WN

Chương 43: Kỳ thi giữa kỳ (2)

Chương 43: Kỳ thi giữa kỳ (2)

“Sao…”

Một học viên Khoa Hiệp Sĩ thốt lên, giọng run bần bật khi chứng kiến chiếc khiên hình diều khổng lồ bị đánh nát hoàn toàn.

Đó là vật gia truyền, biểu tượng của gia tộc, thứ đã chứng minh sức mạnh của nó qua vô số chiến trường. Cha cậu ta từng khoác lác rằng nó thậm chí có thể chặn cả thiên thạch rơi xuống, nhưng dù có phóng đại thì nó vẫn là một trang bị đáng tin cậy.

Vậy mà.

“Này.”

Kẻ vừa biến chiếc khiên ấy thành đống sắt vụn chỉ bằng ‘nắm đấm trần’ của mình gãi đầu, bực bội nói:

“Chỉ thế thôi á? Thật đấy?”

Đây là lời của một kẻ đã hạ gục hàng chục học viên mà không dùng bất kỳ vũ khí nào, chỉ bằng tay không.

Hầu hết học viên Elfante vốn luôn tự tin vào thực lực của mình. Một số ít trong đó thậm chí đủ mạnh để sánh ngang giáo sư. Thế nhưng, ngay cả những người như thế, khả năng rất cao là cũng không thể thắng nổi cô ta.

Có khi còn không trụ nổi nổi vài phút.

Hơn nữa.

Ngay cả một học viên khoa Hiệp Sĩ, người rất mạnh về sức mạnh vật lý, phải thừa nhận là đối thủ còn chưa dùng đến một phần sức mạnh thật sự.

Nghĩa là, có một sự khác biệt rất lớn giữa cơ thể đã qua huấn luyện của họ và cô ta

Còn cả năng lực mà liên quan đến sức mạnh của cơ thể này, bao gồm cả khả năng chịu đòn, sức mạnh ‘thật sự’ của cô, quá là…..

“Ngươi là loại quái vật gì vậy…!”

….kinh khủng.

“Xàm c*t.”

Tuy nhiên, người kia chỉ nhếch mép cười.

“Vấn đề của các ngươi là quá yếu.”

Riru Garda hừ lạnh rồi đá thẳng vào đầu học viên đó.

Tên này lăn đi như bao tải.

Dù đây là kỳ thi giữa kỳ, bạo lực như thế rõ ràng vượt quá giới hạn. Chỉ cần lấy được vòng cổ là đủ loại người ta khỏi bài thi. Nhưng Riru không hề cảm thấy có lỗi gì cả.

Kẻ yếu bị kẻ mạnh đánh bại, đó là lẽ thường.

Thứ khiến cô bực bội không phải là tội lỗi, mà là….

‘Không tìm được ai ra hồn cả?’

Từ khi bị đày khỏi Liên Minh Bộ Tộc sau ‘Nội chiến’, thời gian cô ở Đế quốc chẳng khác gì ở tù.

Có danh phận học sinh mà cô chưa trải qua bao giờ, cô chỉ đi đây đi đó để đánh nhau.

Chiến trường. Giao tranh. Sống hoặc chết.

Với một người mà cả đời chỉ tóm gọn bằng ba từ kia, thì nơi như học viện này lại quá đỗi yên bình.

‘Tầm tuổi này, phải giết ít nhất một người mới phải ’

Ở môi trường như Liên Minh Bộ Tộc, người ta không thể tồn tại nếu không trở thành chiến binh ưu tú.

Còn Đế quốc, con người nơi đây quá yếu đuối, và bạc nhược.

Chỉ là một nơi cho sự vô dụng lên ngôi.

Cô thậm chí còn chưa dùng đến sức mạnh thật của mình.

“…”

Ngoại trừ một người.

Có một kẻ theo kịp tốc độ của cô.

Tên hắn là…

‘Dow… Dow cái gì ấy nhỉ?’

Không may là trí nhớ cô như con cá vàng.

Tuy nhiên, gã đó….

….là kẻ nhìn thấu sức mạnh Luật Lực[note85046] mà cô sử dụng.

“...Ha.”

Luật Lực, thứ sức mạnh đặc biệt cực hiếm, chỉ có số ít chiến binh của Liên Minh Bộ Tộc mới sở hữu.

Không kể đến Đế quốc, chỉ tính ở Liên Minh, số người từng thấy qua nó đếm trên đầu ngón tay.

