WN

Chương 136: Một mũi tên trúng hai đích

Chương 136: Một mũi tên trúng hai đích

“Tớ sẽ không hỏi lý do đâu, nên…”

Beatrix thở dài, buông những lời ấy vào khoảng không gian mờ tối của khu tập luyện.

“Xin cậu hãy dừng lại đi. Việc bao che cho cậu ngày càng khó khăn rồi đấy.”

Cô nhìn người bạn mười năm của mình với ánh mắt tràn đầy sự lo lắng.

Eleanor, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, đang nằm dài giữa sân tập. Một cảnh tượng quá đỗi quen thuộc.

Mỗi khi tâm trí người phụ nữ này bị bủa vây bởi những suy nghĩ phức tạp, cô ấy luôn tìm đến đây để luyện tập cho đến khi kiệt sức mới thôi.

Thế nhưng…

“Rốt cuộc chuyện này là sao? Sau vụ này thì việc điều chỉnh ngân sách sẽ rối tung lên mất…”

Tin đồn về việc Tiểu thư nhà Tristan gần đây đã thuê trọn phòng gym lẫn phòng tập luyện để tự hành hạ bản thân bằng những bài tập rất nặng đô đã lan khắp học viện.

Beatrix nhìn quanh khu vực tập luyện tan hoang như vừa có một cơn bão đi qua, khẽ tặc lưỡi.

Một lúc sau, Eleanor lặng lẽ lau mồ hôi, tiện tay ném sang bên cạnh quả tạ ma pháp dùng để rèn cơ bắp.

Đó là một vật phẩm nạm đá ma thuật, cho phép người dùng tùy chỉnh trọng lượng.

Beatrix vô thức liếc sang, đọc được con số ‘750kg’ ghi trên đó, rồi quay lại nhìn Eleanor với vẻ mặt kinh hoàng.

‘Cậu ấy nâng cái thứ đó bằng mỗi tay một cái á?!’

“Cậu tập bao nhiêu set với cái đó?”

“Chỉ mới 300 thôi.”

Tin đồn quả thực không sai một chút nào. Thậm chí là còn quáaa nhẹ nhàng so với thực tế.

Việc một ai đó có ý định tập luyện với khối lượng này đã là điên rồ rồi, nhưng đến mức này thì không còn là rèn luyện nữa.

Đây đơn thuần là tự hành xác bản thân mà thôi.

“Rốt cuộc cậu làm vậy để làm gì? Cậu nhốt mình ở đây mà không gặp bất cứ ai cả! Tớ biết cậu luôn tận tâm với việc luyện tập, nhưng đây là lần đầu tiên cậu đi xa đến mức này!”

Eleanor chỉ lặng lẽ lau mồ hôi, không nói gì.

Biểu cảm trên gương mặt cô khiến Beatrix phải nhíu mày.

Đó là biểu cảm cô thường thấy.

Bình thường, Eleanor vốn là người luôn che giấu tâm tư một cách cố chấp.

Có lẽ vì từ nhỏ cô đã được dạy rằng bộc lộ cảm xúc chính là biểu hiện của sự yếu đuối.

Vì vậy, hành động của cô cũng dễ hiểu thôi.

Cô quyết tâm xóa bỏ sự yếu đuối đó bằng mọi giá.

Còn lý do vì sao… cô đã tự mình nói ra.

“Tớ nhận ra ước mơ của mình là quá lớn lao.”

“Gì cơ?”

“Dòng máu bị nguyền rủa của gia tộc tớ từ trước đến nay luôn mang lại bi kịch cho những người xung quanh.”

Giọng Eleanor trầm buồn, vang vọng lên giữa sân tập mờ tối.

“Anh ấy đã làm quá tốt từ trước cho đến nay, khiến tớ nhất thời quên mất sự thật ấy.”

“Cậu đang nói gì thế?”

“Nếu lần tới tớ lại không thể bảo vệ được anh ấy… Nếu anh ấy lại bị thương vì những chuyện liên quan đến tớ… Và nếu… lỡ như… anh ấy…”

'Chết.'

Vô số hình ảnh lóe lên trong tâm trí cô.

Lần đầu gặp mặt, anh biến thành một kẻ tàn tạ ngay trước mắt cô.

