WN

Chương 131: Nghĩa vụ của học viên

Chương 131: Nghĩa vụ của học viên

Những kẻ đang chìm đắm trong bể khổ thì chỉ cần nhìn vào mắt nhau là có thể nhận ra đồng loại.

Đó luôn là suy nghĩ hiện lên trong tâm trí tôi mỗi khi gặp Atalante.

“Cược một ván đi.”

Atalante, trong bộ dạng tiều tụy nhất từ trước đến nay, cất lời bằng một giọng trầm đục.

“Cược?”

“Xem giữa hai chúng ta, ai sẽ có tin xấu hơn.”

Đúng là một kiểu cá cược hợp tình hợp lý.

Xét việc tôi vừa trở về Elfante đã bị cô ấy triệu tập ngay lập tức, khả năng cao là cô ấy cũng đang có một tin cực kỳ tệ.

“Một Đại Sát Thủ đang có mặt ở Elfante.”

Tôi là người mở lời trước.

Chỉ cần nhìn đôi mắt cô ấy mở to vì kinh ngạc cũng đủ biết tin tôi mang đến chẳng hề tốt đẹp gì.

“Chẳng phải để thuê được người ở cấp độ đó phải tốn một khoản ngân sách tương đương với cả một quốc gia sao?”

“Ờ thì…”

Trên toàn lục địa chỉ có hai Đại Sát Thủ. Seras và [Hessed], thủ lĩnh của tổ chức Vagabond. Vậy nên suy luận của cô ấy cũng không sai.

Dù sao thì, khác với Seras, người tuyệt đối chỉ phục tùng Giáo Hoàng thì Hessed là một kẻ tự do, có thể được bất kỳ ai thuê hoặc ký hợp đồng.

“Dựa vào những gì cậu nói thì có vẻ như kẻ đó xâm nhập vào học viện là vì có chuyện gì dó liên quan đến cậu. Tôi có thể triển khai vài biện pháp để…”

“Không, cô cứ mặc kệ cô ta đi.”

“Gì cơ?”

“Động vào cô ta một cách tùy tiện còn nguy hiểm hơn.”

Nếu chúng tôi chưa từng gặp nhau thì đã là chuyện khác.

Nhưng nếu Mảnh Vỡ của Quỷ Tím bắt đầu thức tỉnh vì tác động từ tôi, thì việc tùy tiện tiếp cận với cô ta sẽ cực kỳ nguy hiểm.

Quỷ Tím. Hay còn gọi là Ác Quỷ của Sự Phục Tùng.

Trong số những Kẻ Thống Trị của Quỷ Giới, cô ta là kẻ… phải nói sao nhỉ?

Độc nhất chăng?

“Em sẽ tự xử lý.”

Chừng nào tôi còn biết cách đối phó, thì không quá khi nói rằng cô ta là kẻ ít nguy hiểm nhất trong số các Ác Quỷ.

Nhưng hiện tại, mấy con Quỷ mà đang tranh giành ‘cổ phần’ trên người tôi, sự xuất hiện của cô ta chỉ càng khiến cục diện thêm phần rối rắm. Vì vậy, không cần phải dây dưa với cô ta một cách không cần thiết.

Phương án tốt nhất là giữ cô ta ở một khoảng cách gần vừa đủ, đồng thời kiểm soát mức độ tiếp xúc một cách vừa phải.

Nói cách khác…

Những việc tôi cần làm là…

Dỗ dành Eleanor, Yuria, Lucia cho ổn thỏa

Đánh thức những cảm xúc đã nguội lạnh của Faenol

Luôn mang theo bên mình một ‘quả bom nổ chậm’ mang tên Đại Sát Thủ.

Dễ như ăn bánh đúng chứ? Có cái cờ cờ ấy.

Chương 4 còn chưa bắt đầu mà tôi đã phải xử lý từng ấy việc rồi sao? 