Kẻ nhìn thấu nó có nghĩa là:

Hoặc hắn cũng biết dùng nó,

Hoặc hắn đã từng gặp một người sử dụng.

Chỉ cần một trong hai điều đúng.

Thì hắn đủ tiêu chuẩn để đánh một trận sống mái với Riru.

Nhất là khi cân nhắc đến lý do khiến cô và bộ tộc bị ‘lưu đày’ khỏi Liên Minh Bộ Tộc.

“Aah, hắn ở đâu ta? Muốn đấm hắn một cái quá trời.”

“Đánh người vô cớ là bị đuổi học đó, Riru Garda. Bị đày ra đây thì phải biết thân biết phận chứ nhỉ, cô không nghĩ thế sao?”

Giọng nói cất lên khiến Riru giật mình quay lại.

Một người xa lạ đứng đó.

Đồng phục chỉnh tề. Trường kiếm đen đeo bên hông. Tóc bạc, mắt đỏ. Trên ngực là bảng tên: ‘Elnore’.

Chủ tịch Hội học sinh.

Cô ta là một trong số ít người biết thân phận thật của Riru.

Và quan trọng hơn.

‘…Hoá ra ở đây cũng có người mạnh.’

Riru, người chuyên đánh giá sức mạnh người khác, cười thỏa mãn.

Cô ta không ngồi vào ghế đại diện học sinh chỉ để trang trí. Cô là đối thủ xứng tầm để Riru sẵn sàng vứt cả mạng sống vì chiến đấu.

Cô ta nhìn yếu hơn Riru, nhưng đáng để thử thách Riru .

“Theo quy định, mức độ bạo lực của cô đã vượt giới hạn. Ta là giám sát viên kỳ thi nên không thể bỏ qua. Ta bận lắm mà vẫn phải đến đây vì cô đấy.”

“Thì? Cô định làm gì tôi?”

Riru nhếch môi, nâng nắm đấm.

“Đuổi tôi à?”

Cô có cảm giác mọi chuyện sẽ như này.

Cô muốn Elnore rút kiếm và lao vào cô với sát ý. Đó là những gì cô đã nghĩ.

“Ta sẽ buộc cô rời khỏi đây, nhưng không phải bằng tay ta.”

Dứt lời, Elnore lấy một cái điều khiển nhỏ rồi bấm nút.

Ngay lập tức, vòng cổ Riru đang đeo phát sáng trắng.

Một luồng hào quang bao phủ cơ thể cô, Riru cau mày.

‘Thần lực?’

Không phải thứ gây sát thương. Nó mang cảm giác “loại” cô ra khỏi Đại Thảo Nguyên.

Có thứ này trong vòng cổ của tất cả học sinh sao?

‘…Đế quốc từng có người sở hữu thần lực mạnh đến mức này sao?’

Một chúc phúc dịch chuyển người khác, đó là phép thuật cấp cực cao.

Mà lại còn phân phát cho toàn bộ học sinh ở Đại Thảo Nguyên.

Thậm chí cô còn suýt nghĩ đến Thánh Nữ của Thánh Quốc đang ở đây.

Nhưng không, thậm chí Thánh Nữ cũng không thể duy trì lượng thần lực như vậy một mình.

Ít nhất phải mười Tổng Giám mục hợp lực mới đủ ổn định.

Nếu ít hơn, thì….

Thì đó đơn thuần là tra tấn người điều khiển thần lực.

Điều này là đúng khi nói đến ‘Suy Kiệt Thần Lực’

Chìm trong suy nghĩ, cô nhận được câu trả lời từ người kia:

“Cô làm nguội cái đầu của mình đi. Đây là cuộc thi, người chiến đấu vì mục đích man rợ như cô bị nghiêm cấm ở Elfante.”

“…Người Đế quốc ai cũng hèn thế à? Chắc bố cô dạy cô vậy nhỉ?”

Trong số những lời lẽ mà một thành viên của Liên Minh Bộ Tộc có thể thốt ra, có hai kiểu xúc phạm thuộc hàng nặng nhất.

Một là gọi đối phương là kẻ hèn nhát, và hai là những câu bôi nhọ cha của đối phương.

Nhưng nghe xong, Elnore chả có phản ứng gì mà chỉ nhếch mép.

“Đúng, lão ta là đồ hèn. Mắt cô quan sát cũng được đấy, Riru Garda.”

“…”

Ngược lại, cô ta thậm chí trông còn hài lòng.