Lần thứ hai, anh gần như đã nửa sống nửa chết vì đã giải quyết chuyện gì đó ở một nơi nào đó.

Và gần đây nhất.

Cô suýt nữa đã mất anh…

Ngay trước mắt mình…

Cô bất lực đến mức chỉ có thể đứng trơ ra đó mà không thể làm được gì.

Nỗi đau và cảm giác bất lực cứ như đã xé nát linh hồn cô vẫn còn hiện hữu mồn một trong từng dây thần kinh cô.

‘Nhà Tiên Tri.’

Nhớ đến người phụ nữ đeo mặt nạ, Eleanor siết chặt nắm đấm.

‘Không thể.’

‘Mình không thể để con đàn bà đó cướp anh ấy khỏi mình.’

Chính vì vậy, cô cho rằng mức độ luyện tập này chẳng là gì so với những hậu quả có thể xảy đến sau này.

Cô quyết tâm phải trở nên mạnh hơn nữa, mạnh hơn cả…

“Tớ hiểu cảm giác của cậu, Eleanor.”

Beatrix miễn cưỡng nuốt lại một tiếng thở dài khác khi nhìn về phía Eleanor.

“Nhưng chúng ta phải giải quyết việc khẩn cấp trước đã. Hoàng gia đã triệu tập cậu.”

Nghe thấy vậy, đôi mắt Eleanor mở to và cô đột ngột đứng bật dậy.

Cách cô phản ứng cho thấy đây có lẽ là tin tốt lành đầu tiên cô nghe được sau một thời gian dài.

“Đích thân Nữ Hoàng triệu tập tớ sao?”

“Không may Công Chúa… không, giờ không còn là Công chúa nữa… đáng tiếc là Nữ Hoàng dường như sẽ không có mặt.”

Vẻ mặt Eleanor lại một lần nữa chùng xuống.

Thấy vậy, Beatrix cười khổ rồi tiếp tục.

“Đã lâu rồi cậu không gặp cô ấy phải không?”

“Vì cô ấy luôn bận rộn.”

“Ừ, nhưng cô ấy vẫn thường xuyên hỏi thăm cậu mà. Nếu không để tâm đến bạn thân từ thuở nhỏ thì đã chẳng phải là cô ấy.”

“Tớ biết.”

Dù nói vậy, cô vẫn lộ vẻ có hơi chút hờn dỗi.

Cũng dễ hiểu thôi.

Nếu phải kể ra hai người trên thế gian này mà cô có thể mở lòng, thì ngoài Beatrix ra, người còn lại chính là Công Chúa… không, là Nữ Hoàng đương triều.

Thế nhưng đã mấy năm rồi chưa gặp, phản ứng có phần cáu kỉnh của cô ấy như vậy cũng chẳng có gì lạ.

Beatrix khẽ cười rồi đưa cho cô một văn kiện.

“Dù sao thì, có vẻ sắp tới cô ấy sẽ sớm ở lại Elfante. Vì thế cả cậu lẫn Công tước Tristan đều phải đến báo cáo.”

Beatrix không thể nhịn được mà thở dài thêm một lần nữa.

Đó không phải chủ đề dễ mở lời, nhất là với thái độ của Eleanor hiện tại.

Thế nhưng, câu trả lời cô nhận được lại hoàn toàn ngoài dự đoán của cô.

“Tốt thôi.”

“Gì cơ?”

‘Cậu ấy vừa nói tốt ư?’

Trước sự ngỡ ngàng của bạn mình, Eleanor tiếp tục bằng một giọng bình thản nhưng đầy kiên định.

“Có vài chuyện tớ cần phải tìm hiểu từ lão già đó.”

“Cậu cần tìm hiểu chuyện gì sao? Là chuyện gì thế?”

Beatrix gặng hỏi, nhưng Eleanor chỉ khép chặt đôi môi thay cho câu trả lời.

Tâm trí cô đang xoáy sâu vào những từ ngữ mà cô đã nghe trước đó

Mảnh Vỡ Quỷ. Vật Chủ của Quỷ. Cô đã nghe những thứ đó từ gã Nguyền Ngôn Sư mà mình từng đối đầu.

Và…

-Dù sao thì Gia tộc Tristan cũng là một Gia Tộc của Vật Chủ lừng danh cơ mà, thật nực cười khi mà ngươi lại chẳng thể kháng cự được chút nào. Mẹ ngươi không dạy ngươi cách sử dụng sao?

