“…Chuyện đó là thật sao?”
Elnore hỏi bằng giọng đầy bối rối. Người khiến cô phản ứng như vậy thì chỉ hờ hững gật đầu.
“Đúng thế. Hiệp định giữa Thánh Quốc và Elfante đã được ký xong rồi.”
Elnore lật xem tập tài liệu trước mắt với vẻ mặt không thể tin nổi.
Nhưng chữ ký của Atalante thì nằm rõ ràng ở cuối trang.
‘Hiệu trưởng không phải kiểu người sẽ đồng ý với sự điên rồ này.’
Trong lúc cô còn chìm trong dòng nghĩ, đối phương lại cất tiếng.
“Có vấn đề gì sao?”
Klein Garrison, tư tế chiến đấu của Thánh Quốc, người đang đeo bảng tên đó, mỉm cười sáng lạn và hỏi.
Một tư tế chiến đấu mang cầu vai tím là nhân vật có địa vị gần tương đương chỉ huy trung đội trong đội hiệp sĩ Đế Quốc.
Việc một nhân vật cấp cao như vậy đến đây chỉ làm đại diện cho phái đoàn.
Khiến thứ hắn mang đến còn khó tin hơn.
“Ý cậu là Thánh Nữ sẽ làm chuyện đó? Việc này quá-”
Vô nhân đạo.
Thật khó tin nổi rằng đề xuất này lại đến từ một tổ chức tôn giáo.
“Chủ tịch Hội học sinh.”
Giọng hắn nghe có vẻ nhã nhặn.
Nhưng bên dưới lớp vỏ ấy là sự hiểm độc không thể giấu hết.
“Thánh Nữ đã tự nguyện xin làm. Có gì không ổn sao?”
“....”
Ai trên đời lại tự nguyện làm chuyện đó?
Rõ ràng phải gọi là tự nguyện trên tinh thần bắt buộc thì đúng hơn.
Đột nhiên, những lời Dowd từng nói hôm nọ chợt lướt qua tâm trí cô.
‘Thánh Quốc kiểu gì cũng yêu cầu mấy chuyện vô lý. Tôi không biết chi tiết, nhưng đó là nơi toàn kẻ điên, bắt đầu từ Giáo Hoàng.’
Khi nghe lần đầu, cô còn nghĩ đó là lời báng bổ.
Gọi tôn giáo lớn nhất lục địa là lũ phản diện? Lố bịch….
Nhưng bây giờ, khi đối mặt trực tiếp…
….cô lại không thể không nghi ngờ.
Chỉ có kẻ điên mới đưa ra yêu cầu vô nhân đạo như vậy.
“.....”
“Chủ tịch Hội học sinh? Việc này đã quyết rồi, xin hãy-”
“Được thôi.”
Bị thúc giục, Elnore vẫn nhắm mắt suy nghĩ về lời của Dowd, rồi cuối cùng đóng dấu và đưa lại tài liệu cho tư tế chiến đấu.
Đối phương, vốn còn chuẩn bị cả lời đe dọa phòng trường hợp cô không chịu ký, liền khựng lại vì bất ngờ khi Elnore chấp thuận dễ dàng đến thế.
“Còn gì nữa không? Tôi đã làm theo đúng yêu cầu rồi.”
“…Cảm ơn.”
Tên tư tế chiến đấu liếc Elnore từ đầu đến chân với vẻ nghi hoặc trước khi rời phòng Hội học sinh.
Dù là chính chúng yêu cầu, nhưng việc Elnore thuận theo quá nhanh lại khiến bọn chúng bối rối.
Elnore khẽ cười, đứng dậy.
Kỳ thi đang đến gần, và với tư cách Chủ tịch Hội học sinh, cô cũng là giám thị. Cô phải nhanh chóng đến nơi thi.
“…”
Trong đầu cô đầy những suy nghĩ.
Đúng là một đề nghị kỳ lạ. Bình thường cô sẽ chẳng bao giờ đồng ý.
Có lẽ….
‘Mặc kệ, chúng muốn gì thì cứ cho.’
…Kể cả có ai đó không dặn, chắc cô cũng hành động như vậy.
‘Làm vậy để mình không cảm thấy tội lỗi?’
Nghĩ đến đó, Elnore bật cười nhẹ và siết chặt chuôi kiếm.
Người đàn ông đó lại tính toán chuyện gì rồi.
Cậu nhìn thấu Thánh Quốc đang chuẩn bị hành động ở Elfante.
Vậy thì…
…cô chỉ cần….
