WN

Chương 118: Biển Ngược (2)

Chương 118: Biển Ngược (2)

“Khởi động Hệ Thống Truy Dấu Ma Tinh. Đang quét mọi dấu hiệu trong phạm vi.”

“Di chuyển toàn bộ đến khu vực mục tiêu gần bờ biển của học viện.”

“Bắt đầu trình tự gia tốc. Tiến vào trạng thái hiển thị sự sống nhân tạo.”

Hatan gật đầu khi nghe những báo cáo xuất hiện liên tục đó.

Đây là chiến dịch nhằm tập hợp Ma Tinh của toàn bộ các Kẻ Cai Trị Vùng Ma Thú, ngoại trừ con Hải Xà vẫn còn sống và con Kỳ Lân được xác nhận là đã bị tiêu diệt, về cùng một nơi.

Theo yêu cầu của Dowd Campbell, quy trình vốn dĩ phải mất từ vài tháng đến cả năm này có thể rút ngắn xuống một tốc độ ‘nhanh hơn rất nhiều’, đồng thời phải được tiến hành tại một ‘địa điểm chỉ định’.

‘...Chắc chắn ai cũng sẽ nghĩ mình bị điên khi làm việc này.’

Giờ thì đã rõ vì sao tên đó lại đòi ‘toàn quyền’ đối với học viện.

Ngay cả với Lò Rèn Chiến Tranh, nơi có trình độ công nghệ tiên tiến nhất trong ba học viện, thì việc tiến hành một chiến dịch cưỡng ép ‘hồi sinh’ hai Ma Thú Cấp Đặc Biệt vẫn là một nhiệm vụ quá sức.

Nói không ngoa thì việc này gần như là một phép màu tương đương với việc hồi sinh người chết.

Ngoài Tháp Ma Pháp ra, chỉ có Liên Minh Bộ Tộc mới có thể làm được kỳ tích như vậy.

-Ngươi thực sự định làm theo yêu cầu đó sao, Hatan?

Hatan quay đầu nhìn về phía hình ảnh ba chiều của vị Chiến Tộc Trưởng duy nhất đã theo ông vào phòng chỉ huy.

Utad Han-Chai. Khác với những Chiến Tộc Trưởng khác, những người đều bày tỏ đủ loại lo ngại, Utad là người duy nhất đồng ý với kế hoạch của Dowd Campbell.

“Chính ngươi cũng đồng ý rồi, giờ còn thắc mắc cái gì nữa?”

-Ta hiểu rằng hẳn phải có lý do đằng sau, nhưng ta không thể đoán nào đoán được ý đồ của cậu ta.

Utad thở dài rồi tiếp tục.

-Ta không nghi ngờ năng lực của cậu ta, nhưng ta không hiểu vì sao cậu ta lại muốn hồi sinh những Kẻ Cai Trị Vùng Ma Thú vốn đã bị khuất phục. Và không chỉ có vậy…

Ánh mắt ông chuyển sang màn hình trong phòng tình huống.

Ngay lúc đó, thực thể gây ra ‘sự cố’ này đang dần hiện thân.

-…Cậu ta lại còn làm việc này trong lúc mà một con quái vật như thế kia đang xuất hiện.

Chỉ cần nhìn về phía sự hiện diện áp đảo kia, người ta có thể thông cảm cho nỗi lo của Utad.

Hatan và Utad đồng thời rên rỉ khi chứng kiến hình bóng một sinh vật khổng lồ mang hình người nhưng có đặc điểm của loài cephalopod[note88440], đang trồi lên từ đáy biển.

Chỉ nhìn qua cũng đủ biết đó là một Ma Thú ‘trường thọ’.

Do đặc tính mạnh lên bằng cách ăn thịt các Ma Thú khác, và tuổi đời của Ma Thú thường tượng trưng cho sức mạnh.

Lấy ví dụ, Tứ Thần Thủ Hộ và Long tộc, những sinh vật được coi là Ma Thú mạnh nhất ở Cõi Vật Chất, đều có tuổi đời là hàng nghìn năm.

