WN

Chương 98: Đấu tranh (2)

Chương 98: Đấu tranh (2)

Ừ, được thôi. Dù gì thì tôi cũng đã thành công trong việc bám theo cô ấy.

Nhưng rốt cuộc thì đây là cái tình huống chó má gì thế này?

[Không phải cậu nên ngăn họ lại sao?]

“…Ngăn lại á?”

Khi tôi thấy Riru và Eleanor bước vào đấu trường, câu trả lời ấy gần như bật ra theo phản xạ.

“Nếu tôi xen vào, mọi chuyện sẽ chỉ tồi tệ hơn thôi, anh hiểu chứ?”

[…Ta cũng đồng ý với điều đó, nhưng…]

Caliban bật cười chua chát.

[Ý cậu là cậu sẽ cứ để hai người đó đánh nhau à?]

“…”

Tôi biết điều đó cũng sẽ dẫn tới thảm họa theo một cách khác.

Nếu họ thật sự đánh nhau ngay tại đây và lúc này, chắc chắn một trong số họ sẽ chết. Và khả năng cao, đó sẽ là Riru.

Mà khoảnh khắc Riru chết, thì cơ sở để vượt qua Chương 3 cũng coi như sụp đổ hoàn toàn luôn.

‘…Cô nàng đó là không thể thay thế.’

Không phải vô cớ mà tôi đề cập đến việc trang bị sắp tới cần phải được chia sẻ với người khác.

Sau cùng thì, trong trận boss của chương này, chúng tôi phải đối đầu cùng lúc với cả Tatiana và Alan.

Xét đến năng lực của Tatiana, sẽ có những thời điểm mà việc sử dụng ‘vũ khí’ là hoàn toàn bất khả thi. Vì vậy, tôi không hề quá lời khi nói rằng Riru là người duy nhất có thể tung ra những đòn tấn công hiệu quả chỉ bằng tay không.

“…Tạm thời tôi cứ quan sát trước đã. Trận đấu kia cũng không chỉ mang lại mỗi điều gì tồi tệ đâu.”

Theo tiến trình của nguyên tác, khi các Vật Chủ đối đầu với nhau, kỹ năng của họ sẽ được tăng cường một cách chóng mặt.

Nghe nói là họ thúc đẩy sức mạnh của nhau bằng Quỷ Khí, từ đó những tiềm năng tiềm ẩn sâu bên trong họ sẽ được lộ diện.

Dĩ nhiên, phần lớn thời gian thì điều đó sẽ dẫn đến những tình huống thảm khốc vãi chưởng, nhưng với hoàn cảnh hiện tại, cũng không thể nói rằng nó chỉ có mỗi mặt tiêu cực.

Dù sao đi nữa, tôi là người thực sự mong muốn Riru sẽ trở nên mạnh hơn.

[Thế chẳng phải điều đó cũng có nghĩa là một chuyện rất rách việc gần như chắc chắn sẽ xảy ra sao?]

“…”

Anh ta không sai.

[Vậy khi chuyện đó xảy ra thì cậu định làm gì?]

“…”

Tôi vuốt cằm trước câu hỏi của Caliban.

Cuối cùng, tôi trả lời anh ta với vẻ mặt cứng đờ, nghiêm túc đến mức kỳ lạ.

“Thì mọi chuyện rồi cũng sẽ đâu vào đấy thôi, phải không?”

[…]

“Đến cả anh cũng không thể trả lời nổi câu đó nhỉ?”

[…]

Phải rồi. Tôi biết là anh không trả lời được mà.

Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn tin vào bản thân mình…

Tôi tin rằng khi một mối đe dọa chí mạng ập đến, tôi sẽ làm bất cứ thứ gì cần thiết để sống sót…!

[…Chẳng phải cậu cũng đang bắt đầu bỏ cuộc rồi sao?]

“…”

Vâng. Anh ta nói cũng không sai.

***

Quả đúng với danh tiếng là học viện khuyến khích các học viên đấm nhau nhiều nhất trong ba học viện, đấu trường tại Lò Rèn Chiến Tranh là một cơ sở tối tân bậc nhất.

Chỉ cần nhìn vào trạm y tế là đủ hiểu, nó có thể chữa trị thương tích đến mức gần như là ma thuật.

Ít nhất thì ở nơi này, không cần phải lo lắng về việc chết dần chết mòn, cho dù có bao nhiêu lần va đập hay kể cả có cái gì đó nổ chăng nữa.