-Vì ông ấy là gia đình của cô.
“…”
Elnore dừng bước, nhớ lại câu nói đó.
“…Nghe câu đó rồi thì, sao tôi không làm theo được chứ.”
Đúng là đồ xảo quyệt.
Gia đình, gia đình…
Đó… phải là…
Hẳn là…
Hừm…
Dù chưa hoàn toàn chắc chắn, cô cũng chẳng nghĩ ra điều gì khác.
‘....Có lẽ mình cần bắt đầu chuẩn bị.’
Khi Elnore còn đang suy nghĩ, cô chạm mặt Beatrix đang bước vào phòng.
“Cậu đi đâu đấy? Chuẩn bị cho kiểm tra à?”
“Ừ.”
Vừa đi lướt qua nhau, Elnore chợt quay đầu lại như nhớ ra điều gì.
“À, Beatrix.”
“Hửm? Gì thế?”
“Tớ phải đến đâu để làm nhẫn?”
“Nhẫn-Nhẫn gì?”
“…Thứ mà nam và nữ tặng cho nhau để làm hôn ước ấy.”[note84904]
Beatrix, người đang bê xấp tài liệu, vấp chân ngã ngay tại chỗ.
***
Ngày hôm qua không khác gì địa ngục đối với Yuria Greyhounder.
‘Sao hôm nay anh ấy không đến?’
Ngay khi thức dậy buổi sáng và nhận ra bên cạnh không có ai, đó là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô.
Lạ quá. Người đó luôn đến vào buổi sáng để cùng cô luyện kiếm.
‘…Chắc anh ấy bận thôi.’
Suy cho cùng, đó là lý do hợp lý nhất. Anh ấy đâu sống tách biệt như cô. Anh có cuộc sống riêng chứ.
Huống hồ, ngay cả Hiệu trưởng Atalante còn đặc biệt quan tâm đến anh.
“…”
Hơn ai khác, cô biết mình nên nghĩ theo chiều hướng ấy.
Nhưng nếu con người kiểm soát tâm trí dễ đến vậy, thế giới này đã chẳng có ai lo lắng hay lo âu.
‘…Nhỡ đâu anh không bận?’
Ý nghĩ tệ hại luôn rất biết cách len lỏi vào tâm trí, và bám rễ vào đó.
‘Nhỡ đâu anh ấy… chán mình rồi?’
Bàn tay đang giặt đồ trong dòng suối chợt khựng lại.
Phản chiếu trong dòng nước mùa hè lạnh buốt…
…là gương mặt một cô gái xơ xác.
Một người khác xa với những học sinh lộng lẫy ở Học viện mà cô chỉ có thể nhìn từ xa qua cửa sổ.
“…”
Khóe mắt cô cụp xuống, khuôn mặt u ám hẳn.
Một khi những suy nghĩ tiêu cực lăn bánh, chẳng gì ngăn được nó.
‘…Chắc chắn anh ấy chán mình rồi.’
Sau cùng, ai lại muốn tới gần một người vừa gặp đã rút kiếm chém? Ai lại muốn dây vào một cô gái câm, sống như người nguyên thủy?[note84905]
Đúng, khả năng cao là như vậy.
“…”
Tuy nhiên, trước khi ngủ, cô vẫn không thể dập tắt hi vọng rằng ngày mai… biết đâu…
…anh sẽ đến.
“…”
Vậy mà…
…hôm sau, anh vẫn không xuất hiện.
‘…Đúng như mình nghĩ.’
Anh đã chán ngấy cô rồi.
Đâu có lý do gì để quan tâm đến một kẻ vô danh như Yuria Greyhounder.
“…”
Ngay từ đầu, cô đã không mong trở thành bạn với anh.
Đúng vậy mà. Đáng lẽ phải thế ngay từ đầu. Cô chỉ là đồ ngốc tự huyễn hoặc.
Cô sẽ cô độc cho đến chết.
Và khi nhận ra điều đó….
“…Ư.”
Những giọt nước mắt trào ra.
“Ư… hức… hức…”
Lời nguyền Đoạn Tuyệt khiến cô không thể nói tròn câu.
Nhưng tiếng nức nở thì chẳng thể ngăn được.
Đau lắm.
Kì lạ thay, trái tim cô thực sự đau.
Cô chỉ muốn một cuộc trò chuyện nho nhỏ để thoát khỏi sự cô độc vô tận.
‘Nếu đau đến vậy, thà rằng anh đừng xuất hiện ngay từ đầu còn hơn.’
