Riru Garda là người có khả năng nắm bắt tình hình cực kỳ nhanh nhạy.
Mặc dù chỉ mới lúc trước cô còn đối mặt với nguy cơ chết trẻ, vậy mà cô vẫn lập tức đánh giá được diễn biến hiện tại.
“Chuyện đó thì…”
Dowd Campbell dường như muốn nói điều gì đó.
Trông anh căng thẳng không kém gì sự hung hãn toát ra từ người phụ nữ đang tiến lại gần.
Cảm giác như cô ta còn nguy hiểm hơn gấp nhiều lần so với con Ma Điểu khổng lồ mà họ vừa đối mặt khi nãy.
“…”
Thấy vậy, Riru gỡ cánh tay của Dowd đang vòng quanh mình ra, rồi lập tức đứng thẳng dậy.
“…Tôi không rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, nhưng…”
Và rồi, miệng cô bắt đầu cử động trước cả khi kịp suy nghĩ.
“Cô đang đe dọa người này đấy à?”
“Tránh sang một bên. Chuyện này không liên quan đến—”
“Có liên quan đấy.”
Với vẻ mặt ngỡ ngàng, Eleanor khựng lại giữa chừng.
Cô trông bối rối đến mức thậm chí không biết nên phản ứng ra sao.
Có lẽ đây là tình huống mà không một ai ở đây có thể lường trước. Ngay cả Dowd cũng đang nhìn Riru với ánh mắt sững sờ.
“…Khoan đã, quan hệ giữa cô và Dowd là—”
“Ít nhất thì, cô nên biết rằng tôi đang nợ anh ta một mạng, vì những gì anh ta vừa làm.”
Nếu có ai hỏi tại sao cô lại hành động như vậy, thì ngay cả Riru cũng không thể đưa ra một câu trả lời rõ ràng.
Nhưng việc không làm gì cả sau khi nhận được ân huệ từ người khác là điều mà lương tâm cô không thể chấp nhận.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong tiềm thức, cô đã thừa nhận rằng người đàn ông này, ít nhất, có đủ ‘giá trị’ để cô đứng ra bảo vệ.
“Nếu cô định làm gì người này, thì trước tiên cô phải vượt qua tôi đã.”
Sẽ là dối trá nếu cô bảo rằng cô không sợ hãi.
Bởi người đứng trước mặt cô là kẻ mà ngay cả Riru cũng hiểu rất rõ. Cô vẫn còn nhớ như in việc bản thân từng bị ‘linh hồn’ của người này áp đảo hoàn toàn. Chủ tịch Hội Học Sinh của Elfante.
Một người phụ nữ đã xóa sổ con Ma Điểu khổng lồ mà suýt giết chết Riru chỉ bằng một nhát kiếm duy nhất. Nếu thực sự giao chiến, Riru sẽ bị tiêu diệt chỉ trong vài giây.
Nếu cô có thể trụ nổi qua một hiệp đã là một kỳ tích.
“…”
Dù vậy…
Riru vẫn vào tư thế chiến đấu, cố gắng hết sức để kìm nén đôi tay đang run rẩy.
Cô cắn răng, trừng mắt nhìn đối thủ.
“…?”
Thế nhưng, kỳ lạ thay…
Thay vì phản ứng lại, khí thế của đối phương lại suy giảm.
Nói chính xác hơn, trông như thể cô ta đang bị sốc.
Gương mặt ấy thậm chí còn thoáng hiện lên một nét buồn bã.
“…Được rồi. Thế là đủ rồi.”
Và trước khi Riru kịp suy nghĩ về trạng thái kỳ lạ đó, một giọng nói khác xen vào.
Nó phát ra từ miệng một người phụ nữ vừa xuất hiện giữa không trung thông qua Ma Pháp Dịch Chuyển.
“…!”
Ngay khoảnh khắc nhận ra đó là ai, sắc mặt của Riru lập tức trở nên dữ tợn, cứ như là ác quỷ.
Đêm hôm đó, đêm mà phần lớn bộ tộc của cô bị sát hại…
Dù trong mơ, cô cũng không thể nào quên được.
