“Ngươi chỉ bắt được có vài con Cá Ăn Thịt Người mà cũng mong ta chấm điểm cho à?”
Cậu học viên vừa bày đống Ma Thú từ boong thuyền ra lập tức tái mặt trước những lời lạnh lùng mà Hatan vừa thốt ra.
Trong số các Ma Thú có thể săn bắt ở vùng biển quanh đây, Cá Ăn Thịt Người được xếp vào hạng khá cao.
Thế nhưng, không ngờ phản ứng cậu ta nhận được lại như vậy.
“Đây là Đêm Thợ Săn đấy, ngươi biết không? Đêm. Thợ. Săn. Là quãng thời gian mà đủ loại Ma Thú chui ra nhung nhúc khắp nơi. Hồi bằng tuổi ngươi, ta có thể đập nát chúng chỉ bằng tay không. Hiểu chưa?”
“…”
‘Lão già điên mẹ rồi.’
Suy nghĩ ấy thoáng hiện qua gương mặt tất cả học viên đang có mặt ở đây. Đen cho họ, Hatan lại là người có đủ thực lực để biện minh cho tư duy điên khùng đó.
Không phải ngẫu nhiên mà ông ta là thợ săn duy nhất trong lịch sử từng một mình hạ gục Ma Thú Cấp Cao.
‘…Toàn lũ non nớt.’
Hatan vuốt mái tóc ướt đẫm nước mưa ra sau, rồi bực bội tặc lưỡi.
Vì là Đêm Thợ Săn, ông còn nghĩ chí ít cũng sẽ có vài kẻ đạt được thành tích gì đó đáng chú ý. Nhưng kết quả lại khiến ông quá thất vọng.
‘…Chẳng lẽ không có nổi một kẻ đáp ứng được kỳ vọng của ta sao?’
Ông thậm chí còn không mong bọn họ săn được Ma Thú Cấp Cao như mình từng làm.
Nhưng ít nhất thì cũng phải là loại có trình độ tương đối chứ.
“Ch-Chiến Tộc Trưởng! Chiến Tộc Trưởng Hatan!”
Chưa hết bực thì lại có tên khốn nào đấy từ đâu chui ra. Bảo sao ông không cáu được cơ chứ?
Hatan quay đầu về phía kẻ đang gọi tên mình, cố gắng kìm nén những mạch máu sắp nổ tung trên trán.
Krun Ger-Do.
Con trai của Velua Ger-Do, kẻ luôn khiến ông phát điên vì thái độ ngạo mạn trong mọi kỳ Hội nghị của các Chiến Tộc Trưởng.
“…Này, ở đây thì phải gọi ta ‘Viện trưởng’ chứ?”
Sẽ là nói dối nếu bảo hành vi trước đây của hắn không góp phần châm ngòi cho cơn thịnh nộ của ông hiện tại. Một khí tức đáng sợ bắt đầu trào ra từ Hatan, là thứ hoàn toàn không phù hợp để khi đối diện với các học viên.
Thậm chí cả Krun, kẻ đang hùng hổ bước tới, cũng khựng lại trong giây lát khi nhìn thấy biểu cảm ấy.
‘Tên thảm hại.’
Nuốt ngược lời đó xuống, Hatan lên tiếng với giọng đầy khó chịu.
“Gì nữa, Krun? Không có chuyện gì ra hồn thì cút mẹ đi.”
“C-Có mấy tên khốn đã dùng vũ lực với tôi, người kế vị chức Chiến Tộc Trưởng!”
Hatan lấy tay vuốt mặt, rồi lại vuốt tóc ra sau.
Cơn đau đầu ập đến khiến ông không thể chịu nổi.
“Thế thì sao? Ngươi muốn ta làm cái mẹ gì?”
“…Ông vừa nói gì cơ?”
Krun giật mình lùi lại một bước.
Bởi sát ý đang dần dần hiện lên trong đôi mắt của Hatan.
“Này, nhóc. Thằng kế vị Chiến Tộc Trưởng của Bộ Tộc Lam Hợi.”
