WN

Chương 115: Lam Quỷ (1)

Chương 115: Lam Quỷ (1)

“Thế kế hoạch là gì?!”

Talion xoay bánh lái một cách khéo léo và hỏi tôi.

Quả nhiên việc tôi để cậu ta luyện tập là một quyết định đúng đắn. Ngay cả giữa mớ hỗn loạn này, cậu ta vẫn giữ được thăng bằng và điều khiển con thuyền rất ổn định.

“Kế hoạch… kế hoạch à…”

Đúng vậy, tôi có một thứ có thể gọi là kế hoạch, nhưng…

Liệu nó có thực sự đáng được gọi là kế hoạch không?

“Trước tiên, ta phải tận dụng tình huống này cái đã.”

“…Gì cơ?”

Tôi nhìn về phía Riru, người đang điên cuống đuổi theo chúng tôi từ đằng xa kia. Tốc độ chạy của cô ấy thậm chí còn nhanh hơn cả con thuyền đang phi hết tốc lực này. Khoảng cách giữa chúng tôi đã bị rút hẹp lại với tốc độ đáng sợ.

Thấy cô ấy đang tức giận đến mức nào nên tôi buộc phải có thứ gì đó đủ giá trị để xoa dịu cô ấy.

Ví dụ như…

Một thứ vô cùng quý giá đối với tôi.

Vì đã phải đánh đổi như vậy, thì ít nhất tôi cũng nên tận dụng triệt để tình huống này.

“…Trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà huynh vẫn còn nghĩ đến việc thỏa mãn lòng tham của mình sao?”

“…”

Trước lời nói cứ như là trách móc của Talion, tôi im lặng.

Thì sao chứ, đồ ranh con? Có vấn đề gì à?!

Quả thật là trong những lúc như thế này, việc nhận thức sự nguy hiểm của tôi thường bị bóp méo thành một kiểu trò chơi đánh cược bằng mạng sống, nhưng thà là thế vẫn còn tốt hơn là ngồi đấy run rẩy và bị áp lực nghiền nát cho.

Dù sao thì…

“Nếu như vậy thì ít nhất cũng sẽ có một con bị vô hiệu hóa trong một thời gian…”

Vừa nói, tôi vừa nhìn về phía cái xúc tu đầu tiên đang ngọ nguậy chui ra khỏi cái hố tử thần trước mặt tôi.

Sau khi bị Riru đánh cho tơi tả ngay lúc nó còn chưa kịp tạo dáng hoành tá tráng thì giờ đây nó đang nằm bất động, cơ thể thì bị méo mó hết cả lên.

Cảnh tượng này không hề xa lạ với tôi vì trong game, tôi đã thấy nó không ít lần rồi. Mỗi khi nhận sát thương quá cao thì nó sẽ rơi vào đúng trạng thái choáng váng này và bị mất khả năng hồi phục trong một khoảng thời gian.

'…Như vậy là skip được phần intro rồi.'

Theo quá trình thông thường của trận boss, sau khi đánh bại cái xúc tu đầu tiên trồi lên, giai đoạn tiếp theo sẽ là lặn xuống cái hố tử thần đó để đối mặt với ‘phần thân chính’.

Nhưng tôi có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian và nguồn lực bằng cách ‘ném’ Riru vào trong đó.

“…”

“…”

Tôi phớt lờ ánh mắt khó chịu và do dự của Talion.

Được rồi, được rồi, cách diễn đạt của tôi có hơi vấn đề, nhưng…

Cậu hiểu ý tôi mà, đúng không?

Nếu tôi ném cô ấy lần lượt lên cả ba con boss thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

‘…Vấn đề duy nhất là…’

Trong quá trình đó thì cô ấy chắc chắn sẽ phát cuồng.

Rốt cuộc thì Tatiana hẳn đã cấy ‘thứ đó’ vào Alan để sử dụng theo cách này.

Xét theo cơ chế Hiện Thân được thể hiện trong game, Alan chắc chắn đang bị gắn vào một trong ba con động vật thân mềm khổng lồ kia rồi.

“…”

Tôi nghiến chặt răng.

