WN

Chương 33.2: Tập luyện

Chương 33.2: Tập luyện

Tôi đã chờ khoảnh khắc này rất lâu rồi.

‘…Trong vòng một tuần nữa thôi.’

Như đã đề cập trong bức thư, vào thời điểm này hằng năm, ở Elefante luôn diễn ra một sự kiện thường niên.

Đó là buổi dự giờ dành cho các gia chủ hoặc người đại diện của các học viên.

Nghe tên thì chẳng có gì to tát, nhưng một khi là nơi tập trung nhiều người có thế lực, thì lợi ích sẽ va chạm, và rắc rối là điều tất yếu xảy đến.

Sự hiện diện của họ là để thể hiện sự áp đảo, chứ không phải để bị áp đảo. Và những kẻ càng có quyền lực thì càng không muốn bị ai xem thường.

Giờ đây, sự kiện vốn bình thường ấy đã bị thổi phồng quá mức, trở thành nơi có tầm ảnh hưởng lớn đến mức… đôi khi có người còn chẳng hiểu vì sao mình lại bị kéo đến.

Và vì Nhiệm Vụ Độc Quyền của Elnore và Gideon được kích hoạt cùng lúc, nên…

Cách mọi chuyện sẽ diễn ra ư, quá rõ ràng.

…Cuối cùng, tôi sẽ được gặp mặt ông ta.

Gideon Galestead La Tristan.

Vốn dĩ, chẳng bao giờ có cơ hội chạm mặt người này.

Vì trong hầu hết bối cảnh, ông ta luôn đã chết ngay khi xuất hiện.

“…”

À, nhưng không có nghĩa Elnore sẽ lao đến mà cắt cổ ông ta đâu.

Cô ấy có ghét ông ta thật, nhưng không đến mức phạm tội giết cha.

Tuy nhiên, quan hệ giữa họ thì khá là rối ren.

Gideon…., vì “một lý do nào đó”, đã luôn lạnh nhạt với Elnore từ khi cô còn nhỏ. Và Elnore, chịu ảnh hưởng từ điều đó, cũng chẳng mấy thích cha mình.

Tất cả bắt nguồn từ một sự kiện liên quan đến “mẹ” của Elnore, từ đó quan hệ giữa hai người họ hoàn toàn thay đổi.

Nhưng trong mọi tuyến truyện, công tắc khiến tinh thần Elnore sụp đổ và thức tỉnh với tư cách là vật chủ của Quỷ Xám… luôn bắt đầu bằng cái chết của Gideon. Đến mức không thể nói họ là kẻ thù đội trời chung được.

Nhớ lại những gì sẽ xảy ra trong tương lai, tôi không kiềm được tiếng thở dài.

Phải, tôi biết hết điều này.

‘Điều chắc chắn là…’

Nếu đối mặt trực tiếp với ông ta, tôi chắc chắn sẽ có thứ cần phải “lấy”.

Nó sẽ giúp ích rất nhiều trong việc đối đầu với phản diện chính của Chương 2, ‘Vương Tử’.

“…”

Nghĩ như thế về người được ca ngợi là hiệp sĩ mạnh nhất đế quốc thì hơi bất kính thật, nhưng chẳng còn cách nào khác.

Tính mạng tôi thì trong tình trạng chỉ cần sơ sẩy một cái là oẳng bất cứ lúc nào. Không thể không chuẩn bị.

Đặc biệt là từ Chương 2 trở đi.

‘Những Kẻ Giác Ngộ.’

Các thủ lĩnh của giáo phái thờ quỷ, tuyến phản diện chủ chốt.

Chúng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn từ Chương 2, và “Vương Tử” là một trong số đó.

Bọn chúng sở hữu sức mạnh vượt xa cả Kẻ Thanh Tẩy, kẻ đã đồng hóa Tinh Hoa Quỷ đến mức biến hắn thành tro bụi.

“…”

Đây vốn dĩ không phải một “trận boss” được lập trình để có thể thắng bằng cách thông thường.

Nếu hiểu  Vương Tử là loại nhân vật nào, thì điều đó càng rõ ràng hơn.

’Nói chung là vậy.’

Tóm lại, để giải quyết việc này, tôi phải bắt đầu từ sự kiện liên quan đến Gideon, sự kiện đang đến rất gần rồi.

