Nhiệm vụ tôi giao cho Gideon và Kraut rất đơn giản.
Tôi sẽ ủng hộ người có đóng góp lớn hơn trong việc giải quyết vấn đề của Lãnh địa Chester thông qua cuộc Thảo phạt Ma Thú.
“…”
Thực ra, điều này có thể xem là cực kỳ mạo hiểm.
Mặc dù nguồn gốc của các sinh vật ma thú lan rộng khắp Đế Quốc vẫn chưa được xác định rõ ràng, nhưng có một điều chắc chắn, chúng luôn sống theo bầy đàn, tụ tập thành cụm.
Đó cũng chính là lý do vì sao những cuộc Thảo phạt Ma Thú thông thường luôn là sự kiện quy mô lớn. Chỉ cần tiêu diệt một con, cả bầy còn lại sẽ tràn ra như thể tổ ong bị vỡ, vì vậy mọi người luôn chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng trước khi tiến hành.
Theo phân loại phổ biến, ma thú cấp thấp có sức chiến đấu tương đương với một Hiệp sĩ bình thường.
Việc Iliya từng một mình đối phó với số lượng gấp nhiều lần như vậy chỉ là vì cô ấy là một trường hợp đặc biệt.
Trong một cuộc Thảo phạt Ma Thú thực sự, số lượng ma thú có thể lên đến hàng chục, thậm chí hàng trăm con. Mức độ nguy hiểm là điều không cần phải bàn cãi.
Tuy nhiên…
Ngay cả trong tình huống như vậy, nếu có hai người thậm chí không còn có thể xem là con người, thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.
-!!!
Một con ma thú hình sói nổ tung dưới nắm đấm của Kraut.
Tôi đã chứng kiến cảnh tượng này hàng chục lần rồi. Ma thú vốn không thể bị xuyên thủng bởi kiếm hay giáo thông thường, chứ đừng nói đến tay không. Thế mà người này lại dễ dàng bóp nát chúng như bong bóng, tàn sát chỉ bằng đôi tay trần.
Ngay cả Iliya, người đã từng liều mạng chiến đấu với sáu con cùng lúc, cũng không giấu nổi vẻ chán nản khi chứng kiến cảnh tượng ấy. Mới chỉ vài phút trôi qua, số ma thú bị tiễn sang thế giới bên kia đã vượt quá hai mươi.
Còn Gideon thì sao ư?
“Phù.”
Chỉ với một tiếng thở ngắn, Gideon rút kiếm.
Một Nhất Thiểm Kiếm gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đường kiếm xé toạc không khí, trong khoảnh khắc đã quét sạch đám ma thú xung quanh.
Dù động tác nhẹ nhàng, nhưng trên quỹ đạo của nhát chém ấy, toàn bộ điểm yếu chí mạng của bọn ma thú đều bị chém hết.
Nếu Kraut chiến đấu theo kiểu tàn bạo, nghiền nát mọi thứ trong tay, thì Gideon lại thể hiện một phong cách chính xác, lạnh lùng và hiệu quả như một cỗ máy.
Ở tốc độ này, đây không còn là thảo phạt hay tiêu diệt nữa. Mà giống như một dạng ‘lao động’ chân tay, nghiền nát tất cả những gì xuất hiện, chẳng khác nào… cắt cỏ.
Caliban từng nghi ngờ liệu tôi có thể quản lý được những người như vậy hay không, nhưng câu trả lời quá rõ ràng.
Không cần phải quản.
Họ mạnh đến mức chỉ cần để mặc họ hành động, mọi thứ tự khắc được giải quyết.
“…Đó là trình độ của hai chiến binh đại diện cho Đế Quốc sao…”
Iliya thở dài cảm thán, còn Eleanor thì im lặng, như thể đang đồng tình.
Khác với Iliya, Eleanor có lẽ mang trong mình những cảm xúc phức tạp với cha mình, nhưng dù vậy, cô cũng không thể phủ nhận điều đó.