Vậy là quan hệ của cô ta với cha rất tệ. Đúng như Riru nghĩ, Đế quốc toàn người kì lạ.

Nhưng Riru không thể dừng lại ở đây được. Ít nhất cũng phải chọc điên Elnore để sau này gặp lại còn đánh nhau cho ra trò.

Riru nghĩ ra vài lời khiêu khích nữa.

‘À đúng rồi.’

Có một câu kiểu mẫu rất hiệu quả khi xúc phạm, nhất là với chiến binh của Liên Minh Bộ Tộc.

“Mà nhìn cách cô không chối khi bị gọi là hèn đó, tôi cá mọi người xung quanh cô toàn là lũ thiểu năng nhỉ?”

“...”

Đôi mắt Elnore nhíu lại

‘Ồ, cuối cùng cũng có phản ứng.’

Riru nhe răng cười rồi nói.

“Cô có bạn trai chưa? Có thì để tôi cướp ngay trước mặt cô xem cô còn như con hèn-”

Nhưng lời chưa dứt.

“…”

Elnore không nói gì.

Tuy nhiên, mắt cô ta.

Đỏ rực.

Đỏ đến mất nhân tính.

Đó không phải mắt người. Đó là mắt của một con ‘quái vật’.

“…”

Riru lùi lại một bước theo bản năng.

Ngay cả cô cũng sốc vì….

‘Mình-mình sợ á?’

Cô, một kẻ sống qua vô số địa ngục nơi chiến trường, lại sợ một ánh mắt.

Và trên hết, ánh mắt đó lại đến từ kẻ mà cô chắc chắn có thể đánh bại.

〚Riru Garda.〛

Giọng Elnore, lạnh đến nỗi làm tai Riru đông cứng.

Bầu không khí quanh cô ta đã thay đổi hoàn toàn.

Như kiểu….

‘Có cái gì đó’ khác biệt bên trong cô ta.

〚Ta bỏ qua lần này. Trông cô có vẻ thích châm chọc người khác mà không biết thân biết phận.〛

Elnore tiến lại từng bước, Riru lùi theo từng bước, chân run bần bật.

Áp lực nghẹt thở khiến cô thở không ra hơi, còn đôi chân thì không nghe theo chủ.

〚Nên sẽ không có lần thứ hai.〛

Và….

〚Không ai có thể cướp anh ấy khỏi ta. Hiểu chưa?〛

Với từng lời nói rót vào tai, cơ thể Riru bị ‘dịch chuyển’ ra khỏi Đại Thảo Nguyên.

“…”

Trong phòng chờ trống không, Riru nhìn xuống tay mình với biểu cảm trống rỗng.

‘…Vừa rồi… là gì vậy…?’

Một điều chắc chắn:

Thứ “không rõ” bên trong Chủ tịch Hội học sinh. Là thứ mà Riru không bao giờ có thể đánh bại.

Nó vượt ngoài phạm trù sức mạnh.

Đó là sự khác biệt về bản chất.

Ngay cả khi rèn luyện cả đời, cô sẽ không bao giờ vượt qua được.

“...”

Đã lâu lắm rồi cô mới cảm thấy như này.

Một nụ cười hoang dại hiện trên mặt cô.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng tinh thần lại bùng cháy.

Cuối cùng cũng có ai đó xứng đang để đánh ở nơi này, Một đối thủ khiến cô muốn đánh một trận mà một trong hai chết.

Nói cách khác, cô sẽ mạnh hơn nếu vượt qua đối thủ này

“...”

Khoảnh khắc mà thay đổi 180 độ tình huống ban nãy là sau khi cô nhắc đến ‘bạn trai’.

Đó là điểm yếu của Elnore.

Nói cách khác, đây là cách chắc chắn để đánh một trận với Elnore

Vậy thì, cô chỉ cần làm một việc….

‘…Chìa khoá là cái tên đó.’

Cô sẽ làm cách nào đó để ‘chinh phục’ hắn.

Mắt cô sáng lên với sự quyết tâm.

<Hệ Thống Thông báo>

[ Mục tiêu ‘Riru Garda’ đã bắt đầu chú ý đến bạn! ]

[ Mục tiêu ‘Elnore’ đã mở khóa kỹ năng mới dưới ảnh hưởng của bạn! ]

[ ‘Thần Giáng - Phẫn Nộ’ sẽ được thêm vào bộ kỹ năng của mục tiêu. ]

[ Kỹ năng sẽ được thêm vào ‘Kỹ năng: Khai Đạo’! ]

“…”

Đôi lúc, tôi thật sự chỉ muốn túm cổ cái hệ thống này mà hỏi cho ra nhẽ.

