Khi tôi đeo chiếc mặt nạ kịch lên, cơ thể của Biển Ngược, thứ mang hình dạng của một gã khổng lồ, bắt đầu sụp đổ và tan rã.
Giống hệt như những gì đã xảy ra với con Hải Xà trước đó, thân hình khổng lồ của nó bị một nhát chém màu trắng kia cắt vụn và tách rời ra.
Như thể sự sống còn sót lại sau đòn tấn công ban nãy của tôi đã trở nên vô nghĩa, nó đã bị vô hiệu hóa chỉ trong một đòn, rồi tan rã và hòa vào biển cả.
Tiếc thay, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để phản ứng trước cảnh tượng đó.
Tôi đã kiệt sức đến mức không làm nổi.
Không, nói đúng hơn là tôi có cảm giác mình có thể lăn ra chết bất cứ lúc nào.
Mồ hôi tuôn ra như tắm, tôi há miệng thở dốc một cách nặng nề.
Chỉ tung ra đúng một cú đấm duy nhất thôi mà tôi đã cảm thấy toàn bộ sức lực trong người đã bị rút cạn.
‘Mình mới chỉ bắt chước thôi mà! Vớ vẩn thật đấy!’
Tôi vừa nghĩ thầm vừa thở hổn hển.
Nghiêm túc mà nói.
Mới chỉ mô phỏng sơ sài thôi mà đã tạo ra sức mạnh ở mức này thì đúng là rất ghê gớm, nhưng mà…
Nếu tác dụng phụ đã khủng khiếp đến vậy, thì tôi thậm chí không dám tưởng tượng cơ thể mình sẽ phải gánh chịu áp lực lớn đến mức nào nếu thật sự hoàn thiện được kỹ thuật này.
Hệ Thống Thông Báo
[ Một cách sử dụng Luật Kỹ đầy ảo diệu! ]
[ Độ thành thạo: Bậc Thầy Luật Kỹ tăng mạnh. ]
Hệ Thống Thông Báo
[ Bạn đã mô phỏng một kỹ thuật thuộc cảnh giới rất xa với bạn, dù mới chỉ ở mức thô sơ! ]
[ Tiến độ hoàn thiện Thông Thạo: Võ Kỹ tăng mạnh! ]
Ít nhất thì cũng có chút an ủi.
Mọi nỗ lực nãy giờ của tôi không phải là vô ích.
Tôi nhìn qua cái cửa sổ hệ thống xuất hiện trước mắt mình.
[ Thông Tin Thông Thạo ]
Thông Thạo: Bậc Thầy Luật Kỹ
Cấp: Thuần thục
Độ thành thạo: 0%
Mô tả: Cho phép điều khiển Năng Lực Đặc Biệt - Luật Kỹ dựa trên ý chí của bản thân.
[ Sức mạnh được quyết định bởi Ý Chí mà người thi triển sở hữu. Hy vọng hay khát vọng đối với một mục tiêu cụ thể sẽ được quy đổi thành Ý Chí. ]
[ Có thể kết hợp Luật Kỹ với các Năng Lực Đặc Biệt khác. ]
Hả?
Đây là lần đầu tiên tôi nghe rằng Luật Kỹ có thể dung hợp với những Năng Lực Đặc Biệt khác.
Trong game không hề có thiết lập này, bởi vì Iliya không có nhánh phát triển nào cho phép cô ấy sử dụng Luật Kỹ.
Và khi tôi còn đang suy ngẫm về chuyện đó…
[Anh đang nhìn cái gì vậy, anh Dowd?]
Một dòng chữ hiện ra khiến lưng tôi lạnh toát.
Cũng như mọi khi, mỗi lần sắp rơi vào trạng thái cuồng loạn, Yuria lại giao tiếp bằng văn tự hiện lên không trung thay vì lời nói.
Khi tôi liếc sang, tôi thấy cô ấy đang đứng trên một tảng đá khổng lồ không biết từ đâu xuất hiện, quanh người thì tỏa ra thứ khí tức màu trắng.
À không. Tôi biết nó từ đâu ra rồi.
Cô ấy đã chém phăng một tảng đá ven biển to bằng cả căn nhà rồi kéo nó đến đây.