Thành tựu của hai người kia thực sự ở mức khiến người ta phải kính sợ.
“…”
À, tiện thể…
Hệ Thống Thông Báo
[ Độ thành thạo của mục tiêu Eleanor ‘Thông Thạo: Kiếm thuật phái Tristan’ đang tăng lên! ]
[ Độ thành thạo của mục tiêu Iliya ‘Thông Thạo: Chiến đấu bền bỉ’ đang tăng lên! ]
Tôi đâu có kéo hai người họ tới đây một cách vô ích.
Xét trên mọi phương diện, hai người đó chính là hiện thân của thiên tài. Nói cách khác, họ là quái vật.
Chỉ cần quan sát cách những kẻ mạnh hơn mình chiến đấu, họ đã có thể học hỏi ngay lập tức theo thời gian thực.
‘Có lẽ đến khi cuộc thảo phạt kết thúc…’
Sự phát triển của các Thông Thạo của họ sẽ trở nên vô cùng rõ rệt.
Và rồi, tôi có thể kế thừa những Thông Thạo đó thông qua Món Quà.
Đúng nghĩa là một mũi tên trúng hai đích.
Hả? Tôi đang làm gì trong lúc đám quái vật kia tung hoành á?
“Ồ, con này vẫn chưa chết.”
Tôi đang nhặt nhạnh những con ma thú gục ngã gần đó.
Chúng đang trong trạng thái hấp hối, nhưng vẫn còn dấu hiệu của sự sống.
“…”
Nhìn thì có vẻ thô thiển, nhưng đây cũng là công việc cần thiết, được chưa?
Khi tôi giơ chiếc bùa hộ mệnh về phía con ma thú đang thoi thóp, cơ thể nó bắt đầu phát sáng bằng những hạt ánh sáng rực rỡ, rồi nhanh chóng xoay quanh tôi.
Hệ Thống Thông Báo
[ Bạn đã thu được một hiến tế cho Hình Xăm của ‘Cấm Thuật’. ]
[ Thông qua hiến tế này, bạn có thể khắc các hoa văn lên cơ thể. Hiệu ứng của từng loại Cấm Thuật sẽ khác nhau tùy theo hình dạng hoa văn. ]
‘Ngon đét!’
***
Điều kiện để sử dụng Cấm Thuật khắt khe hơn người ta tưởng rất nhiều. Suy cho cùng, chỉ sinh vật sống mới có thể trở thành hiến tế.
Theo hệ thống, để một sinh vật sống để được công nhận là vật hiến tế, nó phải thỏa mãn một trong hai điều kiện.
Hoặc là có sự ‘đồng ý’ của đối tượng trở thành vật hiến tế. Hoặc là đối tượng đó đang ở ngay trên bờ vực cái chết.
Xung quanh tôi không hề có sinh vật nào đáp ứng điều kiện đầu, và tôi cũng chẳng hề muốn có. Còn điều kiện thứ hai thì yêu cầu khả năng dự đoán chính xác khoảnh khắc cận tử, thứ mà tôi không có.
Xét trên khía cạnh đó, thì cuộc thảo phạt lần này, không hề nói quá, chính là cơ hội duy nhất để tôi kích hoạt Cấm Thuật.
“Làm như thế này là đúng chứ?”
[Đúng vậy. Ngươi đã chọn một vật hiến tế tốt. Bọn ma thú rất hiệu quả.]
Valkasus đáp lại từ bên trong Soul Linker.
Tính đến hiện tại, số ma thú tôi thu được đã gần năm con. Ít nhất, tôi cũng có thể thể hiện mức hiệu quả tối thiểu của Thông Thạo, bằng cách khắc một Hình Xăm theo đúng hoa văn.
[Nguyên bản, Cấm Thuật là một loại Ma thuật gây gánh nặng lớn lên cơ thể người khắc. Chỉ cần nhìn vẻ ngoài trước đây của ta là ngươi sẽ hiểu.]
Giọng nói vang lên, xen lẫn một tiếng cười chua chát.