Một tiếng gầm gừ thoát ra từ ông.
“Nếu bị đánh thì tự tay mà trả thù đi. Tự giải quyết lấy đi, dù là bằng đống thuốc phiện hay cái băng tội phạm mà bộ tộc ngươi hãnh diện khoe khoang ấy. Đừng có làm thằng thảm hại mà chạy tới khóc lóc với ta.”
“…”
Gương mặt Krun giờ không chỉ tái mét mà đã bắt đầu tím lại. Thấy vậy, Hatan cười khẩy khinh miệt.
Với thói quen thường ngày của tên này, quá rõ chuyện gì đã xảy ra.
Hẳn là hắn không bỏ được tính cũ và đi khiêu khích bộ tộc Garda.
Hatan không ngờ hắn lại bị đánh một chiều như cái trống rồi bị đuổi đi thảm hại đến vậy. Nhưng dù sao, đó cũng chẳng phải chuyện ông muốn dính líu tới.
Công việc của ông là khuyến khích học viên chơi bẩn, đấu đá lẫn nhau. Bởi thông qua những cuộc đấm nhau như thế, bọn họ mới có thể trưởng thành được.
‘…Thằng nhóc đó đi cùng con bé kia à?’
Hatan nhíu mày, cố lục lại trí nhớ.
Dowd Campbell. Một kẻ đặc biệt nổi bật trong số những người đến từ Đế Quốc, những kẻ mà ông thường chẳng buồn để tâm.
‘Thằng nhóc sẽ hơi vất vả đây. Tội nghiệp nhóc.’
Về mấy trò chơi bẩn, Krun mà xếp thứ hai thì sẽ không ai xếp thứ nhất..
Nếu hai bên đã va chạm nhau đến mức đó, khả năng rất cao là Dowd sẽ phải chịu không ít khổ sở trước những mánh khóe ti tiện hèn hạ của Krun trong Đêm Thợ Săn.
Nhưng mà…
Ông không thấy Dowd giống kiểu người không xử lý nổi chừng ấy rắc rối.
“Con thuyền cuối cùng đang trở về!”
“Cuối cùng? Ai ở trên đó?”
“Riru Garda, Talion Armand, và Dowd Campbell!”
‘Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới.’
Hatan nhếch miệng cười gượng, quay mặt về phía con thuyền.
Nhưng rất nhanh, mặt của ông trở nên trầm hẳn.
‘Bầu không khí đó là sao vậy?’
Dowd, với mồ hôi lạnh chảy đầm đìa trên gương mặt tái nhợt. Riru Garda, mặt thì cau có rõ ràng. Và Talion Armand, người ngồi ở bánh lái với gương mặt vô cảm, như thể vừa trải qua một chuyện gì đó cực kỳ quái dị.
“…Quay về báo cho Đại Tư Tế.”
Thở dài một tiếng, ông ra lệnh cho trợ lý đứng bên cạnh.
Theo phán đoán của Hatan, không còn nghi ngờ gì nữa là Riru Garda đang nhắm tới ‘Khẩn Cầu’ để có thể diện kiến Đại Tộc Trưởng. Tuy nhiên…
“Báo lại cho cô ta rằng, lần này sẽ không có ai gặp được Đại Tộc Trưởng trực tiếp.”
Chắc chắn cô ta sẽ rất hài lòng.
Dù sao thì, chính cô ta là người đã dốc công dốc sức để đảm bảo Đại Tộc Trưởng không tiếp xúc với bất kỳ ai khác.
Từ quan điểm của Hatan, ông chỉ có thể khịt mũi khinh bỉ; ông gần như chắc chắn rằng Tatiana đã động tay động chân với tâm trí của Đại Tộc Trưởng Alan.
‘…Đại Tộc Trưởng càng gặp nhiều người, thì càng sớm có người nhận ra rằng ông ta không còn ở trạng thái bình thường.’
Vì vậy, trừ khi có ai đó lập được công lao hay thành tích cực kỳ lớn trong Đêm Thợ Săn lần này, cô ta chắc chắn sẽ tìm cách để xóa bỏ mọi cơ hội diện kiến Đại Tộc Trưởng.
