WN

Chương 74: Sự can thiệp (2)

Chương 74: Sự can thiệp (2)

Lucia hít một hơi thật sâu rồi lên tiếng.

“…Vâng, nếu điều chỉnh thứ tự của Lời Cầu Nguyện một chút, hiệu quả của Chúc Phúc sẽ tăng lên đáng kể. Có thể sẽ hơi khó, nhưng nếu luyện tập một thời gian thì anh sẽ quen—”

“Như thế này sao?”

“…”

Lucia cứng người khi thấy một kết giới thần lực hai màu xuất hiện trước mặt Dowd.

Trong lòng cô phải cố gắng hết sức mới kìm được tiếng hét.

Bất kỳ ai cũng sẽ có phản ứng như vậy khi chứng kiến Dowd lập tức thực hành thành công thứ mà cô vừa mới dạy.

‘Anh nói là lần đầu tiên của anh mà…’

Cô nhìn anh, cố giấu đi vẻ mặt sắp khóc.

Lúc mới bắt đầu dạy anh, cô đã vô cùng nhiệt tình.

Dù sao thì đây cũng là cơ hội ngàn năm có một để cô uốn nắn lại ‘thái độ’ của người đàn ông này.

Cô không mong anh đối xử với mình bằng sự tôn kính như những người khác dành cho Thánh Nữ, nhưng ít nhất, cô muốn ngăn anh việc tùy tiện lôi cô và Yuria vào đủ loại chuyện rồi biến mất không lời giải thích.

Nói ngắn gọn thì, cô không cần anh coi mình là Thánh Nữ, cô chỉ không muốn bị đối xử như nô lệ!

‘Chuyện này đáng lẽ phải rất khó mới đúng…’

Trong tất cả các loại Năng Lực Đặc Biệt, thần lực là thứ mà ai cũng có thể sở hữu, nhưng đồng thời cũng là sức mạnh khó đoán và bất ổn nhất.

Về bản chất, nó dễ nhập môn nhưng cực kỳ khó để thành thạo.

Vì vậy, khi người đàn ông này nói rằng anh ta sẽ nâng thần lực của mình lên bằng một phần ba của cô trong vòng một tháng, Lucia chỉ khịt mũi đầy hoài nghi.

Trong hai ngày đầu, dự đoán của cô có vẻ hoàn toàn chính xác.

Khi Dowd chật vật ghi nhớ các Lời Cầu Nguyện, thậm chí không thể thi triển chính xác những Chúc Phúc đơn giản nhất, cô đã mừng thầm trong lòng.

‘Mình biết mà, người này đâu phải hoàn hảo!’

‘Cuối cùng mình cũng tìm ra điểm yếu của anh ta rồi!’

Chính vì vậy, cô quyết định giúp anh học thần lực, để khiến anh nhận ra tầm quan trọng của cô, ngăn anh bỏ rơi Yuria rồi tùy tiện chơi đùa với những người phụ nữ khác, đồng thời khiến anh phải dựa dẫm vào cô nhiều hơn trong tương lai.

Đã từng có lúc, cô mơ về một viễn cảnh như vậy.

Nhưng tất cả những hy vọng và giấc mơ ấy đã tan biến trong ngày hôm nay.

“…”

Anh học quá nhanh.

Nhanh đến mức phi lý.

Không nghi ngờ gì, khi nói đến việc ‘điều khiển’ thần lực, anh vẫn là một người mới. Nhưng một khi đã nắm được cốt lõi, anh hấp thụ mọi thứ cô dạy như bọt biển hút nước.

Cô thậm chí không thể tưởng tượng nổi trong vòng chưa đầy nửa ngày, từ trưa đến tối, anh đã học được bao nhiêu.

Ngay cả bản thân cô cũng phải mất ít nhất một tuần để làm chủ ‘Lời Cầu Nguyện Chuyển Cầu’[note86742] mà cô vừa dạy anh!

‘Không lạ gì khi anh ta đặt ra điều kiện vô lý như thế…’

Đột nhiên, Lucia hiểu ra.

Mục tiêu mà anh đặt ra khi bắt đầu những buổi học này…

Anh thật sự tin rằng nó có thể ‘thực hiện được’! Không nghi ngờ gì nữa!