[Một khi Cấm Thuật đã được khắc lên, thì không thể xóa bỏ. Vì thế, về nguyên tắc, việc lựa chọn nó phải vô cùng thận trọng, nhưng mà…]
“Nhưng sao?”
[Ta có thể đề xuất cho ngươi vài Ma Trận. Sao không thử dùng một lần? Đó là kết tinh từ hoài bão của ta.]
“…”
[Hiện tại ngươi đang ở cùng với Cấm Thuật Sư vĩ đại nhất thế giới đấy. Tin ta đi.]
Valkasus nói bằng giọng đầy tự hào.
Ông không sai. Còn nơi nào khác có thể tìm được một chuyên gia ở đẳng cấp như ông trong lĩnh vực này chứ?
‘…Để xem nào…’
Tôi có nên tin ông một lần không?
Vừa làm theo chỉ dẫn của Valkasus, tôi vừa nhanh chóng khắc các Hình Xăm lên tay mình và hoàn thành Ma Trận.
Số lượng Hình Xăm không nhiều, nên tôi không thể sử dụng những năng lực quy mô lớn như triệu hồi một đội quân Ruined hay gọi ra Ma thú cấp Đặc Biệt như Valkasus từng làm.
Tuy vậy, trong số tất cả các loại Ma thuật, Cấm Thuật vẫn sở hữu sức mạnh vượt trội nhất. Mong rằng thứ này sẽ không đến nỗi nào…
Hệ Thống Thông Báo
[Đã nhận được ‘Cấm Thuật: Phong Ấn’!]
[Khả năng này đã được thêm vào mục Kỹ năng!]
“…”
Khi đọc nội dung của kỹ thuật mới này, tôi rơi vào trầm mặc.
Tôi thật sự đã hy vọng nó là một năng lực mạnh, nhưng…
“Cái này chẳng phải chỉ dùng có 5 Hình Xăm thôi sao…?”
[Đừng lo. Sau này nó sẽ mạnh hơn.]
Nghe giọng Valkasus như thể đang nói ‘Ta làm tốt mà, đúng không?’, tôi chỉ có thể cười gượng.
Ừ, ông làm tốt lắm.
Tốt đến mức nực cười.
‘Hay là thử dùng xem sao?’
Đã nhận được rồi thì ít nhất cũng nên thử một lần.
Trong lúc tôi đảo mắt tìm kiếm, một đối thủ phù hợp tự nhiên lại lọt vào tầm mắt.
Ngay cả Gideon và Kraut, hai người gần như đang ‘nhổ cỏ’ lũ ma thú bằng kiếm và nắm đấm, cũng phải dừng tay, nhíu mày khi thấy sinh vật đó.
“…Thứ cức khô như thế này mà lại xuất hiện ở vùng hẻo lánh sao?”
Kraut lẩm bẩm khi nhìn con sói khổng lồ với những chiếc gai quái dị mọc khắp cơ thể.
Dựa vào kích thước, đó là một Ma Thú cấp Trung. Có lẽ nó chính là kẻ thống trị khu vực này.
Ngay cả hai người kia, những người có thể quét sạch các ma thú khác chỉ bằng một đòn, cũng tỏ ra dè chừng khi đối mặt với nó.
Như tôi đã nói trước đó, ma thú cấp Trung thường sở hữu vài năng lực đặc biệt.
‘Nhìn màu sắc của nó là biết, chắc chắn có cả đống năng lực phiền phức.’
Một nụ cười cay đắng bất giác hiện lên.
Mức độ nguy hiểm của một cá thể đột biến thường có thể nhận biết qua màu cơ thể và con quái vật khốn kiếp đó có màu đỏ.
Trong cùng một cấp bậc, màu đỏ là nguy hiểm nhất. Nó có thể sở hữu tối đa ba năng lực đặc biệt.
Hơn nữa, thứ chết tiệt này lại có đúng tổ hợp mà mọi người chơi Sera đều ghét cay ghét đắng.