Tại sao lại trao cho cô hy vọng rồi dập tắt đi như thế?
Nếu như cô biết….
Giống như một cái chớp mắt.
Đột ngột bước vào cuộc đời cô, chiếm lấy một chỗ trong tim cô, rồi lại biến mất.
‘…Mình sẽ làm tốt hơn.’
Một lời thề mà chính cô cũng không biết nói cho ai, thoát khỏi đôi môi cô.
‘Mình sẽ không phiền anh nữa, mình hứa. Mình sẽ làm bất kỳ điều gì anh bảo.’
Cô chẳng biết mình đang nói gì nữa.
Trong tiếng khóc không dứt, chỉ những suy nghĩ đó lặp đi lặp lại.
‘Chỉ một lần nữa thôi, làm ơn hãy đến bên em…’
Lần này, nhất định.
Cô sẽ không bỏ lỡ.
Làm ơn.
Ai đó, xin hãy giúp…..
-Được thôi.
Một tiếng cười khúc khích vang lên trong đầu cô.
-Chính cô gọi tôi trước, phải honggggg~?
Đó là một giọng nói ma mị khiến sống lưng cô lạnh toát.
Yuria sững người, ngừng khóc.
‘…Cái-Cái gì vừa…?’
Rõ ràng… có điều gì đó trong cô đã thay đổi. Cô cảm nhận được.
Nhưng cô không hiểu đó là gì.
Trong lúc đang hoang mang….
“…Cô đang làm gì vậy?”
Câu hỏi đột ngột khiến cô giật mình quay sang.
“Sao lại khóc thế? Có chuyện gì xảy ra khi tôi không có ở đây à?”
Là anh.
Người đàn ông đeo mặt nạ ấy đứng đó, hỏi cô như thể đó là chuyện bình thường.
“…!!!”
Và Yuria khóc òa lên lần nữa.
Nhưng lần này ý nghĩa đã hoàn toàn khác.
***
Thực tế, việc đưa Yuria đến kỳ thi giữa kì mang theo rất nhiều rủi ro.
Đầu tiên, không ai được phép tiến vào phạm vi ba bước quanh cô ấy, và xét đến thân phận của cô, một kẻ đã đánh cắp quốc bảo của Thánh Quốc, thì gần như chắc chắn sẽ xảy ra va chạm nếu cô xuất hiện ở kỳ thi và bị Thánh Nữ hoặc người của Thánh Quốc nhìn thấy.
Đó chính là lý do tôi không nói gì về chuyện này với Atalante. Cô ấy chắc chắn sẽ phản đối. Nó quá nguy hiểm.
“…”
Tuy nhiên, vẫn có một lý do khiến tôi phải mang cô gái này theo.
Trước hết, việc vượt qua Chương 2 phụ thuộc rất nhiều vào chuyện chữa trị Lời Nguyền Đoạn Tuyệt.
Không hề khoa trương khi nói rằng tốc độ hoàn thành việc đó quyết định việc có hoàn thành được chương này hay không.
Thời gian tối đa chỉ là 5 ngày kể từ hôm nay.
‘Và…’
Nếu tôi có thể tìm cách tiếp xúc với Thánh Nữ trước khi Chương 2 thật sự bắt đầu—
Thì độ khó sẽ giảm đi đáng kể.
‘Hai chị em Greyhounder.’
Cặp chị em trừ tà được Giáo Hoàng tạo ra một cách nhân tạo, cưỡng ép thay đổi bản chất cơ thể để khuếch đại thần lực và triệt tiêu mọi năng lực khác.
Quốc bảo của Thánh Quốc mà cô đang giữ lẽ ra thuộc về Thánh Nữ.
Lý do cô trộm nó rồi bỏ trốn cũng có liên quan đến việc này.
‘…Dù sao thì, Thánh Nữ và Yuria nhất định phải gặp nhau ít nhất một lần.’
Và thời điểm lý tưởng nhất chính là kỳ thi giữa kỳ.
Với danh tiếng của mình, Thánh Nữ lúc nào cũng bị người của Thánh Quốc vây quanh. Và vì một lý do nào đó, đây là thời điểm duy nhất vòng giám sát quanh cô ấy lỏng lẻo nhất.
Nếu trí nhớ của tôi không nhầm, thì là lúc này.
Miễn là biến số tệ nhất mà tôi nghĩ đến không xảy ra.
“…”
Dù xác suất thấp…
…Nhưng chỉ cần biến số đó xuất hiện, độ khó của Chương 2 sẽ tăng lên mức không tưởng.