Và thành thật mà nói…

Ngay lúc này, sự hỗ trợ như vậy là cần thiết hơn bất cứ thứ gì khác.

“…”

Từ ngoài nhìn vào, Eleanor dường như không hề tức giận.

Vốn dĩ cô ta lúc nào cũng mang khuôn mặt vô cảm, nên không ai có thể đọc được cảm xúc của cô ta nếu chỉ nhìn qua vẻ bề ngoài.

Thế nhưng, Riru cảm nhận được nó.

Là sát ý. Cảm giác tê rần bò dọc sống lưng của cô là không thể nhầm lẫn. Đó không phải là ảo giác, nó chân thực đến đáng sợ.

“…”

Cô điều hòa lại nhịp thở.

Thật ra, chẳng có lý do đặc biệt nào khiến cô chọn Eleanor giữa vô số người trong Lò Rèn Chiến Tranh.

Chỉ đơn giản là, theo bản năng, cô cảm thấy người này nguy hiểm nhất trong số tất cả những người đang ở gần mình lúc này.

Một phần là vì trải nghiệm trước đó…

Và phần khác là bởi các giác quan của cô đã không ngừng gióng lên hồi chuông cảnh báo kể từ sau ‘lễ trao thưởng’.

Đó là một con quái vật mà cô tuyệt đối không nên đối đầu.

“…”

Thế nhưng…

Cô vẫn quyết định chiến đấu với chính con quái vật ấy.

“…Ta biết cô là ai, Riru Garda.”

Khi cô còn đang chìm trong những suy nghĩ đó, một câu nói đã được gửi đến.

“Bất kỳ chiến binh nào của Liên Minh Bộ Tộc cũng sẽ tìm kiếm một trận chiến danh dự và một cái chết vinh quang. Ta hoàn toàn hiểu rõ bản tính ấy.”

“…Gì cơ?”

“Việc cô định lợi dụng Dowd như một phần của quá trình đó sẽ không khiến ta cảm thấy có bất kỳ cảm xúc riêng biệt nào.”

“…”

“Vì vậy, nếu ít nhất bây giờ cô chịu rút lui, thì ta có thể tha thứ. Còn không thì.”

Eleanor bước lên một bước về phía cô.

Một cảm giác quen thuộc.

Như thể toàn thân cô đã bị một lưỡi dao vô hình xé nát, dù trên thực tế không hề có bất kỳ nguy hiểm vật lý nào chạm tới cô.

Riru muốn lùi lại. Họ đã đối mặt với nhau rất nhiều lần, nhưng cho đến tận bây giờ, cô vẫn đang rất muốn quay lưng mà bỏ chạy.

“…”

Thế nhưng…

Lần này thì khác.

“…Ban đầu thì đúng là như vậy.”

Riru cất lên một giọng ảm đạm.

“Cho đến tận một thời gian trước đây, trong đầu tôi vẫn chỉ toàn là những suy nghĩ về việc… ‘lợi dụng’ anh ta để đạt được mục đích của mình.”

Cô hiểu vì sao Eleanor lại có phản ứng như thế.

Dù sao thì trong quá khứ, Eleanor luôn phản ứng dữ dội nhất mỗi khi Riru cố tình chọc tức cô ta bằng cách nhắc đến việc sẽ cướp người yêu của cô ta đi.

Vì vậy, rất có thể là Eleanor cho rằng tình huống hiện tại cũng chỉ là sự tiếp diễn của lúc đó.

Rằng Riru chỉ đang cố gây sự, giống như cách mà một chiến binh Liên Minh Bộ Tộc bình thường vẫn làm.

Nhưng…

Hiện tại đã hoàn toàn khác.

Cả cảm xúc của cô đối với Dowd, lẫn sự chênh lệch giữa cô và Eleanor.

Người phụ nữ này chắc chắn là rất mạnh. Nhưng tuyệt đối chưa đến mức khiến cô cảm thấy bị áp đảo hoàn toàn.

“Nhào vô đi. Tôi không nói những lời đó chỉ để—”

Cô còn chưa kịp nói hết câu, một đòn tấn công khủng khiếp đã giáng thẳng vào bụng Riru.

“…-!”

Chỉ bằng một cú đá, nội tạng của cô gần như bị nghiền nát.

Không có lấy một cơ hội để phản ứng, càng không có thời gian điều chỉnh tư thế…

Cơ thể đã được tôi luyện suốt nhiều năm...