“Phát hiện sự hiện diện của một Ma Thú mới!”

Một giảng viên phụ trách báo cáo lên tiếng.

“…Đó là một thực thể liên không gian! Cấp bậc nhận dạng là…!”

Câu nói tiếp theo chẳng khác nào một tiếng hét thất thanh.

“M-Một M-Ma Thú ít nhất một nghìn năm tuổi! Là Cấp Cổ Thần-!”

“…”

-…

Hatan và Utad đồng thời câm lặng.

Hơn một nghìn năm tuổi sao?

Các Thợ săn chỉ có thể đùa cợt về việc săn Kẻ Cai Trị Vùng Ma Thú, bởi bản thân ý nghĩ có thể khuất phục chúng đã là điều phi lý. Thế nhưng, thứ vừa xuất hiện lại là một con quái vật khiến ngay cả các Kẻ Cai Trị kia trông như lũ trẻ ranh.

Hơn nữa, có tận ba con như thế.

“Lần cuối cùng một Ma Thú vượt trên Cấp Đặc Biệt được phát hiện là khi nào?”

-Đã hơn một trăm năm rồi. Dù sao thì sau Tứ Thần Thủ Hộ, cũng chẳng có Ma Thú nào đạt đến tầm cỡ đó cả.

“Thế thì ta nên coi đó là điều đáng mừng sao? Ít nhất thì chúng cũng không đến vài nghìn năm như các vị thần đó. nhỉ”

Họ trao đổi những câu nói ấy trong trạng thái ngơ ngác với nhau, rồi chìm vào im lặng.

Có lẽ, cả hai đều đang nghĩ về cùng một điều.

“…Tên đó sẽ chết, đúng không?”

-…Khả năng là vậy.

Tên đó rất giỏi, nhưng dù thế nào thì họ cũng không tin rằng cậu ta có thể thắng được những kẻ thù như thế.

Ngay cả khi cậu ta bảy chọ, khả năng sống sót cũng là con số không.

“…Có lẽ tên đó cũng không lường trước được những con quái vật như thế sẽ xuất hiện, đúng không? Nếu không thì…”

Cậu ta đã không đưa ra lời đề nghị điên rồ là đối đầu với chúng chỉ với vài người.

Utad im lặng trước lời nói của Hatan.

“Hãy cầu nguyện rằng tên đó không phải loại chỉ giỏi to mồm.”

Họ hy vọng ít nhất thì cậu ta có thể hạ gục được một con.

Bởi vì như vậy, họ mới có chút hy vọng để lập chiến lược đối phó với hai con còn lại.

Trong khi mọi người đều đang nghĩ như thế…

Khung cảnh tiếp theo lại diễn ra theo một hướng hoàn toàn không ai ngờ tới.

***

“Để đối phó với những Ma Thú ở cấp độ đó, chúng ta chỉ có các ghi chép lịch sử làm tài liệu tham khảo, nên có rất nhiều điều không chắc chắn. Nhưng có một điểm chung xuất hiện trong tất cả các ghi chép ấy.”

Kasa nói với ánh mắt dõi theo những sinh vật khổng lồ với vô số xúc tu đang dần xuất thân.

Cấp Cổ Thần. Trong số các Ma Thú xuất hiện từ những khe nứt liên không gian tại Cõi Vật Chất, ngoại trừ những tồn tại đến từ Quỷ Giới và Cõi Tinh Linh, thì chúng nằm trong số những kẻ hùng mạnh nhất.

Và có một lý do khiến chúng được đối xử với sự kính sợ như vậy.

“Mỗi cá thể đều sở hữu ít nhất một ‘Quyền Năng’ không thể tưởng tượng nổi.”

Dù chưa đạt đến cấp độ thao túng thực tại như một số Ác Quỷ, nhưng với một Ma Thú có tuổi đời lâu dài đến thế, chắc chắn chúng vẫn sở hữu những năng lực vượt xa trí tưởng tượng của con người.

