Seras không cần phải làm gì quá phức tạp để thâm nhập vào Elfante.
Tất cả những gì cô cần làm là trà trộn vào nhóm học viên chuyển trường, các học viên nhập học ngoài kỳ chính quy.
Khác với những cơ sở giáo dục thông thường, Học Viện Đế Quốc luôn tiếp nhận những học viên mới quanh năm do quy mô khổng lồ của mình. Và chính điểm này đã trở thành kẽ hở mà cô lợi dụng.
Dẫu phải trải qua các quy trình kiểm tra an ninh nghiêm ngặt, nhưng với sát thủ từng xâm nhập được cả Hoàng Cung Đế Quốc bằng danh tính giả, thì đây chỉ là trò trẻ con không hơn không kém.
‘Dễ dàng đến nực cười.’
Ngồi trong khoang tàu hướng về phía Elfante, Seras khẽ thở dài rồi nghĩ thầm.
Cô cho rằng việc tạo ra một danh tính giả để mạo danh làm học viên là hoàn toàn thừa thãi. Dù sao thì cô cũng chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ vỏn vẹn trong một ngày rồi lập tức quay về Thánh Quốc.
-Hãy tin tôi, thưa cô, cô vẫn sẽ cần đến cái này. Cô không phải lo, tôi sẽ chuẩn bị xong trong vòng một ngày.”
Nếu Vizsla không kiên quyết đến vậy, có lẽ cô đã xong việc từ lâu rồi.
Seras nhớ lại cuộc nói chuyện ngày hôm qua.
-Ta mà cần một danh tính giả sao? Ngươi đang nghi ngờ năng lực của ta ư?
-Không, thưa cô. Tôi hiểu rõ thực lực của cô hơn bất cứ ai.
-Vậy thì cần gì phải bày ra mấy cái trò rườm rà này? Ta sẽ xong việc chỉ trong một ngày.
Khi đó, Vizsla chỉ giữ im lặng một hồi lâu, rồi cuối cùng nở một nụ cười chua chát.
-Chỉ là đề phòng thôi. Cô hãy coi như tôi đang quá cẩn trọng đi.
Dù gã nói vậy…
Nhưng Seras thừa hiểu rằng Vizsla đang dự tính về một tình huống mà cô sẽ cần đến nó.
Như thể gã biết rằng, ngay cả cô cũng sẽ không thể xử lý người đàn ông kia trong một lần chạm mặt.
Gã tin rằng cô sẽ buộc phải ở lại học viện lâu hơn dự kiến, vì không thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh như cô nghĩ.
‘Cứ chờ đấy, Vizsla. Khi quay về, ta sẽ cho ngươi một bài học vì đã nghi ngờ ta.’
Trong lòng, Seras thề với bản thân sẽ trừng phạt gã vì đã dám nghi ngờ năng lực của cô. Với cô, việc cô đi được đến đây đã đồng nghĩa với việc nhiệm vụ gần như đã hoàn thành.
Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ để nhận ra rằng cô coi đám người của Đế Quốc kia bất tài đến chừng nào.
Nhất là khi nhắc đến Hoàng Cung.
Cô lạnh lùng nheo mắt, nhìn biểu tượng hoàng gia trên lá cờ đang tung bay trước cổng vào Elfante.
‘Lũ cặn bã.’
Đó là lời đánh giá duy nhất mà cô dành cho chúng.
Cô đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ đau vì chúng trước khi cô gặp Giáo Hoàng và bắt đầu một cuộc đời mới?
Đêm hôm ấy, khi cả trời đất đều đã bị nhuộm đỏ.
Những tội ác mà Hoàng Tộc của Đế Quốc đã gây ra cho cô vào ngày hôm đó, đến giờ vẫn còn in hằn rõ ràng trong ký ức cô.
‘Sắp rồi, Seras.’
Cô tự nhủ, ép trái tim đang sôi sục sự thù hận của mình bình tĩnh lại.
‘Chỉ một chút nữa thôi.’