Gương mặt ấy. Gương mặt thản nhiên đến tàn nhẫn, với đôi mắt khép hờ và nụ cười khúc khích, như thể hiện thân của Ác Quỷ.
Chính người phụ nữ này là kẻ đã ‘xử lý’ toàn bộ tộc của cô, trong khi Alan và Kasa tiến hành trận quyết đấu.
“Đại Tư Tế…!”
Riru gầm lên.
Giọng nói ấy chứa sát ý dày đặc, mãnh liệt đến mức chẳng khác nào tiếng gầm của một con thú hoang. Thế nhưng, Tatiana, kẻ trực tiếp đối mặt với nó, vẫn giữ nguyên nụ cười quen thuộc.
“Mọi người đã làm rất tốt trong bài kiểm tra lần này! Đúng là những người xuất sắc nhất trong những người xuất sắc!”
Thấy Tatiana cố tình phớt lờ mình, sắc mặt Riru càng trở nên tồi tệ. Nắm đấm cô siết chặt đến mức run rẩy, cô khao khát muốn đấm nát gương mặt kia ngay lập tức.
Nhưng trước khi cô kịp làm vậy, một bàn tay đã kéo cô lại.
Quay đầu lại, cô thấy đó là tay của Dowd. Anh khẽ lắc đầu.
“…”
Riru cũng hiểu rằng đây hoàn toàn không phải là một quyết định khôn ngoan.
Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cô vẫn chỉ là một kẻ bị lưu đày, bị trục xuất khỏi Liên Minh Bộ Tộc, trong khi Đại Tư Tế Tatiana lại là cánh tay thân cận nhất của Đại Tộc Trưởng đương nhiệm, Alan Ba-Thor. Chỉ cần đối đầu với cô ta thôi cũng sẽ kéo theo hậu quả khủng khiếp đến không tưởng.
Việc người đàn ông này ngăn cản cô lúc này là điều hiển nhiên.
Và trên hết…
“Cô không thể thắng được cô ta.”
Lời nói của Dowd xuyên thẳng vào màng nhĩ của Riru.
Dù cơn phẫn nộ dữ dội ập đến khiến đầu óc cô trống rỗng, nhưng cô không thể phủ nhận rằng anh nói đúng.
Đại Tư Tế Tatiana vô cùng mạnh.
Cô ta đã một mình đối đầu và tàn sát cả một bộ tộc của Đại Tộc Trưởng, những chiến binh tinh nhuệ bậc nhất ngay cả trong Liên Minh Bộ Tộc.
“Chưa phải lúc này.”
Khi người đàn ông ấy thốt ra câu đó…
Với đôi mắt mở to, Riru buộc phải quay đầu nhìn anh.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi mà cô còn đang sững sờ, Dowd đã đứng dậy, lướt qua cô và tiến thẳng về phía Tatiana.
“Rất hân hạnh được gặp cô, Đại Tư Tế Tatiana.”
“…Ôi chà, tôi còn chưa tự giới thiệu, vậy mà cậu đã biết tôi rồi sao?”
“Dù gì thì cô cũng khá nổi tiếng mà.”
Dowd nói với giọng thản nhiên.
“Hơn nữa, cô cũng đã gửi cho tôi vài ‘lời chào’ rồi mà. Tôi đều nhận được cả.”
Dù bản thân anh không trực tiếp đối phó, nhưng không nghi ngờ gì nữa chính cô ta đã nhiều lần phái sát thủ tới.
Đôi mắt khép hờ của Tatiana khẽ mở to khi nghe vậy.
Từ trong đôi mắt vàng như loài bò sát ấy, sát ý không thể che giấu của cô ta trào ra.
Khí chất của cô ta khác hẳn lúc trước, lúc còn đối xử với Riru như thể không khí.
“…Vậy ra cậu chính là tên học viên đó, Dowd Campbell?”
“Cô biết tôi sao?”
“Tất nhiên là tôi biết.”
Cô ta đưa tay ra, như thể muốn bắt tay.
Như thể…
Không giống Riru, anh là một người ‘đáng để đối mặt một cách nghiêm túc’.
“Tôi đã nghe rất nhiều chuyện từ người mà tôi phụng sự.”