“Và bọn khốn đó dường như mang Lời Nguyền Bất Khả Xâm Phạm.”

Kasa kết luận khi quan sát luồng Ma Khí bao phủ toàn bộ cơ thể sinh vật kia.

Iliya đứng bên cạnh với đôi mắt mở to, ngơ ngác hỏi lại.

“…Lời Nguyền Bất Khả Xâm Phạm?”

“Nói một cách đơn giản thì nó không thể bị thương bởi bất kỳ ‘vũ khí’ nào do con người tạo ra, bất kể chúng được chế tạo từ vật liệu gì.”

“…”

Iliya im lặng trong giây lát.

Biểu cảm trên gương mặt cho thấy cô hoàn toàn không hiểu nổi bà ấy đang nói cái quái gì.

“...Điều đó mà cũng có thể sao?”

“Dĩ nhiên là có thể. Thế giới này quá rộng lớn và có vô số thứ có thể đi ngược lại lẽ thường.”

“Thế thì làm sao người ta có thể khuất phục được một thứ như thế chứ…?”

Đúng vậy.

Đó chính là mối băn khoăn lớn nhất mà bất kỳ người bình thường nào cũng sẽ có.

Làm sao có thể đánh bại một Ma Thú đã tồn tại hàng nghìn năm, thứ không thể bị thương bởi vũ khí, liên tục tàn phá môi trường xung quanh bằng lời nguyền của nó, lại còn sở hữu sức mạnh bẩm sinh khủng khiếp như vậy?

“Ta đã nói rồi mà, đúng không? Thế giới quá này rộng lớn và có vô số thứ đi ngược lại lẽ thường.”

Điều Kasa muốn ám chỉ là…

Trên đời này, ít nhất cũng có một kẻ mang trong đầu những ý tưởng điên rồ đến mức không tưởng, lại còn biến chúng thành hành động, mà thậm chí còn thành công.

Ví dụ như…

Nếu con quái vật đó không thể bị thương bởi bất kỳ ‘vũ khí’ nào…

Thế thì cứ dùng ‘tay không’ mà xử đẹp nó.

Dù nghe chẳng khác nào lời nói phát ra từ miệng một kẻ tâm thần, nhưng đó vẫn là một giải pháp rõ ràng hơn bất kỳ cách nào khác mà người ta có thể nghĩ ra.

Kasa nở một nụ cười nhếch mép, quan sát Dowd Campbell đang tiếơ cận gã khổng lồ đang trồi lên từ biển cả với ‘đôi tay trần’.

“Ê? K-Khoan đã, đó là Thầy…! Thầy làm cái quái gì ở đó vậy? Cái tên điên thấy mẹ này—!”

Iliya kinh hãi trước cảnh tượng ấy, nhưng Kasa thì chỉ bật cười.

“Không hẳn là tay không đâu. Nhìn kìa, thằng nhóc đang đeo thứ gì đó trên tay.”

“Chỉ với cái găng tay đó thì làm được cái gì cơ chứ! Đối thủ to đến thế kia mà! Đ-đợi đã, cháu phải đi cứu thầy ngay—!”

Kasa thong thả rít một hơi thuốc từ tẩu, rồi đưa tay ngăn Iliya lại khi cô đang hoảng loạn kêu gào.

“Từ từ nào, sao chúng ta không chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra trước đã?”

Trong mắt bà lóe lên một tia sáng và đó là…

“Nếu ta nghĩ thằng nhóc không làm được, thì ngay từ đầu ta đã chẳng dạy cho nó rồi.”

Một ánh mắt với sự tin tưởng tuyệt đối dành cho ‘đệ tử’ của mình.

Trong khi đó, ánh mắt của gã khổng lồ đã khóa chặt lấy Dowd Campbell khi cậu tiến lại gần.

Rồi…

-…

-…

-…!!!!

Một lời nguyền, mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì nó từng phát ra trước đó, giáng thẳng xuống vị trí của Dowd Campbell.