Nhìn bề mặt tảng đá được cắt ngọt như tờ giấy khiến cảnh tượng càng trở nên phi lý hơn.
'Yô, cảm ơn em vì đã cứu anh nhé.'
[Em không cứu anh. Em chỉ chém nó vì nó chắn đường thôi. Và em có rất nhiều chuyện cần anh giải thích—]
Trước khi cô ấy kịp nói hết câu…
-
-!!!!
Biển Ngược, giờ đây đã biến thành một khối thịt méo mó gớm ghiếc, thậm chí không thể gọi đó là ‘cơ thể’ nữa, lại bắt đầu cử động.
Một sức sống thật kinh khủng. Ngay cả Yuria, người đã dồn nó vào tình trạng thảm hại như vậy cũng phải nhìn nó với ánh mắt không thể tin nổi.
[Không thể tin được. Nó vẫn còn sống sao?]
…
Về phần tôi, kết quả này không có gì đáng ngạc nhiên.
Dù sao thì tôi cũng biết nó đang mang Lời Nguyền Bất Khả Xâm Phạm.
Đó cũng chính là lý do vì sao tôi chọn tấn công nó bằng tay không.
Dù cho đòn tấn công của Severer được cường hóa bởi Mảnh Vỡ Quỷ có mạnh đến đâu, miễn là nó vẫn được tính là một ‘vũ khí’, thì cũng không thể giết được thứ đó.
Và vì vậy…
!!!!!!!!!!
Một lời nguyền khác lại tuôn trào từ cái xác kia.
Một làn sóng đen ngòm ác độc, cảm giác còn tàn độc hơn gấp nhiều lần so với thứ mà tôi vừa đấm nát trước đó. Sự kinh tởm của nó khiến tôi có cảm giác rằng bất kỳ sự sống nào bị cuốn vào chắc chắn sẽ chết ngay lập tức.
[ Phát hiện Sóng Nguyền đang nhắm vào bạn! ]
[ Đang tiến hành kiểm tra chỉ số Chinh Phục Ác Quỷ để kháng cự ]
[ Kháng cự thành công! ]
Mặc dù tôi đã dễ dàng né được nó bằng Khiên Hộ Vệ, nhưng việc hệ thống vẫn kiểm tra kháng cự ngay cả ở khoảng cách này cho thấy đòn tấn công đó hung ác đến mức nào.
Tôi không lạ gì cái ảnh tượng này nữa vì nó từng xuất hiện trong game.
Đây là giai đoạn cuối, được kích hoạt khi lượng máu của nó bị bị giảm xuống mức gần bằng 0.
Trong giai đoạn này, tôi không thể chỉ đơn giản là áp sát rồi cố gắng tiêu diệt nó như lúc nãy nữa.
Không chỉ vì việc tiếp cận đã cực kỳ gian nan khi nó liên tục spam các đòn công kích chí tử trên diện rộng, mà còn bởi vì xét đến phản chấn từ chiêu Phá Thiên vừa rồi, giới hạn của tôi bây giờ là chỉ đủ để dùng chiêu đấy thêm một lần cho mỗi con quái vật trong hai con còn lại.
Điều đó đồng nghĩa với việc tôi phải dựa vào Yuria để kết liễu con quái này.
Chính vì thế tôi mới cố tình kích động trạng thái cuồng loạn của cô ấy và đưa cô tới đây.
Và vì thế nên tôi đã chuẩn bị thêm một thứ nữa cho tình huống này.
Tôi cẩn thận đưa mắt nhìn xuống mặt biển.
Một nguồn năng lượng hỗn loạn đang khuấy động dưới đó.
‘Đã đến lúc nó xuất hiện rồi.’
Hai con còn lại cần toàn bộ sức mạnh công nghệ của Lò Rèn Chiến Tranh để cưỡng ép triệu hồi, nhưng con này thì khác, chỉ cần tạo ra đủ hỗn loạn thì nó sẽ tự nhiên trồi lên thôi.
-!!!!
Ngay khi tôi vừa nghĩ đến điều đó…
Con Hải Xà trồi lên từ lòng biển, tạo ra một đợt sóng khổng lồ.