Thật lòng mà nói…

Nếu có thể, tôi không hề muốn để Riru nhìn thấy cảnh đó.

Lần đầu chứng kiến thứ đó thì ngay cả tôi cũng đã suýt nôn cơ mà. Nó thực sự là một cảnh tượng quá đỗi ghê tởm.

Nhưng…

‘…Dù mình có muốn hay không thì chuyện đó nhất định sẽ xảy ra.’

Ngay cả khi tôi cố ngăn cản, Tatiana cũng sẽ tìm cách để ép Riru đối mặt với thứ đó.

Đặc biệt là lúc này, khi tôi đang cố tình đẩy Riru vào trạng thái cuồng loạn, trực tiếp bỏ qua giai đoạn đầu tiên. Khả năng cao là ả sẽ khiến Riru phát cuồng hoàn toàn và lợi dụng cô ấy để giết tôi.

Đó là một phương án cực kỳ hiệu quả đối với Tatiana. Như Eleanor trước đây, để khống chế một Ác Quỷ đã cuồng hóa thì tôi chỉ có thể trông chờ vào vận may của mình.

“…”

Chỉ có điều là con ả đó đã bỏ sót một điểm.

Là để Lam Quỷ bung xõa trong trạng thái cuồng loạn sẽ tốt hơn nhiều.

Nếu như vậy thì cơ hội sống sót của tôi mới cao hơn. Tôi không đùa đâu.

“Trước mắt thì cậu cầm lấy cái này đã.”

Thở dài một tiếng, tôi lấy Ultima ra và đưa cho Talion.

“Đây là thứ gì thế?”

“Thánh vật. Ngay cả một người không thể sử dụng Thần Lực như cậu thì ít nhất nó cũng sẽ giúp cậu kháng lại lời nguyền một phần nào đó.”

“Đệ trân trọng tấm lòng của huynh. Nhưng chỉ có mỗi chừng này thì đệ dư sức chịu được mà!”

Talion đáp lại bằng giọng nói đầy khí thế. Dù gương mặt cậu có ướt đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt thì vẫn tràn đầy sức sống.

Xung quanh chúng tôi, một làn sương đen cuồn cuộn bốc lên từ những mảnh thịt bị thứ sức mạnh bộc phát của Riru xé nát.

Đó là tàn dư của những lời nguyền ác tính, thứ có thể khiến bất kỳ người nào chạm phải nó sẽ phát điên ngay lập tức.

“Cầm lấy đi. Dù cậu có ổn, nhưng thứ cậu đem theo chưa chắc đã chịu nổi đâu.”

Tôi chỉ lên con mèo băng đang run rẩy trên đầu Talion. Ngay lập tức, sắc mặt cậu ta biến đổi như vừa sực tỉnh từ cơ mê.

“Thế còn huynh thì sao…!”

“Tôi ổn.”

Thực tế là tôi còn cần phải ‘giảm’ khả năng kháng lại lời nguyền của tôi này.

Khi Tuyệt Vọng tăng cường ‘toàn bộ chỉ số’. Trạng thái Chinh Phục Ác Quỷ đang hiển thị trên cửa sổ trạng thái của tôi cũng chịu hiệu ứng đó.

Điều đó không được phép xảy ra.

“Nếu khả năng kháng lại của tôi quá cao… Thì… Ừm…”

Tôi vừa gãi đầu vừa nói.

“Thì cô ấy không thể ‘ăn tươi nuốt sống’ tôi được.”

“...”

Tôi xin cậu đấy…

Đừng nhìn tôi với ánh mắt đấy…

***

Đầu cô cứ mơ mơ màng màng.

Mọi thứ trước mắt cô đều bị nhuộm thành một màu xanh lam.

Như thể toàn bộ không gian đang bị bao phủ bởi một làn sương xanh nhạt.

‘…Sao mình lại tức thế nhỉ?’

Không phải là cô không biết tại sao.

Tất cả những gì cô nghe chỉ là một lời đề nghị làm bạn từ tên khốn đó thôi. Suy cho cùng thì đó cũng đâu phải là chuyện gì đáng để nổi giận đâu.