“Haizzz…”

Dẫu vậy, chạy trốn chưa bao giờ là một lựa chọn của tôi.

Với lại, những gì tôi làm cho đến nay vốn dĩ đã toàn là những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát rồi.

Trong lúc tôi vò đầu bứt tai suy nghĩ rồi thở dài, Atalante nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy thương cảm.

“Trông cậu mệt mỏi lắm.”

“Vậy ạ?”

“Phải. Thành thật mà nói, tôi hơi lo đấy. Nếu cậu cứ tiếp tục ép bản thân như thế này, tôi sợ một lúc nào đó sẽ xảy ra chuyện thật sự tồi tệ với cậu.”

“…Ai mà biết được.”

Dù vậy, tôi không nghĩ mình có thể nghỉ ngơi vào lúc này.

Nhà Tiên Tri rõ ràng đã cố giết Eleanor. Cô ta còn tung ra cả ‘Biển Ngược’, một con mồi cấp độ boss của chương chỉ để giữ chân tôi, rồi ra tay.

Việc tiến triển kiểu này vốn không hề tồn tại trong nguyên tác.

Chết tiệt hơn là, trong game Nhà Tiên Tri còn chẳng phải là phụ nữ.

Hắn chỉ là một kẻ cuồng tín mù quáng tin vào bất cứ thứ gì liên quan đến Ác Quỷ.

Nhưng giờ đây, hành động của con khốn đó lại giống như…

Không phải một kẻ thờ phụng Quỷ, mà là một kẻ muốn xóa sổ toàn bộ bọn họ.

Tôi không thể để chuyện đó xảy ra.

Có lý do mà tôi đổi chủng tộc mình bằng ‘Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã’. Ít nhất, những người xung quanh tôi không được phép bị tổn thương vì con điên đó.

Vì vậy…

Nếu muốn ngăn cô ta, tôi không có thời gian để mà chần chừ.

“Thế bây giờ cậu báo cáo tiến độ gần đây đi.”

Trong lúc tôi đang nghĩ vậy, Atalante thở dài rồi nói.

“Gần đây cậu và các Vật Chủ tiến triển thế nào rồi?”

“Rất suôn sẻ luôn. Em với các cô ấy đang đi từng bước một.”

[Suôn sẻ á?]

[Cậu vừa mới bị chẻ làm đôi cách đây không lâu đấy.]

Caliban mỉa mai bên trong Soul Linker.

Nhưng sự thật là, chừng nào tôi còn thở, nghĩa là mọi thứ vẫn đang ‘suôn sẻ’.

Xét đến việc các đối tượng ở đây là các nàng Quỷ, tôi thậm chí có thể nói rằng mình làm khá tốt.

Và quan trọng hơn…

‘Caliban.’

[Hửm?]

‘Trong tương lai có thể anh sẽ còn thấy những thứ tệ hơn thế nữa cơ.’

[…]

Anh ta im lặng, hẳn đang tự hỏi, ‘Cái quái gì có thể tệ hơn cả việc bị chẻ làm đôi?’. Ờ thì, tôi chỉ nói sự thật thôi mà.

Ý tôi là, nhìn cái này đi.

Hệ Thống Thông Báo

[ Sự kiện liên quan đến Mảnh Vỡ Thứ Hai của mục tiêu Yuria sắp được mở khóa! ]

Mảnh Vỡ Thứ Hai của Bạch Quỷ.

Chỉ mong nó đừng diễn ra song song với nhiệm vụ chính.

Nghĩ vậy, tôi nghịch chiếc mặt nạ luôn mang theo trong túi.

Đây là phao cứu sinh của tôi. Khoảnh khắc tôi để lộ khuôn mặt thật trước cô ấy, đó sẽ là dấu chấm hết.

[Thế thì sớm muộn gì cô ta cũng sẽ thấy mặt cậu thôi.]

