạt sự kiện liên quan đến Iliya và Tòa Án Dị Giáo sẽ xảy ra.
Họ sẽ là trường hợp ngoại lệ.
‘....Làm ơn cho ra người tốt….Chỉ cần người tốt thôi….!’
Với tâm trạng đó, tôi nhấn Y trên màn hình trạng thái.
Ngay sau đó, một luồng năng lượng khổng lồ ùa vào chiếc bùa. Trong làn sương mù thần lực xoáy tròn, một ‘hình bóng’ dần hiện lên.
Giữa bình minh nơi chiến trường, một hiệp sĩ đơn độc đang chống cây cờ rách nát.
Giáp trụ nứt toác, toàn thân bê bết máu, nhưng vẫn tiến lên không hề lay chuyển.
Bất khuất.
Đó là từ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi.
“....!”
Tôi nhận ra hình bóng ấy.
‘....Là….’
Có lẽ….
Điều này còn tuyệt vời hơn tôi tưởng.
Nghĩ vậy, một nhân vật đặc biệt xuất hiện ngay trước mặt tôi.
0 Bình luận