Trông nó vô cùng phẫn nộ, như thể nó xuất hiện để xử lý những kẻ dám làm loạn trong lãnh thổ của nó.
Nhưng…
‘Thứ từng mang dáng vẻ uy nghiêm ấy…’
Giờ đây, dù kích thước của nó vẫn khổng lồ, nhưng khi đặt cạnh Biển Ngược, nó lại trông nhỏ bé đến đáng thương.
Hơn nữa, hành động tiếp theo của tôi sẽ trực tiếp giẫm nát phẩm giá và sự uy nghiêm của nó.
Tôi lại một lần nữa phát động Khiên Hộ Vệ,nhảy vọt tới gần Hải Xà.
Đôi mắt nó lập tức khóa chặt lấy tôi, và một tiếng gầm gừ đã chực chờ trong miệng.
Vấn đề là, ngay sau đó…
Nó cũng phát hiện ra Yuria, người đang đuổi ngay sát sau lưng tôi.
-!
Hệ Thống Thông Báo
[ Hiệu ứng Dấu ấn Sợ Hãi được kích hoạt! ]
[ Hải Xà cứng đờ vì sợ hãi khi nhìn thấy mục tiêu Yuria! ]
Đôi mắt to lớn của nó khiến cảm xúc bên trong hiện rõ mồn một.
Nỗi sợ hãi đã bị khắc sâu vào ý thức của nó từ lần bị Yuria chém trước đó khiến nó đông cứng người lại.
Giống như một hiệu ứng suy yếu — trong vài giây ngắn ngủi, nó hoàn toàn không thể cử động.
Và vài giây đó là quá đủ với tôi.
“Hự!”
Tiếp cận ngay dưới hàm nó, tôi lập tức tung một cú đấm.
À không. Thay vì nói là đấm, tôi vả cho nó một phát thì đúng hơn…
Và đánh bay nó đi.
Cảnh tượng đó giống hệt như việc một con kiến đấm bay một con voi. Đó chính xác là sự chênh lệch kích thước giữa tôi và nó.
‘Trời đất…’
‘Mình đã vượt xa tiêu chuẩn của con người rồi nhỉ?’
Ngay cả khi tính đến việc tôi đang không dùng vũ khí nào đồng nghĩa với việc được hiệu chỉnh chỉ số Võ Kỹ, lại còn đang kích hoạt Tuyệt Vọng cấp EX, thì đây vẫn là một chiến tích khó tin đến mức phi lý.
[Điên rồ.]
Ngay cả Yuria, người tận mắt chứng kiến cảnh này, cũng không kìm được mà buột miệng thốt ra như vậy.
-
-!!
Sau khi ăn đòn tấn công của tôi, con Hải Xà bay thẳng và va vào thân thể của Biển Ngược.
Và dù chỉ trong khoảnh khắc tiếp xúc ngắn ngủi đó…
Lời Nguyền Bất Khả Xâm Phạm của nó đã bị xuyên qua.
'Chuẩn bài rồi.'
Tôi mìm cười đắc ý khi nhìn cảnh tượng đó.
Đây là một cảnh quá quen thuộc trong game.
Dù đối địch của Lời Nguyền là Thần Lực, nhưng ở đây không ai có khả năng trực tiếp giải trừ lời nguyền của một Ma Thú cấp Cổ Thần cả. Ngay cả Thánh Nữ cũng không làm được.
Tuy nhiên…
Nếu không phải Cấp Cổ Thần, mà chỉ cần là một Ma Thú Nguyên Tố Cấp Đặc Biệt…
Thì vẫn có thể vô hiệu hóa tạm thời lời nguyền đó.
Giống hệt như tôi vừa làm.
Tất nhiên, nếu không có Dấu ấn Sợ Hãi, tôi tuyệt đối không thể dễ dàng ném Hải Xà vào thứ kia như đang chơi trò pinball được.
Nghĩa là…
Tôi phải nhanh chóng tận dụng cơ hội quý giá này.
"Yuria."
[Sao thế anh?]
Trước một Yuria đang giật mình vì tiếng gọi đột ngột của tôi.
Tôi nở một nụ cười trước khi buông một câu.
“Anh sẽ thành thật nhé.”