[Gì chứ? Ta nói sai à? Từ trước tới giờ, mọi nỗi lo của cậu bằng cách nào đó để đều trở thành hiện—]

Tôi tháo cái bùa hộ mệnh khỏi cổ tay.

Không đời nào tôi lại tiếp tục nghe mấy lời tiên tri xui xẻo của anh ta nữa.

“Nếu vậy thì tốt rồi.”

Atalante thở dài.

“Bởi vì nếu tin xấu của cậu lại trùng với của tôi thì chắc cậu không chịu nổi đâu.”

À phải rồi.

Chúng tôi đang cá cược.

Ngoài ba nhiệm vụ tôi vừa kể, vẫn còn ít nhất một tin xấu nữa.

“Trước hết… Cậu đã gây ra một mớ hỗn độn khá lớn ở Lò Rèn Chiến Tranh. Tôi không ngờ cậu lại dính dáng đến cả chuyện thay đổi Đại Tộc Trưởng đấy.”

“Thảm họa đến mức nào?”

Đó là tất cả những gì tôi có thể nói ra lúc này.

Vì hầu như mọi hậu quả do tôi gây nên đều do Atalante xử lý. Lần này chắc cô ấy cũng lại đứng ra làm con đê chắn sóng để ngăn tôi khỏi bị cuốn vào những âm mưu chính trị phức tạp và cơn bão hành chính phiền toái.

Dù tôi là người làm hết mọi việc, nhưng lần này tôi có ‘tấm khiên thịt tầm cỡ quốc tế’ mang tên Kasa, nên chắc cũng không quá khó để dọn dẹp tàn cuộc đâu nhỉ.

“Bản thân vụ này thì không quá khó. Kế hoạch cậu bày ra khá thông minh.”

Thấy chưa.

“Nhưng vì vụ này, Hoàng Tộc đã bắt đầu thực sự chú ý đến cậu, Dowd.”

Nghe xong cô Hiệu trưởng nói xong, mặt tôi cứng đờ lại.

Hoàng Tộc. 

Đám nắm đầu dây xích của Công tước Tristan. Trong ba cường quốc, họ là phe kín tiếng nhất. Nếu không phải là một route riêng trong cốt truyện, gần như chẳng có cơ hội nhìn thấy mặt họ.

Họ nham hiểm và xảo quyệt đến mức có người chơi còn cho rằng họ còn nắm giữ quyền lực và tầm ảnh hưởng lớn hơn cả Giáo Hoàng.

Chính xác hơn thì, vấn đề không phải là toàn bộ Hoàng Tộc. Mà chỉ một người thôi.

“Ngài Tể tướng đã để mắt đến em ư?”

“Không phải.”

Nhẹ hết cả người. Nếu là tên đó thay vì Hoàng Đế, có lẽ tôi nên tự sát cho nhanh.

Atalante nhìn tôi với ánh mắt hứng thú.

“Cậu còn biết cả cơ cấu quyền lực trong Hoàng Cung sao?”

Ít nhất tôi biết Tể tướng là loại rác rưởi thế nào. Thật không thể tin được một con người lại có thể bỉ ổi đến vậy.

Nguyên nhân đằng sau cái chết của Gideon và việc Chỉ Số Tha Hóa của Eleanor chạm đỉnh đều là do tên khốn đó.

“Cũng sương sương thôi cô.”

“Thế thì tôi dễ giải thích hơn rồi.”

Atalante xoa mắt rồi thở dài.

“Cậu biết về Kỳ Đánh Giá Năng Lực Toàn Diện sắp tới chứ?”

À, cái đó…

Một sự kiện không thể thiếu ở học viện. Về cơ bản nó giống như một bài thi định kỳ ấy.

Nếu giữa kỳ là ném tất cả vào một chỗ để chơi battle royale, thì Đánh Giá Năng Lực Toàn Diện giống như một bài thi cuối năm vậy.

Nó bao gồm thi lý thuyết, thực hành, đến chiến đấu thực chiến.