Nếu có thể lấy được thứ tôi cần, mọi thứ sẽ dễ thở hơn nhiều.

‘Trước mắt, ông ta được xếp vào dạng nhân vật phản diện.’

Xét theo cách nhân vật của ông ấy được xây dựng trong kịch bản, điều đó cũng khá hợp lý.

Với một người như ông ấy, cách đối xử sẽ quyết định rất nhiều thứ.

Vấn đề là…

“Tôi không chắc Tử Hoặc sẽ hiệu quả đến đâu.”

Kỹ năng của tôi càng mạnh khi đối phương có ác niệm càng lớn. Nhưng với Gideon, một người rất khó đoán, thì hiệu quả của nó thật mơ hồ.

‘Và…’

Tôi đã có kế hoạch.

Để dù không thể dựa vào kỹ năng đó, tôi vẫn có cách lấy được thứ cần thiết.

Nhưng để làm vậy, tôi phải mạnh hơn.

< Thông Tin Trạng Thái >

[Dowd Campbell」

Sức mạnh: F

Nhanh nhẹn: F

Thể lực: F

May mắn: F

Sức mạnh: F

< Thông Tin Kỹ Năng >

[Thuộc tính: Kiếm Thuật Nhà Tristan ] [Cấp: Cơ Bản]

[Mức thành thạo hiện tại: 58%]

[■ Có thể phát huy một mức sức mạnh nhất định bất kể dùng loại vũ khí nào.]

[ Thuộc tính: Hô Hấp Pháp  – Tảo Phiêu ] [Cấp: Cơ Bản]

[Mức thành thạo hiện tại: 67%]

[■ Một phương pháp hô hấp giúp tăng cường sức bền và thể lực sau quá trình luyện tập lâu dài. Tương thích cao với Kiếm Thuật Tristan.]

Phải luyện tập thôi.

Theo kế hoạch của tôi, chỉ có một cách duy nhất để tiếp cận một cách ‘hòa bình’ với Gideon, kiếm thuật.

Tôi không cần trở thành thiên tài đột xuất. Tôi chỉ cần thể hiện kỹ năng đủ tốt với Kiếm Thuật Tristan.

Vấn đề là… phải làm điều đó mà không dùng đến Tuyệt Vọng. Nghĩa là trạng thái cơ bản của tôi phải được nâng lên tới mức nhất định.

‘…Để tìm cách xem sao.’

May thay, quanh tôi hiện giờ có vài người có thể trông cậy vào những lúc như này.

“Cậu muốn tôi dạy kiếm thuật cho cậu?”

Elnore tròn mắt hỏi tôi.

Đây là phản ứng đầu tiên khi tôi đề nghị trên đường rời lớp sau giờ học.

‘…Nhưng cô ấy định học lớp năm nhất đến bao giờ vậy?’

Vừa hồi phục xong, việc đầu tiên Elnore làm lại là vào học chung lớp với tôi.

Dù có là Chủ Tịch Hội Học Sinh đi nữa, rồi cũng phải về lớp chính chứ?

Vậy chẳng phải đang phạm luật sao?

“Ừm. Không có chuyện đó đâu.”

“…”

“Tôi nghĩ từ giờ đến lúc cậu tốt nghiệp, chắc chúng ta sẽ học cùng lớp luôn đấy. Thế nên cậu không cần lo phần đó.”

Đây mà là lời Chủ Tịch Hội Học Sinh nên nói sao?

Elnore gật đầu, còn ưỡn ngực ra như thể tự hào lắm.

Mặt thì vẫn vô cảm.

“…”

Nhưng đây đúng là lạm dụng chức quyền mà.

Cô tự hào cái gì vậy?

“Dù sao thì, tôi muốn nhờ cô hướng dẫn kiếm thuật.”

“Nhưng chẳng phải cậu nói muốn học khoa Thần Học sao? Sắp tới sẽ có các tiết chuyên ngành, sao lại dành thời gian cho việc này?”

“Tôi không định học lâu. Tôi chỉ cần kết quả trong thời gian ngắn. Và người tôi tin tưởng nhất trong việc này là Elnore.”

Dù thế nào đi nữa, xét về kiếm thuật thì cô ấy là lựa chọn hàng đầu.