Chẳng là gì so với một đòn tấn công từ một cô gái xuất thân từ gia tộc nổi tiếng về kiếm thuật, dù cho cô ta thậm chí còn chưa rút kiếm.

[ Phát hiện thương tích chí mạng. ]

[ Kích hoạt thiết bị y tế. ]

Ngay lúc đó, trạm y tế, thứ mà chỉ phản ứng khi có vết thương chí mạng, lập tức được kích hoạt, như thể đang nhấn mạnh sức sát thương tàn khốc của cú đá vừa rồi.

Nếu đây không phải là ‘đấu trường’ mà là một trận chiến thực sự, cô đã chết ngay từ cú đá đó.

Thế nhưng…

“…Lại đi.”

Riru quệt đi vệt máu đang chảy từ khóe môi.

Ngọn lửa trong mắt cô không hề suy giảm.

“Tôi chỉ mới khởi động thôi.”

Một lần nữa, họ lao vào nhau.

Lần này, kết quả có chút khác biệt.

Cô đã kịp điều chỉnh bộ pháp, vừa tiến lên vừa cẩn thận ước lượng khoảng cách giữa mình và đối thủ.

Thế nhưng…

“…-!”

Lại lần nữa, cô bị đá văng đi một cách dễ dàng.

Ba xương sườn bị gãy. Cánh tay dùng để đỡ đòn bị vặn cong lại

[ Phát hiện thương tích chí mạng. ]

[ Kích hoạt thiết bị y tế. ]

“…”

Riru nghiến chặt răng, rồi lại đứng dậy.

“…Lần nữa đi.”

Và sau đó…

Mọi thứ lặp lại.

Bất kể cô có cố gắng áp sát thế nào, cô vẫn sẽ bị nghiền nát và bị gãy xương bởi những đòn đánh nhẹ nhàng như đuổi ruồi của đối phương.

Sự ao trình là quá rõ ràng.

Một sự chênh lệch không thể vượt qua, đến mức khiến mọi kỹ thuật, sức mạnh và kiến thức mà cô tích lũy đều trở nên vô nghĩa.

“…Vì sao cô lại cố chấp đến mức này, Riru Garda?”

Eleanor thở dài.

Cô ta thậm chí còn không di chuyển nghiêm túc, vậy mà gần như đã đánh cho Riru ra bã mà không đổ một giọt mồ hôi.

“Ta nói thật. Ta không hiểu lý do đằng sau những hành động này. Đó là lý do vì sao ta đang nhẹ tay với cô.”

“…”

Đây mà là Eleanor đang nhẹ tay sao?

Ngay cả khi cô ta thể hiện thứ sức mạnh quái vật như vậy?

Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến Riru cảm thấy thất vọng.

Ít nhất, cô muốn Eleanor phải bung ‘toàn bộ sức mạnh’ ra.

Chỉ khi đó, cô mới có thể tìm thấy động lực cần thiết để cô có thể tiếp tục, nhưng…

Với năng lực hiện tại của cô, điều đó dường như là bất khả thi.

“Bởi vì tôi muốn trở nên mạnh hơn.”

“Nếu mong muốn của cô chỉ là trở nên mạnh hơn thì có vô số con đường khác. Không có lý do gì mà cô phải tìm đến ta và làm những việc liều lĩnh như thế này.”

“…”

“Thật ra mà nói, chỉ có chừng này thì thậm chí còn không đủ để ta làm nóng người. Ta không chắc cô có thể đạt được điều gì ở đây.”

“…”

Riru cắn chặt môi đến mức máu rỉ ra.

“Hơn nữa, càng không có lý do gì để nhắc đến cái tên Dowd.”

Eleanor tiếp tục, giọng nói vẫn thờ ơ như cũ.

“Sao cô lại nói rằng cô sẽ cướp lấy anh ấy nếu không phải để khiêu khích ta? Lý do của cô là gì?”

“…”

“Cô không yêu Dowd sâu đậm đến mức phải làm mọi chuyện đi đến mức này chỉ để đối đầu với ta.”

Điều đó là sự thật.

Nếu nói rằng cô không có chút cảm tình nào với người đàn ông đó thì là dối trá, nhưng nói rằng cô yêu anh thì cũng là dối trá.

Nếu phải nói cho chính xác, cảm xúc rõ rệt nhất mà cô mang trong lòng là…

Ganh tị.