“Lần này, đích thân Nữ Hoàng sẽ tới đây.”

“…”

“Và với tình hình hiện tại, Người sẽ trực tiếp gặp mặt cậu.”

“Cái gì cơ?”

Mặt tôi đờ đẫn ngay lập tức.

Đúng là ở Lò Rèn Chiến Tranh, Đại Tộc Trưởng, một nguyên thủ quốc gia, đích thân đến học viện đã là chuyện lớn, nhưng…

Đại Tộc Trưởng và Nữ Hoàng có vị thế hoàn toàn khác nhau.

Một bên về cơ bản là một con bù nhìn có thể bị thay thế trong vòng một tháng, trong khi bên kia lại là người nắm giữ quyền lực tuyệt đối cho đến khi băng hà.

Nói đơn giản thì…

Nếu Đại Tộc Trưởng muốn chinh phạt lục địa, hắn sẽ bị các Đại Tộc Trưởng khác đánh cho tơi bời rồi bị đuổi khỏi ngôi vị ngay lập tức.

Nhưng nếu Nữ Hoàng ra lệnh, toàn bộ Đế Quốc sẽ lập tức chuyển sang trạng thái chiến tranh.

Khác biệt là như vậy đấy.

Mà giờ đây, một người như thế…

Lại lặn lội đến chỉ để gặp một kẻ nhỏ bé như tôi?

Tôi lặng lẽ suy xét.

Với tầm quan trọng của Nữ Hoàng trong Hoàng Tộc, chuyện này chắc chắn liên quan mật thiết đến cốt truyện chính.

Tôi không thể xem nhẹ được.

“Vấn đề là…”

Atalante tiếp tục với tiếng thở dài.

“Để được diện kiến Người, bình thường người ta phải chứng minh mình có tư cách xứng đáng. Không đáp ứng được tư cách đó, bản thân việc xin diện kiến sẽ có thể bị xem là tội Phạm thượng.”

Nếu là tội Phạm thượng, lại còn với Nữ Hoàng…

Tôi có thể bị tù ngay.

Nghe thì có vẻ vô lý, nhưng đó là cách Đế Quốc tôn sùng quyền uy của Nữ Hoàng. Họ gần như xem bà như một bán thần sống.

Dĩ nhiên là nếu ai đó ác ý lắm thì mới diễn tả như thế.

Vấn đề là…

“Nếu Người đích thân chọn cậu để diện kiến, mà cậu lại không đáp ứng được các tiêu chuẩn cần thiết, thì những kẻ xung quanh sẽ có cớ để xâu xé và hạ bệ cậu.”

Atalante nói tiếp với tông giọng u ám.

“Và nếu chuyện đó xảy ra, cậu có thể sẽ phải đối mặt với Tể Tướng, một đối thủ chính trị đối địch với Nữ Hoàng. Gã có thể ôm lòng thù hận với cậu chỉ vì Người đã thể hiện sự quan tâm với cậu.”

Phải rồi, nghe có vẻ hợp lý đấy.

Đó chính là vấn đề với một kẻ luôn chực chờ lợi dụng những kẽ hở của pháp luật một cách ác ý.

“Ít nhất, cậu phải chứng minh mình là người vừa có thực lực vượt, vừa mà không có điểm yếu nào, chỉ khi đó cậu mới có thể gặp Nữ Hoàng.”

“Thế em chả có gì phải lo lắng.”

Bản thân tự nói thì có hơi kỳ, nhưng với những thành tích tôi đạt được khi chỉ mới là học viên, thì tôi chỉ cần nộp vài cái thì cũng đủ chứng minh tư cách rồi.

Nhưng Atalante vẫn nhìn tôi với vẻ mặt u ám.

“Tôi không lo phần đó. Nhưng cậu phải đảm bảo mình không có bất kỳ ‘vết nhơ’ nào để người ta bới móc chứ?”