Với bầu không khí lúc bọn họ quay về như vậy, thì không đời nào có chuyện họ săn được thứ gì đó đặc biệt hay đáng chú ý. Nói cách khác là coi như lần này chỉ có thế thôi.
“Này. Ngươi nghĩ bọn chúng sẽ mang về thứ gì?”
“Dạ?”
“Ý ta là Ma Thú. Phải đặc biệt đến mức nào thì cô ta mới chịu cho phép?”
“…Trừ khi họ tự tay săn được một Ma Thú Cấp Trung, giống như Chiến Tộc Trưởng năm xưa, còn không thì cô ấy sẽ bác bỏ vì không đủ tính chính thống.”
Hatan khựng lại trước câu trả lời của trợ lý.
Đó chính là kỷ lục ông từng lập khi còn là học viên, và chưa từng có ai phá vỡ được.
“Ai mà biết được. Nhìn thái độ của cô ta, có khi dù bọn chúng có săn được một con Cấp Cao, cô ta cũng chỉ khen vài câu cho có thôi.”
“…Sẽ không đến mức đấy đâu nhỉ thưa ngài? Ngoài Viện trưởng ra, chưa từng có học viên nào săn thành công một con Ma Thú Cấp Trung. Không phải vậy sao ạ?”
Đúng vậy. Suốt hàng chục năm qua, vẫn luôn là như thế.
Vì vậy, đám kia gần như là không có dù chỉ một chút cơ hội.
Ít nhất, đó là điều Hatan nghĩ, cho đến khi ông nghe được báo cáo từ Dowd Campbell, kẻ đang mang vẻ mặt chán nản một cách khó hiểu.
“…Nói lại xem? Ngươi vừa nói là mang về thứ gì cơ?”
Hatan hỏi lại trong trạng thái ngơ ngác, thậm chí còn không buồn lau đi những giọt nước mưa đang chảy trên mặt.
Người trợ lý đứng cạnh ông cũng chẳng khá hơn, miệng há hốc ra mà không có ý định khép lại.
Vì sao ư? Bởi con Ma Thú mà tên này săn được là…
“Một con Hải Xà.”
“…”
Vậy thì tại sao lại báo cáo bằng cái giọng ủ rũ như thế chứ?
Không, khoan đã. Ngay từ đầu, thái độ của cậu ta đã kiểu như đây chẳng phải là chuyện gì to tát cả.
Ánh mắt Hatan nhìn qua nhìn lại giữa Dowd, người đang nói với vẻ mặt chán nản và những mảnh cơ thể khổng lồ của con Ma Thú, đến mức khiến cả con thuyền nghiêng hẳn sang một bên.
“Hải Xà?”
“Vâng.”
“Con đó… là thuộc Long tộc?”
“Nói chính xác thì nó không hẳn là rồng. Chiến Tộc Trưởng cũng biết rõ mà, đúng chứ ạ?”
Tất nhiên là ông biết cmn rồi.
Nhưng ông cũng biết rằng, dù không hoàn toàn là rồng, thì nó vẫn là một đối thủ mà một học viên tuyệt đối không thể đánh lại.
Không, nói đúng hơn thì ngay cả bản thân Hatan, nếu muốn săn một con như vậy, cũng phải đánh cược cả mạng sống.
“…Ngươi nói là ngươi đã giết nó?”
“Tôi không giết được.”
“Sao cơ?”
“Nó chạy mất hút rồi. Tôi chỉ kịp chặt đứt một chi của nó.”
“…”
Điều đó còn phi lý hơn.
Ma Thú vốn là lũ bị cơn cuồng nộ chi phối nhiều hơn là nỗi sợ, đó là bản năng của chúng.
Nếu khiến một Ma thú như vậy phải bỏ chạy, thì chỉ có thể là do tên kia đã tung ra một ‘sức mạnh áp đảo’ đến mức dập tắt cơn cuồng nộ ấy ngay lập tức.