Bởi vì sự hủy diệt của lũ cặn bã đó và sự giáng lâm của vị cứu tinh, người sẽ mang lại hòa bình cho toàn bộ lục địa, đã ở rất gần rồi.
Đó mới chính là đức tin chân chính.
Chỉ có Giáo Hoàng mới có thể mang lại bình đẳng và hạnh phúc cho cái thế giới mục nát này.
‘Một thiên đường sẽ giáng xuống trần thế.’
Kế hoạch của Giáo Hoàng đã bước vào giai đoạn cuối cùng.
Vậy nên, điều cô cần làm bây giờ là dọn dẹp mọi chướng ngại theo đúng mệnh lệnh của Ngài.
Và như thường lệ, mọi thứ đều bắt đầu từ khâu chuẩn bị.
“Phù…”
Nhắm mắt lại, Seras khẽ thở sâu, từ từ xoay chuyển dòng mana nơi đan điền. Ý thức của cô dần chìm xuống.
Về bản chất, cách chiến đấu của một sát thủ luôn ưu tiên vào việc kết liễu mục tiêu chỉ trong một đòn, không cần đường lui, cũng không cần đòn sau.
Và nền tảng của điều đó chính là việc loại bỏ mọi cảm xúc, để tâm trí không bị dao động trong bất kỳ tình huống nào.
Phương pháp thiền định mà cô sử dụng đã dựng lên một hàng rào tinh thần, ngăn chặn lòng trắc ẩn hay do dự dành cho mục tiêu.
Sau khi hoàn tất quá trình này, những đòn tấn công vốn đã chí mạng của cô sẽ đạt đến sự chính xác của một cỗ máy, cùng với một sự tập trung khiến người ta rợn tóc gáy.
Không biết cô đã trong trạng thái ấy bao lâu…
[Tàu sắp dừng. Tàu sắp dừng. Xin tất cả hành khách tiếp tục ngồi yên.]
Theo thông báo đó, đoàn tàu chậm rãi tiến vào nhà ga.
Trong khoang tàu đang dừng lại, Seras kiểm tra lại vũ khí được giấu trong ngực áo.
[Chào mừng đến với Elfante.]
Cùng lúc với lời chào đó, cô hòa mình vào dòng người đang đổ ra nhà ga.
Đúng như danh xưng cơ sở giáo dục lớn nhất lục địa, trước mắt cô là một biển người mênh mông.
Nhưng ngay giữa biển người ấy…
Nhờ vào các giác quan đã được mài giũa đến thượng thừa, cô nhanh chóng tìm thấy con mồi.
Một người đàn ông với vẻ mặt trống rỗng vừa bước xuống tàu.
Dowd Campbell.
Hắn hoàn toàn trùng khớp với những đặc điểm cô đã được báo cáo.
Seras khẽ trút một hơi thở dài, bắt đầu lướt đi giữa dòng người chật chội.
Ảnh Bộ.
Dù di chuyển giữa một biển người, từng bước chân của cô vẫn uyển chuyển, nhẹ nhàng đến hoàn hảo, mượt mà như một lưỡi dao đang rẽ nước.
Với bộ pháp này, cô có thể di chuyển với tốc độ cao mà không bị ai chú ý, đây là một kĩ năng cơ bản của sát thủ, nhưng Seras đã thực hiện kĩ năng này vượt xa mức cơ bản, gần như đạt mức hoàn hảo.
Cô rẽ sang một hướng khác, tách khỏi dòng người đông đúc, nhưng không một ai nhận ra sự hiện diện của cô.
Tựa như một bóng ma, lặng lẽ trôi qua không gian ấy.
Cô chọn một nơi mà chẳng sát thủ bình thường nào dám bén mảng tới, đơn giản là vì cô đủ tự tin để làm vậy.
Một sát thủ có thể tước đoạt mạng sống giữa thanh thiên bạch nhật và ngay giữa quảng trường náo nhiệt mà không bị ai phát hiện, đó mới chính là bản lĩnh của một Đại Sát Thủ.