Tôi có làm cái quái gì đâu, thế mà tại sao mấy thứ này cứ tự động được thêm vào hả?

Và quan trọng hơn…

‘Thần Giáng?’

Đây là kỹ thuật dùng để, dù chỉ ở mức hạn chế, hiện thân một phần sức mạnh của mảnh quỷ. Chữ ‘Phẫn Nộ’ nghĩa là cảm xúc tương ứng bị đẩy đến mức cực hạn để kích hoạt kỹ năng.

Nói cách khác, đây không phải thứ bật lên khi chỉ ‘hơi tức’. Nó chỉ xuất hiện khi bạn thật sự muốn giết người.

‘…Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?’

Những suy nghĩ ấy thoáng lướt qua tâm trí tôi, nhưng đây tuyệt đối không phải lúc thích hợp để thong thả nghiền ngẫm.

Tôi đang bận chết đi được.

“Thằng khốn tởm lợm…!”

“Mày dám đeo mặt nạ để làm chuyện này à, ra mặt ngay lập tức….!”

“…”

Nghe hàng loạt câu chửi rủa ngay trước mặt, thật lòng tôi cũng muốn cãi lại.

Ý tôi là.

Một bên thì tôi đang kéo một cô gái như cái hành lý, còn bên kia thì dắt một cô khác bằng… dây xích.

“Hắn đối xử với người khác như thú vật….! Tiểu thư! Anh Hùng! Xin chờ một chút, tôi sẽ đến cứu hai cô ngay!”

“Đúng đó! Trả thù cho những huynh đệ đã ngã xuống…!”

“…Mấy người chung phe với nhau hả?”

Tôi hỏi với vẻ khó hiểu.

Trên đường đến đây, tôi đã bị phục kích hơn mười lần.

Thế ra tất cả đều là cùng hội cùng thuyền…?

“Ai giương kiếm vào tên rác rưởi đó đều là huynh đệ!”

“Nhìn lại cách ngươi đánh người ta đi, rồi hãy mở miệng, đồ cặn bã!”

“…”

Ừm…. tôi không phản bác được.

Bọn họ bị Iliya và Yuria xử lý quá mức dễ dàng. Mà thật ra, mấy đứa năm nhất thì đánh lại thế nào được với một Ứng viên Anh Hùng và một vật chủ Quỷ?

Khó khăn nhất còn không phải là chặn đám phục kích, mà là canh chừng Yuria không được lại gần ai quá ba bước.

Và chính điều đó mới là vấn đề.

Với người ngoài nhìn vào, cảnh tôi kéo dây xích như vậy trông chẳng khác nào đang dắt Yuria như một nô lệ.

‘…Tôi cứu mấy người đó.’

Tôi không có ý định làm nó trông kỳ cục.

Không bao giờ…!

[ Tại sao họ lại giận thế? Tôi vẫn ổn mà. ]

Không. Dù người trong cuộc nói vậy, thì cũng không thể giải thích nổi tình huống này.

Nhìn vẫn cực kỳ sai trái.

Iliya chỉ nhếch môi cười gượng khi thấy Yuria nghiêng đầu viết những chữ nổi.

“Nhưng lần này sẽ không đơn giản đâu.”

Đôi mắt Iliya nheo lại khi nhìn nhóm người phía trước.

Những cuộc tấn công vừa rồi chỉ là từng nhóm nhỏ, còn đám đang chắn đường chúng tôi bây giờ phải gần trăm người.

Nhìn cảnh ai nấy tụ tập lại chỉ để hạ tôi trông thật sự kỳ lạ.

‘…Đều là fan của Iliya à?’

Fan cuồng đúng là đáng sợ thật.

Tôi biết kiểu gì cũng thành ra thế này khi lập đội với cô ấy.

“Chỉ đánh nhau không thì không qua nổi đâu. Nếu có đường vòng né được chỗ này thì đã tới thẳng khu thánh địa rồi… Sao phải khổ vậy chứ…”

Ngay cả Iliya, người đánh bại toàn bộ đám phục kích trước đó mà chẳng đổ giọt mồ hôi, cũng cảm thấy số lượng lần này là quá lớn.

Không chỉ đông, mà còn là một đội hình hoàn chỉnh: Khoa Hiệp Sĩ, Khoa Pháp Sư, Khoa Thần Học.