“…[Da Thích Ứng], [Khúc Xạ], và [Siêu Hồi Phục]. Đúng là khó đỡ.”
Gideon thở dài đồng tình với Kraut.
Da Thích Ứng cho phép nó có khả năng kháng lại cực cao đối với bất kỳ vũ khí nào từng gây tổn thương cho nó.
Khúc Xạ phản lại toàn bộ sát thương mà nó phải chịu.
Còn Siêu Hồi Phục thì đúng như tên gọi, liên tục hồi phục thương tích.
Nói cách khác…
Muốn giết nó, phải tung ra một đòn đủ mạnh để kết liễu ngay lập tức. Nhưng nó lại không dễ chết. Hơn nữa, người gây sát thương còn phải hứng chịu toàn bộ lượng sát thương bị phản lại.
Chỉ một năng lực thôi đã đủ phiền, vậy mà đây lại là một cá thể đột biến sở hữu cả ba.
Không phải vô cớ mà nó dám đứng trơ trơ ở đó, ngay cả khi những ma thú khác đang bị quét sạch.
“Có một cách đơn giản.”
Kraut nở nụ cười nhếch mép.
“…Có thật sao?”
Quả nhiên là Hầu tước phương Bắc, kẻ thống trị vùng đất nguy hiểm nhất Đế quốc. Ngay cả con quái vật thế này cũng có cách giải—
“Đập cho nó vãi cức đến khi nó chết.”
“…Còn sát thương phản lại thì sao?”
“Thì chịu đựng thôi.”
“…”
“Cứ lao vào, xem bên nào chết trước. Ta chưa từng thua kiểu đó.”
Ừ, dĩ nhiên là ông thắng rồi. Đó cũng là cách duy nhất ông còn sống đến giờ, đồ điên.
Hai người này…
Danh nghĩa là Thánh Hiệp Sĩ, nhưng hành vi thì chẳng khác gì bọn cuồng chiến.
“…Để tôi xử lý. Chúng ta còn chưa gặp đối thủ thật sự nguy hiểm, không cần các ngài phải tiêu hao quá nhiều sức lực lúc này.”
Mấu chốt của cuộc thảo phạt này là tiêu diệt ‘Mảnh vỡ Quỷ’ đã dung hợp với ma thú, cùng với sự tham gia của hai chị em Homunculus vào ngày mai.
Vì vậy, không cần lãng phí sức lực ở đây.
Khi tôi thở dài rồi bước lên phía trước, ánh mắt của toàn bộ đội thảo phạt đều mở to.
“Tự xử lý? Bằng cách nào?”
“Một mình. Theo cách tôi muốn. Dù sao các ngài cũng gánh tôi suốt từ nãy đến giờ, tôi cũng nên làm chút gì đó chứ?”
Vừa nói vừa vươn vai, tôi nghe Kraut cười khẩy.
“…Nếu ngươi muốn nhận việc khó như vậy thì ta không cản. Nhưng ngươi sẽ ổn chứ? Sơ sẩy là chết đấy.”
Đúng là nhiệm vụ đủ khó để một lão già như ông ta phải nói ra lời đó.
Tôi cảm nhận được ánh mắt nghiêm trọng của Eleanor từ bên cạnh.
Ánh mắt như đang nói, ‘Cậu định lại tự làm mình bị thương nữa sao?’
“…”
Tôi gửi lại cô ấy một ánh mắt trấn an.
Không đâu, lần này tôi sẽ không bị thương.
Thật sự không cần lo cho tôi đâu…
“…Dù vậy thì cậu cũng không thể tự làm một mình được. Ít nhất thì ta—”
“Gideon.”
Tôi nhìn thẳng vào bàn tay đang khẽ run của ông ta.
Đó là triệu chứng chưa từng có trước trận chiến, nhưng giờ thì rõ ràng đến mức tôi cũng nhận ra.
Khi tôi nhìn sang, Gideon giật mình rồi giấu tay ra sau lưng.
“…Ta không sao. Chuyện nhỏ thôi.”