‘Ra là cảm giác này…’

Trái ngược với Lucia, người đang nhìn anh như thể anh là một con quái vật thực thụ, Dowd chỉ đang thờ ơ thao tác thần lực của mình.

Anh là người quá quen thuộc với hệ thống kỹ năng của Savior Rising. Anh biết mọi thứ, theo đúng nghĩa đen. Chỉ riêng việc ‘vận dụng’ những thứ như thế này, anh đã làm hàng trăm lần trong game.

Khó khăn duy nhất là việc ‘điều khiển’ thần lực, nhưng sau vài ngày vật lộn cùng Lucia, anh đã vượt qua được.

Nói cách khác, giống như đang chơi một trò chơi mà anh đã thuộc lòng từ đầu đến cuối, chỉ là ban đầu chưa cắm được tay cầm mà thôi.

“V-vậy thì, thứ tiếp theo tôi sẽ dạy anh l-là…”

Nửa khóc nửa nấc, Lucia lục lọi trong xấp giấy đã chuẩn bị sẵn.

Cô từng nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có thể nắm thế chủ động, thay vì lúc nào cũng bị người đàn ông này dắt mũi.

Thế nhưng, chỉ sau vài ngày bắt đầu dạy, hơn một nửa giáo trình một tháng mà cô chuẩn bị đã bị dùng hết.

“Ờ thì, kích hoạt… ừm… nhiều Chúc Phúc cùng lúc, kết h-...”

“À, hình như là thế này.”

Vút.

Hàng loạt khiên thần lực xuất hiện xung quanh Dowd.

“…”

Lucia run rẩy đặt xấp giấy xuống.

“Anh tự làm đi.”

“…Gì cơ?”

“Anh làm tốt ngay cả khi không có tôi dạy mà! Tôi còn chuẩn bị cả đống mẹo dành cho người mới nữa cơ…! Đồ ngốc… hic… hu hu…” [note86741]

“…”

Đến mức này thì không còn là rơi nước mắt nữa, mà cô đã bắt đầu sụt sịt thật sự.

Trong lúc Dowd im lặng, cánh cửa lớp học, lớp mà chỉ có hai người họ bên trong, khẽ mở ra.

Vừa dụi mắt, Yuria bước vào.

Liếc nhìn bầu không khí gượng gạo trong phòng, cô mở miệng bằng giọng ngái ngủ.

“Anh Dowd, anh lại bắt nạt chị Lucia à?”

“Anh chưa bao giờ bắt nạt cô ấy…”

“Chị Lucia mỏng manh hơn vẻ ngoài nhiều lắm đó, nên anh hãy đối xử dịu dàng hơn một chút. Chị ấy rất muốn làm chị cả, nên ít nhất anh cũng nên giả vờ dựa dẫm vào chị ấy đi, anh nhé?”

“…”

‘Con bé này thật sự nên nói chuyện đó trước mặt đương sự sao?’

Trong lúc Lucia đang nghĩ như vậy, Yuria lại ngáp một cái rồi tiếp tục.

“Hôm nay dừng ở đây đi rồi ra ngoài. Cô Ophelia bảo em nhắn anh vậy.”

Nói xong, Yuria rời khỏi lớp học. Nhìn theo bóng lưng cô, Dowd lên tiếng với giọng đều đều.

“Tình trạng của em ấy gần đây cải thiện nhanh nhỉ?”

Khi mới gặp, Yuria thậm chí không thể nói chuyện bình thường, phải dùng chữ hiện ra trong không khí để giao tiếp.

Nhưng dạo gần đây, ngay cả khi không có Lucia bên cạnh, cô vẫn có thể nói chuyện trôi chảy trong hầu hết các trường hợp.

Đến mức gần như không còn bất tiện gì trong sinh hoạt hằng ngày.

“Gần đây, lời nguyền của Severer ăn mòn em ấy chậm hơn rất nhiều. Tất cả là nhờ anh. Cảm ơn anh.”

Lucia vừa sụt sịt vừa cúi đầu cảm tạ.

Quả nhiên là Thánh Nữ. Ngay cả trong tình huống này, cô vẫn không quên phép tắc đã ăn sâu vào bản thân.