Một người bình thường khi nghe đến cụm từ ‘người tôi phụng sự’ hẳn sẽ lập tức nghĩ đến Đại Tộc Trưởng.
Tuy nhiên, cả Tatiana lẫn Dowd đều hiểu rõ, người cô ta đang nhắc đến không phải là ông ta.
So với Đại Tộc Trưởng…
Người đó còn 'nguy hiểm' hơn rất nhiều.
“Xin cô hãy gửi lời hỏi thăm của tôi thay tôi nhé.”
Vẫn giữ nụ cười trên gương mặt, Dowd nắm lấy bàn tay Tatiana và bắt tay.
“Lần trước vì hoàn cảnh nên chúng ta còn chưa kịp nói chuyện tử tế. Phiền cô chuyển lời rằng, lần sau gặp lại, tôi sẽ trực tiếp đối mặt với người đó.”
“…Tôi không chắc đâu. Có lẽ vậy. Dù sao thì người tôi phụng sự cũng rất bận. Nếu cậu có việc cần giải quyết, e rằng trước tiên cậu phải thông qua tôi.”
“Vậy thì, ta bắt đầu chứ?”
Cả hai đều mỉm cười. Tác phong cũng đều lịch thiệp.
Thế nhưng bầu không khí xung quanh thì…
Giống như họ đang cùng bước đi trên một lưỡi đao. Như thể cả hai đều đang giấu một con dao găm dưới từng câu chữ.
“…Tạm thời thì cậu muốn vào chỗ nghỉ ngơi chứ? Tôi đoán cậu hẳn đã khá mệt sau chuyến đi dài.”
“Xin cảm ơn sự tiếp đón nồng hậu của cô.”
Và khi những lời ấy được trao đổi xong, tất cả những người có mặt đều nhận ra một điều.
Người đàn ông và người phụ nữ này…
Có bản chất rất giống nhau.
Không có một chút nghi ngờ nào, cả hai đều là những kẻ xảo quyệt đến điên dại.
***
Với một vị khách VIP quan trọng như Tiểu thư Tristan, học viện của một quốc gia khác buộc phải chuẩn bị một phòng nghỉ ngơi riêng.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc khi Eleanor trở về nơi nghỉ của mình, địa điểm đã quá hoàn hảo để cô có thể trút bỏ nỗi lòng với ai đó.
[…Sao mặt cậu ghê thế?]
Từ thiết bị truyền hình ảnh được tạo nên bằng ma pháp, giọng nói của Beatrix vang lên, đầy kinh hãi.
Nếu là người không quen Eleanor, có lẽ họ sẽ tự hỏi liệu biểu cảm hiện tại của cô có khác gì so với gương mặt vô cảm thường ngày hay không.
Nhưng ít nhất thì Beatrix có thể khẳng định với sự chắc chắn tuyệt đối.
Đây là biểu cảm tệ nhất mà Eleanor từng thể hiện trong thời gian gần đây.
Sống lưng cô lạnh toát khi một người phụ nữ hiếm khi chủ động liên lạc nếu không có lý do chính đáng, lại bất ngờ gọi video với cô.
[Chẳng phải dạo này cậu đang cực kỳ vui sao? Cậu còn khoe cái nhẫn đó với gần như tất cả những người mình gặp mà?]
Dĩ nhiên, với tư cách là người hiểu rõ ý nghĩa của chiếc nhẫn đó, Beatrix đã từng mắng Eleanor, bảo cô dừng lại trước khi tin đồn lan rộng.
Nhưng dù vậy, sẽ là nói dối nếu bảo rằng cô không cảm thấy vui khi thấy Eleanor ngày nào trông cũng hạnh phúc.
“…Beatrix, cậu biết đấy…”
Sau một lúc do dự, Eleanor thở dài rồi lên tiếng.
“Tớ có linh cảm rất rõ rằng Dowd đang phản bội tớ.”
Hàm của Beatrix suýt thì rơi xuống.
[Cái thằng khốn đó dám cắm sừng cậu á?! Mới đính hôn được mấy ngày thôi mà?!]
“Cũng chưa chắc. Tớ đã nói rồi, chỉ là linh cảm thôi.”
Eleanor đáp lại bằng giọng bình thản.
“Nếu tớ chắc chắn anh ta phản bội, tớ đã không hỏi cậu.”