Cách đối xử với Yuria cũng sẽ phải thay đổi hoàn toàn vào lúc đó.
Còn nếu không, thì đây là một kế hoạch khá ổn.
<Hệ Thống Thông Báo>
[ Kỹ năng: Tử Hoặc đã được kích hoạt! ]
[ Thiện cảm của mục tiêu Yuria Greyhounder đã tăng mạnh! ]
[ Mức thiện cảm thay đổi từ Hứng Thú 1 đến Hứng Thú 2! ]
[ Phần thưởng có thể nhận! ]
“…”
Bằng cách nào đó, chỉ cần nhìn thấy cô ấy, tôi đã cảm thấy mọi dự đoán của mình bắt đầu chệch hướng.
Nhìn vào bảng thông báo hiện ra trước mắt, tôi không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Không, chuyện này không giống với Elnore, với Elnore thì tôi biết mình đã làm gì sai. Còn với Yuria, tôi thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi hoàn toàn không hiểu vì sao thông báo này lại xuất hiện.
“…Ờ thì. Đây. Cô xì mũi đi. Hmm.”
Tôi treo một miếng vải lên đầu một thanh gỗ rồi từ từ đưa sang phía cô. Nếu tôi tự mình lại gần, đít tôi sẽ bị đâm ngay lập tức.
“Vậy là không phải cô gặp rắc rối gì cả. Cô khóc vì vui khi thấy tôi sao?”
“…”
Yuria chỉ lặng lẽ gật đầu.
Động tác mạnh đến mức tạo thành tiếng vù vù.
“…Hôm qua tôi không đến vì bận việc khác thôi. Không phải vì lý do đặc biệt nào đâu.”
“…”
Cô lại khịt mũi, dùng mảnh vải lau nước mắt.
Ánh mắt như đang hỏi: ‘Thật chứ?’
“Thật.”
“…”
Chỉ lúc ấy Yuria mới ngừng sụt sịt. Cô xì mũi vào miếng vải tôi đưa, rồi hít sâu ổn định lại bản thân.
Làm sao mọi chuyện lại thành ra thế này chỉ vì tôi không đến thăm một ngày?
Ừ thì, cô sống một mình quá lâu, mà cô độc có thể khiến bất kỳ ai trở nên mát mát.
“…”
Tôi cảm thấy hơi tội khi phải hỏi chuyện này với một đứa trẻ như vậy, nhưng.
Thời gian của tôi sắp hết rồi.
Kỳ thi bắt đầu vào ngày mai.
“…Này, tôi có chuyện muốn nhờ-”
[ Em sẽ làm! ]
Nhìn những dòng chữ phát sáng được tạo thành từ thần lực xuất hiện trước mắt, tôi chết đứng.
Cô bé gần như hét lên vậy.
[ Em sẽ làm! Bất cứ chuyện gì! Cứ giao cho em! ]
Sự nài nỉ gần như tuyệt vọng ấy khiến tôi giật mình.
Không.
Từ đầu cô bé vốn như vậy sao?
Cô bé luôn nhút nhát, cẩn trọng với người khác, sợ bị mất kết nối.
Nhưng giờ thì…
Giống như cô bé tuyệt vọng muốn tránh bị tôi bỏ rơi.
“…Chuyện này là phải đi ra ngoài đấy. Em có ổn không?”
[ Em ổn! ]
Cho dù việc đi ra ngoài vốn là nỗi sợ lớn nhất của cô bé, Yuria vẫn chấp nhận không hề do dự.
Rõ ràng có gì đó không bình thường.
Tôi cố nói tiếp để làm dịu cô bé.
“Không cần gắng quá đâu. Nếu em thấy không thoải mái thì tôi có thể nhờ người khác-”
Nhưng ngay khi tôi nói đến đó, sống lưng tôi lạnh toát.
Ngay cả trước khi câu nói kết thúc, ánh sáng trong mắt Yuria đã tắt ngấm.
[…Anh… ghét em rồi sao?]
Hiện giờ tôi đang giữ khoảng cách an toàn, xa hơn bốn bước.
[ Có… nguyên nhân gì sao? Em… thật sự… Em có thể làm bất cứ thứ gì, nên… làm ơn… nói cho em- ]
Và rồi—
<Hệ Thống Thông Báo>
[ Nguy hiểm cận kề. ]
[ Xác định tình huống đe doạ tính mạng. ]
[ Kỹ năng: Tuyệt Vọng tăng lên Bậc EX. ]
Dòng thông báo này nhảy ra khiến tôi chỉ có thể nghĩ đến một khả năng duy nhất.