Tuy nhiên, thay vì đáp lại, Dowd chỉ nheo mắt.

“Trong thời gian tới, cô hãy để ý em ấy cẩn thận chút. Dù sao thì cũng phải đề phòng.”

“Thứ lỗi?”

Dowd không giải thích, chỉ nở một nụ cười cay đắng.

Bởi vì…

Anh đã từng trải qua trường hợp năng lực của một ‘Vật Chủ’ tăng vọt một cách bùng nổ.

Đó là hiện tượng giống hệt Eleanor sau sự kiện Kẻ Thanh Tẩy, tỷ lệ dung hợp giữa Mảnh Vỡ Quỷ và Vật Chủ tăng cao, sẽ kéo theo sự gia tăng mạnh mẽ về thể chất.

Và đồng thời…

Sẽ có một sự kiện nối tiếp sau đó.

“…”

Thẳng thắn mà nói, người thật sự cần cẩn thận không phải Lucia. Mà là chính Dowd.

Khi tỷ lệ dung hợp của Vật Chủ đầu tiên, Eleanor tăng lên, không lâu sau đó, Vật Chủ thứ hai, Yuria đã xuất hiện.

Và giờ đây, tỷ lệ dung hợp của Vật Chủ thứ hai, Yuria, cũng đang tăng lên.

Nói cách khác…

Đó là dấu hiệu cho thấy một ‘Vật Chủ’ khác sắp sửa xuất hiện lần nữa.

***

Nhật Ký Hệ Thống

[ Đã thành công làm chủ Thần lực! ]

[ Độ thành thạo của ‘Thông Thạo: Làm Chủ Thần Lực’ đã tăng lên. ]

[ Độ thành thạo tăng trưởng nhanh chóng! ]

[ Cấp Thông Thạo đã được tăng từ ‘Cơ bản’ lên ‘Phổ thông’! ]

[ Thông tin Thông Thạo ]

Thông Thạo: Làm Chủ Thần Lực

Cấp: Phổ thông

Mô tả: Triển khai các loại Chúc Phúc khác nhau bằng Thần lực. Đây là nền tảng cho toàn bộ kỹ thuật của các Tư Tế Chiến Đấu.

[ ■ Có thể triển khai tối đa hai Chúc Phúc giống nhau. ]

[ ■ Có thể sử dụng toàn bộ Chúc Phúc xuất phát từ ‘Lời Cầu Nguyện Sơ Cấp’! ]

‘Không tệ.’

Tôi gật đầu hài lòng với kết quả thu được sau vài ngày được Thánh Nữ trực tiếp giảng dạy.

Với cấp độ này, tôi đã có thể tự kích hoạt các hiệu ứng cường hóa, ngoài những Chúc Phúc được tích hợp sẵn trong Ultima.

Dĩ nhiên, vì chỉ là các Lời Cầu Nguyện Sơ Cấp, nên hiệu quả của chúng khá đơn giản và thô sơ.

‘Chúc Phúc Đỏ’ tăng sức tấn công, ‘Chúc Phúc Xanh’ tăng sức phòng ngự, ‘Chúc Phúc Vàng’ tăng tốc độ, v.v… Nói chung chỉ là các buff chỉ số rất cơ bản.

Tuy bản thân hiệu quả không quá nổi bật, nhưng với một người sở hữu những kỹ năng như ‘Tuyệt Vọng’ hay ‘Ảnh Giới’ những thứ có thể khuếch đại hiệu suất của buff lên nhiều lần, thì giá trị của chúng lại hoàn toàn khác.

‘Được rồi, kiểm tra lại một lần nữa.’

「Dowd Campbell」

< Thông tin Chỉ số >

[ Tổng quát ]

Thể chất: F ( Lên cấp: 98% )

Nhanh nhẹn: F ( Lên cấp: 98% )

Sức bền: F

May mắn: F

Quyền lực: D

Sau nhiều ngày chịu đựng cơn đau nhức toàn thân khi tập luyện cùng Talion cả ngày lẫn đêm, xem ra mọi nỗ lực của tôi đều đã được đền đáp. Chỉ còn đúng một ngày trước Kỳ Tuyển Chọn Học Viên Trao Đổi, các chỉ số của tôi đã gần chạm ngưỡng thăng cấp.