Tôi nói một cách bình thản với Yuria, người đang trừng mắt vô cảm về phía mình.
“Lúc nãy, em nói là anh có rất nhiều điều cần phải giải thích, đúng không?”
[Có vẻ như anh cũng biết điều đấy nhỉ.]
“Nhưng mà, không phải một hay hai lần anh đối mặt với mấy kẻ thủ như này ấy. Nên anh cũng mệt mỏi với việc phải bản thân anh cứ phải giải thích mỗi lần như thế này rồi.”
“Anh sẽ không vòng vo nữa. Anh nói thẳng với em luôn.”.
Nhìn Yuria đang há hốc miệng vì ngạc nhiên, tôi cười rạng rỡ và buông một câu đầy thản nhiên.
“Bắt được anh thì anh nói nhé~”
Sau khi nghe tôi nói, Yuria im lặng một lúc trước khi nở một nụ cười rạng rỡ như mặt trời đáp lại.
[Anh mà để em bắt được thì anh sẽ chết đấy, được chứ?]
Tất nhiên, cô ấy chỉ cười bằng miệng, còn ánh mắt thì không hề có ý cười.
Tôi nghĩ là mình sẽ tiêu đời thật nếu bị cô ấy tóm được.
-!
Rồi ngay sau đó.
Mọi thứ diễn ra chỉ trong chớp mắt.
Hệ Thống Thông Báo
[ Kỹ năng: Khiên Hộ Vệ được kích hoạt. ]
[ Tạo ra đồng thời 2 lớp khiên do ảnh hưởng của ‘Thông Thạo: Làm Chủ Thần Lực’! ]
Tôi tạo Khiên Hộ Vệ giữa không trung, rồi tôi lập tức giẫm lên chúng và lao về phía con Biển Nghịch đã nát te tua.
Thấy vậy, Yuria cũng bật người khỏi tảng đá ven biển cô đang đứng và đuổi theo tôi.
!
Và khi tôi thực hiện một pha nhào lộn vượt qua cả 2 thứ kia.
Cả Hải Xà lẫn Biển Nghịch, những kẻ đang chắn đường chúng tôi, đều bị chém làm đôi chỉ bằng một nhát chém duy nhất.
Cả hai con bị tách ra hai bên mà thậm chí còn không kịp phát ra tiếng gào nào.
Hải Xà là một Ma Thú Nguyên Tố nên sau này có thể hồi sinh, nhưng Biển Nghịch thì đã hóa thành tro bụi, cái chết của nó xem như đã được xác nhận.
Tôi không dám tin vào mặt mình luôn.
Vì đây chỉ là một chiến thuật ứng biến trong tình huống khẩn cấp này nên tôi cũng không ngờ nó lại hiệu quả đến vậy.
Yuria trong trạng thái sắp phát cuồng? Quá mức bá đạo.
[Anh Dowd.]
Trong lúc suy nghĩ như vậy, tôi nhìn về phía Yuria.
Cô ấy đang mỉm cười rất tươi, toàn thân thì nhuốm đầy dịch thể của Biển Nghịch và máu của Hải Xà.
Dù cô đang cười.
Đôi mắt kia lại hoàn toàn vô hồn.
[Em mà bắt được anh thì anh chắc chắn chết đấy, hiểu chưa anh?]
Tôi biết rồi, nhóc con.
Tuy nhiên.
'Còn lại hai con.'
Tôi nhìn về phía hai gã khổng lồ còn lại.
Đồng thời, tôi cũng thấy Diễm Ma và Hổ Băng đang dần thành hình gần đó, đúng như tôi đã yêu cầu Lò Rèn Chiến Tranh.
Giờ thì trong mắt tôi, cả hai trông chẳng khác nào những quả lựu đạn dùng một lần.
Những thứ có thể tạm thời làm suy yếu Lời Nguyền của Biển Nghịch trong một lúc ngắn ngủi.
Vì tất cả đều được khắc Dấu ấn Sợ Hãi, nên việc dùng chúng theo cách đó hẳn sẽ rất tiện.
Tôi nhếch mép cười và sắp xếp lại trình tự mình cần thực hiện.