Chính vì vậy…
Việc thấy người đàn ông kia đang cảnh giác, nhìn ngó xung quanh đã khiến Seras không khỏi kinh ngạc.
Cứ như thể hắn biết rằng có ai đó đang nhắm vào mình.
!
Ngay khoảnh khắc đó…
Dowd Campbell, dường như đã cảm nhận được điều gì đó, bỗng đảo mắt nhìn quanh với vẻ mặt đầy căng thẳng. Khả năng cảm nhận sự nguy hiểm của hắn thật đáng kinh ngạc.
Tuy nhiên, đã quá muộn rồi, vì hắn đã ở trong tầm dao của cô từ lúc nào không hay.
Seras đưa tay vào trong áo.
Cô siết chặt lưỡi dao. Chỉ cần một đòn là đủ.
Và đúng lúc cô chuẩn bị ra tay…
Gương mặt của mục tiêu lọt vào tầm mắt cô.
Và ngay lúc đó…
Lưỡi dao của cô khựng lại.
Điều này xảy ra trước cả khi bộ não của cô kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.
‘?’
Seras ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bàn tay của chính mình.
‘Tại sao?’
Thật vô lý.
Chẳng có lý do gì để cô dừng lại.
Nhưng dường như…
Trước cả khi bộ não kịp ra lệnh, cơ thể cô đã theo bẳng năng khước từ hành động đó.
Nó đang cảnh báo cô. Rằng cô tuyệt đối, tuyệt đối không được làm hại người đàn ông này.
Bởi vì nếu làm vậy, cô nhất định sẽ phải hối hận.
Ngay sau đó…
!
Đôi mắt cô mở to.
Bởi vì có thứ gì đó đang trỗi dậy từ sâu trong tiềm thức cô.
Do cô đã triệt tiêu toàn bộ những cảm xúc khác, nên cô cảm nhận được thứ cảm xúc này một cách rõ ràng đến đáng sợ.
Trong một tâm trí vốn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, một giọt nước mang tên cảm xúc đã rơi xuống, rồi lan ra khắp mặt hồ.
Ngay cả khi cô đang sử dụng một lượng mana khổng lồ để giữ cho bản thân chỉ còn sự máu lạnh…
Tâm trí của một Đại Sát thủ...
Là tâm trí của một kẻ luôn tự hào rằng mình có thể giữ đầu óc tỉnh táo hơn bất kỳ ai trên lục địa…
Đột nhiên đã bị nhuộm một màu trắng xóa.
Chỉ vì nhìn thấy gương mặt của người đàn ông trước mắt.
Nhịp tim không thể kìm nén được bắt đầu đập thình thịch một cách dồn dập trong lồng ngực cô.
“Hả…?”
Một tiếng thì thào vô thức thoát ra khỏi môi cô.
Và có lẽ vì thế…
Dowd Campbell lập tức quay đầu về phía cô.
“Ơ… ơ…”
Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau…
Seras, với khuôn mặt đỏ bừng lên, loạng choạng lùi lại phía sau mà không hề hay biết.
Toàn thân cô run rẩy. Hơi nóng dồn lên mặt, tim thì đập loạn xạ như muốn nhảy đi chơi.
Chỉ là nhìn vào mắt hắn. Chỉ vậy thôi, mà cô đã có một sự thôi thúc mãnh liệt muốn lập tức bỏ chạy khỏi đây. Cô không chịu nổi việc phải tiếp tục đối mặt với hắn.
Tiếng tim đập thình thịch bên trong cô lớn đến mức cô không thể chịu đựng nổi.
!
Và rồi, do không để ý đến một viên đá nhô lên, Seras vấp phải nó và loạng choạng…
Đánh rơi cả con dao găm đang cầm trên tay.
Một sai lầm mà ngay cả kẻ nghiệp dư cũng không mắc phải.