‘Xét việc mình chỉ rèn luyện có một tuần, tăng được như này thực sự rất nhiều.’

Ban đầu tôi còn nghĩ phải mất khoảng một tháng mới đạt được mức này.

Nhưng nhờ Chiếc Vòng Sư Tử, không chỉ tốc độ rèn luyện được đẩy lên cực nhanh, mà cơ thể tôi còn liên tục hồi phục ngay cả khi đang vận động.

‘…Chừng này chắc vừa đủ.’

Sau khi kỳ thi kết thúc, tôi sẽ lập tức đến ‘Lò Rèn Chiến Tranh’. Nếu cộng cả tăng chỉ số lẫn buff lại, thì tôi vừa vặn chạm tới ‘giới hạn tối thiểu’.

Bởi vì nếu tôi nhớ không nhầm, ngay khi hành trình bắt đầu, sẽ có một sự kiện buộc tôi phải sử dụng cơ thể quá mức.

“…”

Tôi im lặng nhìn cửa sổ hệ thống.

[ Nhiệm vụ Chính ]

〖 Tông Đồ Của Biển Ngược 〗

[ Sự kiện liên quan sắp xảy ra! ] [ D-1 ]

Vấn đề nằm ở chỗ này…

Khác với Chương 2, nơi nhân vật chính của màn này là Valkasus còn tốt bụng thông báo trước khi nào ông sẽ tấn công, thì Chương 3 lại là một chuỗi tiến trình dồn dập, nghẹt thở, ném hàng loạt thử thách vào người chơi ngay từ đầu.

Vì vậy nên việc tôi chuẩn bị trước là điều bắt buộc.

“-Hôm nay kết thúc bài giảng tại đây. Các em dùng bữa trưa vui vẻ.”

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, giảng viên bước xuống khỏi bục giảng và nói vậy.

Không gian xung quanh lập tức ồn ào hẳn lên. Các học viên tụ thành từng nhóm ba đến năm người rồi kéo nhau về phía căng tin, khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong ngày của một học sinh.

Ngoại trừ tôi.

Dù sao thì, tôi cần tìm đường rút lui.

Cánh cửa phụ gần đó, thứ tôi đã để ý từ lần đầu bước vào lớp, trông có vẻ là lựa chọn lý tưởng nhất.

Tôi không có nhiều thời gian. Tôi quay người về phía cửa một cách tự nhiên nhất có thể.

“Dow—”

May mắn thay, tôi kịp rời khỏi lớp trước khi phải nghe thêm bất cứ điều gì.

Tôi hòa vào dòng người và đi dọc theo hành lang cho đến khi tới một nơi hoàn toàn không có dấu hiệu của ai khác.

“…”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lần này lại sống só—!

“…Thầy ổn chứ?”

Giọng nói vang lên ngay bên cạnh khiến tôi giật mình.

Khi quay đầu lại, tôi thấy Iliya đang ngồi đó với một nụ cười gượng gạo.

“Cô cũng đuổi theo tôi à?”

“Em thường ăn cơm hộp ở khu này. Mấy quán gần đây không ngon.”

“…Cô có thời gian ăn uống hẳn hoi à?”

Chết tiệt, ghen tị vãi chưởng…!

“…Dạo gần đây có chuyện gì khiến thầy phiền lòng sao?”

“…”

Còn là chuyện gì nữa.

< Cảnh báo Quà tặng liên quan đến Nhân vật >

♥ Eleanor Elinalise La Tristan

[ Tình Yêu Cấp 2 ]

[ Sự kiện liên quan đang chờ kích hoạt! ]

Chính là cái này đây.

Không giống những sự kiện khác có đếm ngược ‘còn bao nhiêu ngày’, cái này lại bị đánh dấu là ‘đang chờ’, đáng sợ đến mức như thể chỉ cần chạm mặt cô ấy lúc này thôi là cô ấy sẽ nhét ngay một chiếc nhẫn vào tay tôi vậy.

Và nếu tôi thực sự nhận lấy…

“…”

Tôi thậm chí còn không muốn nghĩ tới.