“Em vẫn còn phần nào khác đáng lo sao?”

“Điểm số của cậu thế nào?”

“À…”

Tôi nghĩ mình thậm chí còn chẳng tham gia đủ các môn học cần thiết để hoàn thành số tiết học quy định.

Này, tôi đâu có lựa chọn nào khác, được chứ?

Tôi đã chạy đông chạy tây để giữ cái mạng này, làm gì có thời gian để học với chả hành?!

“Tôi biết cậu bận, Dowd. Nên tôi đã bao che cho cậu hết mức có thể rồi. Nhưng khi liên quan đến Nữ Hoàng thì tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được nữa.”

“Cậu… phải học thôi.”

Giọng cô ấy rất nghiêm túc.

“Ít nhất thì cậu phải đạt điểm tuyệt đối tất cả các môn trong kỳ Đánh Giá Toàn Diện sắp tới thì mới có cơ hội bù đắp.”

Hừm.

Tất cả các môn đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi của Elfante, nơi quy tụ các thiên tài từ khắp Đế Quốc.

Và đó là việc tôi phải làm, một đứa gần như không tham gia lớp nào.

“Còn bao lâu là đến kỳ thi, thưa Hiệu Trưởng?”

“Khoảng một tuần.”

“…”

Hừm.

Hừmmmmmmm.

***

Rốt cuộc, mọi ngả đường đều dẫn về một lối duy nhất.

Tôi cần một người thầy.

Một người có thể dạy dỗ tôi một cách thật sự ĐẾN NƠI ĐẾN CHỐN.

Và với tư cách là một học viên của Khoa Thần Học, người đầu tiên tôi nên thuyết phục để dạy mình chính là Thánh Nữ. Dù sao thì cũng phải bắt đầu từ môn chiếm phần trăm điểm cao nhất chứ?

Đằng nào tôi cũng có việc cần gặp cô ấy vì sự kiện liên quan đến Faenol, nên cô ấy lập tức leo thẳng lên top một trong danh sách ưu tiên của tôi.

Vì thế…

Tôi nhanh chóng đến đây để chuẩn bị một ‘cách’ nhằm dỗ dành cô ấy.

“Vậy ra cậu là cái thằng đó à?”

Giáo sư Vulkan của Khoa Chế Tác là một người có thân hình vạm vỡ đến mức khó tin rằng ông đã cao tuổi như vậy.

Nhìn ông thoăn thoắt di chuyển giữa cái đe, búa và những ngọn lửa rực cháy của lò rèn, người ta rất dễ quên mất rằng ông đã là một ông già.

“Rất vui khi được gặp thầy, Giáo sư Vulkan.”

“Dẹp đi. Cậu không cần khách sáo với tôi như vậy đâu.”

Đúng như ngoại hình, một giọng nói hào sảng vang lên ngay lập tức.

Cứ như cách một người không màng đến lễ nghi nó—

“Cậu mà lễ phép quá thì tôi không chửi thẳng mặt cậu được.”

“Nói luôn đi, thằng khốn. Lần này cậu muốn tôi làm cái quái gì đây? Chẳng phải vì thế mà cậu vác mặt đến đây sao? Tôi đang tò mò không biết mình sẽ phải thức trắng bao nhiêu đêm nữa đây.”

Một con người đầy nhiệt huyết. Tôi thích người này rồi đây.

Nghĩ vậy, tôi nhìn Giáo sư Vulkan. Mặc dù môi ông ấy đang cười, nhưng ánh mắt thì đúng là đang phóng dao, như thể ông chỉ chực chờ để xiên chết tôi tại chỗ.

Rõ ràng thái độ của ông ấy chẳng có chút gì gọi là hợp tác, nhưng tôi đến tìm ông ấy là có lý do.

Ông chính là người chế tạo quả bom mà Percy, Viện Trưởng của Khoa Ma Pháp, dùng để thổi bay Kẻ Thanh Tẩy. Ông ấy cũng là người đã chỉnh sửa cái Ultima của tôi.