Đó là thứ cảm xúc hiện lên khi Kasa chọn người đàn ông ấy thay vì cô, người đã ở bên cạnh bà và được bà chăm sóc suốt hàng chục năm trời.

Tuy nhiên…

Đó không phải là lý do duy nhất.

“…Tôi không muốn phải nhận sự giúp đỡ nữa.”

Cô lẩm bẩm, giọng đầy bực bội.

Nguồn gốc của cảm xúc đó… ngay cả bản thân cô cũng không rõ…

Điều duy nhất cô biết là cô không muốn người đàn ông ấy phải tiếp tục chịu khổ vì mình nữa.

Cô có thể cảm nhận được cảm xúc đó rất rõ ràng, như một cục nghẹn nặng trĩu trong lồng ngực cô.

“Nhất là… nếu đó là từ người mà tôi đang mang ơn…”

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, cô đã có được cơ hội báo thù, thứ mà ngay cả khi đánh đổi cả đời, cô cũng chưa chắc đã có thể giành được chỉ bằng sức mình.

Thế nhưng, dù đã trao cho cô món quà như vậy, anh vẫn tiếp tục giúp đỡ.

Nếu ít nhất cô biết được ý định của anh khi giúp mình thì có lẽ cô đã không bức bối đến mức như thế này. Nhưng vì cô, người đàn ông khó hiểu ấy vẫn không ngừng bận rộn, chịu đựng, và liên tục can thiệp vào hành động của cô.

Thật lòng mà nói, cô thậm chí còn không biết phải đối xử với anh ra sao nữa.

Vì thế…

“…Tôi cũng có trách nhiệm phải làm điều đúng đắn. Ít nhất thì tôi phải loại bỏ được điều mà anh ta sợ hãi.”

Nếu con nhận được sự giúp đỡ từ ai đó, hãy đáp lại ân huệ đó, ngay cả khi phải đánh đổi cả mạng sống của mình. Kasa đã dạy cô như vậy.

Vậy nên, cho dù là để tránh việc phải tiếp tục nhận thêm sự giúp đỡ trong tương lai…

Cô cũng phải trở nên đủ mạnh để có thể bảo vệ anh ít nhất một lần, bằng cách loại bỏ điều mà anh sợ hãi nhất.

Việc cô liều mạng đối đầu với người phụ nữ này chính là một phần của quá trình đó.

“…Sợ? Dowd sợ điều gì?”

Gương mặt Riru tràn ngập sự khó tin.

“Cô hỏi vậy vì cô không biết thật sao?”

“Hả?”

“Là cô. Cô và nữ kiếm sĩ sử dụng khí tức màu trắng đó.”

“…”

“Thỉnh thoảng anh ta tỏ ra sợ hãi trước hai cô.”

“…”

“Nếu tôi đánh bại cô, khiến cô vĩnh viễn không bao giờ tiếp cận anh ta nữa chẳng phải như vậy ít nhiều cũng sẽ khiến anh ta thanh thản hơn hay sao?”

Là một chiến binh dày dạn kinh nghiệm trên chiến trường, cô có thể khẳng định điều đó. Hơn nữa, với tư cách là một võ sĩ chuyên cận chiến sở hữu khả năng cảm nhận cảm xúc cực kỳ nhạy bén, cô càng có thể chắc chắn hơn về sự thật này.

Người đàn ông đó, vào những thời điểm nhất định, đã tỏ ra sợ hãi trước hai người phụ nữ này. Cảm xúc ấy được truyền đạt tới cô một cách rõ ràng, cô không thể nhầm lẫn.

Lông mày Eleanor khẽ giật.

“…Cô nói nhảm.”

“…”

Mặt mày Riru trở nên nghiêm túc hơn một chút.

Người phụ nữ này, người luôn đối xử với cô như thể cô chỉ là một thứ phiền phức, đã phản ứng một cách thật sự trước câu nói đó.

Nói cách khác, có thể xem đây là một ‘cơ hội’.

Một cơ hội để chứng kiến toàn bộ sức mạnh của người phụ nữ này.

“Cô có chắc là không phải cô đang tự phủ nhận sao?”

Riru bắt đầu khiêu khích Eleanor.

“Hai người trông cũng chẳng hợp nhau cho lắm đâu.”

“…Cô nói gì?”