Chỉ cần tưởng tượng cảnh Bạch Quỷ bên trong Yuria phát cuồng rồi chậm rãi nhai nát, xé xác và nuốt chửng tôi trong khoái cảm là đủ lạnh sống lưng rồi.

“…Sao thầy đổ mồ hôi nhiều thế?”

“À, thì… đủ thứ chuyện thôi.”

“…”

Iliya nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, sau đó ho khẽ một tiếng rồi đưa cho tôi thứ gì đó.

“Dù sao thì cũng đúng lúc. Em đang định đi tìm thầy.”

“Cô nữa á? Tìm tôi làm gì…?!”

“...Rốt cuộc mấy ngày nay thầy đang sống kiểu gì vậy…”

Khi tôi phản ứng như vậy vì rùng mình, Iliya nheo mắt lại rồi đặt vào tay tôi một vật.

Đó là một hộp cơm xếp tầng được bọc trong vải.

“…Ăn đi. Dạo này thầy ăn uống thất thường lắm mà, Thầy?”

“Hả?”

“Em nghe nói trước đây thầy hay bỏ bữa vì quá bận. Dù sao thì, vì em đã làm nó nên thầy hãy ăn đi nhé.”

“…”

Tôi nhận lấy hộp cơm với vẻ ngơ ngác.

Quả thật, dạo này tôi thường xuyên bỏ bữa vì nhiều chuyện.

“…Cảm ơn.”

Khi tôi chớp mắt vì bất ngờ, Iliya nở nụ cười thật tươi.

“Ừm, lúc đầu nghe nói là bài tập về nhà thì em không thích lắm. Nhưng đúng là nghe lời cậu ấy thì làm gì cũng ổn.”

“Bài tập?”

“Có chuyện như thế đó~”

Nói xong, Iliya khe khẽ ngân nga rồi mở hộp cơm của mình bên cạnh tôi.

Chỉ riêng việc đưa cơm cho tôi dường như cũng khiến tâm trạng cô ấy tốt lên hẳn.

“…”

Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh và mở lớp vải bọc ra.

Bên trong là một hộp cơm rất đỗi bình thường.

Thịt, mì và rau được sắp xếp gọn gàng.

Tôi nếm thử vài miếng, tất cả đều rất ngon.

Không chỉ vậy, gia vị cũng cực kỳ vừa miệng. Đỉnh của chóp!

“Chà chà, ngon thật đấy! Tôi không biết cô nấu ăn giỏi thế!”

“…”

Cô ấy lại nở một nụ cười rạng rỡ.

Nụ cười khiến tôi liên tưởng đến một đóa hoa đang nở rộ.

“He…hehe…hehehe… T-Thật sao?”

“…”

Nhìn cô ấy vừa cười vừa xoắn xuýt như vậy, khiến tôi thấy hơi rợn người.

Sau một lúc như thế, Iliya bỗng hắng giọng.

“…Thật ra còn một chuyện nữa em muốn nhờ thầy. Vì em có hai bài tập.”

Có vẻ cô ấy đã suy nghĩ rất lâu mới dám nói ra.

“Là chuyện gì?”

“…Nếu dạo này thầy không có thời gian ăn uống đàng hoàng, thì từ giờ em có thể lo việc ă—”

Trước khi Iliya kịp nói hết câu, tòa nhà bỗng rung chuyển dữ dội, kèm theo một tiếng nổ lớn vang lên ở gần đó.

Tiếng hét hoảng loạn của các học viên đã nuốt trọn phần còn lại trong câu nói của Iliya.

“…”

Iliya nheo mắt lại, còn tôi thì đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Nếu đúng là một sự kiện đang diễn ra vào thời điểm này, thì tôi đại khái cũng đoán được đó là chuyện gì. Tuy vậy, tận mắt xác nhận vẫn tốt hơn.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cách mình đúng một bước chân, và thấy rõ cảnh tượng đang diễn ra tại quảng trường phía trước tòa nhà.

‘…Quả nhiên là vậy.’

Người mà tôi đang chờ đợi đã xuất hiện trong tầm mắt.

“Rốt cuộc mày vừa phun ra câu bỏ mẹ gì vậy?”