Hơn nữa, đó lại là Hải Xà, sinh vật mà ngay cả Hatan cũng không thể khiến nó bị thương.
“…”
“…”
Trong khi mọi người xung quanh vẫn còn đứng ngây ra, Hatan chậm rãi bước đến gần các mảnh xác của con Ma Thú được phủ bạt.
Khi ông giật mạnh tấm bạt ra, một thứ lập tức lọt vào tầm mắt ông.
Không nghi ngờ gì nữa đó là một ‘chi trước khổng lồ’. Nó lớn đến mức đủ để tin rằng nó thực sự là của một con Hải Xà.
Và để chứng minh cảnh tượng không tưởng ấy…
Trên bề mặt nó là những lớp vảy được bao phủ bởi mana, đặc trưng riêng của Long tộc.
“…”
Không nói một lời, Hatan đưa tay chạm nhẹ lên lớp vảy.
Là thật.
Không còn nghi ngờ gì nữa. Đó chính là vảy rồng.
“…Này.”
Hatan quay sang người trợ lý bên cạnh, giọng trở nên cứng rắn.
“Đi báo cho Đại Tư Tế.”
Nhưng trong lời nói ấy, lại ẩn chứa một nụ cười pha lẫn dòng cảm xúc mãnh liệt mà ngay cả một thợ săn lão luyện cũng không thể che giấu.
Niềm vui sướng.
“…Nói với cô ta rằng, đây là lần đầu tiên kể từ khi Lò Rèn Chiến Tranh được thành lập…”
Đó là sự ngưỡng mộ thuần túy, là cảm xúc chỉ xuất hiện khi chứng kiến kẻ khác đạt được một thành tựu không tưởng.
“Có học viên đã thành công trong việc ‘săn rồng’.”
Sự im lặng cùng với kinh ngạc lan rộng khắp nơi.
***
Hệ Thống Thông Báo
[ Bạn đã đạt được thành tích xuất sắc trong Giai đoạn 1 của Đêm Thợ Săn! ]
[ Phần thưởng là nhận được 1 Vé tới ‘Sảnh Hỏa Diễm’! ]
[ 35% điều kiện kích hoạt Sự kiện “Đại Quyết Đấu” đã được hoàn thành! ]
“…Hừm.”
Vừa xoay xoay tấm thẻ được Hatan đưa cho trong tay, tôi vừa liếc nhìn cửa sổ hệ thống trước mặt.
Tôi nhận được nó ngay sau khi ông ta nhìn thấy cái chi trước của con Hải Xà.
Ông ta bảo đây là phần thưởng riêng từ ông, không liên quan đến quyền khẩn cầu với Đại Tộc Trưởng.
Nhìn ông cười sảng khoái, còn nói rằng đã lâu lắm rồi mới thấy được một tài nguyên tuyệt vời như vậy, có vẻ ông ta thật sự rất vui.
“…”
Thành thật mà nói, so với phản ứng thái quá của ông, tôi chẳng thấy phấn khích hay tự hào gì mấy.
Tôi chỉ nhặt nó lên sau khi Yuria chém nát con quái vật; mà lý do cô ấy xuất hiện ở đó cũng chỉ là do đuổi theo tôi để giết tôi.
Thôi kệ. Dù sao thì, Sảnh Hỏa Diễm chính là Xưởng Rèn bên trong Lò Rèn Chiến Tranh.
Là nơi tôi định đến ngay từ đầu. Bởi vì chỉ ở đó mới có thể chế tạo những trang bị đặc biệt.
‘Cuối cùng mình cũng có thể dùng chúng.’
Tôi đã gom được rất nhiều vật liệu…
Ectoplasm còn sót lại sau khi chế tạo Soul Linker, Kim Tinh dư ra khi làm vòng đội đầu cho Yuria, Da Thích Ứng lột từ phần sau của Ma Thú và cả Cổ Vật Cấp Trung
Nếu muốn đập Alan và Tatiana ra bã, thì chỉ tăng mỗi chỉ số là không đủ.