Ít nhất, cô phải hỏi chính người có liên quan xem, rốt cuộc tên đó có ý gì.

Đôi mắt đỏ của Eleanor sáng rực trong bóng tối.

***

“Huynh đang nghĩ gì sâu xa thế? Có chuyện gì sao?”

Sau giờ học. Khi tôi đang ngồi ở bàn, chống suy từ thì Talion nhìn tôi rồi hỏi.

“Về tiết học vừa rồi thôi.”

Chuyến thăm học viện của Nữ Hoàng đã cận kề. Vì không muốn để lại ấn tượng xấu trong mắt người phụ nữ quyền lực ấy, nên tôi đành phải chăm chỉ đến lớp nhất có thể.

“À, nói mới nhớ, dạo này huynh đi học đều đặn ghê. Huynh học hành ổn chứ?”

Talion vừa nói vừa cúi xuống nhìn cuốn sách chi chít chữ của tôi.

“Quả không hổ danh sư huynh của đệ. huynh tóm tắt tất cả những thứ này trong thời gian ngắn như vậy sao? Với đà này thì chắc chắn huynh sẽ đạt điểm cao phần thi viết…”

“Không, tôi bỏ cuộc vụ điểm số rồi.”

Talion nhìn qua nhìn lại giữa tôi và cuốn sổ với vẻ mặt không thể tin nổi.

“Thế đống này là cái gì?”

“Ghi chép do đích thân Thánh Nữ soạn cho tôi đấy.”

“…”

Sau khi nghe tôi nói đã khiến một nhân vật đứng trên đỉnh cao của đức tin phải ngồi chép bài hộ mình, cộng thêm lời tuyên bố từ bỏ việc học hoàn toàn, đã khiến Talion hoàn toàn im lặng.

“Đã nhờ được một người tầm cỡ như thế giúp đỡ mà huynh vẫn quyết định bỏ cuộc sao?”

“Có những thứ, dù cố gắng đến mấy cũng không thể làm được.”

Cậu ta ôm lấy đầu như thể sắp phát điên đến nơi. Nhưng tôi nói nghiêm túc đấy.

Để bù lại số tín chỉ tôi đã bỏ lỡ từ trước đến giờ, tôi buộc phải đạt điểm tuyệt đối bài thi viết. Thôi nào, hãy thực tế một chút đi.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình ngu hay gì, nhưng lượng kiến thức khổng lồ mà Elfante yêu cầu học viên phải nhồi nhét chẳng phải là chuyện đùa. Dù có cày ngày cày đêm thì tôi cũng không thể nào đạt 100 điểm tròn trĩnh.

Chết tiệt, tôi còn được chính Thánh Nữ kèm riêng, người thông tuệ bậc nhất đại lục, vậy mà tôi vẫn chỉ vừa đủ sức để theo kịp bài giảng trên lớp.

Thế nên, việc không đáp ứng được tiêu chuẩn diện kiến Nữ hoàng gần như đã là định mệnh rồi.

‘Nữ Hoàng, hửm?’

Bỏ qua thân phận là người cai trị Đế quốc, cô ta còn là nhân vật then chốt để mở khóa Nhiệm vụ Độc quyền của Eleanor, Sự Điên Loạn của Gia Tộc sau này.

Dù bận rộn đến mấy, tôi cũng không thể lơ là cô ta được.

“Vậy huynh định đối phó Kỳ Đánh Giá Năng Lực Toàn Diện thế nào? Không còn nhiều thời gian nữa đâu.”

“Chuyện đó thì dễ thôi.”

Nói rồi, tôi đập mạnh một bản sao thông báo từ bảng tin trung tâm xuống bàn.

Về cơ bản, Elfante là nơi nuôi dưỡng những tài năng về chiến đấu. Những thành tích trong lĩnh vực này luôn được đánh giá cao nhất.

Điều đó thể hiện rõ trong cách chấm điểm của kỳ thi này.

Phần lớn số điểm không nằm ở kiến thức lý thuyết, mà nằm ở khả năng thực chiến, được đánh giá qua các Bài Thi Thực Hành.

Đặc biệt đối với sinh viên năm hai, nếu đạt điểm cao ở phần này thì tổng điểm sẽ được kéo lên đáng kể.