Và luồng khí trắng bao phủ lưỡi kiếm của cô bé đã xác nhận nó.
Thông thường, mọi thứ liên quan đến nguyền rủa đều mang màu đen.
Thanh kiếm mang Lời Nguyền Đoạn Tuyệt cũng vậy. Nó sẽ tỏa ra hắc khí mỗi khi được sử dụng toàn lực.
Nhưng việc nó tỏa ra luồng khí trắng chỉ có thể mang một ý nghĩa:
‘…Ác Quỷ.’
Như tôi đã nói, việc các mảnh vỡ Quỷ ám vào đâu hoàn toàn là ngẫu nhiên.
Nó có thể ám vào người hoặc vật.
Một mảnh vỡ Quỷ ám vào quốc bảo của Thánh Quốc là hoàn toàn có thể xảy ra.
Mảnh vỡ của Bạch Quỷ.
Nổi tiếng với mức độ ám ảnh mạnh nhất trong tất cả các Ác Quỷ.
Và vì một điều kiện chết tiệt nào đó được kích hoạt… đã khiến Yuria thức tỉnh như một vật chủ.
‘…Chết mẹ tôi rồi, phải không?’
Một khi chuyện này xảy ra, phương án xử lý sẽ bị thu hẹp đến mức tuyệt vọng.
Nhiều người khi gặp tình huống rối rắm như thế này chỉ chọn reset luôn lượt chơi.
Lý do?
‘Kẻ đã thức tỉnh làm vật chủ sẽ bắt đầu bị Ác Quỷ tác động.’
Nhìn Elnore là hiểu, một khi đã thức tỉnh, vật chủ chắc chắn sẽ bị tác động.
Ban đầu chỉ tăng cường thể chất. Nhưng sau đó hàng tá hiệu ứng khác sẽ kéo đến.
Vấn đề nằm ở chỗ ảnh hưởng của Bạch Quỷ lan nhanh và hung bạo nhất với vật chủ.
[ Sao anh không trả lời? ]
<Hệ Thống Thông Báo>
[ Thiện cảm của mục tiêu Yuria Greyhounder tăng mạnh! ]
[ Cấp độ thiện cảm từ Hứng thú 2 thành Hứng Thú 3! ]
[ Phần thưởng có thể nhận! ]
Tử Hoặc không hề kích hoạt. Tôi cũng đã làm gì đâu.
Vậy mà thiện cảm cứ tăng vọt một cách vô lý.
Đó chính là bản chất của Lời Nguyền Ám Ảnh do Bạch Quỷ tạo ra. Nó ép mục tiêu dâng hiến tất cả.
Cảm xúc, lý trí, mọi thứ.
Cho đến khi sở hữu được người nó khao khát.
Dù bằng cách méo mó nhất, chỉ cần nó trở thành hiện thực.
Tôi nhìn Yuria tiến lại gần tôi bằng đôi mắt run rẩy.
Bình thường, cô bé tránh tiếp xúc với người khác bằng mọi giá vì sợ lời nguyền của cô có thể gây hại.
Nhưng bây giờ…..
Đôi mắt cô bé hoàn toàn mờ đục. Rõ ràng cô không còn tỉnh táo.
Nếu tôi không lùi lại, tôi đã bước vào phạm vi ba bước rồi.
Ngay lúc này, Lời Nguyền Đoạn Tuyệt vẫn đang hoạt động. Chỉ cần tôi tiến vào phạm vi ba bước đó, cô bé sẽ vung kiếm ngay.
Nói cách khác.
[…Sao anh cứ bỏ em mà đi thế?]
<Hệ Thống Thông Báo>
[ Thiện cảm của mục tiêu Yuria Greyhounder thay đổi! ]
[ Cấp độ thiện cảm từ Hứng Thú 3 thành Hứng Thú 4! ]
[ Phần thưởng có thể nhận! ]
Từ giờ trở đi, cô bé sẽ làm mọi cách để tiến gần tôi, dù là tinh thần hay thể xác.
‘Ah.’
Như tôi đã nói, mấu chốt để vượt qua Chương 2 nằm ở việc phá bỏ lời nguyền đang trói buộc Yuria.
Nói cách khác, trong vòng 5 ngày…..
Tôi phải gỡ được quả bom hẹn giờ mang tên Lời Nguyền.
Thật sự…..
‘…Đùa thằng bố mày à.’[note84906]
1 Bình luận