Dù Tatiana, kẻ có thể triệu hồi đủ loại Ma Thú dưới biển đã là một vấn đề, thì lá bài tẩy thực sự của cô ta vẫn là Đại Tộc Trưởng Alan.
Không chỉ là một cao thủ về Cận chiến Tay không, đủ sức đấu ngang cơ với Hầu Tước Kendride, mà trừ khi ai đó đạt đến trình độ như Kasa thời kỳ đỉnh cao, không ai dám chắc mình có thể thắng ông ta.
Hơn nữa, không đời nào cô ta lại đưa một người như vậy ra trận mà không trang bị thêm đủ loại cổ vật để tăng sức chiến đấu. Nói cách khác, nếu tôi không chế tạo ra những trang bị để phản lại, thì đó sẽ là một trận chiến mà tôi không thể thắng.
Chính xác hơn, tôi sẽ toang luôn nếu tôi không tạo ra được một thứ tương đương con boss cuối cùng dưới góc độ ‘Chiến Đấu Tay Không’.
“…À, xin lỗi, Riru ơi?”
Vì thế, vai trò của người này là cực kỳ quan trọng.
Tôi còn phải mặc trang bị đó cùng với cô ấy đấy.
Cho nên, làm ơn.
“Tôi định đến Sảnh Hỏa Diễm bây giờ. Cô có muốn đi cùng không?”
Làm ơn đừng gây chuyện khi tôi không có mặt…!
Khi tôi nói trong lúc suy nghĩ như vậy, Riru đang lẩm bẩm gì đó trong khi tránh ánh mắt tôi.
“…Không.”
Xét theo cách nói chuyện thường ngày vốn đầy tự tin và bố đời của cô ấy, thì thái độ này hoàn toàn không giống bình thường chút nào.
Cảm giác như mỗi lần nhìn tôi, cô ấy lại xấu hổ vậy.
“A-Anh đi trước đi. Tôi còn việc khác phải làm.”
“…”
Không, từ từ đã... Việc khác là việc đếch gì? Hả? Là việc đếch gì?
Cô ấy cứ cố tình né tránh, không chịu nói hay để lộ điều đó khi tôi còn ở đây.
Thế nhưng…
< Cảnh Báo Quà Tặng Liên Quan Đến Nhân Vật >
▼ Riru Garda
[ Quan tâm Cấp 3 ]
[ Sự kiện liên quan xảy ra sau 1.5 tiếng nữa ]
Vấn đề là, thứ này hoàn toàn không có ý định biến mất.
“A-Anh làm gì vậy? Tôi đã bảo anh đi khỏi đây nhanh lên rồi mà! A-Anh không nghe thấy à?”
Tệ hơn nữa, cô ấy còn đuổi tôi đi quyết liệt hơn trước.
Cứ như thể có một việc gì đó cô chỉ có thể làm khi tôi không có mặt.
“…Được thôi.”
Nếu cô muốn chơi kiểu đó, thì tôi cũng có cách của mình.
Khi thấy mặt Riru sáng bừng lên trước câu trả lời của tôi, tôi thầm lẩm bẩm trong lòng.
“Caliban.”
Sau khi xác nhận Riru đã đi đủ xa, tôi nói với Soul Linker.
[Ừm?]
“Đúng như tôi nghĩ, tôi nên theo dõi cô ấy, phải không?”
[…]
“Đó là phương án hợp lý nhất. Đúng chứ?”
[…Ta thề là thời gian càng trôi qua thì cậu càng ngu theo.]
“…”
Giá mà anh ta nói tôi đang thích nghi để sống sót thì nghe còn thoải mái hơn.
***
“-Vậy nên, mối quan hệ giữa ta và Dowd hiện tại đang khá là hòa thuận. Tất cả đều nhờ lời khuyên của ngươi đấy.”
“…Vậy thì tốt rồi.”
Bail đáp lại, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng hắn ta.
Phản ứng của hắn ta có thể nói là hoàn toàn tự nhiên. Nhất là khi người đối diện hắn là người có thể nhào nặn một thỏi thép 5kg chỉ bằng vài ngón tay.