-Tôi thích cô, Riru Garda.

“…”

À. Phải rồi.

Nghĩ lại thì cô có thừa lý do để nổi giận.

‘Tên trăng hoa chết tiệt, đồ lăng nhăng, rác rưởi!’

Dù không chủ đích nhưng cơn thịnh nộ đã khiến tâm trí cô trống rỗng và dọn sạch những ‘chướng ngại’ đang trồi lên trước mắt cô.

“Ta đã bảo là cút hết đi—!”

Trên đường đến đây, cô đã chạm trán với vô số sinh vật tương tự như cái thứ khốn kiếp này.

Cô không biết chúng từ đâu xuất hiện, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì, những con Ma Thú này cứ liên tục lao về phía cô.

Bình thường, hẳn cô đã thắc mắc liên tục về tình trạng hiện tại của mình.

Ví dụ như tại sao cô lại có thể chạy trên mặt nước?

Những thứ này rốt cuộc là gì? Tại sao chúng lại tấn công cô?

Và tại sao cô có thể nghiền nát tất cả chỉ bằng một cú đấm?

Ít nhất thì cô cũng sẽ cố gắng nắm bắt những yếu tố cơ bản đó của tình huống trước mắt.

Thế nhưng vào lúc này…

Trong tâm trí cô không tồn tại bất kỳ suy nghĩ nào khác ngoài việc phải đấm cho tên kia ít nhất một cú thẳng vào mồm.

Ngay từ đầu, đó đã là suy nghĩ duy nhất của cô rồi!

“Đừng… Cản… Đường ta—!”

Ngay cả khi cô dùng nắm đấm nghiền nát chiếc xúc tu khổng lồ thứ ba, đà tiến của cô vẫn không hề suy giảm.

Cảnh tượng từng mảng thịt vỡ vụn như mưa rơi trước mắt cô cứ như đã trở thành chuyện thường ngày vậy.

Thế nhưng lần này…

Giữa cơn thịnh nộ này, có thứ gì đó đã lọt vào tầm mắt cô.

“…”

Giữa những khối thịt đang nổ tung kia…

Cô nhìn thấy một người nào đó bị ‘chôn vùi’ bên trong.

Một cơ thể vạm vỡ. Và một hình xăm sư tử khắc trên bụng.

Đó là một người cô không thể nào quên.

Alan Ba-Thor.

Kẻ đã đột ngột thách đấu bà cô, người mà cô kính trọng hơn bất kỳ ai, trong cuộc Đại Thách Đấu.

Và cũng chính trong sự kiện Đại Thách Đấu đó, hắn là kẻ đã tấn công lãnh địa bộ tộc của cô, cướp đi sinh mạng của họ, thậm chí còn chặt đứt các chi của bà cô.

Ngay cả khi lý trí đã bị sự phẫn nộ bao trùm, những ký ức ấy vẫn lần lượt hiện lên trong đầu cô.

Một phần ý thức của cô, phần bị thiêu đốt bởi sự căm hận đã thức tỉnh.

Những suy nghĩ trước đó còn kẹt cứng như kim loại gỉ sét, bắt đầu chuyển động trở lại.

Nhờ vậy…

Riru có thể tập trung hoàn toàn vào ‘cảnh tượng’ trước mắt.

Có thứ gì đó đang ‘trồi ra’ từ cơ thể Alan Ba-Thor đã thu hút sự chú ý của cô.

Nó mang hình dạng của một ‘pho tượng’, như thể nó được tạo nên từ trí tưởng tượng méo mó của ai đó.

Một khối thịt dị dạng cho thấy rõ có phép tà thuật nào đó ở đây.

“…”

Bằng bản năng, Riru nhận ra thứ này có liên quan đến những chiếc xúc tu khổng lồ mà cô vừa nghiền nát.

Rất có thể là chính thứ này đang đóng vai trò then chốt trong việc triệu hồi chúng.

Cô dồn hết sức để làm cho ý thức của mình trở nên tỉnh táo hơn nữa.