Dù không đa năng như Sephira, một công cụ chế tạo toàn diện của Lò Rèn Chiến Tranh, nhưng ông ấy chắc chắn là một thợ thủ công bậc nhất.

Hạn chế duy nhất của ông không nằm ở chất lượng, mà là tốc độ có phần hơi rùa bò.

Tôi nghe nói mỗi lần tôi đưa yêu cầu chế tạo một thứ gì đó thì ông cũng đều phải thức trắng.

Với sự tôn trọng đó…

Xét theo yêu cầu lần này, không ai khác ngoài ông ấy có thể tạo ra một thứ với chất lượng không hề kém cạnh Sephira, đặc biệt là cho cái yêu cầu quái đản mà tôi sắp đưa ra.

“Lần này em có một yêu cầu khá là… thú vị đấy.”

“Có bao giờ là không đâu? Là gì thì nói luôn đi. Đừng có giữ kẽ gì với tôi.” 

Giáo sư Vulkan đặt chiếc búa sang một bên.

Ừ thì… tôi không chắc lắm đâu.

Nếu tôi nói thẳng ra mà không ‘giữ kẽ’, tôi dám cá là ông sẽ nổi cơn tam bành luôn ấy.

Nhưng đằng nào thì ông ấy cũng sẽ nổi trận lôi đình thôi, nên tôi cứ triển luôn vậy

Tôi bày ra hàng loạt nguyên liệu.

Đây là những thứ tôi thu thập được khi chiến đấu với Biển Ngược ở Lò Rèn Chiến Tranh. Và đây còn là các bộ phận cơ thể của những Kẻ Cai Trị Vùng Ma Thú, thứ tôi từng dùng để tái tạo tay chân cho Kasa.

Một bộ quà tặng tất tần tật đúng nghĩa.

Tôi cũng lấy ra tinh kim, thứ dùng để chế tạo vòng đội đầu cho Yuria.

Quả nhiên, mắt Vulkan sáng rực lên khi xem xét đống nguyên liệu.

“Cậu đúng là có vận may trời ban đấy. Kiếm đâu ra đống này thế?”

Có vẻ trong mất ông, ấn tượng về tôi đã được cải thiện đôi chút, nhưng…

Xét đến thứ tôi sắp nói, không biết cái ấn tượng tốt đẹp đó sẽ kéo dài được bao lâu.

“Thầy hãy dùng những thứ này…”

Tôi hạ quyết tâm và đưa cho Vulkan một bản thiết kế.

“Để làm cái này cho em.”

Vulkan xem bản vẽ rất kỹ.

Sau đó, ông ấy nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh băng.

Thật sự mà nói, đó là một phản ứng trong dự đoán của tôi.

“Dowd Campbell.”

Giọng ông trở nên cứng rắn.

“Cậu bảo đây là một yêu cầu ‘thú vị’ đúng không?”

“Vâng.”

“Thú vị chỗ mẹ nào khi cậu yêu cầu làm một cái dây xích cực kỳ chắc chắn hả?”

“Em cần hai cái mà.”

“Có ai hỏi hả, thằng nhãi? Cậu đang yêu cầu một Giáo sư cấp cao của Khoa Chế Tác đi làm… trang sức cho thú cưng sao? Với đống nguyên liệu này?”

Tôi nở một nụ cười gượng gạo trước ánh mắt khinh bỉ nửa vời đó.

“Cái này không phải cho thú cưng thầy ạ.”

“Gì cơ?”

“Nó dành cho người.”

“Cho hai người ạ.”

“Thầy không thấy rất thú vị sao?”

Quả thật là rất thú vị.

Bởi vì…

Nhìn vào ánh mắt của Vulkan…

Lần đầu tiên tôi nhận ra rằng một người có thể sỉ nhục người khác chỉ bằng một ánh mắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!