Gần đây, Eleanor hay phàn nàn rằng những bài tập hàng ngày không còn khiến cô toát mồ hôi nữa. Vì vậy, cô bắt đầu làm một việc điên rồ đến mức mất trí là dùng thỏi thép làm bài tập để tăng lực nắm.
Dù sức mạnh siêu phàm mà người phụ nữ này thể hiện trong mỗi lần họ ‘liên lạc định kỳ’ ngày càng trở nên giống quái vật, Bail vẫn không khỏi nghĩ rằng bài tập mới này đã vượt quá giới hạn.
“Nếu anh ấy có thể làm ‘chuyện đó’ với tôi ở mức như vậy… thì chắc tôi có thể tạm bỏ qua việc anh ấy ngó sang con đàn bà khác một chút.”
Eleanor đã biết rằng Riru Garda và Dowd đang ở cùng nhau lúc này.
Tuy nhiên, người đàn ông ấy đã làm… ‘chuyện đó’ với cô không lâu trước đây. Trừ khi anh là một tên tay chơi rác rưởi đến mức nên sống chung với lũ chuột dưới cống… thì chắc chắn anh sẽ không cố tình đi quyến rũ các cô gái khác đâu, đúng không?
Eleanor hơi đỏ mặt và đưa ngón tay cô lướt nhẹ qua môi. Bail nuốt khan, rồi tiếp tục nói.
“Ngoài ra, tổ chức Vagabond… dự án ‘Soán Vị’ mà cô yêu cầu sắp hoàn thành rồi.”
“Tin tốt đấy.”
Eleanor đáp lại, trong khi đang bóp thỏi thép thành quả bóng.
“Nó sẽ là quà cưới tuyệt vời cho Dowd.”
“…Cô nghiêm túc chứ? Dùng cả một tổ chức lớn đến vậy chỉ để cho việc đó?”
“Sao lại không?”
Eleanor nhếch môi cười, quay đầu về phía anh ta.
Cô chỉ cần hơi dùng lực một chút thỏi thép trong tay cô bị rách toạc như giấy.
“Ngươi có vấn đề gì với chuyện đó sao?”
“…”
Làm sao mà có được.
Bail lập tức ngậm miệng, rồi đột nhiên Eleanor nhíu mày và đứng bật dậy.
Cô cảm nhận được sự hiện diện của ai đó bên ngoài phòng riêng của cô.
“…Có khách à? Ta sẽ liên lạc lại sau.”
Nói xong, Eleanor kết thúc cuộc gọi video.
Không đời nào cô ngờ được ai đang đứng ngoài hành lang trước khi cô mở cửa ra.
“…Riru Garda?”
Eleanor nghiêng đầu, bối rối trước vị khách không mời này.
Bởi cô không nghĩ ra nổi lý do vì sao người này lại đến tìm mình.
“Này.”
Riru thở dài.
“Tôi đã suy nghĩ chuyện này một thời gian rồi.”
“…Chuyện gì?”
“Bà tôi từng nói thế này; con người sẽ trở nên mạnh hơn rất nhanh khi họ chiến đấu vì mạng sống và đấu tranh để giành được thứ mình muốn.”
“…?”
‘Cô ta đang nói cái quái gì vậy?’
Trong khi Eleanor chớp mắt với suy nghĩ đó, Riru bẻ khớp tay và tiếp tục.
“Và theo tôi nghĩ… có một cách để tôi thỏa mãn cả hai điều đó thông qua cô.”
“Cô đang nói cái quái—”
“Vậy nên.”
Riru lại bẻ khớp cổ.
“Đánh một trận với tôi đi.”
“…Gì cơ?”
Cô ta nói một cách thản nhiên, như thể đây là điều hiển nhiên nhất trên đời với cô ta…
“Hãy thử giết lẫn nhau một lần xem. Lấy tên Dowd đó làm cược.”
Trên mặt Eleanor, sát ý bùng lên với tốc độ đáng báo động.
1 Bình luận