Trông thứ này như những con búp bê đất sét còn chưa được hoàn thiện thì đã bị nhào nát và nhồi nhét lẫn vào nhau một cách hỗn loạn.

Nhưng thay vì bằng đất sét, chúng đều là ‘cơ thể con người’.

Những pho tượng này được tạo nên từ thi thể của người đã chết.

Và trên những cơ thể đó…

Những ‘Hình Xăm’ được chia sẻ trong bộ tộc, thứ khắc sâu trên da thịt, đã hiện ra một cách rõ ràng.

Tất cả…

Đều là biểu tượng của bộ tộc Garda.

“…Gì thế này.”

Một lời thì thầm vô thức trượt ra khỏi môi cô.

Mọi cơ thể cấu thành nên ‘pho tượng’ này đều mang cùng một hoa văn.

Cô không bao giờ có thể quên được nó.

Bởi đó là biểu tượng mà gia đình cô tự hào vì được khắc lên thân thể, nó dạy cô phải luôn giữ vững niềm kiêu hãnh mà biểu tượng này tượng trưng.

Thế nhưng…

Những người đã dạy cô điều đó, những người là gia đình của cô…

Giờ đây lại đang bị xúc phạm…

Bằng một cách sỉ nhục đến vậy, ngay cả sau khi họ đã chết.

“...”

Không cần phải suy nghĩ sâu xa thì cô cũng biết kẻ nào đã làm chuyện này.

Dù đang trong trạng thái hiện tại, cô vẫn có thể nhớ rất rõ người đã mang đi thi thể của họ, kẻ đã nhận sẽ ‘làm tang lễ’ cho họ, và kiên quyết không chịu giao lại cho Riru.

Tatiana.

Đại Tư Tế.

Con đĩ đó, người mà dù cô có xé xác ả đến chết thì cũng không thể khiến cô hả giận; chính là do con đĩ đó gây ra.

“…”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo…

Một thứ khí tức màu lam bắt đầu bùng nổ dữ dội quanh cơ thể Riru.

***

“…Con thứ ba rồi.”

Talion lẩm bẩm, nhìn những chiếc xúc tu bị xé toạc và văng tung tóe đi khắp nơi.

Điều đó có nghĩa là giai đoạn đầu đã bị skip với cả ba con boss. Nghĩa là chẳng bao lâu nữa, chúng tôi sẽ phải đối mặt trực tiếp với toàn bộ phần thân chính của chúng.

Nhưng dường như có gì đó không ổn…

“…Có gì đó sai sai thì phải.”

Talion nheo mắt, quan sát Riru khi cô đột ngột dừng lại.

Cô vừa mới truy sát tôi với tốc độ đáng sợ, thế nhưng không hiểu vì lý do gì, cô lại bất ngờ đứng khựng lại.

Hệ Thống Thông Báo

[ Mục tiêu ‘Riru’ bị kích động bởi một cảnh tượng quá sức tưởng tượng! ]

[ Chỉ Số Tha Hóa của mục tiêu ‘Riru’ đã vượt quá 300%! ]

[ Mục tiêu đang tiến vào trạng thái ‘cuồng loạn’! ]

[ Phạm vi sát thương ước tính là ‘trong bán kính 10km’! ]

[ Khả năng sống sót là 0.3%! ]

“…”

Tôi nhắm chặt mắt lại và xin lỗi Riru.

‘Xin lỗi.’

‘Tôi thật sự xin lỗi.’

‘Xin hãy tha thứ cho tôi vì đã để cô nhìn thấy thứ đó, Riru.’

“…”

‘Tôi thề…’

‘Tôi sẽ khiến kẻ đã làm chuyện này phải trả giá.’

Và tôi đang chuẩn bị bước đầu tiên trong công cuộc đó.

“Dừng lại!”

Ngay khi thấy chuyển động của Riru khựng lại, tôi lập tức ra lệnh cho Talion.

Rồi ngay lúc con thuyền dừng lại, tôi lấy nó làm bàn đạp để ‘bay’ thẳng về phía cô ấy.

“Chờ đã, sư huynh?!”

Tiếng khóc lóc thảm thiết của Talion vang lên phía sau.