[Câu đó nghĩa là sao chứ?]
“Nghĩa là tớ đã băm nát con hồ ly đang quyến rũ anh ta ra từng mảnh trước khi làm bất cứ chuyện gì khác rồi.”
[…]
Quả thật. Ít nhất thì việc con hồ ly kia không thể lập tức nói rõ mối quan hệ của mình với người đàn ông đó, đã chứng tỏ rằng cô ta si mê Dowd đến mức nào.
[Vậy thì cậu chắc là tên đó chưa phản bội cậu chứ? Cậu nói là có khả năng rất cao mà?]
“…Trước đó, anh ta đã là kiểu đàn ông đi lang thang khắp nơi, thả thính nhiều con đàn bà trong vô thức rồi. Về điểm này, tớ đã buông xuôi một nửa rồi.”
[…]
Lúc này, thay vì cho lời khuyên hay gì gì đó với tư cách bạn bè, Beatrix lại lo lắng với tư cách một người phụ nữ.
Rốt cuộc Eleanor đang đính hôn với loại đàn ông gì vậy…?
“…Nhưng lần này thì có vẻ nguy hiểm thật.”
Hơn nữa, nếu ngay cả một người đã nhượng bộ đến mức này còn cảm thấy khủng hoảng, thì lại càng đáng lo hơn nữa.
“Họ mới gặp nhau chưa được bao lâu, vậy mà anh ta đã giành được sự ‘chân thành’ của cô ta trong thời gian ngắn như vậy… Đây không còn là kiểu chơi đùa vu vơ nữa.”
Chưa kể, từ lúc cô trao nhẫn cho anh ta đến nay cũng chưa được bao lâu.
Với Yuria, cô còn có thể hiểu và chấp nhận phần nào. Dù sao, theo những gì cô nghe được, họ đã vài lần bước qua ranh giới sống chết cùng nhau. Với tinh thần đồng đội mạnh mẽ của Dowd, điều đó còn có thể lý giải.
Nhưng còn Riru Garda thì…
Họ thậm chí biết nhau chưa được bao lâu, không có trải nghiệm đặc biệt nào, quan hệ cũng chẳng hề tốt đẹp.
‘…Giá mà cô ta là loại người đó thì còn đỡ…’
Eleanor vẫn nhớ rất rõ việc người phụ nữ ấy từng công khai khiêu khích, nói rằng sẽ cướp Dowd khỏi tay cô.
Nếu Riru chỉ định lợi dụng anh như vậy, Eleanor đã xé cô ta ra làm đôi từ lâu rồi.
Thế nhưng, chỉ mới lúc nãy thôi…
Người phụ nữ đó đã thật lòng muốn ‘hy sinh’ bản thân vì Dowd. Không phải vì hứng thú, mà là để bảo vệ anh, cô ta đã thật sự đứng ra đối đầu với Eleanor.
Rốt cuộc, giữa hai người họ tồn tại một mối liên kết thầm lặng như thế nào mà khiến cô ta hành động đến mức đó?
“…”
Eleanor cúi đầu xuống.
Ngôn ngữ cơ thể của cô đã thể hiện rõ ràng sự phiền muộn gần như bất tận khi nghĩ đến điều đó.
Khi suy nghĩ đến mức này, cô không thể không hình dung ra kịch bản tồi tệ nhất.
Có lẽ, người đàn ông đó…
Ngay cả sau khi đã nhận chiếc nhẫn từ cô…
Vẫn đang hình thành một ‘mối quan hệ’ với một người phụ nữ khác, thân mật không kém gì mối quan hệ với cô.
Cô không muốn tin đó là sự thật, nhưng…
Biết đâu ngay cả chiếc nhẫn mà anh trao cho cô cũng chỉ là một ‘biện pháp tạm thời’ nhằm ngăn cô thất vọng mà thôi.
[…Thế cậu định làm gì?]
“Ý cậu là sao?”
[Nếu cậu xác nhận rằng tên đó thật sự đang ngoại tình thì sao?]
“…Đầu tiên thì tớ sẽ phải giết con đàn bà đó đã.”