Cô ấy là người quen thuộc nhất và tôi không có một chút nghi ngờ về khả năng kiếm pháp của cô ấy.

Và trên hết, không có giáo viên nào phù hợp hơn cô ấy để dạy Kiếm Thuật Tristan.

Nghe tôi nói lại, Elnore nhìn tôi một lúc, mắt hơi mở to rồi quay phắt đi.

“…Sao thế?”

“Không có gì. Chỉ là… tôi cảm thấy tốt hơn khi nghe cậu nói cậu tin tưởng tôi.”

“Nếu tâm trạng cô tốt, sao cô lại quay lưng với tôi?”

“Hmm. Tôi có luyện cơ mặt cho vui vẻ cho những lúc như thế này. Chờ một tẹo.”

“…”

Sau vài giây cựa quậy, Elnore quay lại.

Lông mày cô ấy nhích lên một chút so với bình thường.

“…Trông thế nào?”

“…”

Vậy rốt cuộc cô có dạy tôi không?

Cô chưa trả lời đấy.

“Ô hô, chủ đề thú vị ghê ta.”

Vừa nghe thấy giọng một người mới, biểu cảm “vui” của Elnore lập tức sụp xuống.

“…Cô không có việc ở đây thì lượn đi.”

“Êu, học kiếm thuật mà chỉ có một người dạy thôi á?”

Iliya cười toe toét, khiến lông mày Elnore nhíu lại hơn nữa.

“…Dowd nhờ tôi, không phải cô. Việc này cũng chẳng liên quan đến cô”

“Ôi, nhưng trước khi vào học viện, tôi từng làm trợ giảng môn kiếm thuật đấy. Còn Tiểu thư thì chắc chưa từng dạy ai đúng không?”

“…”

Bị chọc tức như vậy mà Elnore vẫn không nói dối để chống chế Iliya, cô chỉ giữ im lặng.

Cô đúng là bướng bỉnh theo những cách rất kỳ lạ.

Tôi bật cười và đề nghị với Iliya:

“Hay chúng ta học cùng nhau? Tôi nghĩ Elnore sẽ giúp cả hai cùng tiến bộ.”

Đây là sự thật.

Về kiếm thuật thuần túy thì vẫn có một khoảng cách khá lớn giữa hai cô gái. Nếu Iliya học cùng, cô ấy sẽ được lợi nhiều hơn mất.

Và xét theo cốt truyện, sự trưởng thành của Iliya cũng quan trọng. Đây là cơ hội tốt để thúc đẩy sự phát triển của cô ấy.

“…”

Iliya phụng phịu, còn Elnore thì nhẹ nhõm thấy rõ.

“Vậy sao…”

Nhưng rồi Iliya cười như thể nhớ ra điều gì đó.

“Vậy tức là Tiểu thư sẽ là ‘người dạy duy nhất’, còn chúng ta thì học ‘cùng nhau’ nhỉ?”

Nghe vậy, gương mặt Elnore lập tức tối sầm lại.

“…”

Làm ơn đừng mắc bẫy khiêu khích trẻ con như thế chứ.

“…Nếu cô khăng khăng thế, vậy cô dạy luôn đi.”

Elnore thở dài, mặt giãn ra như thể vừa nhượng bộ.

Nhưng Iliya chỉ chờ có thế, liền nhe răng cười.

Như thể đây là mục tiêu ngay từ đầu.

“Oh, vậy thì, chúng ta thi đấu nhé?”

“Hả?”

“Tôi và Tiểu thư, ai là người dạy tốt hơn?”

“…”

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Khi tôi đang nhíu mắt tự hỏi, Iliya nói tiếp:

“Tất nhiên, người giỏi hơn thì sẽ là người ‘dạy thường xuyên’ sau này, cậu nghĩ vậy không?”

“…”

Gì cơ…?

Tôi có nói gì đâuu ?

“…Ha.”

Elnore bật cười, vén tóc.

“Xem ra cô tân sinh này có gan thật. Cô định thách tôi à?”

“Ô, nhưng tôi thật sự không nghĩ Tiểu thư sẽ dạy tốt đâu?”

“Cô sẽ chịu trách nhiệm cho câu nói đó chứ?”

Này.

Tôi vẫn đang đứng đây đấy.

Này!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!