Đó là Riru Garda, với biểu cảm méo mó như ác linh. Đứng trước mặt cô là một nam sinh đã sợ đến mức mặt mày tím tái.

Cú chấn động lúc nãy hẳn là do Riru giẫm mạnh chân xuống ngay trước mặt tên đó. Mặt đất dưới bàn chân ấy đã vỡ nát, để lại một cái hố bom.

“Woah… Lại là người đó nữa.”

Nhìn cảnh này, Iliya tặc lưỡi bên cạnh tôi.

“Em nghe nói cô ta đã đánh hơn mười người rồi, toàn là gây sự như thế này. Cô ta không thấy mệt à?”

“…”

Tôi không trả lời, chỉ khẽ cười.

Không, cô ấy không phải đang gây sự.

Riru sẽ không bao giờ đánh một đối thủ không xứng tầm. Cô hoàn toàn không hứng thú với việc đó.

Nhưng lý do khiến danh tiếng của cô tệ đến vậy là vì mỗi khi đối mặt với kẻ xúc phạm mình, cô chẳng hề quan tâm đến thân phận hay địa vị của đối phương, mà trực tiếp tung toàn lực với ý định giết người.

Kết quả là, những kẻ địa vị thấp thì chỉ trích cô vì quá kiêu ngạo do mang dáng dấp quý tộc, còn những kẻ địa vị cao lại khinh thường cô vì thô lỗ, vô lễ.

“…”

Thật nực cười.

Giá mà cô chịu kiềm chế tính khí một chút thì…

“Tao hỏi mày đấy, mày vừa nói cái chó gì? Mày vừa nói gì về gia đình tao?”

“T-Tôi không nói gì c—”

Anh bạn à, chắc chắn là anh bạn đã nói gì đó rồi.

Xét theo tiến trình của game, tên nam sinh này hẳn là kẻ đã từng tỏ thái độ ngạo mạn trước mặt Riru và bị cô đánh cho thừa sống thiếu chết một lần. Vì ôm hận trong lòng, hắn lại tiếp tục khiêu khích cô.

Ánh mắt Riru lạnh lại.

Nắm đấm của cô giơ lên. Có lẽ cô định đánh cho tên đó sống dở chết dở, nhưng…

Trên gương mặt nam sinh kia thoáng hiện lên một nụ cười đắc thắng.

Hẳn là vì hắn đã giăng sẵn một ‘cái bẫy’.

Bộp. Có người từ phía sau nắm lấy cánh tay Riru.

“Dừng ở đây đi.”

Tôi biết người đó.

Chiến binh man di Luca.

Phía sau cậu ta, những đồng đội đang chuẩn bị ăn trưa đều trợn tròn mắt.

Cung thủ Falco. Pháp sư Grid. Tu nữ Trisha.

Ngoại trừ Iliya, toàn bộ đều là thành viên của ‘Tổ Đội Anh Hùng’.

Có vẻ như tên nam sinh kia cố tình sỉ nhục Riru, biết rằng nếu cô dùng vũ lực thì sẽ có người đứng ra cản lại.

Với danh tiếng hiện tại của Riru, Tổ Đội Anh Hùng tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn loại ‘bất công’ này.

“…Hả? Bọn họ đang làm gì vậy?”

Iliya ngạc nhiên thốt lên bên cạnh tôi. Cùng lúc đó, Riru cau mày hất văng tay Luca ra.

“Cút đi.”

“Tôi đã bảo dừng lại rồi. Tôi không biết cô nghe được cái gì, nhưng đánh người trước là không đúng.”

Thành thật mà nói, từ góc nhìn của tôi, kẻ biết rõ mọi thứ, thì cô hoàn toàn có lý do để dùng bạo lực. Bỏ qua luật pháp đi, tên kia đáng bị đánh chết.

Dù sao thì, hắn đã xúc phạm nghiêm trọng đến gia đình của Riru…

Xét đến hoàn cảnh của ‘gia đình’ cô, những người đang sống cùng cô hiện tại, thì hành động đó hoàn toàn có thể chấp nhận được.

“…”

Riru thở dài rồi quay sang nhìn Luca.

Sát ý lóe lên trong mắt cô.

“Tao đã nói rồi. Cút đi.”