Nhờ Thánh Nữ kèm cặp, tôi chắc hẳn vẫn đạt mức trung bình ở phần thi viết. Nghĩa là nếu làm tốt phần này, tôi vẫn có cơ hội lật ngược thế cờ.

“Tôi sẽ đánh cho tất cả bọn họ một trận ra trò.”

“Sư huynh… chẳng phải trên danh nghĩa huynh là Tư Tế Chiến Đấu sao?”

“Thông thường, Tư Tế Chiến Đấu là những người tận tâm với công tác tình nguyện hoặc nghiên cứu thần học. Sao huynh lại có suy nghĩ như mấy gã ở Khoa Kiệp Sĩ hay Khoa Ma Pháp thế?”

“Thì sao?”

Ăn mày mà đòi xôi gấc à cu?

Với lại, từ trước đến giờ tôi có giải quyết rắc rối theo kiểu một Tư Tế Chiến Đấu điển hình chưa? Câu trả lời là không nhá.

“Nhưng hình thức Bài Thi Thực Hành luôn được quyết định ngẫu nhiên sao?”

Nghe tôi hỏi vậy, Talion vuốt cằm gật đầu.

“Đúng là thế, nhưng học viên vẫn có thể đoán phần nào tùy thuộc vào giáo sư nào phụ trách. Lần này là Thầy Conrad, Trưởng Khoa Hiệp Sĩ cầm trịch, nên khả năng cao sẽ là một trận công thành giả lập.”

Nếu là công thành giả lập thì…

Đó sẽ là trận chiến nơi một vài học viên khóa trên sẽ ngăn cản số đông khóa dưới tiến vào một khu vực nhất định.

Trong game tôi đã trải qua chuyện này vài lần rồi.

“Lúc còn là năm nhất thì tôi xem qua cái này rồi, lúc đó Iliya đạt điểm cao nhất. Nếu có cô ấy ở đây thì mọi chuyện chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

“Mà nhắc mới nhớ, dạo này cô ấy làm gì vậy?”

Trước khi rời đi, Kasa bảo tôi gửi gắm Iliya cho bà ấy, nhưng đã hơn mấy ngày rồi mà cô ấy vẫn chưa trở lại Elfante.

Còn Riru thì có việc liên quan đến quốc gia thì không nói, nhưng đáng lẽ giờ này cô ấy phải quay lại rồi chứ nhỉ? Sao vẫn chưa thấy ta?

“Đệ cũng không rõ lắm… nghe nói cô ấy đã xin gia hạn thời gian ở lại. Có vẻ sẽ mất thêm chút thời gian nữa cô ấy mới trở về Elfante.”

Tôi khẽ nhíu mày khi nghe những lời của Talion. 

Sẽ tốt biết mấy nếu cô ấy sớm trở lại. Có cô ấy, tôi có thể xử lý gọn mấy vấn đề liên quan đến chương tiếp theo.

Chương 4, Đêm Xích Dạ, xoay quanh ba nhân vật chủ chốt.

Iliya, Chủ Nhân Thánh Kiếm. Faenol, Boss Chương này.

Và…

Tôi lặng lẽ nhìn xuống chiếc bùa đeo trên cánh tay mình.

[Gì cu?]

‘Không có gì. Tôi đang nghĩ linh tinh thôi.’

Tôi cười thầm trước giọng Caliban rồi đáp lại.

Chính là người này.

‘Quần bài ẩn’ sẽ đóng một vai trò cực kỳ quan trọng trong chương này.

Dù anh ta lúc nào cũng cư xử như một ông anh hàng xóm lớn tuổi thích trêu ghẹo tôi, nhưng trong nguyên tác, đây chính là người đã bỏ mạng dưới tay một Vật Chủ sở hữu toàn bộ các Mảnh Vỡ.

Mà thôi.

Một trận công thành giả định, nhỉ?

Vậy thì việc tôi cần phải làm đã trở nên rõ ràng.

Tôi phải tìm kiếm đồng đội.

Vì giờ đã là sinh viên năm hai, nên khả năng cao là tôi sẽ bị xếp vào phe phòng thủ.

“Một đội tối đa ba người, đúng không?”

“Phải. Nhưng e rằng lần này đệ không giúp huynh được. Đệ bị xếp cùng vào nhóm cùng khóa và thuộc phe tấn công.”