“Tôi biết ngài đang không ổn đâu.”
“…”
Sự điên loạn chảy trong huyết mạch của Công tước Tristan không thể được giải quyết chỉ bằng việc chém giết mấy con ma thú cấp Thấp.
Cách để giải phóng nó là một cách tàn khốc hơn nhiều, phải chém vào một ‘con người sống’.
Dù tôi thường xuyên giúp Eleanor xả bớt áp lực, nhưng Gideon thì khác. Không những ở vị thế khó gặp người khác, ông ta còn bị điều đi xa trong thời gian dài theo yêu cầu của tôi, nên gần như không có cơ hội trút bỏ những áp lực đó.
Trong tình huống này, nếu còn bị kích thích thêm bởi ‘chiến đấu’ thì…
Việc ông vẫn giữ được lý trí cho đến giờ đã là một phép màu.
“…”
Tuy nhiên, hiện tại tôi không thể giải quyết chuyện đó.
Không, đúng hơn là ngay từ đầu tôi cũng không nên giải quyết nó vào lúc này.
Nếu làm vậy, tình hình hiện tại chỉ càng trở nên tồi tệ hơn mà thôi.
Ít nhất thì cho đến khi kết thúc cuộc ‘thảo phạt’ này, tốt nhất là để Gideon tiếp tục ở trong trạng thái không ổn định như hiện tại.
“Lùi lại đi.”
Nói xong, tôi lao về phía con sói khổng lồ.
Đồng thời, nó cũng nhận tôi làm đối thủ.
Hệ Thống Thông Báo
[ Đã phát hiện tình huống nguy hiểm. ]
[ Xác định đây là tình huống đe dọa tính mạng. ]
[ Kỹ năng: Tuyệt Vọng được nâng lên Cấp EX. ]
Hệ Thống Thông Báo
[ ‘Kỹ năng: Tập Trung Kiếm Sĩ’ đã kích hoạt! ]
[ Tốc độ phản xạ và độ chính xác được gia tăng! ]
Với một tiếng gầm dữ tợn, hai chân trước của nó phóng thẳng về phía tôi.
Tốc độ thật sự quá mức phi lý. Nếu không kích hoạt Tập Trung Kiếm Sĩ, có lẽ tôi thậm chí còn không kịp nhìn thấy quỹ đạo tấn công của nó.
Dù vậy, nó vẫn chưa thể sánh bằng Riru, người nhanh nhất mà tôi từng gặp. Nhưng chỉ cần tôi mất tập trung dù chỉ một khoảnh khắc, tôi cũng sẽ bị xé xác ngay lập tức.
‘Đúng như mình đoán, nó mạnh thật.’
Ngay cả khi bỏ qua các năng lực đặc biệt, thể chất của một ma thú cấp Trung đã đủ đáng sợ.
Huống chi đây còn là một cá thể đột biến, loại có số lượng gai nhiều hơn bình thường, và nhìn chung thì mạnh hơn hẳn các cá thể cùng cấp thông thường.
Dẫu vậy, chỉ số của tôi cũng đã tăng vọt một cách điên rồ nhờ vào các kỹ năng. Phản ứng lại được vẫn là chuyện hoàn toàn khả thi.
Một móng vuốt sượt qua ngực tôi trong gang tấc, vài giọt máu bắn ra.
“Heup.”
Ngay sau đó, tôi bổ thanh kiếm xuống chân trước đang quét về phía mình.
Keng!
Khi lưỡi kiếm va chạm với chân trước của nó, dòng năng lượng xanh lam phát ra từ cơ thể con sói chảy ngược vào kiếm tôi rồi lan tỏa khắp lưỡi kiếm.
Dù tôi có phản đòn được đôi chút, lượng sát thương ít ỏi đó cũng nhanh chóng bị tái tạo nhờ [Siêu Hồi Phục].
Tôi không thể đọc được biểu cảm của con thú, nhưng trông nó có vẻ đang rất hưng phấn.