“Tôi không thể. Tôi không biết cô đã đánh bao nhiêu người trong khoa rồi, nhưng lần này cô đi quá x—”

Chưa kịp nói hết câu, nắm đấm của Riru đã giáng thẳng vào mặt Luca.

Ừ. Chính cái tính nóng nảy này mới là vấn đề.

Thay vì giải thích một chút để người ta hiểu, cô luôn đánh trước rồi mới nói sau.

Tên nam sinh khiêu khích cô hẳn đã lợi dụng chính điểm đó.

“T-Trời ạ! Con kia điên rồi!”

Mặc cho Iliya hét lên như vậy, Luca chỉ nhăn mặt, lùi lại vài bước. Trông cậu ta không hề bị thương nghiêm trọng.

Một tấm khiên thần lực cỡ nắm đấm hiện ra trước mặt cậu. Trisha đang cầm Pháp Khí, gương mặt căng thẳng.

“D-Dừng lại đi! Sao cô lại bạo lực như vậy!”

Nghe Trisha hét lên, Grid và Falco, những người vẫn đứng quan sát từ xa, lập tức siết chặt biểu cảm và rút vũ khí ra.

Có vẻ họ không thể tiếp tục đứng yên khi đồng đội bị đánh.

“…Muốn thử không?”

Thấy vậy, Riru cười càng thêm dữ tợn.

Dù là thế bốn chọi một, lại còn là bốn kẻ được đồn là mạnh nhất trong khóa sinh viên năm nhất, cô vẫn không hề lùi bước.

“Được thôi. Lên hết đi.”

“…”

Luca, người vẫn im lặng quan sát, thở dài rồi lên tiếng.

“…Cô định sống như thế này đến bao giờ?”

Riru khựng lại trong chốc lát.

“…Cái gì?”

“Dù đây là vùng đất xa lạ, vẫn có những người đến từ cùng một quê hương.”

Giọng Luca trầm tĩnh vang lên.

“Tôi là Luca Han-Chai, đến từ Dãy Núi Hyrule. Tôi biết tình hình của Liên Minh Bộ Tộc, và tôi biết cô là ai. Con gái của Đại Tộc Trưởng. Dòng máu cuối cùng của Đại Thủ Lĩnh.”

Mắt Riru khẽ mở to.

“Tôi nghe nói cô bị đày đến đây vì tính khí bạo lực của mình. Như vậy vẫn chưa đủ để làm hoen ố danh dự của Đại Tộc Trưởng sao? Cô còn muốn nhổ thêm nước bọt vào mặt ông ấy nữa à?”

“…”

Riru im lặng trong giây lát.

Nhưng không phải vì cậu ta nói trúng tim đen.

Một tràng cười bật ra từ miệng cô.

Thế nhưng cảm xúc ngập tràn trong đôi mắt ấy lại hoàn toàn trái ngược với tiếng cười kia.

Bởi vì đó chính là Lôi Đình Hoàng Tộc của Riru.

Gương mặt của mọi học viên xung quanh đều tái mét.

Sát ý tràn ra từ cơ thể Riru như thiêu đốt cả bầu không khí xung quanh.

“Luca Han-Chai của Dãy Núi Hyrule.”

Một giọng nói lạnh như băng, không mang theo chút cảm xúc nào, vang lên từ Riru.

“Tao sẽ nhớ mày. Tao sẽ giết mày. Dù thế nào đi nữa.”

“…Xem ra chúng ta đã vượt qua ranh giới có thể giải quyết bằng hòa bình rồi, đúng không?”

Nghe lời Riru, Grid và Falco thở dài.

“E-Em sẽ qua giúp họ rồi quay lại!”

“Cứ để họ thế đi.”

“…Hả?”

Tôi ngăn Iliya, người đang định lao tới.

“Họ không yếu. Nếu là bốn chọi một, họ có thể thắng cô ta.”

Giả sử sức chiến đấu của Eleanor sau khi hấp thụ hai Mảnh Vỡ là 10, của Iliya khoảng 5, thì khi phối hợp lại, sức chiến đấu của bốn người kia vào khoảng 7,5.

Nói cách khác, dù Riru có mạnh đến đâu, cô cũng không thể một mình đối phó với cấp độ đó.