Lao đi với tốc độ cao nhất về phía một con người đang dễ dàng hủy diệt mọi thứ trên đường đi nghe có vẻ điên rồ, nhưng…

Hệ Thống Thông Báo

[ ‘Kỹ năng: Vua của Quỷ Giới’ đã kích hoạt. ]

[ Nhận lợi thế tuyệt đối trước kẻ địch là ác quỷ! ]

[ Đối mặt mục tiêu có năng lực tương đồng. ]

[ Kháng lại năng lực độc nhất của mục tiêu: ‘Quyền Năng: Nghiền Nát’! ]

May mắn thay, tôi có khả năng kháng lại những Quyền Năng như kia, dù chỉ trong vài phút ngắn ngủi.

Tôi bay tới và đâm sầm vào Riru, người đang đứng thất thần trên mặt biển.

Bình thường, cơ thể tôi lẽ ra đã bị nghiền nát hoàn toàn ngay lúc va chạm, nhưng nhờ có kỹ năng kia, tôi vẫn còn tương đối bình an.

Hệ Thống Thông Báo

[ Phát hiện Quỷ Khí của ‘Lam Quỷ’! ]

[ ‘Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã’ phản ứng! ]

Trong khi những thông báo đó liên tục hiện ra, tôi bám chặt lấy Riru, mượn tạm cơ thể cô để giữ cho bản thân không rơi xuống.

Cảm giác này rất giống lúc tôi bám vào Eleanor khi cô ấy lơ lửng giữa không trung.

Có vẻ như những người đang ở ranh giới của sự cuồng loạn sẽ không phản ứng gì mấy, ngay cả khi bị tôi bám như đỉa.

“…Xin chào. Rất vui được gặp cô.”

Và…

Giữa làn sương lam của thứ khí tức đang cuộn trào, sắp sửa bùng nổ đó…

Tôi cẩn thận thì thầm vào tai Riru.

“Tôi là Dowd Campbell.”

Như thể tôi đang chào hỏi một người mà tôi gặp lần đầu tiên.

“…Tôi đến đây với một đề nghị mà cô không thể từ chối.”

Tôi thở dài một hơi rồi tiếp tục.

“Chúng ta nói chuyện nhé? Lam Quỷ.”

-…

Im lặng.

Rồi lại là im lặng.

Rồi ngay lúc sau, đột nhiên…

Thứ khí tức màu lam phát ra từ cơ thể Riru nhanh chóng ‘quấn chặt’ lấy tôi.

Hệ Thống Thông Báo

[ Phát hiện ‘Kết Giới Tinh Thần’ được kích hoạt nhắm vào bạn! ]

[ Đang kiểm tra chỉ số ‘Chinh Phục Ác Quỷ’ để kháng lại… ]

[ Đang kiểm tra chỉ số ‘Chinh Phục Ác Quỷ’ để kháng lại… ]

[ Đang kiểm tra chỉ số ‘Chinh Phục Ác Quỷ’ để kháng lại… ]

[ Kháng lại thất bại! ]

[ Đang tiến vào ‘Ảnh Giới’ của mục tiêu! ]

Tốt. Phải như vậy mới đúng.

Nhìn vào số lần kiểm tra kháng lại thì là suýt soát đấy chứ. Nếu tôi mang theo Ultima, có lẽ tôi đã thực sự đã kháng lại được lần xâm nhập này.

Trong lúc ý thức dần tan biến, tôi bật cười với suy nghĩ đó.

[Ta cũng rất vui khi được gặp ngươi, Dowd Campbell.]

Và khi tôi vượt khỏi ý thức đang mờ dần này…

Tôi nghe thấy giọng nói ấy.

Chắc chắn đó là...

[Ta đã chờ rất lâu để được gặp ngươi bằng cách này đấy.]

Một giọng nói vô cùng bình tĩnh và điềm nhiên.

[Ông Xã của ta.]

Bình tĩnh đến mức mà trong một khoảnh khắc, tôi thậm chí có thể quên rằng đây là giọng nói của một ‘Ác Quỷ’.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!