Đó là một lời nguyền khủng khiếp đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta mù lòa.

Đòn tấn công ấy mạnh đến mức có thể dễ dàng đun sôi cả đại dương, rung chuyển mặt đất và khiến bầu trời phải chấn động.

Thế nhưng…

“Luật Kỹ dựa vào ý chí của con người để kích hoạt. Mục đích đằng sau nó không quan trọng. Chỉ cần sở hữu một ý chí đủ mạnh bao nhiêu, thì Luật Kỹ sẽ trở nên mạnh mẽ bấy nhiêu.”

Cùng lúc Kasa thốt lên những lời đó…

Sức Mạnh Đặc Biệt bắt đầu hiển hiện trên cánh tay của Dowd.

Đây là kỹ thuật mà bà đã từng cho cậu xem trước đây.

Đỉnh cao của Thông Thạo Luật Kỹ, cùng với Võ Kỹ được bà sáng tạo dựa trên chúng. Phá Thiên.

Dĩ nhiên, uy lực của nó chưa thể đạt tới một nửa so với thứ bà từng thi triển. Ở cấp độ hiện tại, điều đó là bất khả thi đối với cậu.

Và rất có thể, chính Dowd Campbell, người sắp sửa sử dụng kỹ thuật này cũng hiểu rõ điều đó.

Tuy nhiên…

Dù không thể tái hiện nó một cách hoàn chỉnh…

Chỉ cần cậu có thể bắt chước được…

“Nếu chỉ cần có ý chí…”

Khi Kasa khẽ lẩm bẩm, thứ Sức Mạnh Đặc Biệt trên tay Dowd ngày càng mạnh mẽ.

Và khoảnh khắc tiếp theo…

“Thì bất kỳ ai cũng có thể tạo ra phép màu.”

Cùng với lời nói ấy…

Dowd vung cánh tay, đẩy ra phía trước.

Đó là một cú vung nhẹ từ một khoảng cách mà rõ ràng cậu không thể chạm tới con quái vật kia, nhưng…

-…

-…

-…!!!!!!!!!!!!!!!!

Nó đã ‘phá vỡ’ lời nguyền, ‘bẻ cong’ không gian, và ‘xé xác’ gã khổng lồ nằm phía sau điểm va chạm.

Một con người duy nhất…

Xé nát một Ma Thú đã tồn tại hàng nghìn năm chỉ trong một đòn.

Một con người duy nhất…

Đã tạo nên một phép màu như vậy.

“…”

Và Iliya, khi chứng kiến cảnh tượng đó, lập tức rơi vào im lặng, hoàn toàn không thốt nên lời.

‘…Vừa rồi là cái gì vậy?’

Nó ở quá, quá xa.

Nó quá tinh tế và ở một đẳng cấp khác hẳn.

Nó vượt ngoài tầm hiểu biết, sự diễn giải, thậm chí là cả ‘sự ngưỡng mộ’.

Đòn đánh vừa rồi của Dowd đã đạt tới một cảnh giới như vậy.

“…T-Thầy làm thế nào vậy…?”

Cô chưa bao giờ nghe là cậu từng tập luyện những thứ như vậy, hay có tài năng xuất chúng trong lĩnh vực này.

Chuyện quái gì vừa xảy ra thế?

“…Có phải Thầy có tài năng thiên bẩm trong Võ Kỹ sao?”

“Không hề.”

Kasa cười gượng, đáp lại.

“Tài năng của tên nhóc trong mảng đó là phế phẩm.”

“…”

“Thực tế thì, hầu hết các tài năng liên quan đến chiến đấu của nó đều là rác cả. Thằng nhóc thậm chí còn không thể sánh được với cái tài năng rực rỡ của nhóc.”

Bà thẳng thừng hạ thấp Dowd, khiến Iliya hoàn toàn cứng họng.

“Nhưng, cậu ta lại rất giỏi trong việc vận dụng ‘Luật Kỹ’. Bởi vì cậu ta là kiểu người như vậy.”