‘…Chắc chắn cô ta sẽ bị đánh cho thê thảm.’

Sau đó, Riru sẽ trải qua biến chuyển tâm lý, nhận ra điểm yếu của bản thân, rồi dần trở nên thân thiện hơn với các thành viên Tổ Đội Anh Hùng.

Nếu tôi nhớ không nhầm, cốt truyện vốn là như vậy.

Vì thế, tôi chỉ cần để mọi thứ diễn ra đúng như game gốc, rồi lấy những gì mình cần.

Nếu là một Riru đã biết kiềm chế tính khí, thì việc thuyết phục cô quay về ‘quê hương’ thông qua Sự Kiện Trao Đổi Học Viên cũng không phải chuyện khó.

Có lẽ là vậy.

Hệ Thống Thông Báo

[ Phát hiện Quỷ Khí. ]

[ ‘Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã’ phản ứng! ]

Ít nhất thì mọi thứ đáng lẽ phải trôi chảy như thế. Nếu không phải vì cái thông báo chết tiệt này bất ngờ hiện ra trước mắt tôi.

“…”

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Khi tôi nhìn về phía Riru, một ‘luồng khí xanh lam’ dày đặc đang tỏa ra từ cơ thể cô.

Quá quen thuộc.

Dù sao thì, tôi đã từng thấy thứ ‘tương tự’ như này hai lần rồi.

Quỷ Khí.

“…”

‘Đùa bố mày à?’

‘Mình biết là từ dấu hiệu ở Yuria, một Vật Chủ mới sẽ xuất hiện, nhưng đến mức này thì quá nhanh rồi.’

Cảm giác ớn lạnh càng lúc càng dâng cao.

Ngay cả trong game gốc, Riru cũng được xem là một ứng viên Vật Chủ hàng đầu, nhưng đó là trường hợp cô mang ‘Lam Quỷ’…

Tổ Đội Anh Hùng ư? Đám đó hoàn toàn không có cửa chống lại cô trong trạng thái này. Tôi không hề nói quá khi cho rằng cả bốn người có thể chết ngay tại đây.

“…”

Và tất nhiên…

Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra.

Dù thua xa Iliya, Tổ Đội Anh Hùng vẫn là trụ cột quan trọng của cốt truyện. Chỉ cần một trong số họ chết, toàn bộ kịch bản sẽ sụp đổ.

Vậy thì, tôi phải làm gì trong tình huống này?

“…”

Suy nghĩ của tôi nhanh, nhưng quyết định của tôi còn nhanh hơn.

Tôi mở cửa sổ và hít sâu một hơi.

“…Thầy?”

Bất chấp giọng Iliya đầy nghi ngờ…

Tôi lập tức nhảy thẳng ra ngoài cửa sổ.

Độ cao không hề thấp, nhưng tôi phải đến đó nhanh nhất có thể.

“…! Thằng điên này—!”

Mặc cho tiếng chửi rủa của Iliya phía sau, cơ thể tôi đã rơi xuống khỏi cửa sổ.

Rầm. Tôi tiếp đất với một tiếng động lớn. Mọi thứ xung quanh bị nghiền nát hoàn toàn.

“…”

Một bên chân của tôi cũng nát bấy. Có vẻ là gãy rất nặng.

Tuy nhiên, mức độ chấn thương này còn chưa đủ để khiến tôi la hét. Với tôi hiện tại, nó chỉ như một vết xước.

Tôi thản nhiên đứng dậy, khập khiễng bước về phía Riru và Tổ Đội Anh Hùng.

Tất cả những người trong tầm mắt đều trợn tròn mắt nhìn tôi, như thể đang nghĩ: ‘Tên điên này bị cái đéo gì vậy?'

Trong tình huống đó…

“Mấy người.”

Tôi đứng chắn trước mặt Riru, như thể đang che chở cho cô.

Rồi tôi nhìn về phía Tổ Đội Anh Hùng và nói:

“Nếu các người tiếp tục, thì sẽ chết đấy, biết không?”

“…”

Đôi mắt của Riru mở to.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
đáng yêu vl=)))
đáng yêu vl=)))
[Lên trên]
Cầu nguyện thay cho người khác
Cầu nguyện thay cho người khác