Một lỗi sơ đẳng không tưởng đối với một trong hai Đại Sát Thủ duy nhất trên thế giới.
Theo sau tiếng dao tiếp đất, những người xung quanh đồng loạt quay đầu lại.
“Đó là vũ khí à?”
“Cái quái gì thế? Chẳng phải vũ khí cá nhân bị cấm sao?”
“Nhìn kìa, hình như cô ta làm rơi lúc đang cầm.”
“Sao lại cầm thứ đó? Cô ta định đâm ai sao? Là người kia à?”
“Hả? Thật á? Cô ta định giết cậu kia sao?”
Những lời xì xào vang lên. Không chỉ dừng lại ở đó. Sự chú ý của tất cả những người nhận ra có chuyện bất thường đều đổ dồn về phía cô.
Với một sát thủ, bị lộ diện ở nơi như thế này chẳng khác nào một bản án tử hình.
Cơn khủng hoảng ập đến.
Phản xạ thông thường trong tình huống này là lập tức rút lui, nhưng làm vậy sẽ để lại dấu vết của một vụ ám sát nhằm vào Dowd Campbell.
Và để lại dấu vết là điều cô tuyệt đối không được phép.
Bị kẹt trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, Seras cắn môi đến bật máu.
Nhưng rồi…
Sự giúp đỡ lại đến từ một nơi hoàn toàn không ngờ tới.
“Cô không sao chứ?”
Dowd Campbell tiến lại gần, đưa tay về phía cô hỏi han.
Trong khi Seras còn đang ngước nhìn với đôi mắt tròn xoe, Dowd đã cúi người xuống, nắm lấy tay cô và đỡ dậy.
Do sự chênh lệch chiều cao, cảm giác như cô đang bị kéo thẳng vào vòng tay hắn.
“Á…!”
Seres, với một bên má dán chặt vào lồng ngực hắn, thốt lên một tiếng thét nhỏ, một âm thanh mà cả đời này cô chưa từng phát ra.
Lồng ngực hắn thật rắn chắc và vững chãi, nó tạo ra một cảm giác thôi thúc kỳ lạ, khiến cô muốn vùi mặt vào nó và tận hưởng cảm giác ấy thật lâu.
Dù cô đã từng tiếp xúc với vô số cơ thể được rèn luyện kỹ lưỡng qua việc chém giết chúng.
Nhưng với người đàn ông này, chỉ một cú chạm nhẹ cũng khiến toàn thân cô giật bắn lên.
“Cô có bị thương ở đâu không?”
Dowd vừa phủi bụi trên người cô, người đang lúng túng không yên, vừa hỏi bằng giọng thờ ơ.
“T-Tôi… T-tôi k-k-k-k-k-k-k-k-k-k-k-không…”
Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Ngay cả Seras cũng không thể kiểm soát được giọng nói của chính mình.
“Xin lỗi vì đã va vào cô. Cô còn làm rơi đồ nữa này.”
Nói xong, Dowd nhặt con dao găm dưới đất lên và đưa lại cho cô.
“Do vũ khí cá nhân bị cấm nên cô sẽ phải nộp lại khi vào học viện đấy.”
“Tôi biết con cái của các gia tộc võ thuật thường mang theo vũ khí, nhưng luật vẫn là luật.”
Ngay khoảnh khắc đó, cô hiểu ra ý đồ của hắn.
Hắn đang cố tình hạ thấp mức độ nghiêm trọng bằng cách khẳng định rằng cô chỉ là làm rơi đồ sau khi va phải hắn.
Quả thực, ngay khi những lời đó được thốt ra, sự chú ý của đám đông nhanh chóng tan biến.
Mọi người dần mất hứng thú, coi đây chỉ là một sự cố bình thường.
“Vậy tôi đi trước đây. Hẹn gặp lại trong học viện nhé.”
Dowd quay người, nở một nụ cười nhẹ.
“Rất vui khi được gặp cô. Hẹn gặp lại.”