“Sao cô nghĩ anh ta chấp nhận cô? Là vì anh ta không còn lựa chọn nào khác thôi. Cô cứ liên tục bám lấy anh ta như—”

Ngay lúc những lời đó được thốt ra…

—-!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Một luồng ánh sáng chói lòa nổ tung trước mắt Riru.

***

Đất đá và bụi bặm cuộn lên, biến toàn bộ khu vực xung quanh thành một màn khói mù mịt.

‘Nguy hiểm thật…!’

Vừa nghĩ như vậy, tôi vừa nhìn về phía Riru, người đang co quắp mà nôn ra máu.

Cô ấy đã nát bét đến mức không thể tả. Nếu vừa nãy tôi không sử dụng kỹ năng đó, thì cô ấy đã chết ngay tại chỗ rồi.

Ngay lúc cô rời khỏi sàn đấu, cô ấy sẽ không còn nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào từ trạm y tế nữa.

“…”

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, tôi nhìn cái sàn đấu đã bị phá hủy hoàn toàn, hậu quả từ một nhát kiếm của Eleanor cách đây chỉ vài giây.

Làm sao cô ấy lại dám nghĩ đến chuyện đối đầu với thứ như vậy chứ?

“…Cô ổn chứ?”

“…”

Tôi thì thầm với âm lượng mà Eleanor không thể nghe thấy, nhưng đôi mắt Riru đã bắt đầu trợn lên mà lườm tôi.

“…Đừng giúp tôi.”

“Hả?”

“Tôi nói là đừng có giúp tôi!”

Riru gằn giọng qua hàm răng nghiến chặt.

Đó là một giọng nói tràn ngập sự nhục nhã và tủi hổ. Và bằng cách nào đó, nó còn run rẩy như thể sắp khóc.

Nhưng hơn cả thế, tôi đã chứng kiến một cảnh tượng khiến máu trong người mình lạnh đi.

“Lần này, tôi không cần sự giúp đỡ của anh! Tôi nợ anh quá nhiều rồi, đừng khiến sổ nợ của tôi dài thêm nữa…!”

Một đợt khí tức xanh lam đang tỏa ra.

Tôi không biết vì sao, nhưng cô gái này đã trở nên cực kỳ tức giận chỉ vì sự giúp đỡ của tôi.

“Riru.”

Trước mắt, tôi phải mở miệng.

Trên tất cả bây giờ, tôi có trách nhiệm phải hạ hỏa cho cô ấy.

Nhưng tôi không nghĩ ra được bất cứ cái gì để nói.

Tôi nên nói gì đây? 

Ngay từ đầu tôi thậm chí còn không hiểu nổi vì sao cô ấy lại nổi giận…!

Thế nhưng, nếu tôi không xoa dịu cô ấy ngay lúc này, thì không còn nghi ngờ gì nữa, mọi chuyện sẽ trở nên rất rắc rối.

Vậy nên tôi mở mồm, cố gắng làm cô bình tâm lại.

Hệ Thống Thông Báo

[ Danh hiệu ‘Tay Chơi’ đã nhận diện tình huống của bạn! ]

[ Sau khi phân tích hoàn cảnh và mục tiêu, nó sẽ biên soạn câu nói hợp tình hợp lý để giúp bạn vượt qua cơn khủng hoảng hiện tại! ]

“…”

Không.

Làm ơn đừng. Đừng làm thế.

Khi tôi nhìn thấy cửa sổ hệ thống hiện ra trước mắt, toàn thân tôi nổi da gà.

Dù trước đó tôi từng dùng nó khá hiệu quả để đẩy lùi Yuria, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ thứ bỏ mẹ này đã làm gì để xoa dịu Eleanor.

Nếu thứ này can thiệp vào phần mà tôi không hề lên ‘kế hoạch’... 

Thì nó sẽ phun ra bất cứ thứ nhảm nhí khốn kiếp nào mà nó muốn—!

“Cô không cần phải cảm thấy mang ơn tôi vì tôi đã giúp cô.”

Ngay khi câu nói tự động tuôn ra khỏi miệng tôi, còn trước cả khi tôi kịp suy nghĩ xong…

“Dù sao thì đó cũng là lựa chọn của tôi. Tôi muốn làm vậy.”

“…Gì đấy?”

“Tôi thích cô, Riru Garda.”

Mặt Riru lập tức đờ ra.

“…”

Và tôi cũng thế.

C-Cái gì…

Tôi vừa nói cái mẹ gì thế này?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!