Hệ Thống Thông Báo
[ Đã va chạm với ‘Da Thích Ứng’ của ma thú! ]
[ Hiệu quả của vũ khí tương ứng bị giảm 90% đối với mục tiêu này! ]
‘Vậy ra là nó hoạt động như này.’
Thật bất công.
Chỉ cần đỡ một đòn mà đã khiến một món trang bị của tôi trở nên vô dụng. Dù biết đây là một cá thể đột biến hiếm, nhưng thế này vẫn là quá đáng. Không khó hiểu vì sao những ngươi chơi Sera lại nghiến răng ken két mỗi khi gặp loại sinh vật như thế này.
“Đồ ngu! Sao lại dùng vũ khí kiểu đó chứ! Thanh kiếm đó giờ vô dụng rồi!”
Từ đằng sau, Kraut gào lên đầy bực tức.
“Chạy đi! Đánh tiếp chỉ tổ phí công—!”
Ngay trước khi Kraut kịp nói hết câu, ông lập tức ngậm miệng lại.
Bởi vì tôi đã một lần nữa lao thẳng về phía con ma thú.
Thật đấy, tôi đã bảo là không sao mà. Bởi vì thực sự là không sao.
Ngay từ đầu, tôi cũng chẳng hề có ý định đánh bại nó theo cách này.
Nói cho cùng, đây chỉ là cách để cho nó bớt cảnh giác mà thôi.
-…?
Con ma thú trông có vẻ bối rối. Cũng dễ hiểu thôi, khi một con người đã mất cả vũ khí lại dám tay không lao vào nó.
Nhưng chẳng mấy chốc, trong mắt nó hiện lên vẻ cười nhạo, đồng thời nó lại giơ hai chân trước lên. Có lẽ nó định kết liễu tôi chỉ bằng một đòn, thậm chí không thèm để ý đến phòng ngự của bản thân.
Bởi trong suy nghĩ của nó, tôi đã không còn bất kỳ cách tấn công nào.
Nhưng mà…
Hệ Thống Thông Báo
[ Kích hoạt ‘Cấm Thuật: Phong Ấn’! ]
[ Mục tiêu bị phong ấn! ]
Ma Trận khắc trên cánh tay tôi phát sáng.
Đồng thời, một Ma Trận có hình dạng y hệt nhưng lớn hơn rất nhiều xuất hiện dưới thân con sói.
Màu sắc bao trùm lấy cơ thể nó…
Đã bị ‘thanh tẩy’.
-…!
Đôi mắt con sói mở to. Dường như theo bản năng, nó đã cảm nhận được điều gì đó thay đổi; một mối nguy chí mạng vừa xuất hiện.
Bởi vì những năng lực bảo vệ nó đã ‘biến mất’ trong nháy mắt.
Nhưng đã quá muộn rồi.
[ Thông Tin Thông Thạo ]
Thông Thạo: Huyền Phong 裏疾風
Cấp: Cơ bản
Mô tả: Nếu bạn ‘phản đòn’ đòn tấn công của đối thủ với thời điểm chính xác, bạn có thể hoàn trả lại một phần lớn sát thương cho đối phương.
Dù thanh kiếm đã mất đi ‘khả năng tấn công’, tôi vẫn có thể sử dụng các ‘kỹ thuật’ từ Kiếm thuật phái Tristan.
Khi chân trước của nó bị phản đòn, lực tác động do chính con sói tạo ra lập tức bị hoàn trả ngược lại cho nó.
Vì muốn kết liễu tôi chỉ trong một đòn, nó đã vung chân với toàn lực, khiến lực tác động tích tụ trong phát đánh trở nên khủng khiếp hơn.
Nhờ vậy, tôi đã xuyên phá được lớp da dày mà bình thường sẽ rất khó xử lý và chém sâu vào ngực nó, đến mức gần như có thể nhìn thấy nội tạng bên trong.