“Không sao đâu. Tôi không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào cậu được.”

Nói thì nói vậy, nhưng tôi vẫn thấy hơi tiếc một chút. Nếu có Talion, tôi có thể hoàn toàn tin tưởng giao phó công việc cho cậu ta.

Chỉ nghĩ đến việc phải tự mình đi tìm đồng đội thôi cũng đủ đau đầu rồi. Không ngờ có lúc tôi lại phải tốn công tốn sức chỉ để tìm người vào đội mình thế này.

Yuria, với bản chất của mình, là một biến số quá nguy hiểm cho một kỳ thi thế này. Còn Eleanor mà đi cùng tôi thì rất có thể sẽ vi phạm nội quy học viện nên cũng không được.

Hơn nữa…

Nhật Ký Hệ Thống

[ Mục tiêu Eleanor đang trải qua cảm giác bất lực tột độ! ]

“…”

Tình trạng của cô ấy đang không hề bình thường.

Khác với Yuria và Thánh Nữ, cô ấy gần như hoàn toàn tránh né việc tiếp xúc với tôi, khiến tôi rất khó để tiếp cận.

Có lẽ phải mất khá lâu cô ấy mới ổn định trở lại.

‘Mà mình thì đang bận ngập đầu đây.’

Danh sách những việc cần làm của tôi đã dài dằng dặc.

Ưu tiên hàng đầu là yêu cầu của Faenol, là cưa đổ cô ấy trong vòng một tháng. Nếu thất bại… cứ coi như đây là thứ nguy hiểm nhất trong tất cả.

Đương nhiên, với tính cách của cô ấy, cứ lao vào tấn công trực diện là tự sát, nên hiện tại tôi đang tạm thời để cô ấy yên.

Nhưng nếu tôi chỉ cần bỏ lỡ dù chỉ một buổi học thôi là coi như xong. Lúc này tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tập trung vào chuyện đó.

Chưa kể còn có một Đại Sát Thủ vẫn đang bám theo tôi suốt ngày.

Có vẻ hiện tại cô ta chưa có ý định ra tay, nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ ánh mắt của cô ta dõi theo nhất cử nhất động của mình.

Hm.

Hmmm…

Tôi nhắm mắt suy nghĩ một lúc.

Thôi, hết cách rồi.

Nếu cô ta đã thích bám đuôi đến thế, thì tôi đành phải đưa ra một quyết định hơi táo bạo một chút vậy.

Vừa phải xoa dịu Faenol, vừa phải xử lý cô nàng sát thủ bám đuôi, lại còn phải có kết quả cao trong Bài Thi Thực Hành?

“Talion. Tôi có một việc cần nhờ cậu.”

“Vâng? Việc gì cơ?”

“Ra bãi đất trống phía sau núi. Ở đó có một nữ sinh Khoa Ma Pháp với mái tóc đỏ tên là Faenol.”

Tôi đứng dậy, tiếp tục nói.

“Hãy nói với cô ấy rằng tôi muốn gặp cô ấy.”

“Chuyện đó thì không khó… nhưng huynh định đi đâu bây giờ?”

“Đi tìm đồng đội cuối cùng của tôi.”

Tôi thở dài rồi nói tiếp.

“Tôi biết một người mà kỹ năng của cô ấy thì không cần phải nghi ngờ gì cả”

Xuất sắc đến mức trên toàn lục địa chỉ có cô ta và một người nữa có cùng cấp bậc như vậy.

Tôi đã ‘chuẩn bị’ cho cô ta đủ nhiều để ít nhất hiện giờ cô ta chưa định giết tôi ngay lập tức, nên kế hoạch này chắc cũng có chút hy vọng thành công.

‘Mình phải xử lý cả hai người họ cùng một lúc.’

Đây mới là phong cách của một người đàn ông đích thực.

Giải quyết mọi phiền phức chỉ trong một lần duy nhất.

[Thằng nhãi này, cậu thực sự bị thần kinh rồi à?]

[Cậu còn lười bắt cá hai tay đến nỗi cậu định tán luôn cả hai cùng một chỗ cùng một lúc luôn sao?]

Đờ mờ nhà anh.

Tôi chưa bao giờ nói thế.

Đừng có bịa chuyện bậy bạ về tôi nhé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!