Vượt qua đội hình kia chỉ với ba người là điều không thể.

“Không. Vẫn ổn.”

“…Hả?”

Ờm.

Thật ra, tôi đang chờ một tình huống như thế này.

Chủ yếu là để rèn luyện thuộc tính.

Cải tiến kĩ năng qua thực chiến cũng là một cách, nhưng có một kĩ năng chỉ phát huy tối đa khi có ‘đồng đội’ và ‘kẻ địch số lượng lớn’.

“…”

Dù vậy, chỉ dùng tay chân không thì không đánh lại nổi. Khoảng cách giữa hai bên như trời với đất.

Nhưng tôi có ‘cách’ để thu hẹp khoảng cách ấy.

Nếu kẻ địch là đội hình cân bằng, thì chỉ có một cách phá vỡ.

Sức mạnh áp đảo.

“…”

Tôi nở một nụ cười, gõ nhẹ vào chiếc bùa.

Anh ơi. Dậy đi.

[…Hử? Gì? Có chuyện gì?]

Caliban lầm bầm bên trong bùa, giọng ngái ngủ.

Do lượng Thần lực trong người tôi quá thấp, anh ta gần như ngủ suốt.

Trừ khi tôi gọi anh dậy, còn không thì anh ta như đang ngủ đông.

Tôi khẽ nói.

“Anh giúp tôi một việc với, ra đây đi.”

[…Ta chẳng biết chuyện gì, nhưng nghe nguy hiểm phết.]

Ngay khi Caliban nói vậy, một màn sương trắng bao phủ quanh chúng tôi.

[ Linh Thể đã được triệu hồi! ]

[ Kỹ năng: Ảnh Giới kích hoạt! ]

[ Toàn bộ buff được chia sẻ cho ‘đồng đội’ lân cận! ]

Đây rồi.

“Này.”

“…Dạ?”

Tôi nhìn Iliya, đang tròn mắt và thì thầm.

“Tôi xin lỗi trước. Lát nữa muốn đánh tôi cứ đánh. Tôi chịu hết.”

Ngay cả tôi cũng thấy việc này hơi… quá tay.

Nhưng bắt buộc phải làm thôi.

Trước khi Iliya kịp phản ứng, tôi kéo cô ấy vào sát người.

[…Tên nhóc này. Gọi ta dậy chỉ để xem trò này hả?]

Caliban bật cười khẽ.

“…!”

Iliya đơ cả người. Yuria thì mở to mắt.

Đám đông trước mặt im bặt.

Tôi mỉm cười, giọng thản nhiên:

“Nhưng mà này, các người.”

Tôi chỉ nói ra sự thật.

“Dựa vào đâu mà đòi mang người của tôi đi?”

Nụ cười nhếch mép của tôi khiến cả đám sững sờ.

“Tôi chưa từng nói sẽ giao cô ấy cho ai.”

“…”

“‘Chủ nhân’ thì cần xin phép người lạ à?”

Sự im lặng lan ra như sóng. Phải được một lúc lâu.

Rồi khi mặt Iliya đỏ bừng, tiếng la hét chói tai nổ tung.

“Giết thằng khốn đó-!!”

“Tao sẽ xé xác mày ra, thằng chóooo!!!”

Những lời chửi rủa dồn dập bị nhấn chìm bởi tiếng gào thét khi cả trăm người, tay cầm vũ khí, lao tới.

Ừ thì, nhìn cũng đáng sợ thật.

Nhưng tôi càng thích.

[ Phát hiện tình huống nguy hiểm. ]

[ Xác định tình huống có thể gây thương tích nghiêm trọng. ]

[ Kỹ năng: Tuyệt Vọng tăng lên cấp A. ]

Vậy là.

Buff, về cơ bản, là kỹ năng tăng cường sức mạnh cho mục tiêu.

Nói cách khác….

[ Xác nhận kích hoạt ‘Kỹ năng: Ảnh Giới’. ]

[ Chia sẻ ‘Tuyệt Vọng (Cấp A)’ cho mục tiêu ‘Iliya’ và mục tiêu ‘Yuria’. ]

Phải thế chứ..

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Sức mạnh Liên Minh Bộc Tộc chuyển từ "pháp thuật(magic)" sang "Luật Lực( Law Power)" để phân biệt ae nhé.
Sức mạnh Liên Minh Bộc Tộc chuyển từ "pháp thuật(magic)" sang "Luật Lực( Law Power)" để phân biệt ae nhé.