Và rồi…
Hệ Thống Thông Báo
[ Kích hoạt ‘Kỹ năng: Dấu Thánh’. ]
Tôi tạo ra một tấm khiên bằng thần lực rồi ‘ép’ nó vào vết thương. Nhờ đó, kẽ hở trên lớp da vừa bị mở ra lập tức bị banh rộng ra rất nhiều.
Dù không có khả năng tấn công, nhưng về độ bền thì đây lại là một tấm khiên cực kỳ hữu dụng. Vì thế, tôi cũng có thể dùng nó theo cách này. Đây là một trong những kỹ thuật mẹo tôi học được trong quãng thời gian cày cuốc mệt nghỉ trò chơi này.
Và trước cả khi con ma thú kịp gào lên vì đau đớn, tôi đã đâm thẳng thanh kiếm vào khe hở nơi tim của nó lộ ra.
-…!
-…
Chỉ với thế…
Ánh sáng trong mắt nó tắt hẳn. Sau khi lảo đảo vài bước, nó ngã rầm xuống đất.
“…”
“…”
Chứng kiến thi thể đang gục ngã của con ma thú, tất cả mọi người đều há hốc mồm.
Và khi thân thể khổng lồ ấy phát ra một tiếng bịch nặng nề lúc chạm đất, dường như không ai còn thốt nên lời.
“…Này, Mọt sách. Chưa đến năm giây đúng không?”
“4,7 giây.”
Sau khi Kraut và Gideon trao đổi những lời đầy kinh ngạc…
“C-Cái, cái gì… vừa rồi là cái gì thế? Sao lại… Thầy, thầy vừa làm cái gì vậy?”
Iliya sốc quá kêu lên.
Phản ứng của cô là hoàn toàn dễ hiểu.
Bởi vì ngay cả tôi cũng từng sững sờ khi lần đầu chứng kiến thứ này.
[ Thông Tin Kỹ Năng ]
Cấm Thuật: Phong Ấn
Cấp độ: 5 Hình Xăm
Mô tả: Hạn chế việc sử dụng kỹ năng của đối phương trong một khoảng thời gian nhất định.
Thời gian: 0,3 giây.
Một kỹ năng debuff với hiệu ứng cực kỳ đơn giản.
Nhưng, như đã thấy trong mô tả…
Nó đúng là một chiêu gian lận.
Quá bá đạo.
Đến mức tôi cảm thấy Valkasus mà còn nói nó sẽ mạnh hơn nữa trong tương lai thì thật sự trơ trẽn.
‘…Quyết định thu nhận ông ta vào bộ sưu tập linh hồn quả là đúng đắn.’
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa nở một nụ cười chua chát, tay vuốt ve chiếc bùa hộ mệnh trên cổ tay.
Quả nhiên, Boss cuối của một chương không thể nào là thứ tầm thường.
Tôi tiếp tục nhìn con ma thú đã ngã xuống.
Có lẽ sẽ nhặt được thứ gì đó ở đây.
‘Ý tôi là, nhìn nó đi, rõ ràng là cả một núi nguyên liệu.’
Bản thân cơ thể con ma thú chính là vật liệu thượng hạng để chế tạo trang bị. Không, thậm chí còn hơn thế, nhất là với một cá thể đột biến hiếm hoi như vậy.
Khi tôi hí hửng tiến lại gần, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hai vị đại quý tộc đứng gần đó.
“…Càng nhìn càng thấy tên đó hữu dụng thật. Giác quan của nó trong chiến đấu rất tốt. Ta cũng nên học cách dùng khiên để mở rộng vết thương như vậy.”
“Cút đi, tên Man Di. Chuyện này không liên quan đến ngươi. Ta là người thiết lập quan hệ với nó trước.”
“Tên chết tiệt. Chia sẻ thì có mất gì đâu?”
“Có đấy. Biến mẹ đi.”
“…”
Nghĩ lại thì…
Gideon trở nên trẻ trâu một cách kỳ lạ mỗi khi dính dáng đến Kraut.
Là vì họ là đối thủ của nhau sao?
3 Bình luận