Kasa tiếp tục, thở ra một làn khói dài.

“Thằng nhóc đó là kiểu người sẽ làm bất cứ điều gì để đạt được mục tiêu mà mình đã đặt ra. Nghe có vẻ mơ hồ, nhưng ‘ý chí’ của cậu ta là hạng nhất.”

“…Ý chí?”

Hầu hết mọi người sẽ bỏ cuộc.

Nếu là tên đó, khả năng rất cao là cậu đã biết trước sẽ có đến ba con quái vật như vậy xuất hiện.

Nếu là một người bình thường, họ đã bỏ cuộc, gục ngã, nguyền rủa cái số phận, rồi chờ bị nghiền nát.

Thế nhưng, trong tình huống đó…

Người này…

Đã tìm ra cách để chiến thắng, dù phải trả bằng bất cứ giá nào.

Cậu tiếp cận Kasa, một người xa lạ, và đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu trước đó.

Dĩ nhiên, người này hẳn cũng sở hữu thứ gì đó độc nhất vô nhị.

Không rõ cậu đã dùng cách nào, nhưng việc cậu biết trước rằng chuyện này sẽ xảy ra chính là một phần rất lớn dẫn tới thành công của cậu ta.

Dẫu vậy…

Nền tảng của kỳ tích đó, cách mà một con người đã ‘xóa sổ’ một con quái vật ở cấp độ đó…

Chỉ tồn tại một sự thật then chốt.

Ý chí.

Với niềm tin không lung lay rằng cậu sẽ không bao giờ lùi bước khỏi mục tiêu mình đã định.

“Đó chính là thứ mà nhóc cần phải học, Anh Hùng Tương Lai à.”

Kasa cười toe toét nói tiếp..

“Sự kiên cường.”

Kết cục tốt đẹp nhất là sống sót và đảm bảo rằng không ai xung quanh bị thương.

Cậu chưa bao giờ từ bỏ điều đó.

Dù đối thủ là ai, hay tình thế có tuyệt vọng đến đâu…

Cậu cũng chưa từng ngừng đấu tranh để có được kết cục tốt nhất.

Dù trong mắt người khác điều đó có điên rồ đến mức nào, dù bản thân trở nên thảm hại, dù trông có nực cười, dù danh dự chạm đáy, dù bị khinh miệt và chế giễu…

Cậu chưa từng thỏa hiệp với chính mình.

Với niềm tin của mình.

“…”

Iliya im lặng dõi theo…

Như thể bị mê hoặc.

Với biểu cảm của một người vừa tìm thấy ‘chân lý’ của riêng mình…

Cô không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy.

-…

-…!!!

Nhưng rồi, bị giật mình bởi một tiếng gầm vang trời, Iliya quay sang nhìn gã khổng lồ.

Dù đã bị đánh tơi tả, nó vẫn còn sống.

“Nó vẫn sống sau khi trúng đó sao…?”

“Nó không được gọi là Cổ Thần chỉ cho có đâu. Dĩ nhiên là nó sẽ không chết chỉ vì một đòn đánh lẻ tẻ như vậy.”

Trong lúc lắng nghe lời của Kasa, Iliya chợt nhận ra Dowd đang làm một hành động kỳ lạ.

Cậu đang lơ đang nhìn tay của mình.

Chính xác hơn là chiếc đồng hồ được gia công bằng ma thuật trên cổ tay.

“Và xét theo tính cách của tên nhóc, rõ ràng là nó phải ‘chuẩn bị’ thêm thứ gì đó khác nữa.”

Như thể có điều gì đó sắp ‘xảy ra’ ngay vào ngay lúc này.

“…Vừa đẹp.”

Và cùng lúc Dowd lẩm bẩm những lời đó…

“Anh rất vui khi được thấy em ở đây.”

Một luồng khí tức ‘màu trắng thuần khiết’ bùng lên ở gần đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Động vật chân đầu
Động vật chân đầu