[…]
Đến mức này thì Beatrix cũng đã hoàn toàn bó tay. Ngay từ đầu, Eleanor đã nói những điều ấy bằng giọng điệu quá đỗi bình thản, đến mức cô không nghĩ rằng bất cứ lời can ngăn nào của mình có thể được Eleanor cân nhắc.
Tuy nhiên, câu trả lời mà cô chưa nghe được là…
[Còn Dowd thì sao?]
“…Tớ vẫn chưa nghĩ đến việc sẽ xử lý anh ta như thế nào.”
Beatrix khẽ giật mình.
Bởi vì biểu hiện của Eleanor khi nói ra những lời đó…
Quá xa lạ, đến mức ngay cả người đã dõi theo Eleanor suốt hơn mười năm như Beatrix cũng chưa từng thấy.
“…So với việc giết anh ta, hẳn phải có một ‘phương pháp’ tốt hơn. Tớ tuyệt đối không muốn làm điều đó với anh ta. Dù bằng cách nào đi chăng nữa, tớ cũng muốn giữ Dowd ở bên mình.”
Trong giọng nói ấy, có thứ gì đó khác đang len lỏi vào.
〚Và hơn hết…〛
Chỉ cần nhìn vào thứ đang kích động trong Eleanor cũng đủ khiến người khác hoa mắt.
〚Chỉ giết hắn thôi… chẳng phải là một hình phạt quá đơn giản hay sao?〛
[…]
Nhìn dáng vẻ đó, Beatrix bất giác nhớ tới một điều khác.
Tên Dowd đó…
Tốt nhất là đừng có ngoại tình.
Nếu không thì ngay cả cô cũng không dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra.
[T-Thế thì, chẳng phải ít nhất cậu cũng nên xác nhận trước sao?]
Ít nhất thì nói về chuyện này vẫn dễ chịu hơn nhiều so với việc nghe những câu chuyện rùng rợn về việc giết một ai đó.
Hơn nữa, cứ để Eleanor như hiện tại thì kiểu gì cũng sẽ dẫn tới một tai nạn nào đó.
Eleanor khẽ ngẩng đầu khi nghe thấy lời Beatrix.
“Xác nhận?”
[Cậu chỉ đang nghi ngờ thôi, đâu có bằng chứng phải không? Vậy thì từ giờ cậu chỉ cần xác nhận xem nó có đúng hay không! Tớ cũng sẽ thu thập thông tin về tên đó!]
“…”
Eleanor chậm rãi ngẩng đầu lên.
Dù động tác vẫn còn nặng nề…
Nhưng khác với trước, ngôn ngữ cơ thể của cô cho thấy rõ ràng rằng cô đang lắng nghe.
“…Đúng như cậu nói, trong trường hợp đó, tốt nhất là tớ nên xác nhận nghi ngờ của tớ một cách triệt để đã nhỉ.”
[Cậu định làm thế nào?]
Thấy Eleanor trông có sinh khí hơn trước, Beatrix khẽ mỉm cười.
Ít nhất thì việc khiến tâm trạng bạn mình khá hơn cũng đã là một thành quả—
“Chẳng phải chỉ cần giám sát anh ta thật kỹ là được sao?”
[…Cái gì cơ?]
“Dowd ngủ thế nào, thức lúc nào, gặp ai, ăn gì, nói chuyện với ai, mỉm cười với ai. Tất cả. Không bỏ sót dù chỉ một chi tiết.”
[…]
“Tớ sẽ tìm ra ai mà lại dám cướp đi thứ tình cảm vốn dĩ phải thuộc về tớ. Và nếu có, tớ sẽ tận mắt nhìn rõ con đĩ nào dám làm chuyện đó.”
[…]
“Tớ phải bắt đầu ngay. Trước đây tớ cũng làm việc tương tự rồi, nên sẽ rất dễ—”
Đính chính lại.
Eleanor đúng là đã lấy lại tinh thần. Nhưng cái giá phải trả là Dowd sẽ phải đối mặt với một số lượng quấy rối khủng khiếp trong tương lai.
‘…Tha thứ cho tôi nhé, Dowd.’
Beatrix thành tâm xin lỗi trong lòng với một người mà cô còn chưa từng gặp mặt.
4 Bình luận