Đầu tiên, tôi sẽ dùng Võ Kỹ để phá lớp vỏ ngoài của chúng, sau đó tống những Kẻ Cai Trị Vùng Ma Thú vào bên trong. Sau đó, thanh kiếm của Yuria sẽ kết liễu chúng.
Một công việc đơn giản. Tôi chỉ cần lặp đi lặp lại như một công nhân đứng bên cạnh dây chuyền lắp ráp vậy.
Kết thúc nhanh gọn nào.
Đến giờ, tôi đã chuẩn bị quá nhiều thứ.
Đã chịu đựng quá nhiều gian khổ.
Vì vậy...
Ít nhất là ngay lúc này, tôi muốn chọn một con đường thoải mái và đơn giản hơn.
Như vậy…
Tôi mới có thể nhanh chóng giải quyết mọi chuyện và chuẩn bị cho những gì xảy ra sau đó.
'Mà nói mới nhớ, mình không thấy con ả đó ở đâu cả.'
Nghĩ lại thì cũng khá kỳ lạ.
Ả đã triệu hồi những tồn tại mà mình phục vụ, thậm chí còn tung ra cả một quân bài như Alan.
Vậy mà tôi chẳng thấy tâm hơi ả đâu. Rốt cuộc ả đang làm cái quái gì vậy?
Ừ thì tôi cũng đã mơ hồ đoán được nơi ả có thể đã đến.
Chính vì thế, tôi cần phải nhanh chóng đuổi theo ả.
Mang theo suy nghĩ đó, tôi lập tức lao về phía gã khổng lồ thứ hai.
***
Eleanor Elinalise Tristan thích mặc những bộ pijama liền thân chấm bi.
Vì chúng rất thoải mái nên cô đã mặc loại quần áo này từ nhỏ, và đến giờ thì cô đã quá quen với chúng đến mức rất khó để cô đổi sang các bộ trang phục khác.
Tất nhiên, cô cũng biết đây là bộ quần áo khá xấu hổ đối với một người phụ nữ trưởng thành, nên cô thường tránh để người khác nhìn thấy.
Đó cũng là lý do vì sao cô cảm thấy vô cùng khó chịu khi nghe thấy tiếng gõ cửa ngay trước lúc chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng...
Cô quá lười để thay đồ.
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Eleanor thở dài, sự bực bội đã chạm đến đỉnh điểm.
Nhìn đồng hồ, lúc này đã là đêm khuya. Cô tự hỏi, ai lại có thể đến thăm cô vào giờ này chứ?
‘Bên ngoài vốn đã ồn ào sẵn rồi, giờ lại còn thế này nữa.’
Dowd thì không thấy đâu. Cả học viện dường như đang bận rộn vì một lý do nào đó.
Rồi lại có những vị khách không mời mà cứ liên tục ghé thăm, khiến cô càng thêm khó chịu.
Và nhắc lại một lần nữa, cô không thấy Dowd đâu cả.
Cô vốn đã dễ cáu gắt vì cảm giác như cơ thể cô đang thiếu hụt các ‘chất dinh dưỡng’ từ người đàn ông đó. Vì vậy, sẽ rất phiền phức nếu họ cứ tiếp tục quấy rầy cô như thế này.
‘Ah, mình không nhịn nổi nữa rồi. Lần tới gặp Dowd, ít nhất thì mình cũng phải đòi ôm một cái và hôn một phát mới được.’
“Tiểu thư Tristan. Cô có trong phòng không?”
Giọng nói ngoài cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của Eleanor.
Đúng là dạo gần đây cô hay gặp những vị khách không mời. Nhưng dù có vậy…
Đây là một giọng nói mà cô chưa bao giờ tưởng tượng sẽ nghe thấy ở nơi này, vào thời điểm này.
“Đại Tư Tế Tatiana?”
“Đã lâu không gặp. Cô vẫn khỏe chứ?”
“Cô có việc gì quan trọng à?”
“Không có gì đâu. Chỉ là…”
Tatiana tiếp tục nói, với một nụ cười trên môi.
“Có một người tôi muốn giới thiệu với cô.”
Ngay sau những lời đó…
Một vụ nổ kinh hoàng đã xảy ra trong căn phòng nơi Eleanor đang ở.
0 Bình luận