Seras đứng chết trân tại chỗ, hoàn toàn bị khuất phục bởi sức sát thương kinh hoàng của nụ cười đó.
Cô bị đông cứng hoàn toàn, toàn thân run rẩy.
Trái tim cô như muốn nổ tung chỉ vì nụ cười vừa rồi. Cả người cô nóng rực như đang đứng cạnh lò rèn, từng lỗ chân lông tỏa ra một lượng nhiệt đáng sợ, khiến cô không thể kiểm soát được cơn run này.
Thế nhưng, ngay cả trong trạng thái đó, điều cô không thể hiểu nổi là…
‘Hắn đã bao che cho mình.’
‘Nhưng tại sao? Tại sao chứ?’
Người đàn ông đó biết rõ có kẻ đang nhắm vào hắn.
Rõ ràng là ngay khi Seras mất tập trung và lộ ra sơ hở, hắn đã liếc cô bằng ánh mắt sắc lạnh.
Nếu không phải tên ngốc, thì hẳn hắn đã nhận ra cô đang định làm hại hắn.
Seras nhìn theo bóng lưng đang xa dần của hắn với ánh mắt phức tạp.
Ít nhất thì, có một điều chắc chắn rằng.
Thật may vì cô đã nghe theo lời Vizsla.
Dù khuôn mặt thì đỏ bừng như quả cà chua, cô vẫn chỉ có thể siết chặt tấm thẻ học viên trên ngực áo.
Gã đã đúng…
Có lẽ thời gian cô ở lại học viện này sẽ dài hơn dự tính.
Vì rất nhiều lý do.
‘Hắn nói rất vui khi được gặp mình.’
Seras lẩm bẩm.
Những lời hắn nói với cô.
Rằng hắn rất vui khi được gặp cô. Rằng hắn sẽ gặp lại cô sau.
Một cách kỳ lạ…
Những lời nói ấy như đang khắc sâu vào tim cô.
***
“Chết tiệt. Đờ mờ. Vãi cả bìu.”
Ngay khi Seras khuất khỏi tầm mắt, tôi vừa thở dốc vừa chửi thề.
Mẹ kiếp, tại sao cô ta lại xuất hiện ở đây đúng lúc này chứ?
Đáng lẽ giờ này cô ta phải đang dính như sam với tên Giáo Hoàng và ngoan ngoãn làm theo lệnh của hắn mới đúng. Ngay từ đầu, việc điều động một nhân vật cấp cao như vậy chỉ để xử tôi đã là chuyện vô lý rồi!
‘Nếu mình không bao che cho cô ta, có trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra!’
Nghĩ đến đó, mồ hôi lạnh của tôi lại túa ra.
Tôi đã nói trước đây rồi…
Theo cốt truyện, cô ta chắc chắn là Vật Chủ mang trong mình Mảnh Vỡ của Quỷ Tím.
Ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ta bị dồn vào đường cùng?
Làm ơn đấy.
Tôi là kiểu người mà mỗi đêm đều cầu nguyện trước khi đi ngủ, cầu mong không có biến số nào xen vào kế hoạch của mình.
Vậy chẳng phải đã đến lúc lời cầu nguyện của tôi được đáp lại ít nhất một lần sao?
Dù gì thì tôi cũng chỉ là con người. Tôi thà chọn đi đường dễ còn hơn…
Hệ Thống Thông Báo
[ ‘Kỹ Năng: Tử Hoặc’ được kích hoạt ]
[ Mức độ thiện cảm của mục tiêu ‘Seras’ đã nhảy vọt lên ‘Quan Tâm Cấp 5’!
[ Phần thưởng khả dụng! ]
[ Mảnh Vỡ của Quỷ Tím đang ngủ yên trong mục tiêu bắt đầu thức tỉnh dưới tác động của bạn! ]
Hóa ra là thế…
Mả bố, đừng có làm mấy trò con bò này nữa!
Ai cũng được! Nhận nỗi khổ này thay tôi với!
3 Bình luận
Chưa tày đâu em